Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 5

Bạn thử suy nghĩ lại về cuộc hôn nhân của mình để tìm hiểu xem nó đã sai ở đâu. Trước khi kết hôn, bạn hẹn hò với Shoto hai năm. Vào ngày kỷ niệm lần thứ ba, Shoto đã đưa bạn về nhà anh, bạn ngạc nhiên khi thấy bạn bè. gia đình và rồi anh quỳ xuống.Cả hai đều yêu nhau rất nhiều,nên tất nhiên,bạn đồng ý.

Shoto là người đàn ông hoàn hảo và anh đã dành cho bạn tình yêu tưởng chừng chỉ có trong tiểu thuyết lãng mạn. Anh luôn mua quà cho bạn và bất cứ thứ gì bạn muốn. Đổi lại, bạn đã luôn chiều theo ý anh,gật đầu trước mọi đề nghị của anh

Vì vậy, khi Todoroki yêu cầu bạn nghỉ việc với tư cách là người đứng đầu của công ty hàng đầu đất nước trong lĩnh vực support các anh hùng, bạn đã đồng ý ngay lập tức. Anh nói rằng đó là vì sự an toàn của bạn, rằng anh ấy sẽ cảm thấy thoải mái hơn khi việc của nếu biết bạn an toàn ở nhà.

Khi Todoroki muốn bạn mặc những bộ xiêm y cao cấp, đeo những đồ trang sức đắt ngang một chiếc xe hơi hoặc một căn nhà chỉ để tham dự một buổi dạ tiệc, bạn làm theo dù không quan tâm đến sự hào nhoáng ấy.

Và khi anh nói rằng muốn có con, mặc dù bạn cảm thấy dường như cả hai vẫn còn quá trẻ và chưa chuẩn bị đủ cho trách nhiệm lớn lao như vậy, nhưng bạn đã gật đầu đồng ý khi biết cả hai sẽ cùng nhau chăm sóc đứa bé .

Vì  bạn muốn dành cho anh cả thế giới như anh đã làm với bạn. Vì bạn đã hết lòng tin tưởng vào cuộc hôn nhân của mình. Vì  bạn đã tin tưởng Shôt khi anh nói sẽ yêu bạn đến cuối đời.

Và mọi việc vẫn ổn trong năm đầu tiên.

Shoto là một người cha tuyệt vời. Anh yêu những thứ mà hầu hết mọi người đều ghét. Anh luôn dỗ dành Yukio khi con khóc lúc nửa đêm mà không phàn nàn, thay tã cho con không biết mệt mỏi và cực kỳ kiên nhẫn trong mọi lần. Anh cũng là kiểu người cha rơi nước mắt và xin lỗi con mình khi bé đi tiêm. Đôi khi bạn bắt gặp anh ấy mỉm cười với dáng ngủ của Yukio và nhận ra rằng bạn thật may mắn khi ở bên người đàn ông này.

Nếu ai đó nói với bạn rằng một năm sau chồng bạn sẽ trở nên lạnh nhạt và lừa dối bạn, bạn sẽ phải đấm vào mũi họ.

Vậy chuyện gì đã xảy ra?Chuyện gì đã khiến mọi việc rời khỏi quỹ đạo vốn có của nó? Bạn tự hỏi khi nhìn chằm chằm vào một gia đình hạnh phúc đang cho hươu cao cổ ăn. Trái tim bạn đau nhói khi nghĩ rằng Yukio sẽ không còn đựơc vui vẻ như vậy nữa.

"Mama,con muốn ăn kem?" Con trai bạn kéo tay  và chỉ vào quầy hàng. Bạn thoát khỏi trạng thái thất thần và mỉm cười với bé. "Chắc chắn rồi,bé yêu."

Bạn lấy tiền từ trong ví để thanh toán chỉ trong một phút và khi quay lại, con trai bạn đã không còn bên cạnh . Đầu bạn quay cuồng và một cảm giác nhẹ nhõm  tràn ngập khi bạn nhìn thấy con cách đó vài bước, đang nói chuyện với một người lạ đang cúi mình trước mặt.

