Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Legendary_Village.

Tớ chọn đề 2 ạ.

_____

Tôi mở mắt ra, bầu trời âm u tít xa trên kia đang có chuyển biến, một cơn gió lạnh ngắt thổi bay mái tóc của tôi, đuôi tóc bay nhè nhẹ lên.

Tôi đưa tay vuốt mái tóc dài màu đen của mình, thật sự rất bết và rối. Tôi không có mắt thẩm mĩ, vì sẽ chẳng có ai ngắm nhìn những điều mà tôi cố gắng thể hiện.

Chỉ vì ánh mắt của họ.

Ngày hôm qua, tôi đã chia tay với người bạn trai quen được hai năm rưỡi của mình. Anh ấy nói rằng cái bóng của người cũ quá lớn, anh ấy không tài nào có thể quên được người mà anh ấy thật sự yêu. Anh ấy nói rằng muốn làm cho cô ấy hạnh phúc, đền bù những tổn thương mà cô ấy phải chịu, lo lắng và chăm sóc mọi thứ cho cô ấy thật tốt.

Vậy còn tôi thì sao?

Tôi không tổn thương sao?

Tôi cũng là con người mà!

Anh quen cô ấy được bảy năm, nhiều hơn tôi. Nhưng hơn hai năm ròng qua, rõ ràng là tôi, luôn là tôi ở bên cạnh vì anh mà chịu bao nhiêu uỷ khuất!

Còn cô ta, chỉ việc tỏ vẻ đáng thương để khiến anh lưu luyến.

Tôi nắm chặt điện thoại trong tay, hận không thể dùng sức người bóp vụn nó ra.

Tinh!

Vào thời khắc lúc ấy, tim tôi bỗng nhiên đập nhanh hơn. Lo lắng và hồi hộp, mong chờ và không dám tin tưởng. Có người sẽ ngăn cản tôi tự tử sao? Là Ngọc Ánh? Hay là bạn trai cũ? Ba hoặc mẹ?

Nhưng.

Tôi đang ảo tưởng quá nhiều.

Tin nhắn của mẹ, bà ấy nói rằng em trai muốn mua một bộ đồ chơi robot lớn, nhưng tiền không có. Vậy nên, cần tôi.

Một cảm giác trống rỗng hiện lên trong tôi. Tiếp đó là hụt hẫng, sau đó là tức giận vô cùng!

Tôi chẳng có đau lòng gì cả.

Có lẽ là do đã quá quen?

Tôi cũng không dám chắc, không dám chắc về mọi thứ.

Tôi ném điện thoại về phía trước, sau đó từ tầng cao nhất của khu chung cư này, chiếc điện thoại tôi nhịn ăn nhịn mặc để mua, nâng niu như trứng mỏng rơi thẳng xuống.

Cảm giác của nó sẽ như thế nào nhỉ?

Tôi tưởng tượng. Đầu tiên sẽ là rơi xuống với một tốc độ cao, hi vọng nó sẽ không phát nổ. Có lẽ sẽ rất mát, và nhanh thôi sẽ đáp xuống đất. Lúc đó...? Chẳng phải màn hình sẽ nứt mẻ từng đường, tệ hơn nữa là rơi vào đầu người khác?

Rơi xuống, nứt mẻ...!

Tôi bỗng nhiên cảm thấy kinh sợ, vội vàng lùi lại đến nổi vấp té. Ngồi phịch xuống rất đau, nhưng nó vẫn chưa thể kéo tâm trí của tôi quay trở lại.

Tôi co người lại, mặt trời ló dạng, từng tia sáng dần xuất hiện và chiếu xuyên qua người tôi. Trái tim của tôi trở nên ồn ào, nó đập một cách kịch liệt như đang nói hộ lòng tôi.

Tôi sẽ nhảy xuống.

Và gãy cổ?

Đập đầu?

Có người cứu?

Tôi run sợ, không dám tưởng tượng cái cảm giác tiếp đất ấy. Tất nhiên, trước khi lìa đời tôi sẽ cảm nhận được cảm giác ấy, thật sự...!

Tôi cắn môi đến bật máu, hai hàng nước mắt đột nhiên rơi xuống, chảy vào miệng tôi. Như lúc nhỏ, mặn mặn mà lại khiến tôi cảm thấy thích thú vô cùng. Nhưng lúc này, thay vì thích thú, chính nó đã thức tỉnh tôi.

Tôi đột nhiên nhớ lại lý do vì sao mình phải đi đến bước đường này, vì sao mình lại không cần thiết sống đến như vậy nữa.

