Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Trả test [drmwks]

drmwks

Chủ đề:
Đam mỹ: Ánh trăng vẫn còn đó, mà lời hứa người đã quên

Couple tự chọn: KookMin (BTS)

---------------------------------------------
-"Đến khi nào em mới chịu về đây hả Jeon Jungkook?"

-"A Jimin hyung! Chờ em một chút thôi. Em sắp về với Jiminie của em rồi"

-"Ai là Jiminie của cậu chứ!"_Anh nói với giọng mũi pha chút giận hờn và trẻ con trong đó

-"Là anh chứ ai! Chờ em nhé! Em về liền mà"

-"Ờ! Nhớ về sớm! Đừng để anh đợi"

-"Ok ok mà! Yêu anhhhhhh"

Tôi phì cười! Lúc nào cũng vậy.... Tôi luôn là người chờ em về! Cùng em ăn cơm. Cùng em trò chuyện

Trong khi chờ em về, tôi nên chuẩn bị một chút gì chứ nhỉ? Dù sao thì, hôm nay cũng là sinh nhật tôi mà! Nghĩ như thế, tôi vội khoác một chiếc áo mỏng ở ngoài và bắt đầu việc đi mua chút gì đó để mừng sinh nhật tôi.

Đến khoảng 22h thì tôi về nhà! Vẫn thế thôi! Em vẫn chưa về, và tôi lại bước vào nhà với vài món đồ lỉnh khỉnh trên tay! Tôi không mua gì nhiều đâu, mà sao nó nặng vậy nè! Bây giờ thì, tôi lại phải trang trí nó để chờ em về cũng đón sinh nhật nào. Chẳng biết em khiến tôi bất ngờ hay tôi khiến em bất ngờ nữa...
....................
Bây giờ có lẽ cũng 23h rồi nhỉ? Sao em chưa về? Sắp qua ngày mới rồi đấy! Không lẽ... Em lại tính để tôi đón sinh nhật một mình?
Bụp
-"Gì thế này?"
Tôi hốt hoảng kêu lên khi bỗng dưng đèn trong nhà chợt tắt!

-"Happy Birthday to you! Happy birthday to you~ Happy Birthday! Happy birthday! Happy Birtbday to Jiminie!!! Chúc mừng sinh nhật Jimin hyung!!!!!!!!!!!!"

Các bạn biết không? Cảm xúc của tôi bây giờ nó lẫn lộn lắm! Hạnh phúc nè, cảm động nè, nhưng có chút man mác buồn... Tôi cũng không biết tại sao! Nhưng, tôi có cảm tưởng như, đây là lần cuối cùng toi được ở bên em vậy. Nó cứ bồn chồn, lo lắng, bâng khuân khiến tôi có cảm giác mất mát!

-"Jimin hyung!
Jimin à!
Jiminnnnnnn! Anh không vui sao?"

-"Hửm! Ừm ờ...."

-"Ji-"

Tôi có cảm giác một dòng nước âm ấm chảy trên mặt tôi. Không phải tôi lại khóc đấy chứ? Tại sao vậy? Tại sao tôi lại khóc? Hôm nay là sinh nhật tôi mà... Hôm nay là ngày vui của tôi mà... Xin làm ơn, bản thân đừng để tôi khóc! Tôi xin đấy...

-"Đừng khóc Jimin à! Sao anh lại khóc? Hôm nay là sinh nhật anh đấy! Jimin à!!!"

-"Em... Em đừng rời xa anh nhé?"

-"Ngốc này! Em sẽ chẳng bao giờ rời xa anh đâu"

Đáng lẽ tôi nên vui khi nghe câu nói này nhỉ? Tại sao tôi lại khóc nhiều hơn thế cơ? Là vì tôi hay vì em? Tôi cũng chẳng rõ nữa... Nhưng! Tôi chỉ biết, tôi đang có em bên cạnh!!! Em sẽ chẳng rời xa tôi đâu!

Tôi chắc mà! Em sẽ chẳng rời xa tôi đâu...

Sẽ chẳng bao giờ

Chẳng Bao Giờ ....

-"Không! Jeon Jungkook sẽ chẳng rời xa tôi đâu!"

-"Jimin! Jimin à!!!!!"

Cứ thế... Tôi trở nên điên dại lúc nào không hay... Là tôi đang ở bệnh viện này, để làm gì thế nhỉ? Và ai đưa tôi vào? Là Jeon Jungkook đúng không? Tôi nên đi tìm em nhỉ?