"Yukio!" Bạn đã thở không ra hơi khi ôm con vào lòng. "Làm ơn, đừng chạy đi như vậy." Cậu bé có vẻ bị sốc trước sự hoảng loạn của bạn và bé đã nhanh chóng xoa má bạn và nở một nụ cười trấn an bạn. "Con xin lỗi mama. Con chỉ muốn nói lời chào với bác. "

Biểu cảm của bạn biến thành một sự pha trộn giữa ngạc nhiên và bối rối. Một cú chạm khiến bạn quay lại và một người đàn ông lướt qua bạn, khiến bạn phải ngửa cổ.

"Chào, Y / n." Anh ta chào, giọng trầm và khàn nhưng đôi mắt ấm áp với niềm vui thực sự khi nhìn thấy bạn. Miệng bạn hơi hé vì khó nhận ra ai.

"Dabi?" Bạn thốt lên, mắt mở to khi nhìn anh đầy hoài nghi. Bạn đã không gặp anh ấy trong một thời gian. Tóc của anh ấy đã trở lại màu bạch kim và khuôn mặt của anh ấy .. cổ, cánh tay và bàn tay của anh ấy. Họ trông .. rất ổn. Các vết sẹo đều biến mất, những chiếc kim ghim dùng để giữ da anh lại với nhau không còn đó nữa.Và anh ấy vẫn đao khuyên trên một bên tai.

"Gọi là Touya." Anh ta cười khúc khích. Sau đó, anh đi đến chỗ bạn, dùng ngón giữa và ngón trỏ khép miệng đang hé mở của bạn. "Anh biết," Touya đảo mắt, "Chính anh cũng khó nhận ra mình khi nhìn vào gương. Đó là lý do tại sao anh đã rất ngạc nhiên khi Yukio lại nhận ra. " Anh ấy lại cười khi vò tóc con trai bạn, người đang phàn nàn anh ấy vì đã nói từ f ***.(cho bạn nào chưa hiểu thì nguyên tác câu nói  trước của Touya là : "I barely recognize myself either when I look in the mirror. That's why I was fuckin' surprised when this squirt did.")

Đôi lông mày của bạn nhíu lại nhưng một nụ cười nở trên môi. Anh ấy trông thực sự ổn. "Trông anh thật tuyệt, nhưng làm thế nào-?" Bạn lắc đầu và Touya bĩu môi khi nhún vai. "Đó là một câu chuyện dài. Hai người đi ăn nhẹ chứ? Anh có thể kể cho cô nghe về câu chuyện thay đổi cuộc đời của anh chỉ qua một bát soba lạnh. " Sau đó, anh ấy quay sang con trai của bạn, lông mày nhướn lên, biết rằng đó là một trong những món ăn yêu thích của bé. Một trong những sở thích giống với cha của nó.

Yukio bắt đầu reo hò và tung tăng trong vòng tay của bạn, bé lớn nhanh đến mức bạn hầu như không thể bế được nó. Touya nhận ra điều này và anh ấy đã đón lấy Yukio từ bạn và cho bé ngồi lên vai của mình. Tất nhiên Yukio còn vui hơn cả. "Mama! Con cao chưa nàyyy, nhìn kìa! " Bé cười khúc khích, chìa tay ra cho bạn và bạn đã nắm lấy, trầm ngâm với bé.

Người ngoài sẽ thấy giống như một bức tranh của gia đình hạnh phúc trong vườn thú.

-

"Endeav- Bố ," anh tự sửa lời nói của mình bằng một nụ cười nhếch mép và một cái lắc đầu nhỏ, "Bố đã cho anh gặp cô bé này ở UA, Eri. Con gái nuôi của Eraserhead. Một đứa trẻ ngoan." Touya nhấp một ngụm từ đồ uống của mình rồi tiếp tục giải thích, "Cô bé đã sử dụng quirk của mình để đưa cơ thể anh trở lại trạng thái trước đây. Nó đau thật đấy ". Bạn nở một nụ cười khi anh ấy lén nhìn Yukio đang bận rộn tô màu cuốn sách nhỏ được những người phục vụ tặng khi cả ba đang chờ gọi món.