Ba mẹ tôi từ khi tôi còn nhỏ đã có tư tưởng trọng nam khinh nữ, nhưng tôi càng lớn ba lại càng thương tôi, mà mẹ thì trái ngược với ba - càng ghét tôi. Sau đó họ nhận nuôi một đứa trẻ, là con trai. Mẹ tôi bà ấy đem hết toàn bộ tình yêu thương dồn cho thằng bé ấy, giống như toàn bộ đều là của tôi, nhưng lại thuộc về người khác.

Thì ra nếu tôi được mẹ cưng chiều, sẽ thành ra bộ dạng này.

Ba tôi gần đây bước sang tuổi sáu mươi, sức khoẻ chuyển biến xấu. Mà tôi lại không thể thường xuyên về thăm ba được, nên ngày nào chúng tôi cũng gọi nhau ít nhất hai ba cuộc.

Ba tôi giống như là ánh sáng duy nhất của đời tôi. Ba trong cái vũ trụ đen tối của tôi như một tia nắng nhỏ dần mất đi sức sống, mà tôi lại cố gắng không ngừng để ôm lấy cái ánh sáng nhỏ bé ấy, bảo vệ cho nó không bị dập tắt vì kiệt sức.

Đồ tốt gì ba cũng đưa cho tôi, hơn nữa lại lén mẹ để dành quỹ đen ở từng tuổi này, cũng là vì khi thấy tôi trở về liền dúi vào tay tôi một ít tiền rồi bảo tôi ngoan ngoãn xài hết cho ông.

Nhớ đến ba, tôi liền tưởng tượng ra gương mặt thất vọng của ông ấy khi biết tin đứa con gái này đã có ý định tự tử, rời xa ông. Nước mắt tôi lại không ngừng được mà chảy ra, loại cảm giác tội lỗi cùng khổ thẹn thi nhau bủa vây lấy tâm trí tôi.

Phải rồi, tôi còn có ba, tôi không thể chết đi được.

Nhưng tôi lại đột nhiên nghĩ. Tôi chỉ có ba, mà ba còn có bác, mẹ và em trai. Ba người bọn họ thừa sức chăm sóc chu toàn cho ông ấy một đời, không cần bận tâm đến tôi làm chi cho khổ não.

Tôi thật sự tủi thân.

Nghĩ là như vậy, nhưng tôi lại sợ họ tính toán trong lòng mà không chăm sóc tốt cho ba tôi được. Nghĩ đến đây, lòng tôi lại rối bời như mái tóc xấu xí của mình vậy.

Tôi còn có Ngọc Ánh, đứa bạn thân duy nhất trong cuộc đời tôi. Nó có thể nhìn ra bao nhiêu nổ lực của tôi, cũng công nhận rằng tôi xứng đáng. Nó bảo rằng khi con nó sinh ra, nó muốn người đầu tiên bế con không phải là nó, mà là tôi.

Nghĩ đến vẻ mặt hạnh phúc của nó lúc đó, tim gan tôi như sôi sục lên. Mặt trời càng lúc càng ngô lên cao, tôi có thể cảm thấy hơi ấm rất rõ. Có lẽ do tôi đã đứng trong đêm quá lâu rồi.

Còn có con mèo Ngố Tào của tôi, nếu tôi chết đi thì nó sẽ như thế nào? Liệu nó sẽ đi theo để người khác chăm sóc chứ?

Cái điện thoại Nokia từ trong túi váy của tôi vang lên. Tôi lau nước mắt, sau đó loạng choạng đứng lên. Rồi tôi nhấc máy, âm thanh có chút khàn đặc của Ngọc Ánh vang lên:

"Chúc mừng sinh nhật mày nhé!"

Phải rồi, sinh nhật tôi.

Tôi đưa mắt nhìn mặt trời đang chiếu thẳng vào tôi, và rồi tất nhiên là tôi không thể chịu được cái ánh sáng chói loá đó. Tôi quay lưng, tiến về phía cánh cửa đã được khoá cẩn thận kia.

Tôi mở cửa, và rồi nhìn thấy Ngô Tào đang liếm lông chờ tôi, chân nó đạp lên một tấm ảnh, trong đó là ba đang véo má tôi. Nụ cười của ông rất tươi, còn vẻ mặt của tôi thì lại rất mếu máo. Có lẽ hôm nay tôi sẽ đưa ba tôi đi ăn sinh nhật cùng tôi.

Thật ra, thế giới vẫn còn tươi đẹp lắm, hơn những gì bản thân vẫn tưởng.

Có đôi lúc bạn sẽ yếu lòng muốn từ bỏ, nhưng làm ơn. Hãy như tôi, dừng lại một khắc và nghĩ xem liệu nó có đáng hay không, và hậu quả sẽ như thế nào.

Đừng vì cảm xúc nhất thời mà đánh đổi những thứ quý giá nhất.

End.

_____

Tag:  legendary_village.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com