Finally
Summary:
Cậu bay gần đến chỗ khán giả và cậu nhìn thấy họ. Ba mẹ cậu. Họ trông vẫn vậy. Cậu bay tới chỗ họ nhưng bị thu hút bởi một nụ cười tươi rói của ai đấy.
Notes:
Bạn au kêu bản thích chap này lắm, Manh cũng thích, hihi =))
-----------------
Một ngày mới tốt đẹp hơn những gì Jungkook mong đợi. Đã rất lâu rồi cậu mới có một Giáng Sinh vui vẻ đến vậy. Cậu thức dậy sớm nhất dù biết chắc rằng sẽ không có món quà nào dưới gốc cây đâu nhưng sự hào hứng bắt cậu mở mắt ngay khi mặt trời vừa mới lên. Cậu không thể không nở nụ cười tươi, cậu đang thực sự rất vui vẻ. Đã lâu lắm rồi, từ hơn hai năm trước, cậu mới hào hứng đến vậy. Cuối cùng cậu cũng được gặp lại ba mẹ và Jimin.
Cậu không quan tâm trận đấu với đội tuyển quốc gia sẽ như thế nào. Cậu chả bao giờ quan tâm chuyện ý cả. Cậu gần như ghét Quidditch, bởi vì nó làm cậu không hề vui vẻ chút nào.
"Em có định tiếp tục đấu Quidditch sau khi ra trường không?", một thành viên trong đội tuyển Quidditch quốc gia đã hỏi cậu như thế vào một bữa sáng. Sau khóa huấn luyện mùa hè ấy, họ đã trở nên thân thiết hơn.
"Em không nghĩ vậy ", Jungkook trả lời thật lòng.
"Tiếc vậy, em chơi giỏi lắm mà!"
"Cảm ơn anh"
"Anh nghĩ em nên cân nhắc vấn đề ấy"
Jungkook chỉ mỉm cười đáp lại anh ấy và ăn nốt bữa sáng. Cậu không quan tâm Quidditch và không biến nó thành công việc nửa đời sau của cậu có vẻ là một mối bận tâm lớn của mọi người.
Họ nên chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho trận đấu sau bữa sáng, sau đó nghỉ ngơi và có mặt tại sân đấu lúc 12h. Cậu đang lo lắng. Ba cậu sẽ hòa với đám đông để cổ vũ cho cậu. Dù ông ấy là một nhân tố chủ chốt cho đội tuyển quốc gia! Và cả Jimin nữa...
Cậu cố tìm họ qua những tấm poster và từng hàng người nhưng cậu không thể. Người sẽ giám sát trận đấu là thầy Hiệu trưởng và Jungkook đợi thầy ấy ra hiệu bắt đầu trận đấu.
Tiếng còi vang lên và tất cả cùng bay lên trên. Jungkook kiểm soát rất tốt trái Quaffle và đương nhiên, mỗi lần cậu có nó, cậu sẽ cố không để làm mất và ghi bàn cho đội nhà. Vì đó là việc duy nhất cậu nên làm, hiển nhiên rồi, cậu cố tia ánh mắt tìm ba mẹ và Jimin, đổi lại một tia thất vọng. Nhưng dù thế, cậu vẫn không làm mất trái Quaffle. Mỉa mai thay, họ cao điểm hơn cả đội tuyển quốc gia, tất cả là nhờ Jungkook, cho đến khi họ nghe thấy.
"Và Adamson đã bắt được trái Snitch! Đội quốc gia thắng! Chúc mừng!"
Mặc dù họ để thua nhưng Jungkook cũng không quan tâm lắm. Cậu bay gần đến chỗ khán giả và cậu nhìn thấy họ. Ba mẹ cậu. Họ trông không khác đi mấy. Cậu bay đến chỗ họ nhưng bị lại bị thu hút bởi một nụ cười tươi rói. Đó là Jimin. Cậu không thể bảo là anh chả thay đổi chút nào vì sự thực là anh ấy đã thay đổi. Jungkook đã đúng, Jimin không còn gầy dơ xương nữa. Anh ấy trông rất con người và vui vẻ. Anh ấy vui vì được gặp cậu sao? Cậu nghĩ vậy. Jimin có đôi má phúng phính mà Jungkook nghĩ đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy nó. Chúa ơi, cậu đã rất nhớ anh ấy! Cậu gần như rớt khỏi chổi luôn. Cậu lạc vào nụ cười của Jimin và tim cậu đập bình bịch như sắp chui ra khỏi lồng ngực cậu vậy.
