Phần 79 + 80
Nghe chị Hà nói như vậy thì thằng Đạt cười khục khục nói:
– Hề hề… cho nó nhập cuộc cùng cũng được chứ sao chị ơi, ba người đi thoải mái chẳng ai để ý!
Nguýt lại thằng Đạt một cái rồi chị Hà bảo:
– Cho cái gì mà cho, nó mới mười lăm thôi, mà không hiểu mười lăm tuổi mà chim bé bằng quả ớt ấy, không có làm ăn được gì đâu anh ạ!
Nói xong thì chị Hà mở mấy cái game nhảm nhảm mà chơi! Thời bấy giờ có mấy cái game gunbound khá hay, tôi cũng thích chơi cái trò đó nhưng bắn được vài ván thì tôi trả máy rồi đi về. Ung dung đạp xe về gần đến nhà Phượng thì tôi thấy anh em cái thằng mà tôi đập cái chai bia vào đầu vẫn hằn học mà quanh quẩn theo tôi lắm.
Cười khẩy một cái rồi tôi mở cửa nhà cái Phượng đi vào, trời hôm nay không nắng gắt lắm nhưng khá oi chính vì thế tôi lên phòng, bật cái điều hòa ra rồi nằm vểnh chân lên xem Phượng mấy giờ về.
Nếu bình thường thì còn biết Phượng sang nhà Lan Anh nhưng Lan Anh về quê nên tôi chẳng biết Phượng đi chơi đâu cả!
Cắm tạm cái nồi cơm rồi tôi ra đầu ngõ, có cái cửa hàng thuê đĩa kiếm một đĩa xã hội đen Hongkong về xem giải sầu thì Phượng về.
Ngó nghiêng xem hàng xóm có ai không thì Phượng đổi giọng xưng hô ngay:
– Anh đợi em lâu chưa? Con bạn cứ bảo ở lại ăn cơm nhưng em bảo tao phải về nấu cơm cho ông cậu trẻ tao thế là nó đành phải cho về. Hôm nay ăn cá rán nhé!
Tôi gật đầu rồi bảo:
– Anh cắm cơm rồi đó… rửa cá rồi rán ăn với rau luộc là bá cháy, làm bát canh chua chua chứ oi thế này mấy món kho đặm đặm không nuốt được!
Hai cậu cháu vào nấu ăn rồi nghỉ ngơi. Nhìn cái thân hình nõn nà, cặp mông căng mọng cùng hai cái bầu vú hấp háy trong cái áo phông tôi chỉ muốn đè ra lột sạch mà liếm láp mà thôi. Không hiểu linh tính của Phượng thế nào mà đến bốn giờ chiều thì ông anh rể họ đã về cùng với thằng cu em của Phượng.
Ông này nói chuyện khá là nhẹ nhàng nên tôi ngồi nói chuyện với ông ấy một chút sau đó thì đạp xe về, trước khi về thì không quên mang ít đồ đặc sản của quê mà ông anh mang lên cho.
Trước khi về Phượng chuẩn bị đồ cho tôi rồi nói khẽ đủ để hai người nghe thấy:
– Em tính chuẩn không! Đè nhau ra có mà chết… tuần sau rảnh thì chúng ta làm tiếp nhé…
Tôi ậm ừ tí tửng lắm… vì bây giờ có vẻ nghiện cái lồn của Phượng rồi, đạp xe về đến nửa đường, đang định quành vào cái ngõ thì bỗng nửa viên gạch bay cái vèo sát mặt tôi.
Né được viên gạch thì ngay lập tức tôi ăn một cái gậy vụt ngang lưng. Ngã sõng soài xuống đường thì tôi phát hiện ra ba thằng.
Hóa ra là ba thằng trong đó có hai anh em trêu chị Hà lúc ở quán, hai thằng tiếp tục lấy gậy gỗ vụt tôi nhưng tôi né được rồi vứt xe chạy lên vỉa hè.
Không biết run rủi thế nào mà chỗ tôi bị chặn đánh lại ngay cái xưởng inox, thấy bị ba thằng đuổi theo thì mọi người trong xưởng làm việc đang chuẩn bị can còn một số ông bác thấy tuổi choai choai nên kệ.
