4
Trong WC chật hẹp, một đôi nam nữ trần trụi như hai dã thú điên cuồng giao hợp kịch liệt. Không, không thể nói là một đôi nam nữ, bởi vì mỹ nhân vô cùng kiều diễm làn da tuyết trắng kia ,tuy có một đôi cự nhũ, nhưng phía dưới lại có phân thân chỉ con trai mới có.
"A ──" Cùng lúc với dâm khiếu mị cực, hai dã thú đạt tới cao trào.
Vô lực ngã vào người Đoạn Ngân Táp, Hứa Tịch ngẩng hạnh mâu câu nhân nhìn Đoạn Ngân Táp, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc. Hắn cuối cùng cũng cùng tiểu nam nhân này hợp làm một thể, sau này y chính là của hắn.
Đoạn Ngân Táp cũng mệt đến gần chết, sau khi nghỉ ngơi trong chốc lát, lý trí từ từ trở lại. Nghĩ đến mình vừa mới không chịu đựng nổi, bị yêu nhân kia câu dẫn thượng hắn, Đoạn Ngân Táp vô cùng hối hận. Y đen mặt ngồi dậy đẩy Hứa Tịch ngã trên mặt đất.
"Gì chứ? Không phải mới vừa chơi thực thích sao!" Hứa Tịch cười mỉa.
"Câm miệng!" Đoạn Ngân Táp quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái.
"Em có cái gì không thoải mái? Là em thượng ca ca nha, không phải ca ca thượng em. Nói rõ ràng, người chịu thiệt chính là ca ca!" Hứa Tịch liếc mắt xem thường, cái gì a! Chơi xong liền trở mặt!
"Coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra, quên hết chuyện đêm nay đi." Đoạn Ngân Táp đứng dậy mặc quần áo, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.
"Coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra?" Nghe vậy, Hứa Tịch cười ha ha, hắn sớm đoán được tiểu đệ đệ này sẽ làm xong trở mặt, nhưng không nghĩ tới y sẽ nói ra những lời ngây thơ như thế.
"Là lỗi của tôi, tôi sẽ bồi thường cho anh(từ giờ chuyển sang xưng anh nha)." Đoạn Ngân Táp lặng yên một lúc lâu, tự nhận lỗi.
"Em muốn bồi thường ca ca như thế nào đây? Không phải là cho ca ca tiền chứ?" Hứa Tịch biếng nhác nằm trên mặt đất, cười quyến rũ.
"Nếu anh đòi tiền cũng được, ngày mai tôi đưa cho anh."
"Em trai, em nghĩ ca ca là loại người gì chứ? Bán sao? Ca ca cho em biết, ca ca cái gì cũng không muốn, chỉ muốn em thôi." Ánh mắt Hứa Tịch chợt lóe, nghiêm túc nói.
"Tôi đã có bạn gái!" Vì muốn Hứa Tịch từ bỏ suy nghĩ này, Đoạn Ngân Táp đành phải nói dối.
"Vậy bỏ cô ta đi!" Hứa Tịch bá đạo ra lệnh, kỳ thật hắn sớm biết rằng Đoạn Ngân Táp lừa hắn, hắn từng lén lút hỏi Trương Tĩnh xem y có bạn gái chưa, Trương Tĩnh nói cho hắn biết, Đoạn Ngân Táp tám năm trước đã chia tay bạn gái rồi(10 tuổi có bạn gái(°o°;)).
"Không có khả năng! Anh không cần tiếp tục dính lấy tôi nữa, tôi không thích anh." Nhìn hoa huyệt và đùi Hứa Tịch dính đầy vết máu, ánh mắt Đoạn Ngân Táp trở nên ảm đạm, nhưng y vẫn vô cùng tuyệt tình nói.
"Em sau này sẽ thích ca ca, ca ca cam đoan!" Hứa Tịch cười ngọt ngào tràn đầy tự tin.
"Không có khả năng! Tôi nói cho anh biết, tôi hiện tại sẽ không thích anh, sau này cũng sẽ không thích anh, anh đừng mơ mộng nữa!" Đoạn Ngân Táp nhìn chăm chú Hứa Tịch, lãnh khốc nói.
"Đây cũng không phải là chắc chắn, trên đời không có chuyện gì là tuyệt đối."
"Vậy tùy anh, nhưng tôi cảnh cáo anh, nếu anh dám tiết lộ chuyện đêm nay, tôi sẽ nói ra chuyện anh là song tính nhân." Đoạn Ngân Táp uy hiếp, y không biết nếu chuyện bọn họ phát sinh truyền ra ngoài, sẽ gây sóng gió như thế nào.
"Vậy em cứ nói đi, chẳng hề gì!" Hứa Tịch không hề để ý nhún nhún vai.
"Anh không sợ?" Đoạn Ngân Táp có chút kinh ngạc, xã hội đều nhĩ rằng song tính nhân là một ngoại tộc kì dị, y cho rằng Hứa Tịch hẳn là sẽ sợ hãi khi người khác biết hắn là song tính nhân.