Không may là, cậu phải quay lại với đội bóng, nhưng cậu đã nói với ba mẹ rằng họ sẽ gặp nhau vào bữa tiệc Giáng Sinh.
"Bé cưng. Mẹ nhớ con lắm!" Mẹ cậu gần như sắp khóc. "Giống như con phải đi nghĩa vụ quân sự vậy. Mẹ nó với ba rằng ông ấy phải tìm mọi cách làm gì đấy với đống bùa chú đi để mẹ sẽ không phải xa con thêm hai năm nữa trong thời gian tới. Chúa ơi, con cao lên hẳn rồi này", và mẹ khóc thật.
"Con trai, ba tự hào vì con!" Ba cậu vỗ lưng cậu. "Ba không thể tin được là con đã cao hơn ba."
"Con..con cũng nhớ hai người. Ba mẹ biết không?", Jungkook giống y hệt mẹ cậu, từ đầu tới chân và cả trái tim. Cậu đang khóc nức nở. Dường như tất cả cảm xúc cậu cố dồn nén đang tuôn trào ra. Cuối cùng thì...
"Kookie", một giọng nói ấm áp mà cậu gần như đã quên mất, đằng sau lưng ba cậu, Jimin đang mỉm cười với cậu. Jungkook nhận ra anh ấy đang cố mỉm cười để kìm nén nước mắt. "Anh cũng nhớ em!'
Jungkook lao vào ôm anh, nước mắt rơi nhiều hơn, lăn trên gò má cậu.
"Em cũng nhớ anh, hyung!", Và cậu siết chặt vòng tay, điều đó khiến Jimin không thể kìm nổi nước mắt thêm nữa. Đã hai năm trôi qua! Jungkook buông anh ra và nhìn anh "Anh thấp hơn em nè, hyung!"
"Này", Jimin cảnh cáo cậu, ngừng rơi nước mắt, "Tại em đang dậy thì thôi nhé"
"Em xin lỗi nếu nó không tác động lên anh chút nào"
"Này!" Jimin đấm Jungkook nhưng nó gần như chẳng hề hấn gì.
"Jimin, cậu đấy à?" Taehyung bước tới chỗ họ, bám theo là mấy đứa nhóc. Anh ấy chào ba mẹ Jungkook, và ôm Jimin "Cậu có thấy Kookie tuyệt thế nào không?"
Anh ấy tỏ ra lúng túng với câu hỏi của Taehyung và Jungkook tự hỏi tại sao.
"Taehyung, em đã nói thế nào với việc không gọi em bằng cái tên đó!"
"Xin lỗi, Kookie, anh lúc nào cũng quên mất. Nhưng, Jimin, trả lời tớ"
"Em ấy trông rất ngầu. Tớ đã xem vài người chơi Quidditch trước đây, nhưng Jungkook là người tuyệt nhất!". Cậu không thích cách Jimin gọi thẳng tên cậu như vậy nhưng cậu gạt nó ra một bên. "Có gì đó hiện lên trong ánh mắt em ấy. Em ấy trông rất chuyên chú và nó làm tớ không thể rời mắt khỏi em ấy và..."
"Có vẻ cậu cảm nhận rất nhiều" Taehyung cắt ngang "Anh sẽ để hai người tiếp tục và oh, anh vừa thấy Namjoon hyung và Seokjin hyung. Hai người ngượng ngập khủng khiếp luôn. Bye!"
Jungkook đã kể với Jimin về Namjoon và Seokjin, chuyện họ là gay. Và anh ấy cũng bị sốc khi không hiểu rõ lắm và nó và anh ấy nói sẽ search nó trên internet. Rồi khi Jungkook hỏi anh tìm được gì thêm không thì anh ấy bảo anh cũng chỉ tìm được mấy điều như Namjoon đã nói.