Chính nhờ cái sự mặc kệ của mấy ông bác luống tuổi thì tôi vớ luôn được hai thanh inox phi ba mươi dài cũng tầm bảy tám chục phân.
Cảm giác đau nhói ở lưng làm tôi điên tiết lắm rồi. Vớ được hai thanh từ cái đống inox vụn tôi quay lại mà chiến đấu.
Ba thằng thằng kia thấy tôi hai tay cầm hai thanh inox sáng loáng thì khựng lại vì chúng nó mỗi thằng chỉ có cái gậy gỗ ba bốn mươi phân mà thôi.
Không hiểu từ đâu bỗng vang lên một tiếng khá to. “Đập thôi chứ đừng có đâm em nhé, chết đấy”. Lúc này thì tôi mới nhìn hai cái đoạn inox trong tay mình được cắt hơi vát một chút. Tuy không nhọn nhưng chắc chắn mà đâm là xuyên thủng.
Thấy câu nói như vậy thì ba thằng kia khựng lại rồi giật lùi. Mặt tôi hơi đỏ một chút cáu kỉnh nói:
– Địt mẹ chúng mày, cắn trộm bố mày à! Giờ thì cắn tiếp đi.
Hai tay hai thanh tôi nhảy vào vụt, thằng nhỏ nhất đưa cái gậy gỗ lên đỡ nhưng không biết cái gậy của nó bằng gỗ gì mà dính hai phát vụt của tôi thôi là gãy làm đôi rồi.
Hai thằng khác định nhảy vào nhưng tôi khua loạn xạ khiến chúng chùn lại. Chính lúc này thì tôi lấn tới mà vụt.
Không cần biết trúng đầu, trúng tay hay trúng phần nào tôi cứ thế mà gõ mà vụt. Tiếng leng keng rồi bộp chát hự vang lên.
Sợ tôi đập vào chỗ hiểm nên mấy người mới nhảy vào can ra, tôi vụt trượt mấy cái rồi to mồm mà chửi:
– Địt mẹ chúng mày… nhớ mặt bố mày đấy!
Vẫn còn hăng tiết gà lắm, tôi quay lại bảo mấy ông anh lớn tuổi rồi mấy ông bác bảo:
– Mấy anh mấy bác tránh ra để cháu đập chết bà chúng nó đi, chúng nó cậy chó đàn cậy đông đập cháu à… cháu đang đi xe nó vụt rồi nó lùa cháu vào đây!
Mấy người cản tôi còn mấy người đẩy ba thằng kia đi, lúc này tôi mới nhận ra là có hai thằng máu đã chảy, chắc là do cái đầu gậy inox nó cứa vào mặt.
Ba thằng ôm nhau đi nhanh chóng đèo ba trên cái xe đạp mà đạp, nhưng trước khi đi chúng nó không quên đạp cho cái xe cào cào của tôi cong cái vành trước nữa. Đợi chúng nó đi khuất thì tôi vứt hai cái gậy vào đống inox bỏ đi đánh cái xoảng rồi kể chuyện đầu đuôi cho mấy người nghe.
Có ông anh đến vỗ vai tôi rồi bảo:
– Được đấy! Hôm nào qua nhà anh anh dạy cho ít côn nhị khúc mà chơi, hoặc võ gậy chứ nhìn mày vụt chúng nó nhứ như mèo quào ấy buồn cười lắm.
Tôi gượng cười rồi cảm ơn rồi lếch thếch nắn lại cái vành trước một chút cố gắng đạp về nhà, rất may cái gói đồ mà ông anh cho thì hơi lấm lem đất cát một chút thôi.
Thấy tôi lếch lếch về như vậy, áo sống thì có chỗ rách còn cái vẻ mặt nhăn nhó thì bố mẹ tôi hỏi. Dĩ nhiên là kê rheets mọi chuyện, ngoại trừ cái việc cầm chai bia đập vào đầu chúng nó trước.
Mẹ tôi cởi cái áo ra nhìn thấy mấy vết vụt ngang dọc ở lưng tím bầm thì nói:
– Liệu có gãy xương không? Có cần đi chụp chiếu không?
Cố gắng nhăn nhó tôi bảo:
– Chắc không sao đâu mẹ, con vụt chúng nó còn máu me be bét cơ!
