Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

34




Mochi và Soju đã được đăng ký vào học ở một trường mầm non quốc tế từ năm hai tuổi, sáng sớm nào cả nhà cũng phải hết lời dỗ hai bảo bối của nhà đi học. Hai bé thật sự rất ghét đi học.

"Công chúa và hoàng tử của bà mau ăn sáng đi còn đi học nhé." Mẹ Joong đưa cho mỗi bé một bát cháo thịt thơm nức mũi, nhưng nhìn khuôn mặt của hai bé kìa, không có một chút nào vui vẻ hết.

"Sao hai thiên thần của bà buồn vậy hả?"

Bé Mochi bây giờ mới phụng phịu đáp, "Con không muốn đi học đâu."

"Con cũng thế." Bé Soju tiếp lời anh trai mình.

"Đi đến trường vui mà con, con có thể được học viết, học đọc, học vẽ và chơi cùng bạn bè mà." Mẹ Joong nhẹ giọng nói với hai đứa cháu của mình, bà tại sao lại không biết đi đến trường luôn là cơn ác mộng của mỗi đứa trẻ chứ, Joong và Phuwin ngày bé còn bày trò ăn vạ nhiều hơn thế này nhiều.

"Không, con không thích chơi với các bạn đâu."

Cả nhà vừa ngồi ăn sáng vừa lắng nghe hai đứa bé, Joong và ba hắn vẫn đang tiếp tục với bữa ăn của mình, Phuwin từ ba năm trước không hiểu vì lý do gì đã xin sang bên nước ngoài du học, mỗi năm cậu đều chỉ trở về nhà có vài lần.

"Sao cháu trai của ông lại không thích chơi với các bạn vậy, nói ông nghe nào?"

"Các bạn í xấu lắm, các bạn toàn trêu con và em Soju thôi."

"Đúng đó ông, hôm nọ mấy bạn vừa bảo Soju và anh hai chỉ có daddy không có baba. Mấy bạn ấy xấu lắm."

Khuôn mặt nhỏ xinh xắn của hai bé cau lại vì tức giận, hai đứa hùng hồn mà tố cáo mấy bạn ở lớp mẫu giáo mà không biết rằng từng lời nói của hai bé lại là từng mũi dao nhọn đâm vào tim ba người lớn đang ngồi ở đây.

Ba mẹ Joong lặng người đi, chuyện này cuối cùng cũng tới rồi. Trong những năm qua cả nhà họ đã cố gắng rất nhiều yêu thương hai bé, bù đắp cho sự thiếu thốn tình cảm từ Dunk nhưng việc đó cũng chẳng là gì cả. Làm sao có ai có thể thay thế được vị trí của cậu chứ.

Mẹ Joong đã phải kìm nén rất nhiều để không bật khóc trước mặt hai đứa cháu của mình, cứ mỗi lần nhắc đến Dunk bà lại không khỏi mà xúc động, thằng bé ấy tại sao lại bị số phận đối xử bất công như vậy chứ. Đến bây giờ mọi ngươi thậm chí còn không có bất kì thông tin nào từ cậu, không biết Dunk ở đâu, còn sống hay không nữa.

Tuy chỉ là câu hỏi đầy ngây ngô nhưng toàn bộ người lớn ở đây không có bất kì câu trả lời nào cho hai bé cả, phải nói gì với chúng bây giờ, nói rằng ba của chúng nó không chịu nổi sự tra tấn từ daddy của chúng nên mới phải bỏ trốn đi.

Bà nghẹn ngào cố dỗ hai đứa cháu mình ăn nốt bữa sáng, "Nếu Mochi và Soju không thích đi học thì bà sẽ bảo daddy hai đứa cho nghỉ ngày hôm nay được không, nhưng chỉ một lần duy nhất này thôi nhé. Ngày mai hai đứa phải ngoan ngoãn đi học lại."

"Dạ được ạ." Nghe được nghỉ học, hai bé vô cùng vui sướng vỗ tay hoan hô sau đó nhanh chóng ăn hết bữa sáng của mình.

Hai bé ăn xong liền kéo nhau ra sân chơi để lại một không khí trầm mặc cho ba người lớn.

"Mày thấy chưa, tao nói có sai đâu. Bây giờ mày định giấu thế nào với hai đứa nó đây hả Joong." Mẹ Joong hốc mắt ửng đỏ nhìn về phía hắn.

Joong cũng trầm lặng không nói được tiếng nào, hắn chỉ cúi gằm đầu xuống mà nhìn đĩa ăn của mình.

"Chính mày đã tước đoạt đi quyền được hạnh phúc của hai đứa nó, nếu ngày hôm ấy mày đừng bắt nhốt Dunk lại thì có lẽ bây giờ, hai đứa con của mày đã không phải chịu cảnh mỗi ngày đều phải thiếu thốn tình cảm từ chính người đã sinh nó ra."

"Mẹ, đừng nói nữa mà." Joong ngẩng mặt lên nhìn mẹ mình, đôi mắt hắn không biết từ bao giờ đã đỏ ngầu.

"Đến khi nào mày chưa tìm được Dunk về thì cứ sống trong sự tội lỗi với hai đứa con của mình đi."