"Ca ca sợ cái gì, ca ca chỉ sinh ra là song tính nhân thôi mà, cũng không phải đi giết người phóng hỏa gì." Hứa Tịch không cho rằng mình sinh ra là song tính nhân là sai lầm, càng không ngại ánh mắt của người khác. Đương nhiên có thể không nói ra là tốt nhất, nếu chuyện hắn là song tính nhân truyền ra ngoài, gia đình Hứa thị và Ưng bang khẳng định sẽ nháo đến long trời lở đất.
"Anh thật không sợ?" Đoạn Ngân Táp lần thứ hai xác định.
"Không tin, hiện tại em có thể chụp ảnh nude của ca ca, sau đó đưa lên mạng tuyên truyền." Hứa Tịch cười khẽ nháy mắt mấy cái.
"Anh... Dù sao anh cũng không được đem chuyện của chúng ta nói ra." Đoạn Ngân Táp hoàn toàn không có cách gây khó dễ cho Hứa Tịch, nói xong liền rời khỏi WC nam, để lại Hứa Tịch một mình đáng thương nằm dưới sàn nhà .
Sau khi Đoạn Ngân Táp đi, Hứa Tịch liếc mắt xem thường, muốn ăn lại không nhận nợ, trên đời nào có chuyện tốt như vậy, Hứa Tịch hắn tốt đẹp như thế sao?
Hứa Tịch nhớ tới thân thể mình, mới vừa động lập tức phát ra một tiếng kêu đau. Hạ thể giống như bị dao nhỏ cắt thành hai nửa, đau chết ! Tuy rằng khi làm thực thích, nhưng di chứng về sau cũng quá nghiêm trọng!
Hứa Tịch nằm lại trên mặt đất, quyết định nghỉ ngơi trong chốc lát, rồi từ từ trở về. Dù sao hiện ở trường học cũng không có ai, không có người đột nhiên chạy đến WC.
Đột nhiên buồn ngủ qua, làm tình còn mệt hơn so với cùng người đánh nhau! Hứa Tịch ngáp một cái, liền để nguyên thân thể quang lỏa tràn đầy hôn ngân, trần như nhộng mà ngủ...
Chờ khi Hứa Tịch lần thứ hai tỉnh lại, trời đã rạng sáng, hắn mở mắt ra, thử giật giật tay, cảm giác trên thân thể đã tốt hơn nhiều!
Hắn ngồi dậy, lại phát hiện mình đã không còn ở WC, hơn nữa hắn còn được mặc quần áo cẩn thận. Hắn nhìn xung quanh bốn phía, phát hiện chỗ của hắn là phòng học bóng rổ, Hứa Tịch nghi hoặc nhướn mi. Nhưng khi hắn nhìn thấy tờ giấy bên cạnh thì lại sung sướng mỉm cười. Hóa ra mọi chuyện là như vậy a! Tiểu tử kia cũng không tính là quá vô lương tâm, ánh mắt của mình quả thực đúng đắn.
Thì ra Đoạn Ngân Táp sau khi rời đi cuối cùng bởi vì không yên lòng về Hứa Tịch mà quay trở lại, lại phát hiện Hứa Tịch đã ngũ, y sợ Hứa Tịch ngủ trong WC nam sẽ lạnh, giúp hắn mặc quần áo tử tế xong, liền ôm hắn đến phòng học bóng rổ.
Đang lúc Hứa Tịch chìm trong vui sướng, điện thoại của hắn lại vang lên, hắn lười biếng cầm lấy điện thoại, "Uy... Tôi đã biết, cậu lập tức tới trường học đón tôi! Hết thảy chờ gặp mặt rồi nói." Sau khi nghe xong lời của đối phương, khuôn mặt tràn đầy tươi cười nhất thời trở nên nghiêm túc, lộ ra một cỗ sát khí đáng sợ...
Đêm khuya, trăng tàn treo cao, vạn vật tĩnh lặng, mọi người đã sớm chìm vào giấc ngủ, chỉ có trước ngôi biệt thự ở vùng ngoại ô nào đó, có hai bang hắc y nhân đang đứng đối diện nhau, không khí hết sức khẩn trương.
Bỗng nhiên, một chiếc xe màu đen dài có rèm che từ đằng xa lái tới dừng trước cửa biệt thự, trên xe bước ra một người vạm vỡ diện mạo hung ác, hắn xuống xe đi tới bên kia xe, cung kính mở cửa xe.
"Thiếu gia, mời!"
Theo sau, mọi người nhìn thấy một thiếu niên mặc tây trang, áo khoác ngoài màu đen bước ra, bộ dạng hắn thập phần tuấn mỹ, tóc dài quá thắt lưng đơn giản dùng một cái dây da buộc sau đầu, tai trái đeo ba cái khuyên màu bạc, biểu tình lạnh như băng, trên người phát ra một cỗ khí phách bất giận tự uy( không giận nhưng vẫn có uy nghiêm).