Đến lúc này thì bố mẹ tôi sợ tôi vụt chúng nó đi viện chứ không phải tôi bị làm sao nữa. Không biết nghe tin ở đâu thì mấy thằng Đạt rồi thằng Tú chị Hà thậm chí cả cái Phượng cũng phi sang nhà tôi.
Thấy tôi vẫn nhăn nhó nhưng không sao hết thì chị Hà nháy mắt một cái rồi đưa ngón tay cái lên. Tôi cười khì khì… rồi kéo mấy người xuống cái phòng của tôi mà nói chuyện.
Dĩ nhiên đừng tưởng yên tĩnh mà không có chuyện gì xảy ra. Cũng may cho tôi là trong lúc nhà đang đông người thì bố mẹ ba thằng kia đến.
Mấy thằng thi nhau ầm ý nhưng rồi chị Hà nhanh chóng nói rồi còn bảo cần thiết thì ra cái quán điện tử đầy người làm chứng nữa.
Nói chung ba đánh một mà còn bị đập lại te tua như vậy thì chẳng oan tí nào cả. Thế nên người lớn nói chuyện một lúc thì nói chung sự việc giảng hòa… không ai động đến ai nữa. Đến tối muộn thì mọi người ra về còn tôi thì phải nằm nghiêng sang bên phải chứ không nằm thẳng và nằm sấp được.
Sáng hôm sau thì mọi chuyện vẫn bình thường. Phượng tí tởn sang nhà tôi rồi bảo:
– Sĩ gái gớm nhỉ! Mà chị đó trông tây thế anh?
Vẫn còn đau tôi nhăn nhó nói:
– Sống ở tây bao nhiêu năm thì dĩ nhiên tây rồi, mà đấy là bạn bè nhau chứ sĩ gái cái gì, kể cả thằng nào mà bị như thế trước tiên là cho chai bia vào đầu nó trước đã.
Nói chuyện một lúc thì Phượng gọi điện cho Lan Anh rồi kể, Lan Anh hơi ghen một chút thôi nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.
Đúng là “trong cái rủi có cái sui” do đau lưng như vậy nên chị Hà có dụ dỗ tôi thì tôi không thể làm gì được đành để chị với thằng Tú đi chơi mà không làm được “nháy” nào.
Khi cái lưng hết bầm tím và khỏe lại thì cũng là lúc Lan Anh về nhà, qua nhà tôi mang cho tôi bao nhiêu trái cây rồi tiện thể con trêu tôi:
– Không biết mỹ nhân anh bảo vệ có xinh không nhỉ!
Tôi biết Lan Anh kháy tôi nên tôi bảo:
– Xinh thì cũng có xinh nhưng không bằng em được, mà là chị họ thằng Tú bạn anh, coi như chị em thôi.
Lúc này thì Lan Anh biết không nói gì nữa. Cho đến tận hơn mười năm sau thì Lan Anh vẫn chỉ nghĩ cái sự việc đánh nhau của tôi là bảo vệ một người chị.
Thấy tôi vẫn còn trâng tráo thì Lan Anh hỏi:
– Ở nhà có nhớ em không?
Tôi gật lia lịa rồi trêu:
– Nhớ chứ! Nhớ ơi là nhớ… nhớ cái mùi… ấy ấy!
Biết tôi nói cái mùi gì nên Lan Anh lườm rồi bảo:
– Linh ta linh tinh… không nói nữa!
Tôi phụng phịu nói lại:
– Không biết ai bảo về rồi cho đấy nhỉ!
Cười vẻ đắc thắng rồi Lan Anh bảo:
– Em là em muốn cho lắm đấy chứ… hì hì… nhưng mà đến ngày rồi đây này, có dám vượt đèn đỏ không nào!
Vốn bản chất tò mò tôi hỏi:
– Thế được mấy ngày rồi?
Tủm tỉm cười rồi Lan Anh khẽ nói:
– Ngày thứ ba thứ tư gì rồi, chắc hai ba ngày nữa là hết mà chịu khó đợi một tuần đi hì hì… gớm thêm một tuần nữa có sao đâu, mà sao mấy thằng đó không vụt đúng cái “chân giữa” nhỉ.
