Chapter 20
BITE ME
Chapter XX
"Chìa Khóa, huh?" Hoya hỏi, liếc mắt nơi SungGyu. WooHyun mải tâm suy nghĩ nên vô thức cánh tay cứ xoa xoa lưng cậu. "Vậy đó là lý do mà SungJae muốn cậu tới vậy. Thế mà tôi cứ tưởng là do cậu dễ thương kinh lên được chứ! Và cậu còn-"
"Xin lỗi?" Hoya bỗng thấy mình bị túm cổ áo bởi một WooHyun-đang-trừng-mắt. May là cậu vội kéo anh lại, và thế là một nụ cười chiến thắng xuấ hiện trên mặt Hoya.
"Đừng đùa lung tung nữa." Cậu khoanh tay lại. Nhưng Hoya vội làm vẻ mặt nghiêm trọng, nghiêng mình qua bàn ăn tới khi mũi cậu chạm sát mũi anh. "Oh, tôi không đùa. Sao tôi lại không-"
Và Hoya bị quăng sang một góc phòng, rên lên khi chạm mạnh vào tường. WooHyun tiến tới nhưng bị MyungSoo giằng lại.
"Em đang làm gì vậy? Thả anh ra! Anh cần cho nó một bài học!"
"Bình tĩnh WooHyun. Anh ta ở đây để giữ anh SungGyu an toàn nhớ không?"
"Vậy thì nó cần phải biết giữ bàn tay thối của nó ra khỏi em ấy!"
SungGyu vẫn không thể hiểu có chuyện gì giữa Hoya và WooHyun. Tất nhine6 cậu hiểu anh thích bảo vệ cậu quá mức. Bất kỳ ai tỏ ra quá thân thiện với cậu, anh sẽ trở nên giận dữ một cách không cần thiết như là một kết quả cậu việc ghen tuông trẻ con. Nhưng với Hoya, việc đó luôn xảy ra nhanh hơn, kéo dài hơn và thường xuyên hơn so với bất cứ ai khác. Cậu cũng không thích vài đứa em họ của mình nhưng không tới mức này. Cậu không ghét gia đình mình như thể WooHyun ghét Hoya.
WooHyun đẩy MyungSoo ra và trở lại với cậu. Anh quấn tay quanh eo và nghiêng mình về trước, nhấn khuông ngực mình vào ngực cậu. Ngay lúc cậu định nói anh đối xử nhẹ nhàng với Hoya thì... Một nụ hôn ngay nơi môi cậu, mạnh bạo và nồng nhiệt khi anh xoáy lưỡi sâu vào miệng cậu. Chết tiệt, cậu cảm thấy thật hứng thú với điều này. Vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại thật gần để khoảng cách không còn là gì nữa. WooHyun đẩy cậu ép vào thành ghế.
Cuối cùng thì họ cũng tách rời nhau, thở hồng hộc. Đôi mắt cậu phủ màn sương mỏng nhưng lại mê đắm nhìn anh. Má cậu đỏ hồng, bờ môi sưng lên. Và rồi thực tế đổ ấp xuống mặt cậu: mọi người trong phòng đã nhìn thấy cảnh đó. SungYeol chỉ huýt sáo nhè nhẹ trong khi Hoya nhướng mày, tò mò. Ước gì có cái lỗ ở đây để cậu chui xuống... Còn WooHyun thì trông như là người hạnh phúc nhất thế giới ấy.
.
Bữa trưa đã xong. Mọi người tụ tập quanh bàn ăn, từng miếng thịt bò trang nhã bày ra trước mặt mọi người trừ SungGyu, người đang mệt. Có thể là vì mùi máu quá nặng xộc lên mũi cậu hoặc là vì wooHyun đang nhìn chằm chằm Hoya, người đang không để ý gì tới thức ăn đơn giản vì mắt anh đặt trên người cậu.
SungGyu quyết định rằng mình sẽ nói chuyện với SungYeol thay vì nhìn cái phòng toàn những người nhìn nhau như thể muốn ăn tươi nuốt sống nhau vậy.
"Sao tất cả chúng ta lại ngồi ăn cùng nhau?" Những bữa ăn thế này ít khi xảy ra lắm.
"Hình như Hoya đề nghị hay sao ấy? Bò là món ăn ưa thích của ma cà rồng nên chắc mọi người làm thế để kỷ niệm đêm đầu tiên anh ấy ở đây."