"Anh có vài bạn cùng lớp là gay" Jimin nói sau khi Taehyung rời khỏi "Họ rất tốt tính"
"Có đôi nào không ạ?"
"Không, nhưng có bạn đã mời anh đi chơi trước khi nghỉ Giáng Sinh"
Jungkook shock. Cậu không hi vọng chuyện này sẽ xảy ra. Cậu còn shock hơn khi cậu nhận ra là cậu bị khó chịu khi cậu biết chuyện.
"Thú vị nhỉ", Jimin tiếp tục "con trai nên tự tin lại rụt rè, còn con gái nên rụt rè thì lại đề cập trực tiếp luôn"
"Anh được cả bạn gái mời luôn á?", cuối cùng Jungkook cũng lên tiếng.
"Vài người. Lạ thật. Anh không biết từ chối họ như thế nào để họ đỡ tổn thương"
"Anh có bạn gái chưa?" Jungkook không mong câu hỏi này bật ra từ đáy lòng, nhưng cậu ghét cảm giác này. Và Jimin bật cười "Sao vậy?"
"Anh không có và không định có. Anh thực sự không có thời gian khi phải đi học và...". Anh ấy dừng lại và nhìn Jungkook với đôi mắt to tròn. Jungkook nhận ra là cậu yêu đôi mắt ấy thế nào.
"Và gì cơ? Sao anh không nói cho em nghe? Anh nói anh đã đổi trưởng nhưng lại không nói thêm gì hết. Anh đang giấu em gì vậy?"
"Anh muốn tạo bất ngờ cho em, nhưng anh không nói dối được". Jimin thở dài "Đó là một trường nghệ thuật"
"Nghệ thuật? Môn gì thế?"
"Anh trong khoa Nhảy"
"Nó thật tuyệt, hyung. Có lẽ khi chúng ta..." Đột nhiên, suy nghĩ cậu sẽ không gặp lại Jimin trong một thời gian dài nữa vào đêm đó thức tỉnh cậu. Và cậu đau đớn. "Mùa hè tới có lẽ anh nên nhảy cho em xem 1 bài"
"Chúng ta sẽ cân nhắc..."
"Anh phải nhảy"
"Tại sao?"
"Em là bạn thân của anh"
"Ok.."
Họ nói chuyện với nhau suốt đêm về Jungkook ngầu như thế nào trong trận đấu, về ước mơ của Jimin và anh ấy sẽ làm gì sau khi ra trường.
"Anh thực sự đam mê nhảy múa đấy" Jungkook kết luận, "Em cũng sẽ học nhảy và Anh sẽ lên đại học và học nhiều kĩ thuật hơn và chúng ta sẽ mở lớp .."
"Em không chơi cho đội tuyển Quốc gia sau khi tốt nghiệp Hogwarts sao?"
"Em không biết. Em không nghĩ là Quidditch phù hợp với em"
"Em bị sao thế? Em giống như em thuộc về nó khi em chơi và.."
"Anh nghĩ vậy sao?"
"Anh sẽ không nói gì nếu anh không suy nghĩ kĩ về nó, Jungkook"
"Kookie"
"Gì cơ?"
"Anh từng gọi em như thế, anh gọi thế đi"
"Nhưng anh tưởng.... vừa rồi em bảo Tae... và anh tưởng..."
"Bởi vì chỉ có anh mới được gọi em như thế"
"Ohh, Kookie!", Jimin mỉm cười với Jungkook và gò má anh ửng hồng. Dù đang là mùa đông nhưng Jungkook cảm thấy cậu như đang tan chảy ngay lúc này. "Vậy nghĩ về Quidditch đi nhé?", Jungkook gật đầu. "Em sẽ làm đổ bất cứ cô gái nào chỉ với dáng vẻ lúc em cưỡi chổi"
Jimin bật cười nhưng Jungkook lại không thể làm điều tương tự.
Cậu cần lập kế hoạch cho một buổi nói chuyện nghiêm túc với Namjoon...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com