"Đại thiếu gia!" Toàn bộ hắc y nhân cài tay áo màu đỏ, lập tức xoay người cùng kêu lên, thiếu niên trẻ tuổi lạnh lùng gật đầu.
Nam tử trung niên đi đầu vừa thấy hắn, lập tức lo lắng chạy lên trước báo cáo tình hình: "Đại thiếu gia cậu cuối cùng cũng đến,người của Thiên Nghĩa bang liên tục đoạt của chúng ta vài địa bàn, tối hôm qua còn đoạt hàng của bọn ta..."
Hứa Tịch phất tay ngắt lời hắn, "Mọi chuyện Hổ Tử đều đã nói cho ta nghe, Trương lão đâu?" Trương lão là lão Đại bang Thiên Nghĩa, mấy ngày nay thừa dịp ông nội nghỉ ngơi, Ưng bang không có người cầm đầu liền vọng tưởng muốn thu phục Ưng bang, thật sự là lão hổ giấu răng ──đáng chết.
"Ở bên trong, Ngũ thúc đang cùng hắn đàm phán."
Hứa Tịch gật đầu, mang theo Hổ Tử tiến vào biệt thự.
Trong biệt thự, một lão nhân đầu bạc đang cùng một nam tử trung niên mập mạp tranh chấp, lão nhân đầu bạc rõ ràng thực kích động, nam tử mập mạp vẻ mặt dữ tợn, vừa thấy đã biết là một hạng người gian trá.
"Ngũ thúc, thiếu gia đến rồi!" Hổ Tử đi lên trước kêu lên với lão nhân đầu bạc.
"Đại thiếu gia!" Ngũ thúc nhìn thấy Hứa Tịch lập tức lộ ra biểu tình kinh hỉ. Thật tốt quá! Nếu đại thiếu gia đã đến, chuyện này coi như giải quyết xong.
"Để ta cùng Trương lão nói chuyện!Ông đi nghỉ ngơi một chút đi." Hứa Tịch đối với nguyên lão đã cùng ông nội thành lập Ưng bang, đi theo ông nội nhiều năm này thực tôn kính.
"Cậu là ai? Có thể đại diện cho Ưng bang sao?" Trương lão đứng một bên nghe vậy, đánh giá Hứa Tịch một chút, vẻ mặt khinh thường trào phúng nói. Ưng bang thật sự cùng đồ mạt lộ, không người có thể dùng, lại tìm một tiểu bạch kiểm đến cùng hắn bàn chuyện.
"Hắn là ngoại tôn của Long gia chúng ta, hoàn toàn có thể đại diện cho Ưng bang." Ngũ thúc tức giận hung ác trừng mắt nhìn Trương lão, nhớ năm đó khi thằng nhóc này mới xuất đạo, nhận không ít ân huệ của Long gia, hiện tại lại vong ân phụ nghĩa muốn thu phục Ưng bang.
"Cậu là ngoại tôn của Long gia?" Trương lão rõ ràng có chút hoài nghi. Long gia là điển hình của dân tộc Di hán tử, bộ dạng cao lớn tục tằng, mà ngoại tôn này lớn lên lại giống đàn bà, nhìn thế nào cũng không giống người của Long gia.
"Chẳng lẽ là giả vờ! Ngươi..." Ngũ thúc tức giận đến thổi râu trừng mắt, vừa muốn chửi ầm lên, lại bị Hứa Tịch ngăn lại.
"Trương lão, chúng ta nói chuyện chính sự đi! Tôi muốn ông lập tức đem địa bàn và hàng ông đã cướp, vào ngày mai nhổ ra trả lại Ưng bang." Hứa Tịch ngồi trên ghế sa lông, đi thẳng vào vấn đề mà nói ra yêu cầu, hắn không muốn cùng tên đầu heo này nói chuyện vô nghĩa hết câu này đến câu khác.
Nghe vậy, Trương lão giống như nghe được chuyện gì đáng chê cười lắm, cười ha ha nửa ngày mới dừng lại, nheo mắt nói: "Nếu tôi không đáp ứng?" Thật sự là nghé mới sinh không sợ hổ, dám cùng hắn nói chuyện như thế, đứa nhỏ này khẳng định chưa từng nghe qua uy danh của hắn.
"Ông nghe xong cái này rồi quyết định lần nữa cũng không muộn." Hứa Tịch ngoắc Hổ Tử đứng phía sau, Hổ Tử lập tức lấy điện thoại ra ấn xuống một cái, rồi mới đưa cho Trương lão.
Trương lão nghe thấy trong điện thoại truyền đến tiếng khóc của vợ con, hắn lập tức biến sắc, trừng mắt nhìn Hứa Tịch hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn."Cậu thật hèn hạ, lại bắt cóc vợ con tôi."
"Hiện tại đáp án của ông là gì?" Hứa Tịch quay đầu, để Hổ Tử giúp hắn đốt thuốc, rút điếu thuốc cười lạnh nói. Hắn cho tới bây giờ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com