SungGyu nhìn xuống đĩa salad của mình rồi lại nhìn sang miếng thịt dày cộm của WooHyun, xém nôn ra vì cái cảnh tượng máu chảy ra khỏi miếng thịt. Cậu đang định quay sang nói gì đó với SungYeol thì Hoya đã lên tiếng.
"Cậu ăn chay bao lâu rồi?" Hoya chống cằm.
"Từ khi 10 tuổi, khoảng đó."
"Sao cậu không ăn thịt? Đơn giản là không thích?" Hoya chốm người lên, mắt chỉ hướng về mỗi cậu
SungGyu ngọ nguậy, chầm chậm cầm nĩa cắm vào mấy miếng rau. Bầu không khí đang ngạt dần vì WooHyun.
"T... Tôi không nghĩ chúng ta nên giết động vật. Tôi nghĩ chúng ta không nên cảm thấy lợi lộc từ việc giết chóc. Nhưng chỉ là ý kiến cá nhân thôi."
"Thú vị thật." Hoya cắt một miếng thịt và nhồi nó vào miệng mình. "Toàn bộ việc này là về ma cà rồng nên thật là thú vị khi nghe một con người nói về nó."
Cậu gật đầu, ăn tiếp đĩa salad của mình. WooHyun ngồi đó nhìn cậu, có lẽ anh đang cảm thấy thật trớ trêu khi một con người tin rằng không nên giết thị động vật lại đi yêu một ma cà rồng.
Không khí lại trở nên ngượng nhịu, tiếng duy nhất đang phát ra là tiếng bạc cọ xát thủy tinh. Không ai nói gì, chỉ nhìn nhau. May là người biết điều khiển cảm xúc – MyungSoo – nhìn cậu và nháy mắt vài cái.
"Vậy, anh SungGyu, anh đã nghĩ gì về đề nghị của SungJae chưa?"
"Đề nghị?" WooHyun nheo mắt.
"SungJae bảo em tới gặp hắn ta sau 3 ngày và nói cho hắn biết em có đồng ý giúp hắn hay không." Cậu trả lời lưu loát, tỏ vẻ mình không sợ điều gì kể cả thứ kinh khủng nhất. Cậu dựa dẫm anh quá nhiều rồi, giờ là lúc cậu phải tự làm điều gì đó.
"Và em định nói không." WooHyun hy vọng, dù nó nghe như thể là một lời định đoạt.
SungGyu ngừng lại chút trước khi trả lời anh. Liệu cậu có thật sự muốn nói "không", biết đâu hắn có thể dẫn cậu tới đó và lấy Chìa Khóa? Ngu ngốc... Cậu không nên nghĩ tới nó...
"Tất nhiên rồi!"
"Tôi sẽ báo Hội đồng." Hoya nói sau một lúc. Đề tài thay đổi đột ngột là cậu hơi ngạc nhiên và cậu quay sang nhì Hoya, người vẫn chưa rời mắt khỏi cậu một giây phút nào.
"Không được". WooHyun lại nổi giận, có lẽ chỉ vì Hoya là người đang mở miệng.
"Hội đồng cần biết thứ quan trọng thế này."
"Hội đồng không cần biết gì cả." Tất cả mọi người đã quên mình đang ăn trưa ngay lúc mà WooHyun đứng dậy.
"Hoàng tử đáng kính của chúng ta thậm chí không thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình cho lợi ích của đồng loại. Tuyệt vời."
"Không kiểm soát được cảm xúc, hm? Sao em có thể quên được cảm xúc của chính em chứ, mấy thứ bị cấm nếu muốn nói thêm."
"Anh dám? Anh nên biết tôi tốt cho cậu ấy hơn anh nhiều, đứng phủ nhận điều đó."
SungGyu chớp mắt và đã thấy WooHyun đấm Hoya thật mạnh. Và lại trong chớp mắt, anh bị quăng ra xa, cố ghim chân mình xuống mặt đất, nhào tới Hoya ngay khi dừng lại. 2 người đánh qua đánh lại cho tới khi cậu hết chịu nổi, đập nĩa xuống bàn, đứng lên và hét.
"Đủ rồi, dừng lại đi!"
Thậm chí cậu cũng ngạc nhiên. Cậu vừa mới la to và rõ, nó làm cậu đau họng muốn chết nhưng lại có được sự chú ý của mọi người trong phòng. MyungSoo, người đã xắn tay áo lên sắn sàng nhào vào trận hỗn chiến đó nhướng mày nhìn cậu, nhận ra rằng mình không cần làm thế nữa. WooHyun đang bị ấn xuống bàn ăn với Hoya đang đè lên bụng anh, một chiếc nĩa đe dọa sẵn sàng cắm phập vào cổ anh chỉ với một lực nhẹ nhất.
