7
"Cậu đẹp trai nhỉ, Pinga-kun." Trên ghế phụ ô tô, tôi nghịch những bện tóc màu nâu của cậu.
"Tôi biết mà." Pinga đáp.
"Một thằng nhóc kệch cỡm chết tiệt." Tôi cười mỉm. "Đừng cố gắng làm lơ tôi nữa, và cũng đừng cố gắng quên đi những gì của đêm qua."
"..."
"Tôi chỉ mới gặp cậu cách đây 3 ngày và ta đã ngủ cùng nhau 2 lần. Nghe điên rồ phải không? Nhưng tôi biết cậu đã thích tôi. Cậu không cưỡng lại tôi được."
"Cho xin đi."
"Nếu sự thật là thế, tôi xin chia buồn với cậu."
"Hả?"
"Tôi không đùa nữa đâu. Cậu thích tôi đúng không? Cậu chỉ là thể loại đểu cáng thích chơi qua đường, nhưng điều tôi muốn nói là ít nhất ta sẽ trải qua phi vụ này cùng nhau. Là Pacific Buoy. Là Interpol? Nó là một vụ khó nhằn đấy. Ai trong tổ chức cũng biết cả. Cậu có thể xem thường mọi thứ, nhưng lần này tôi cấm cậu làm thế nếu đi cùng tôi."
"Ôi, tôi sẽ phải làm theo chị sao?"
"Vậy đấy. Tôi không lặn lội từ Pháp sang đây chỉ để trải qua một phi vụ thất bại. Nếu cậu có hành động ngu ngốc gì có khả năng ảnh hưởng đến việc này, tôi không ngại giết cậu đâu. Trong số đó bao gồm việc thích tôi đấy."
"..."
"Nghe này." Tôi xoa cằm Pinga. "Dừng lại đi, nhé. Tôi không thể yêu cậu, cậu cũng không thể yêu tôi. Kết hợp giữa công việc và tình yêu là một quyết định tồi, và một trong hai ta chắc chắn sẽ kết thúc. Được chứ? Tôi không cho phép cậu thích tôi nhé. Giải quyết Pacific Buoy, chấm dứt mọi thứ, tôi trở về nước, hai ta được tự do. Đừng quên mục đích cuối cùng là sống sót rời khỏi nó."
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Khốn khiếp.
Lý do cho những giọt nước mắt của tôi mỗi khi nhắc về Pinga có lẽ là vì những gì tôi nói với cậu ấy đều là thật.
Mục đích cuối cùng là sống sót rời khỏi nó. Có thể cậu ấy không quên, nhưng cậu ấy không nghĩ đó là mục đích cuối cùng.
Ngập trong dòng suy nghĩ cũ lại ùa về bủa vây tâm trí, tôi lại khóc thêm một lần nữa trong bóng tối cô độc của căn phòng khách thênh thang này. Léon vẫn ở trong phòng nó, còn Brandy đã rời đi sau khi nhận cái tát đến đổ máu của tôi. Những giọt máu vẫn còn in trên sàn nhà.
"Aaaaa...! Chúa ơi! Hức, hức..."
Tôi gào lên trong vô vọng. Sau cái chết của Pinga, những thứ tệ nhất dường như chiếm đóng cuộc đời tôi. Thứ tốt đẹp duy nhất chỉ có khi Brandy chấp nhận yêu tôi một lần nữa và khi con tôi ra đời. Những năm qua, tôi từ một người chỉ mất 5 phút để chấp nhận thực hiện một phi vụ sang 5 năm để quên đi một người.
Tôi lẳng lặng vào phòng Léon thì thấy thằng bé đang cuộn tròn ngủ say. Léon chưa nhìn thấy những cảnh tượng như khi nãy bao giờ, nên có lẽ nó hoảng sợ.
"Hức... Léon..."
Trong phút chốc, tôi chỉ muốn giết chết bản thân mình vì đã vô thức gây ra những điều tồi tệ với con tôi, một đứa trẻ chỉ 3 tuổi đã được tổ chức nhắm đến để nối tiếp tôi trong một vai trò không thể thay thế.
"Xin lỗi con, Léon của mẹ..."
Đêm ấy, tôi ôm Léon ngủ trong lòng, cảm thấy thằng bé là hơi ấm duy nhất của tôi. Nghĩ đến Brandy, tôi không tài nào vơi đi được nước mắt.
Brandy, xin lỗi anh về những gì em đã làm.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
"Xe gì đấy, Obstler?"
"... G63."
"Uầy, sếp đến."
"Cạch."
Từ trong chiếc G63 bước ra người đàn ông No.3 của tổ chức. Dù chỉ khoác vội một chiếc áo sơ mi, miệng ngậm một tẩu thuốc, người đàn ông tóc vàng này mang lại khí chất kì lạ: trông không hề đáng sợ, nhưng ít ai đủ dũng khí để lại gần.
"Chào, sếp." Chardonnay kính cẩn mở cửa quán bar, cúi đầu. Brandy bước thẳng vào trong.
"Rất hân hạnh, Brandy." Các thành viên của tổ chức trong quán bar kính cẩn cúi đầu.
"Chào." Brandy lấy tẩu thuốc ra khỏi miệng. "Một Old Fashioned."
"Có ngay, thưa ngài." Chardonnay đáp.
"Lâu không gặp, cô cắt phăng mái tóc dài rồi à?"
"À, vâng, thưa ngài." Chardonnay nói. "Tóc tôi giờ chỉ dài đến mang tai thôi. Thời gian qua tôi gặp không ít chuyện không hay, nên thử thay đổi cuộc đời."
"... Léon và cô ấy không đi cùng sao, thưa ngài?" Adonis hỏi. "Tôi nhớ thằng bé dễ thương."
"Không."
"V... vâng, thưa ngài." Nhận ra sự căng thẳng từ lời đáp của Brandy, cậu trai trẻ bỗng chốc sợ xanh mặt.
Khi Brandy lẳng lặng ngồi xuống, anh nhận ra một sự hiện diện quen thuộc ngay cạnh bàn mình.
"Không ngờ gặp người quen tại đây vào 2 giờ 45 phút sáng."
"... G...Gin?"
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
"Đã lâu không gặp. 3 năm là ít." Gin quay sang, vỗ vai người đàn ông chí cốt của mình.
"Tao chẳng muốn quay lại đây tí nào, chỉ vì công việc và tỷ thứ phát sinh khác." Brandy bất giác sờ lên má trái, nhận ra nó vẫn còn ửng đỏ. "Mẹ kiếp..."
"Tao biết mày đang gặp vấn đề, Brandy." Gin uống một ngụm cocktail. "Ra ngoài giữa đêm khuya khi con đàn bà và thằng con yêu dấu của mình đến thăm. Không khó để nhận ra điều đó, đặc biệt là cái mũi vẫn còn in vết máu."
"... Tao chán ngấy rồi."
"Trùng hợp thay, tao cũng có vấn đề đây. Tao nghĩ nó sẽ phần nào hữu ích nếu tao gặp mày để trao đổi về nó, và không ngờ mày ở đây thật. Mày nghĩ sao nếu thứ tao sắp kể có liên quan gì đó với vấn đề của mày nhỉ?"
"Trùng hợp đến thế cơ à?"
"Phải. Tao biết mà. Tao biết thứ gì đang gây ra mọi thứ cho mày, đặc biệt là cô ta nữa. Mày muốn nghe không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com