Trề môi ra tôi trêu lại:
– Gớm! Gãy chỗ đó lại có người tiếc!
Công nhận mối tình đầu đời khá là đẹp đẽ, lại là mối tình học trò nữa nhưng mối tình của tôi và Lan Anh thì chỉ sau cấp ba là chấm dứt… nhưng có một sự kiện đặc biệt của tôi và Lan Anh mà đến khi kể lại câu chuyện này thì nó vẫn là sợi dây giữa tôi và Lan Anh không thể cắt đứt được.
Mọi chuyện êm đềm trong vòng một tuần, cái Phượng với Lan Anh qua nhà nhau suốt nên mặc dù cái lưng đã hết đau rồi, máu dâm nổi dậy nhưng chẳng làm trò chống gì được cả. Thằng Đạt thì vẫn tưng tửng thậm thụt với dì Hạnh của nó.
Do nghỉ hè với hàng về cũng nhiều nên nó ra phụ dì Hạnh suốt. Tôi thừa biết kiểu gì hai dì cháu nó cũng thậm thụt với nhau.
Vắng đi thằng Tú nên hai đứa chỉ thiarnh thoảng mới gặp nhau được ngoài quán nét. Buổi trưa chúng tôi phi ra cái quán, vào trong cái góc quen thuộc, bật cái quạt phù phù rồi gác chân lên một cái ghế vừa chơi game vừa nói chuyện.
Thằng Đạt hí ha hí hửng bảo:
– Quả này thằng Tú đi như vậy chắc là mòn con cu mất mày nhỉ, hôm qua bà Hà tự nhiên gọi cho tao bảo vào đó qua nhà họ hàng gì nữa nên ở trong đó chơi thêm một tuần. Anh em mình thế là lại không có cái hay ho rồi.
Kéo con chuột đúng cái tầm bắn rồi tôi nhả ra để chơi cái trò gunbound rồi thủng thẳng nói với nó:
– Mày còn có bà dì, tao thì có ai. Em Lan Anh thì bị mẹ cấm cung rồi nên cũng hơi khó, chắc là hàng xóm nói ra nói vào gì đó nên vậy, tao gọi điện bảo qua chơi mà còn hơi khó khăn đây!
Quả thật không biết hàng xóm nói gì mà khiến cho bố mẹ Lan Anh có vẻ cảnh giác với thôi, tôi thấy lạ lạ nhưng nghĩ “Cảnh giác thế chứ cảnh giác nữa thì con gái cũng bị thịt tới bến rồi”. Quay lại với thằng Đạt, thấy tôi nói vậy thì nó bảo:
– Dì tao lại có đối tượng mới rồi, tao cũng gặp rồi. Công nhận là với anh em mình mà so với ông ấy cũng chẳng có kèo gì thắng luôn.
Tôi ngạc nhiên hỏi lại?
– Mày nói sao? Bà dì mày kiếm được trai trẻ à?
Thằng Đạt lắc đầu nói:
– Không phải trai trẻ, trai trí thức làm ở ngân hàng luôn mày ạ! Trông cao ráo trắng trẻo lắm, có phần hơi tồ tồ một chút nhưng hàng thì phải dài đến mười bảy mười tám phân.
Tôi tò mò hỏi tiếp:
– Thế mày nhìn thấy rồi à?
Nó tặc lưỡi nói:
– Ờ! Thì dạo này qua chuyển hàng nhập cho mấy mối lẻ suốt mà, bà dì tao lên đại lý nhỏ nhỏ rồi enen bỏ mối cho mấy cái sạp nhỏ nữa với tập kết hàng ở nhà để mấy người ở quê lên mấy về bá lẻ đó! Hôm đấy thì tao khuân hàng về, nó cao quá tôi ngồi mẹ trong đống hàng nghỉ thấy bà ấy ngồi xuống mà bú cặc ông kia thôi, nghĩ tao chưa về!
Tôi lại hỏi:
– Vậy hả? Ông ấy chắc là làm bà dì mày mê còn gì nữa!
Thằng Đạt gật gù nói tiếp:
– Chắc là vậy thì bà dì tao mới mê như điếu đổ chứ, căn bản là ông ấy hiền bỏ mẹ, khờ khờ làm sao ấy chắc quen bên ngân hàng nên vậy, chắc dài và khỏe nên bà dì tao khoái. Thế mày thịt em Lan Anh nhiều chưa?