'Hai người bị sao vậy? Sao 2 người không thể ngồi yên nói chuyện một chút trước khi lao vào cắn xé nhau? Hoya đúng đấy, WooHyun. Cảm xúc của anh... Hoya đã làm gì sai để anh nổi nóng vậy?"
Hoya rời khỏi người WooHyun và đặt chiếc nĩa xuống bàn. WooHyun nhìn cậu với ánh mắt pha lẫn giữa ngạc nhiên và hối lỗi.
"Là lỗi anh sao, Gyu? Hắn mới là-"
"Là lỗi anh!"
Hoya đang cười đểu.
"Và lỗi cậu nữa, Hoya. Đứng chọc điên anh ấy nữa chỉ vì cậu thấy điều đó thú vị. 2 người quá trẻ con để có thể hợp tác với nhau! Hoya còn chưa ở đây đủ một ngày và 2 người lao vào nhau như điên. Em phát ngán rồi, em không muốn là trung tâm cuộc cãi vã của 2 người. Có lẽ em nên theo SungJae thì hơn. Ít ra hắn không liên tục đánh người!"
Cậu phóng lên phòng, dập cửa thật to và khóa lại. Cậu chui mình xuống dưới một tấm chăn trên chiếc giường thân thuộc.
Có tiếng WooHyun gọi ngoài cửa nhưng cậu chỉ kéo chăn lên tới cằm và cố ngủ.
.
"Để anh ấy nghỉ tí đi." MyungSoo nói. WooHyun chỉ thở dài, rót 2 cốc whisky và đưa một cốc cho MyungSoo.
"Để anh ấy giận anh thêm tí nữa, anh ấy đúng mà."
"Anh chỉ muốn em ấy tha thứ cho anh. Anh ghét lắm cái lúc mà em ấy giận anh."
"Nhưng anh ấy đúng. Hoya và anh không ngừng đánh nhau từ khi anh ta bước vào đây. Nó làm anh ấy stress thêm vì anh ấy là lý do cho mấy trận đánh cùa 2 người. Nếu anh chịu gạt bỏ tất cả những điều đó vì lợi ích của anh ấy, anh ấy sẽ không giận vậy."
Chiều rồi mà SungGyu vẫn chưa ra khỏi phòng. WooHyun gnhi4 có lẽ cậu thật sự đã tha lỗi cho anh nhưng vì quá tự ái nên... Nhưng tất cả những gì anh làm là nói lời xin lỗi qua cánh cửa phòng mà cậu thì chả thèm hé răng đáp lại và điều đó thật đau đớn.
"Em sẽ lên xin lỗi cậu ấy." Hoya nói rồi bước lên cầu thang.
"SungGyu? Tôi biết tôi có hơi trẻ con khi đụng tới WooHyun và tôi xin lỗi. Tất cả những gì tôi muốn làm là bảo vệ cậu và tôi thật sự chưa làm được gì cả. Tôi hứa sẽ kiểm soát mọi thứ và bỏ quá cái tôi nếu cậu chịu tha thứ cho tôi."
Quái gì vậy? WooHyun không tin nổi. Nhưng lúc đó SungGyu lại thò đầu ra, nhìn 2 người rồi nói.
"Em muốn 2 người xin lỗi nhau, hứa là sẽ làm bạn với nhau. Em sẽ không ra khỏi đây nếu 2 người chưa chịu làm vậy."
Hoya gật và xoay người lại. WooHyun chỉ nhìn cậu và nghĩ 'Là vì em thôi, SungGyu' trăm lần trong đầu. Hoya định mở miệng ra nhưng anh nhanh chóng cướp lời để trở thành người nói lời xin lỗi đầu tiên.
"Anh xin lỗi. Hòa nhé?"
Hoya cười đểu môt phát và nói. "Hợp tác với nhau nào."
SungGyu mở cửa, bước ra với nụ cười rạng rỡ.
"Không đánh nhau nữa, okay? Không thôi thì em sẽ không nói chuyện với cả 2 người!"
End chapter 20.
Có quá nhiều thứ để nói nên tốt nhất là không nói gì. Cơ mà Cụ ơi.....

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com