Em ấy luôn thật xinh đẹp và rực rỡ, với khuôn mặt tràn ngập những vết thương, còn đôi mắt lại sáng rực thứ ánh sáng của sự không bỏ cuộc.Chúng tôi yêu em, như cái cách một cuộc đời cứ trôi qua rồi lại nối tiếp, vô tận.Sự cứu rỗi của em biến chúng tôi trở nên tham lam, khiến chúng tôi trở nên hèn kém, làm chúng tôi trở nên yếu ớt rồi lại mạnh mẽ.Hãy nắm lấy tay chúng tôi như cách em đã và đang làm, cầu xin em đừng buông tay ra, bởi vì khi đó, chúng tôi chẳng biết mình sẽ trở thành gì, chỉ để giữ em ở lại đây, trong vũng bùn nhơ nhớp đen đúa cùng chúng tôi đâu...-----------Đừng để văn án và cái tên truyện lừa, vì nhiều người bị cái bìa lừa quá nên mình khẳng định lại là truyện ngọt nha ^^P/s: Trong truyện của mình chỉ có BL thôi nên không có cặp BG nha, mong mọi người đọc kỹ trước khi vào truyện :vv…
Ngày đính hôn bị bạn trai cho leo cây, cô mượn rượu giải sầu không ngờ lại hồ đồ cùng người anh trai trước giờ lãnh mạc của bạn trai mình lên giường. Sáng hôm sau, ở trong nhà anh ta, ở trong phòng anh tai, hai người bị người của hai gia đình "bắt gian tại giường"! 'Nếu như đã vậy, vậy kết hôn đi!' Người đàn ông trước giờ lạnh mạc điềm tĩnh lại dùng một câu đơn giản đến không thể đơn giản hơn kết luận cho mối quan hệ giữa hai người.Kết hôn với Sầm Chí Quyền??? Cô không dám! Từ nhỏ đến lớn không biết sao người cô sợ nhất chính là anh ta. Thế giới của cô với anh ta căn bản là hoàn toàn khác nhau. Sầm Chí Quyền là ai chứ? Trụ cột của quốc gia, tinh anh của xã hội, gia thế bậc nhất, trí tuệ bậc nhất, bụng dạ lại khó lường còn cô chẳng qua chỉ là con của vợ hai, không chỉ đầu óc chậm chạp, tướng mạo miễn cưỡng chỉ có thể coi là thanh tú, gia thế thì không cần phải nói, đúng là một trời một vực. Vì vậy trong mắt mọi người, Quan Mẫn Mẫn cô chính là "đũa mốc chòi mâm son" cho nên lần này căn bản không ai ngờ là, người cho leo cây lại là cô...…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…
Tác giả: Mèo con mê ngủ.Thể loại: nữ phụ văn, np, huyền huyễn, sạch, sủng, ngược, h (maybe).Tiến độ: HOÀN THÀNH.Dạ, một lần nữa em xin đính chính là truyện này có H. Nên làm ơn, những ai có tư tưởng trong sáng, không thích đọc thể loại này làm ơn đừng vào đây đọc! Rồi có những bình luận "thật là dễ thương " gửi đến em ạ! Truyện viết chỉ để giải trí, không có bất kỳ một mục đích gì cả, ai không thích đừng vào đọc, nếu lỡ vào rồi không hợp khẩu vị làm ơn lịch sự thoát ra, không để lại những cmt bất lịch sự, ngôn ngữ kém văn hóa để phật lòng nhau! Xin chân thành cảm ơn!…