– Được hai ba lần nhưng chắc hàng xóm biết vì Lan Anh rên hơi bị to đấy!
Thằng Đạt hí ha hí hửng, kéo xềnh xệch cái ghế lại rồi nói:
– Hì hì! Thế hả bằng chị Hà không mày?
Tôi làm thêm một phát kéo chuột nữa rồi mới trả lời:
– Dĩ nhiên là không bằng nhưng mà cái dạng kiểu kiểu giống phân lô mà sát vách ấy, tao nghĩ nhà bên cạnh nghe được nên có nói bóng nói gió gì đấy, dạo này nghiêm lắm chỉ chơi với cái Phượng cháu tao thôi.
– Thế thì mày cũng có cơ hội rồi còn gì nữa!
Cười vểnh mép cái rồi tôi nói lại:
– Cơ hội gì, không lẽ lại đè nhau giữa nhà con cháu họ địt nhau chắc, thôi đang chán… chắc là tối qua gạ gẫm bà dì mày xem!
Thằng Đạt hề hề nói:
– Tối thì chắc muộn, vì bà ấy hôm nay đi liên hoan gì gì ra mắt nhà bên ông ấy rồi, thế nên tao cũng muốn lắm mà có được đâu!
Hai thằng đành chơi mấy trò game. Thằng Đạt không hiểu sao lại có khách gì đó nên nó vỗ vai tôi bảo đi có chút việc.
Ngồi ở quán nét đến chiều, tôi mới đạp xe về. Thời bấy giờ quán net gần như là nơi tụ họp của tất cả chúng tôi, game mobile chưa thịnh hành như bây giờ, cộng thêm nữa là do điện thoại cũng rất đắt, nó là một cái gì xa xỉ vậy.
Về đến nhà thì thằng Đạt hí ha hí hửng qua chỗ tôi nói:
– Tao với thằng Tú hách được hàng bán khá khá mày ạ, nó có điện thoại cho tao bảo mua ba cái di động để liên hệ cho nó chất chơi.
Nghe được quà mấy thằng cầm điện thoại chơi với nhau hay ho lắm nên tôi tặc lưỡi nói:
– Ờ ha! Thế tối đi mua hay sao?
– Sáng mai đi… sáng mai tao với mày cùng đi mua, bà dì tao tối nay về muộn. Tao ở lại nhà bà ấy đây này!
Cười hề hề tôi bảo:
– Vậy mày về mà chuẩn bị sức khỏe đi còn gì nữa, tối nay mà bà dì mày thèm thì triển luôn.
Thằng Đạt nghịch cái xe đạp rồi bảo:
– Còn lâu! Đi với ông này mà hội hè chắc là xỉn đấy, mày thừa biết bà dì tao thích nhậu sương sương rồi còn gì!
Hai thằng chém gió một lúc rồi ai về nhà nấy. Vẫn giữ thói quen bình thường, sáng hôm sau tôi dậy sớm tập chạy, được hai vòng thì qua luôn nhà cô Hạnh xem đã dậy chưa. Ngó nghiêng qua cái cổng thì vẫn thấy cửa đóng then cài.
Chắc thằng Đạt ngủ bên trong với bà dì rồi, nhậu nhẹt chắc là đêm hôm qua về muộn. Đành làm vòng nữa rồi tôi về nhà. Tắm qua một cái rồi tôi chạy đi ăn sáng, rồi về nhà. Đang tính về quê chơi vì dù sao chơi game mãi cũng chán.
Mặc xong cái áo chống nắng thì tiếng điện thoại bàn reo lên. Vừa cầm lên nghe thì đã thấy tiếng của Lan Anh hí hửng bảo:
– Nhớ em không? Tí em qua nhà chơi nhé!
Hơi ngạc nhiên không hiểu vì sao Lan Anh lại gọi tôi giờ này nên tôi bảo:
– Ủa bố mẹ không cấm à mà dám nhấc máy gọi cho anh!