Nói rồi bà đứng dậy khỏi bàn ăn đi về phòng mình.

Joong mệt mỏi cố đi đến công ty, hắn lẳng lặng đi ra sân, nhìn thấy hai đứa bé đang ngồi trên xích đu trong vườn chơi, trên khuôn mặt trẻ con tràn đầy sự vui vẻ. Hắn không dám đối mặt với con mình, có lẽ đây là sự trừng phạt của ông trời dành cho hắn, bắt Joong phải ngày ngày sống trong tội lỗi với hai đứa con bé bỏng của mình.

Lại là một ngày chán nản như bao ngày, Joong sau khi xử lí hết công việc của mình liền ngồi thừ ra. Hắn đã làm một mạch từ sáng đến tận chiều để giải quyết hết đống công việc trong công ty, bỏ cả bữa ăn trưa. Đây là cách duy nhất hắn có thể làm để quên đi nỗi nhớ Dunk đang gào thét trong tim mình, nếu là bình thường hắn sẽ đi uống rượu, chỉ cần chìm mình trong quán bar một đêm là ổn rôi. Nhưng bây giờ hắn đã có Mochi và Soju, hắn không thể uống rượu được.

Ánh mắt thẫn thờ của Joong nhìn chằm chằm vào khung ảnh nhỏ để trên bàn làm việc, trong ảnh là một cậu trai trong bộ đồng phục bác sĩ, đó là Dunk. Tấm ảnh này Joong đã chụp được vào một lần đi bệnh viện đón cậu tan làm.

Joong thật nhẹ nhàng mà cầm tấm ảnh trên tay, ngón tay mân mê theo từng đường nét trên khuôn mặt Dunk qua tấm ảnh. Hóa ra Dunk đã từng có một khoảng thời gian hạnh phúc như này, hóa ra nụ cười tươi của Dunk đã bị chính hắn dập tắt mất rồi.

Con người chính là vậy, khi có trong tay lại không biết giữ gìn cẩn thận, đến khi thứ quý giá ấy vụt mất khỏi tay mình rồi mới hớt hải mà đi tìm lại.

Hắn là một con người và cũng không tránh khỏi sai lầm, nhưng sai lầm lớn nhất của Joong là dù biết tổn thương người mình yêu nhưng vẫn tiếp tục làm, để rồi bây giờ đã đánh mất cậu thật rồi.

Hôm nay Mochi và Soju không đến trường nên hắn cũng chẳng cần phải vội về như mọi hôm nữa, Joong đi đến tiệm bánh ngọt mà Dunk thích ăn, hắn mua một phần bánh rồi lái xe về căn nhà cũ của mình. Thật ra Joong đã nói dối, căn nhà ngày xưa của hắn và Dunk ở vẫn chưa bị bán đi, hắn chỉ nói vậy để có thể có lý do để ở bên cạnh Dunk nhiều hơn.

Căn nhà đã phủ bụi do một thời gian dài không ai lui đến và dọn dẹp. Cửa nhà mở ra một khoảng không gian quen thuộc ập vào mắt Joong, trên chiếc ghế sofa này đã từng có một người luôn ngồi đây đợi hắn về. Từng ngóc ngách của căn nhà này đều tràn ngập mọi kí ức của hắn và Dunk, vui có, buồn cũng có.

Joong đi vào nhà bật đèn lên, đèn điện sáng trưng nhưng cũng không che đi được vẻ lạnh lẽo, cô độc trong đây. Hắn đặt chiếc bánh kem mới mua lên bàn, hôm nay là sinh nhật Dunk. Joong dường như đã quên mất ngày hôm nay cho đến khi vừa nãy ở văn phòng điện thoại hắn đã thông báo.

"Anh thật là vô tâm mà, ngay cả ngày sinh nhật em cũng quên."

Vừa nói Joong vừa lấy chiếc bánh ra khỏi vỏ rồi cắm nến lên.

"Anh không biết em đang ở đâu, hôm nay em có ăn mừng sinh nhật của mình không nữa."

"Nhưng dù em có ở đâu anh vẫn sẽ nguyện cho em có một sinh nhật thật vui vẻ, anh không cầu gì nhiều chỉ cầu cho em luôn luôn khỏe mạnh và thật hạnh phúc. Nếu em có thể nghe lời anh nói thì hãy về đây được không, để anh được nhìn em một lần thôi. Không vì anh thì hãy vì hai con của chúng ta được không, nhìn chúng nó như vậy anh thật không chịu được."

Đây không biết là lần bao nhiêu Joong rơi nước mắt vì Dunk, từ khi cậu mất tích hắn mỗi ngày đều phải gắng gượng ôm nỗi nhớ cậu cùn sự tội lỗi trong lòng mình mà sống tiếp. Mỗi ngày hắn vì quá nhớ Dunk mà rơi lệ, từ đó đến nay đã bốn năm nhưng nỗi nhớ ấy chưa bao giờ giảm đi, khao khát được gặp Dunk lại càng trỗi dậy mạnh mẽ hơn trong lòng Joong.

Tiếng khóc thảm thiết đầy hối hận của người đàn ông vang vọng khắp căn biệt thự cũ, nhưng làm gì có ai nghe thấy đâu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com