"Cảm giác như bên trong của anh bị xé nát và gắn lại với nhau nhiều lần. Ở một lúc nào đó trong quá trình này, anh đã ngất đi. Và khi tỉnh dậy ". Anh ấy kéo tay áo sơ mi và chỉ cho bạn thấy cẳng tay và bàn tay của anh ấy, "Các vết sẹo đã biến mất."

"Nhưng còn khi anh sử dụng quirk của mình thì sao? Có đau không? " Bạn không thể không hỏi. Có một vẻ nghiêm nghị thoáng qua trong mắt Touya trước khi anh cười và nói. "Anh không sử dụng quirk của mình nhiều nữa. Nó không thực sự cần thiết trong công việc mới của anh ". Anh ta nháy mắt. "Nhưng anh em nhà Todoroki  vốn có khả năng chống chịu với nhiệt độ khắc nghiệt. Vì vậy, ngay cả khi đó, nó vẫn không bị tổn thương khi anh sử dụng ngọn lửa của mình ". Sau đó anh ta lảng tránh ánh mắt khi lẩm bẩm, "Lý do duy nhất khiến anh giống trước đây là do bị bắt ép để phát triển quirk và bản thân.Bị lạm dụng thù đúng hơn "

Bạn đã biết về điều này. Từ những gì Shoto đã nói với bạn và từ những gì chính Touya đã làm cách đây nhiều năm để lấy lại lòng bố chồng của bạn.Chuyện đó vẫn làm bạn ngạc nhiên về cách họ đã vượt qua nó.

Touya nhìn thấy ánh mắt buồn thoáng qua của bạn khi nhìn lại bạn và nhanh chóng nở một nụ cười e thẹn. "Mặc dù vậy, đó có phải là một cái nhìn tốt về anh không? Hay cô thích bộ dạng lần cuối gặp anh? " Anh ấy hỏi một cách tinh nghịch, nhíu mày khiến bạn bật cười một chút.

"Vẻ ngoài trước đây của anh nhìn xấu xa lắm nên tôi thích thế này hơn." Bạn nói với một giọng điệu trêu chọc nhưng lại chứa đầy sự chân thành. Lần cuối cùng bạn nhìn thấy anh ấy là tại một buổi đi chơi Giáng sinh hơn một năm trước do Fuyumi sắp xếp. Khi đó, Dabi mới ra tù. Anh ấy tỏ ra vẫn xa cách nhưng có vẻ đang cố gắng tìm hiểu mối quan hệ của mình với những người còn lại trong gia đình. Tuy nhiên, với bạn, cháu gái và cháu trai của anh ấy,Touya rất thoải mái.

"Anh trông hạnh phúc hơn." Bạn vô ý nói to nhưng Touya trầm ngâm gật đầu, một nụ cười nhạt trên môi khi anh ấy nói, "Phải, Y / n."

Và đúng thật như vậy, Touya nghĩ. Cuối cùng thì cũng có thể trút bỏ được tất cả sự tức giận của mình, cha mẹ của anh ấy đang cố gắng bù đắp cho tất cả những điều tồi tệ mà họ đã để xảy ra với anh ấy khi còn nhỏ, và anh ấy có một cơ hội khác bằng cách sống cuộc sống đúng đắn của mình với tư cách là Touya, và định hình lại thế giới anh hùng bằng cách làm việc với cha của mình và một vài anh hùng, những người hiện cũng nhận ra lỗ hổng trong hệ thống.

"Cháu nhớ những chiếc ghim trên khuôn mặt của bác. Bây giờ bác nhìn, uh, bình thường. " Yukio bất ngờ nói, khiến bạn và Touya nhìn anh ấy trước khi phá lên cười.

Tiếng cười của Touya khiến trái tim bạn ấm áp. Nó khiến bạn nghĩ rằng nếu anh ấy có thể vui vẻ trở lại, sau tất cả những gì đã trải qua, thì có lẽ bạn cũng sẽ có hy vọng.

"Bác cũng nhớ chúng, anh bạn." Anh ta nói, chạm vào đầu đứa trẻ. "Mẹ của bạn đã nói rằng nó đã từng làm cho tôi trông xấu xa."

