Nếu có thể lựa chọn lại một lần nữa, Kha Tầm nghĩ ngày hôm ấy có đánh chết cậu cũng không ra khỏi nhà, ra đường ghẹo trai.Không phải chỉ là vì mắc mưa vào trú trong bảo tàng mỹ thuật nên mới sẵn dịp tính nhìn đông cung đồ một cái thôi sao, vậy mà tự dưng lại... chui thẳng vô trong tranh!?Mục Dịch Nhiên : Mỗi người chúng ta, đều đang đóng vai nhân vật trong tranh.Kha Tầm hai mắt sáng rực : Làm sao đi vào đông cung đồ?Mục Dịch Nhiên liếc dài một cái : Nhắm mắt, nằm xuống.…
tác giả: Dương Quang (Camanvan)thể loại : Thô tục, song tính, hệ thống, yêu thầm, bệnh trạng tâm lí, 1×1.Tag : chiếm hữu biến thái ngầm công × nhu nhược mảnh mai trà xanh dâm đãng thụ.Giới thiệu: Tú Chiêu sinh ra khác người, cậu đã được chuẩn đoán không sống nổi qua 20 tuổi. Thay vì chìm đắm trong đau khổ của bệnh tật, cậu quyết định vui vẻ sống những ngày cuối cùng. Trước ngày ra đi vẫn còn tranh thủ đọc nốt truyện khiêu dâm nam nam đang nổi trên mạng. Sau khi chết, cậu bất ngờ được một hệ thống giới thiệu làm nhiệm vụ thay đổi cốt truyện cho những thế giới vô cùng thú vị: - Biến thành trà xanh giải cứu anh đẹp trai nhà giàu học giỏi. - Biến thành tiểu thế tử bị ghét bỏ trong nhà sau đó bị hoàng đế ép vào cung chơi nát bướm. - Biến thành thế thân đáng yêu của tổng tài ngoài lạnh trong nứng. - Biến thành bé người yêu ốm yếu của bác sĩ lạnh lùng.... Cuối cùng cậu cũng nhận ra, dù ở thế giới nào mình cũng bị nam chủ chơi nát bướm, không những không thể phản kháng mà còn yêu luôn người ta.*Ghi chú của nam chủ: Dù em đi đâu, dù em là ai, dù em làm gì thì em cũng là của tôi. Mãi mãi là của tôi, tất cả đều là của tôi. Đừng hòng chạy mất !!!!《CHÌA KHÓA: MỌI ĐAU KHỔ SẼ QUA ĐI KHI HẠNH PHÚC TỚI~》*****TRÀ XANH LÀ CHỈ TÍNH THẢO MAI LÀM NŨNG BIẾT NỊNH NỌT CHỨ KHÔNG PHẢI TIỂU TAM CƯỚP CHỒNG NHENNN !! Chỉ đăng tại wp @camanvan Nghiêm cấm đọc web reup, kiếm tiền bất hợp pháp.…
Ảnh chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không mang khỏi đây. ảnh mình lượm lặt từ nhiều nguồn Prin, Tum, Weibo...Bao gồm nhiều hình ảnh và các shorts dj của anh em Thỏ-Lố =))))Enjoy =))))... Phần 1 đã hoàn thành roài ??? mấy thím tiếp tục ủng hộ phần 2 nha (;ω;)(;ω;)(;ω;)(;ω;)(;ω;)(;ω;) để con lười này có động lực thêm ahhhhh ❤❤❤…
Tác giả : Bé ÁnhNguồn : Sàn TruyệnThể Loại : Ngôn Tình,Khác,...Nghe đồn, tổng giám đốc tập đoàn LC , Lalisa Manoban, nổi tiếng là người lạnh lùng, tàn nhẫn, đã vậy còn rất khắc chế, không thích gần gũi nữ nhân.Park Chaeyoung chỉ là một cô gái bình thường, không hiểu sao lại bị ép trở thành vợ của người phụ nữ đó. Nàng cũng không có quyền phản đối, đành phải bị cha mẹ bán cho Lalisa Manoban .Chuẩn bị thành vợ chồng nhưng lại chưa từng tiếp xúc trước đây, họ sẽ nghĩ gì về nhau ???Nàng : Chắc là một "bà cô" xấu tính.Chị : Làm gì có loại con gái đơn thuần đáng yêu không ham mê tiền bạc.Từ nay mình sẽ đảm nhận fic này thay Bim nha .…
Nếu bạn đang muốn một tí hường phấn với Genshin, chúc mừng vì bạn đã chọn ô may mắn. (Lưu ý có R16-18, căn nhắc trước khi đọc)Đây là bản dịch của tôi và tất cả đều chưa có sự cho phép của tác giả gốc nên mong đừng ai mang đi đâu nha. Fic chỉ được đăng trên wattpad.…
Đọc ThầmTác giả: PriestTrạng thái: FullĐộ dài: 185 chương bao gồm cả ngoại truyệnThể loại: Đam mỹ, trinh thám, tình địch trở thành tình nhân, niên thượng.Giới thiệu:Truyện diễn biến theo từng giai đoạn, từ lúc còn nhỏ đến giai đoạn trưởng thành rồi quan hệ xã hội, những nổi đau tổn thương sâu sắc...Chúng ta không ngừng tìm hiểu nguyên nhân cũng như tìm hiểu động cơ xuất phát của những kẻ phạm tội, phải tìm kiếm những niềm vui nỗi buồn sự an lạc và yếu ớt nhất của họ, không những thử đặt mình vào hoàn cảnh của họ mà còn phải cảm thông cho họ, tha thứ cho họ, không phải để cho tội ác một lý do trốn tránh, không phải để bái phục trước sự phức tạp của nhân tính, không phải để xét lại mâu thuẫn xã hội, càng không phải để dị hóa cả chính mình thành quái vật.Chúng ta chỉ đang tìm cho mình, và cho những người vẫn gửi gắm kỳ vọng vào thế giới này - một lời giải thích công bằng mà thôi.…
Tác giả: Ngải Lộc VyLúc tôi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, bố mẹ tôi vội vã chạy tới bên cạnh tôi. Anh đi ra sau đó, đợi tôi ở cửa thang máy. Có lẽ vì thuốc mê khiến tinh thần mơ màng, tôi nhớ mang máng rằng mình đã huyên thuyên với anh rất nhiều chuyện, nhưng cụ thể là chuyện gì thì tôi không có ấn tượng. Về sau nghe mẹ kể lại tôi mới biết, hôm đó tôi đã nở nụ cười ngọt ngào với vị bác sĩ kia, còn hỏi đi hỏi lại người ta mười mấy lần rằng: "Anh là ai?"…