Tôi vội leo xuống giường, xỏ chân vào đôi dép rồi lững thững bước ra khỏi căn phòng

-"Jimin!! Jiminie... Cậu đi đâu đấy?"
Giọng nói nay... Nó quen thuộc đến lạ? Nó trầm ấm... Nó ấm áp! Nhưng lại không phải của Jungkook!!!

Khẽ xoay người nhìn lại... Là Taehyung! Sao cậu ấy lại ở đây? Chẳng phải cậu ấy đang ở nước ngoài với anh Hoseok sao?

-"Tae! Tae! Tớ đi tìm Jungkook!"

-"Tớ xin cậu! Làm ơn!! Đừng nhắc về Jungkook nữa! Nó đã có VỢ rồi!!"_Như cố tình,Taehyung lại nhấn mạnh chữ vợ như thể muốn tôi phải hiểu rõ

-"Không! Jungkook sẽ không làm vậy đâu! Jungkook thương tớ lắm! Em ấy thương tớ lắm! "

-"Jimin... Jimin nghe tớ nói này... Cậu ta không yêu cậu! Ngay từ đầu cậu ta không yêu cậu... Xin cậu đấy, đừng vì nó mà hành hạ bản thân nữa. Nó không đáng đâu!"
Tôi thấy người bạn thân nhất quỳ xuống dưới chân tôi mà nói... Này! Cậu đâu cần làm vậy... Jungkook yêu tớ mà! Thật đấy...

"-Không... Jungkook đã bảo sẽ luôn bên cạnh tớ mà! Jungkook bảo vậy mà!!! Lam ơn... Cho tớ gặp  Jungkook đi..."

-"JIMIN!!! JUNGKOOK NÓ CÓ VỢ RỒI! LÀ VỢ ĐẤY, ĐẾN KHI NÀO CẬU MỚI THÔI MÊ MUỘI NÓ ĐÂY?  Tớ xin cậu... Làm ơn, đừng như thế nữa, tớ xót lắm"

Thằng bạn thân trước mặt tôi đang khóc... Nó ôm lấy tôi mà khóc thật nhiều... Nó thương tôi lắm, chẳng bao giờ nó bỏ tôi một mình cả! Tự dưng tôi thấy có lỗi thế này? Nhưng tôi yêu Jungkook...

-"Taehyung à... Tớ-"

-"Cậu không cần nói gì cả! Và tớ nói cho cậu một lần cuối cùng nữa thôi! Jungkook là đã có vợ, nghe tớ... Jungkook có vợ rồi!!"

-"........."
Tôi không thể nói thêm được gì nữa... Tôi mệt. Tôi thất vọng. Tất tần tật những cảm xúc nó trộn lẫn trong tôi. Tôi như trở thành kẻ khác, không còn là chính bản thân mình nữa...

-"Tại sao tớ lại ở đây?"

-"Cậu hôn mê gần 1 năm... Đến mức bác sĩ bảo cậu có thể sẽ mãi mãi không tỉnh dậy nữa..."-cậu ấy nói với một khuôn mặt đầy thảm thương

-"......"

-"Nhưng cũng thật kì diệu! Cậu tỉnh dậy đúng ngay ngày sinh nhật của cậu"

Sinh nhật tôi? Hôm nay sinh nhật tôi? Nhưng tôi ghét nó! Tôi chẳng muốn ai tổ chức xin nhật cho tôi! Tôi ghét sinh nhật... Vì sau ngày sinh nhật, liệu sẽ còn người nào bỏ tôi đi như cách Jungkook làm với tôi không?

Bụp

"Happy birthday Jiminie!!!"

Jiminie? Là ai nói vậy?

"Anh chúc Jiminie một sinh nhật đầy vui vẻ nè~"

Thì ra là Hobi hyung
Tôi có chút hụt hẫng....

Cũng là sinh nhật, cũng có bánh kem, cũng có người bên cạnh tôi. Nhưng tôi lại thấy trống vắng thế này?..... Mọi người cười đùa vui vẻ quá đi! Nhưng tôi không thể cười như họ được...

Hôm đó tại đây, dưới ánh trăng này... Có một Jeon Jungkook đã nguyện sẽ yêu tôi suốt đời...
Nhưng chỉ 1 năm thôi. Và hôm nay, tại nơi này, ánh trăng vẫn còn đó. Nhưng lời hứa người đã quên.....

End

---------
Xin lỗi vì sự chậm trễ này ạ. Thực sự đến bây giờ tớ mới có chút thời gian TvT
team nhận xét và đánh giá hộ tớ nhé^^

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com