Tìm
Hotseach
#ThườngHoaSâmĐạiLý
#ThườngHoaSâmSứcKhỏe
Xuất hiện một bức ảnh. Không rõ nét, không chú thích, chỉ là một khoảnh khắc đời thường bị chụp lén. Người trong ảnh đứng bên hồ Nhĩ Hải, dáng người gầy, mặc áo khoác rộng, gió thổi nhẹ làm tà áo bay lên, cảnh vật phía sau yên tĩnh đến mức đối lập hoàn toàn với thế giới ồn ào
Đêm đó, sau khi kết thúc cảnh quay, anh ngồi một mình trong phòng nghỉ khách sạn. Đèn không bật hết, màn hình điện thoại sáng lên giữa bóng tối vẫn là bức ảnh ở hồ Nhĩ Hải.
Dáng người gầy.
Áo rộng.
Bước đi chậm rãi.
Và bàn tay đặt trước bụng không phải một lần, mà rất tự nhiên, rất quen thuộc.
Anh gọi cho trợ lý.
"Giúp tôi sắp xếp lịch," Cung Tuấn nói, giọng trầm nhưng dứt khoát.
"Hủy tất cả những việc không cần thiết sau tuần này."
Trợ lý sững người: "Anh Tuấn...?"
"Chuẩn bị xe và vé máy bay"
"Nếu..."
Giọng anh khàn đi một chút,
"Nếu ba tháng trước tôi đã bỏ lỡ điều gì "
Anh không nói hết câu.
Nhưng trong lòng, Cung Tuấn đã có câu trả lời.
Cung Tuấn đến Đại Lý vào một buổi sáng sương còn chưa tan hết trên mặt hồ. Thành phố này yên tĩnh hơn anh tưởng, không có nhịp gấp gáp của đoàn phim, không có ánh đèn sân khấu, chỉ có gió thổi qua Nhĩ Hải và mùi cỏ ẩm rất nhạt. Anh không vội tìm người, bởi trong lòng đã mơ hồ hiểu rằng Hoa Sâm không muốn bị phát hiện quá nhanh. Nhưng anh vẫn phải tìm, chỉ là tìm theo cách thận trọng nhất.
Cung Tuấn lang thang quanh khu vực hồ Nhĩ Hải, so sánh từng góc cảnh với bức ảnh trên mạng. Không chắc chắn, không bảo đảm, chỉ dựa vào trực giác và một niềm tin rất mong manh. Anh tự hỏi, nếu tìm được em, anh sẽ nói gì. Xin lỗi hay giữ lại. Nhưng dù là gì đi nữa, anh cũng hiểu rằng chuyến đi này không phải để chất vấn, mà là để xác nhận một điều: Hoa Sâm có còn muốn để anh bước vào cuộc sống của em nữa hay không.
Hành trình tìm Hoa Sâm của Cung Tuấn bắt đầu rất lặng lẽ, gần như vụng về, chỉ dựa vào một bức ảnh trên hotsearch và một niềm tin mơ hồ rằng em vẫn đang ở đâu đó quanh hồ Nhĩ Hải. Không có địa chỉ, không có người liên hệ, không có bất kỳ xác nhận nào từ phía công ty hay trợ lý. Chỉ có dáng người trong ảnh cao ráo, thon gầy, chiều cao gần như tương đương với anh, đứng lặng trước mặt nước, như hòa vào cảnh vật xung quanh.
Cung Tuấn đi dọc theo bờ hồ, từng đoạn một. Buổi sáng, sương còn giăng mỏng, mặt nước yên đến mức phản chiếu cả bầu trời xám nhạt. Anh cố bước chậm lại, quan sát từng người đi ngang, từng dáng lưng thấp thoáng sau hàng liễu. Có những khoảnh khắc tim anh chợt thắt lại, tưởng như đã nhìn thấy em, nhưng khi tiến gần hơn, lại chỉ là một người xa lạ. Cảm giác ấy lặp đi lặp lại, vừa hy vọng vừa thất vọng, nhưng anh không cho phép mình dừng lại.
Anh bắt đầu hỏi người địa phương. Không hỏi dồn dập, không tỏ ra vội vã, chỉ đơn giản là chìa điện thoại ra, cho họ xem bức ảnh. "Anh có thấy người này không?" giọng anh rất thấp, rất lịch sự. Một vài người lắc đầu, vài người nhìn kỹ rồi nói rằng dạo gần đây có thấy một người như vậy thường đi dạo quanh hồ, hay đứng rất lâu nhìn mặt nước, nhưng không rõ là khách du lịch hay người ở lâu dài.
Những câu trả lời rời rạc ấy lại trở thành manh mối duy nhất. Cung Tuấn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ: buổi chiều hay xuất hiện hơn buổi sáng, thường đi một mình, ít nói, dáng vẻ không giống khách đến chơi ngắn ngày. Có người nói từng thấy em mua thuốc ở tiệm gần đó, có người nói thấy em ghé một quán nhỏ ăn rất đơn giản rồi rời đi. Tất cả đều không chắc chắn, nhưng lại vẽ nên một hình bóng rất quen thuộc trong lòng anh.
Anh tiếp tục đi, vòng qua những con đường nhỏ dẫn về khu dân cư gần hồ. Những bức tường trắng, mái ngói xám, cổng gỗ cũ kỹ dần hiện ra. Cung Tuấn dừng lại trước từng tiểu viện, nhìn vào bên trong, không dám hỏi quá nhiều, chỉ lặng lẽ so sánh cảnh vật với những gì mình nhớ về em. Mỗi bước đi đều mang theo cảm giác căng thẳng, như thể chỉ cần chậm một chút thôi, em sẽ lại lặng lẽ biến mất.
Đến khi có một người lớn tuổi nhìn bức ảnh thật lâu rồi gật đầu, chỉ tay về một hướng, nói rằng người này ở trong một tiểu viện gần đó, sống khá kín đáo, ít giao tiếp, Cung Tuấn mới nhận ra lòng bàn tay mình đã ướt mồ hôi từ lúc nào. Con đường dẫn tới tiểu viện ấy rất yên tĩnh, ít người qua lại, cây cối rợp bóng, gió thổi mang theo mùi nước hồ và mùi đất ẩm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com