-

Khi Touya dẫn cả hai trở lại xe của bạn, anh ấy không thể không nhận thấy sự thay đổi trong phong thái của bạn kể từ lần cuối anh ấy nhìn thấy bạn. Bạn sẽ nhìn qua chỗ khác mỗi khi đi ngang qua một gia đình, ánh nhìn của bạn sẽ kéo dài hơn một chút và khuôn mặt của bạn sẽ trở nên u sầu. Anh ấy cũng để ý thấy bạn không đeo nhẫn cưới. Không cần một thiên tài để đưa ra một kết luận chắc chắn. Tuy nhiên, Touya biết tốt hơn là không nên hỏi, bởi nếu bạn muốn nói với anh ấy về điều đó, bạn đã làm. Vì vậy, thay vào đó, anh ấy giữ cuộc trò chuyện nhẹ nhàng và cố gắng hết sức để khiến bạn cười và mỉm cười.

"Rất vui được gặp anh hôm nay, Touya." Bạn quay sang anh ấy sau khi đặt Yukio vào ghế ô tô, ôm chặt Touya khi anh ấy ngập ngừng thả bạn ra. "Yukio đã rất vui nhờ anh." Một tiếng cười thầm thoát ra khỏi anh khi anh liếc nhìn đứa trẻ lúc này đang ngủ say, sau tất cả các hoạt động đi dạo, chơi đùa, ngắm cảnh và ăn uống mà cả ba đã làm. "Rốt cuộc thì anh là người bác vui tính." Anh ta nói.

"Lúc đầu, anh muốn tế sống ông chủ mới của mình vì đã cắm anh vào cổ phần trong một sở thú chết tiệt," anh ta nói khiến bạn khịt mũi trước cách anh ta chế nhạo từ "ông chủ", "nhưng nhìn thấy cô và Yukio đã khiến anh thấy thời gian bỏ ra cũng đáng giá. "

"Này, không đùa nữa." Bạn nói với vẻ nghiêm khắc nhưng điều này chỉ khiến Touya bật cười. "Không chắc." Anh ấy nói khi anh ấy nghiêng người để hôn lên má bạn.

"Hẹn gặp lại anh vào ngày sinh nhật của Yukio?" Bạn hỏi một cách đầy mong đợi. Touya nhăn mặt, "Ơ, anh sẽ phải kiểm tra lịch trình của mình. Bây giờ anh đã có một công việc thực sự, cô biết đấy. "

"Anh luôn luôn tốt với tôi." Bạn nói, tinh nghịch đấm vào tay anh ta. Câu trả lời khiến Touya mỉm cười. Đột nhiên anh nhớ lại người lạ mà em trai anh đã đưa về ra mắt. Người không sợ hãi ngồi cạnh anh ta khi mọi người dường như không dám gần anh. Cô gái đã khiến những đứa trẻ của Fuyumi chơi với người chú trông hơi đáng sợ của chúng, người đầy vết sẹo với nhiều năm tổn thương. Người đã khiến anh cảm nhận được hơi ấm gia đình một lần nữa.

"Anh biết," Touya nói, ánh mắt dịu đi khi anh ấy vỗ nhẹ vào đầu bạn. Bạn mỉm cười khi anh mở cửa xe cho bạn, nghĩ rằng hôm nay bản thân đã cười nhiều hơn cả năm qua. Và tất cả là nhờ anh ấy.

"Cảm ơn một lần nữa, Touya." Bạn thì thầm trước khi anh ấy nhẹ nhàng đóng cửa lại, bạn nhìn anh ấy vẫy tay chào tạm biệt khi bạn lái xe rời bến.

-

Có một vị đắng trong miệng Shoto khi anh ta nhìn chằm chằm vào những bức ảnh paparazzi ngu ngốc. Anh thậm chí còn không nhận ra người trong ảnh là anh trai của mình, Touya.Anh ấy trông hoàn toàn khác và Shoto đã không gặp anh trong một thời gian.