Khúc khích cười trong cái điện thoại rồi Lan Anh bảo:
– Có chứ, chỉ tại cái nhà hàng xóm ấy, hôm gì vợ chồng đang ấy ấy đấy chắc là ngó qua thấy cảnh gì đó nên có to nhỏ với bố mẹ đấy, còn kiểu cấm cửa nữa ấy!
Hơi khó chịu một chút tôi bảo:
– Thế thì chắc là anh không qua nhà em được rồi nhỉ!
Vẫn cái giọng lanh lảnh Lan Anh nói:
– Qua thì vẫn qua được thôi nhưng mà không được thoải mái hì hí. Thế hôm nay có thèm không em sang cho nhé!
– Ừ! Em sang đi… hì hì. Mà sao lại đi được đấy!
– Bố mẹ em đi ăn cưới bạn cùng lớp với tiện thể đón dâu luôn, chắc chiều muộn mới về, hì hì. Thằng cu đó bằng tuổi anh lấy đúng con bạn cùng lớp luôn, có bầu bốn tháng luôn đấy. Hay chúng mình làm một đứa đi!
– Ờ hay đó! Chơi liều một phát hì hì!
Cười ha ha trong điện thoại rồi Lan Anh bảo:
– Em đùa vậy thôi chứ có thì có mà chết, em không nuôi nổi đâu hi hi. Để em gọi điện cho cái Phượng đã vì em bảo bố mẹ qua nhà nó chơi rồi, sáng xin phép nhưng chắc bố mẹ nghi thế nên phải gọi dặn!
– Ừ! Hì hì… thế qua đây ăn gì nào, ăn trưa luôn nhà anh nhé!
– Em ăn anh luôn hí hí… anh tưởng mỗi anh thèm em mà em không thèm anh chắc. Thôi cúp máy nhé!
Đang định về quê nhưng Lan Anh bảo như vậy thì thôi, tặc lưỡi một cái rồi thay quần áo sau đó thì hóng đợi.
Hôm nay trời nắng khá gắt nên tôi pha sẵn nước đợi Lan Anh đến là có nước uống luôn. Đợi đến nửa tiếng thì bỗng nhiên trời lại chuyển mưa.
Cơn mua mùa hạ xối xả rồi tiếng sấm đùng đùng vang lên, từng tia chơp xé toạc bầu trời đen kịt, gọi lại cho Lan Anh nhưng không ai nghe máy.
Đợi chừng mười phút sau thì con bé đến cổng nhà tôi, ra mở cổng cho Lan Anh vào, do mưa ướt hết nên cả cái áo sơ minh bết vào người.
Cái áo lót trắng lộ ra do áo sơ mi dính bết vào, mái tóc ướt nhẹp khiến bết vào khuôn mặ khiến cái mặt của Lan Anh càng tròn hơn.
Tôi vội dắt xe vào rồi nói:
– Nhanh không cảm lạnh bây giờ!
Nhoẻn miệng cười với từng giọt nước mưa lăn trên má rồi Lan Anh bảo:
– Tắm mưa như thế này thích ấy. Lâu lắm rồi không được tắm. À có đô không tí nữa em vào thay!
Nháy mắt một cái rồi tôi trêu:
– Có chứ, tí nữa cởi hết ra thì mặc làm gì!
– Lạnh chứ sao… thôi vào nhà…
Vào trong nhà tôi lấy một cái áo sơ mi hoa hòe hoa sói của tôi cùng một cái quần lửng. Lan Anh vào trong nhà tắm mà thay đồ.
Chẳng cần đóng cửa nên tôi đứng ở ngoài nhìn rõ được cái thân hình nõn nà. Cái mu lồn nhô cao với hai cái bầu vú căng mọng. Do núm vú vẫn hơi thụt vào một chút thế nên nhìn nghiêng thì không thấy nó lồi ra tí nào cả.
Mặc xong bộ quần áo rồi Lan Anh với ra:
– Anh có cách nào cho khô quần áo của em không?
– Có chứ! Tí nữa anh bật cái đèn sưởi với cái quạt, thốc gió vào là khô hết, thôi vào trong nhà anh sấy tóc cho tóc ướt đau đầu đấy!
Lan Anh đi vào, hai cái bầu vú lấp ló trong áo sơ mi khiến tôi đưa lưỡi liếm một vòng rồi hí hửng bảo:
– Ngon lành ghê ha!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com