Shoto không thể giải thích tại sao khi nhìn thấy bạn cười với một người khác khiến anh ấy hoàn toàn không thể nào rời mắt được. Chỉ vài phút trước, anh ta đã sẵn sàng để săn lùng người đàn ông mà bạn đi cùng ở nơi công cộng với đứa con trai của anh ta. Nó khiến anh ấy nhận ra rằng khả năng bạn sẽ ở bên người khác trong tương lai khiến anh ấy quặn thắt trong bụng.

Đầu anh ta ngẩng lên, hơi thở nặng nhọc khi anh ta đưa ra kết luận.

Anh ghen.

Tay Shoto vuốt tóc vì bực bội. Anh ta đang cảm thấy ghen tị vì cái quái gì vậy? Anh ta không phải là người ngoại tình trước sao? Không phải anh ta chắc rằng anh không còn yêu bạn đến mức muốn ly hôn sao?

Anh thoát khỏi sự bàng hoàng khi điện thoại bắt đầu đổ chuông trên tay. "Chết tiệt." Anh ta càu nhàu khi chạm vào nút trả lời. "Không phải bây giờ." Anh ấy bắt đầu trước khi cô ấy có thể nói chuyện. Momo dừng lại ở đầu dây bên kia, chớp mắt. "Anh đã thấy?"

"Đúng. Điện thoại của tôi đã bị nổ tung vì nó. " Shoto nghiến chặt hàm.

"Em không thể tin được cô ấy. Có phải cô ấy đang cố quay lại với anh không? " Momo bực tức hỏi. "Và đưa Yukio đi cùng? Cô ấy không nghĩ về- "

"Yaoyorozu, dừng lại." Anh thở hắt khi cô tiếp tục. "Đây là lý do khiến cô ấy trì hoãn việc ly hôn. Cô ấy muốn quay lại với anh! Em đã cảnh báo anh, phải không? Y / n là một con chó cái ranh mãnh đầy mưu mô- "

"Tôi đã bảo anh dừng lại." Shoto rít lên. "Tôi đã kết hôn với Y / n được gần 5 năm. Đừng bịa đặt về cô ấy nữa. "

"Sho, anh cần phải tin em-" cô ấy bắt đầu nhưng biệt danh đã đánh vào dây thần kinh. Chỉ bạn gọi anh ấy như vậy. Với sự kiên nhẫn của mình, anh ấy thở ra mạnh mẽ và nói, "Tôi không thể nói chuyện với cô ngay bây giờ, Yaoyorozu. Tôi sẽ chỉ gặp cô khi tôi có thể. " Không đợi phản hồi, anh kết thúc cuộc gọi, khiến Momo không nói nên lời ở đầu dây bên kia, tay cô siết chặt lấy điện thoại.

-

Một ngày tốt đẹp của bạn giờ đã bị hủy hoại.

Ngay sau khi đóng sập cánh cửa sau lưng, bạn vội vàng lau những giọt nước mắt tức giận đã đọng trên mắt mình. Shoto đang nghĩ cái quái gì vậy? Rằng bạn sẽ làm một cái gì đó nhỏ nhen và bất cẩn như vậy ?? Anh ta thực sự nghĩ rằng bạn thấp hèn?

Nếu trước đây bạn còn lưỡng lự, thì đêm nay và cách Shoto hành động với bạn thực tế đã khiến bạn tỉnh táo. Bạn lấy các hồ sơ ly hôn ra và bắt đầu đọc qua, lấy ra một tờ giấy trắng khi bạn ghi lại các bản sửa đổi kháng cáo mà bạn muốn trình bày trong lần gặp luật sư tiếp theo.

Nước mắt lấm tấm trên những trang hồ sơ trước mặt khi bạn chấp nhận sự thật rằng người đàn ông bạn yêu đã thực sự không còn nữa. Bạn muốn càng ít tương tác và kết nối với anh ấy càng tốt.

Bạn không thể ở lại trang viên này. Ngôi nhà của bạn, nơi đã từng chứa đầy những kỷ niệm vui vẻ mà Shoto đã làm ô uế khi mang về một người phụ nữ khác.

Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng khiến bạn phải ngước nhìn. Nghĩ rằng có lẽ Ken-san đang kiểm tra , bạn lẩm bẩm, "Cửa không khoá."

Khi cánh cửa bật mở, đó là Shoto.

Một tiếng thở dài bực bội thoát ra khỏi bạn. "Gì? Còn lời buộc tội nào nữa cho tôi không? " Bạn khạc nhổ. Tựa lưng vào ghế khi bạn nhìn thẳng vào mắt anh ấy. Ánh mắt của chồng bạn hoàn toàn khác so với trước đó, bạn nhận thấy. Anh ta thực sự trông đầy tội lỗi khi đứng đó, đông cứng.

Khi sự im lặng kéo dài, sự bực bội của bạn cũng vậy. "Anh muốn cái gì?" Bạn ré lên, mắt lại ứa lệ. Bạn thấy anh ta nuốt nước bọt một cách khó khăn trước khi bước vào phòng, đóng cửa lại sau lưng anh ta.

"Chúng ta có thể nói chuyện không?" Anh hỏi, ánh mắt cầu xin. Bạn chế giễu và lắc đầu. "Không, ra ngoài." Kín đáo lau giọt nước mắt trào ra khóe mắt khi bạn đóng tập tài liệu trên bàn làm việc.

"Được rồi. Anh hiểu." Bạn nghe thấy anh ta lẩm bẩm nhưng lông mày của bạn nhíu lại khi bạn nhìn thấy anh liên tục tiếp cận bạn mặc dù đã nói điều đó. Bạn trừng mắt nhìn anh ấy khi anh ấy quỳ xuống bên cạnh bạn, bàn tay nhẫn tâm chạm vào cánh tay bạn. Bạn định rút lui thì bắt đầu cảm thấy anh ấy dùng nụ cười mỉa mai, sự lạnh lùng tỏa ra từ làn da của anh ấy đối với bạn.

"Anh sẽ rời đi." Anh ấy nói, không nhìn vào ánh mắt của bạn. "A-Anh không cố ý làm tổn thương em như vậy. Hoặc nói những điều khó chịu .. Anh chỉ là. Anh nghĩ- "anh ấy thở dài, từ bỏ trong khi anh ấy thừa nhận," Anh đã sai. "

Bạn đã nhìn đi chỗ khác trước khi trái tim bạn có thể dịu lại. Bạn không thể phủ nhận rằng khi bạn kéo cánh tay của mình ra khỏi vòng tay của anh sẽ cảm thấy tốt hơn rất nhiều và lắc đầu từ chối. "Nó không quan trọng." Bạn nói. "Hãy để tôi một mình."

Shoto nhìn bạn đắm đuố. Người có trái tim tha thứ, người luôn chấp nhận cho những lỗi lầm của mình, người yêu thương anh ta vô bờ bến.

Giờ đây, tất cả những gì bạn dành cho anh ấy chỉ là những cái nhìn lạnh lùng và những lời oán hận. Và anh ấy thậm chí không thể đổ lỗi cho bạn vì điều đó khi anh ấy biết quá rõ rằng đó là lỗi chết tiệt của anh ấy.

"Y / n," anh thì thầm, lại từ từ nắm lấy tay bạn. Cũng giống như bạn trong buổi sáng hôm đó khi yêu cầu anh ấy xem xét lại việc kết thúc cuộc hôn nhân của mình.

Anh ấy muốn xin lỗi, để cho bạn biết rằng anh hối hận như thế nào vì đã đối xử với bạn theo cách mà anh ấy đã làm trước đó. Chết tiệt, trong một năm qua. Shoto muốn ích kỷ cầu xin người vợ cũ của mình trở lại nhưng ánh mắt trống rỗng trong mắt bạn khi bạn nhìn xuống anh ấy cho anh ấy biết điều đó sẽ không có kết quả.

Bởi vì bây giờ, Shoto nhận ra, anh ấy thực sự đã mất bạn.

Y / n của anh  giờ đã biến mất.

----------------------End chapter 5-------------------

3709 từ

Kiệt sức •́  ‿ ,•̀

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com