Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Part 19. Đặt cược

Hiện giờ đã vào giữa tháng 8, mùa hè năm này, phim trường Trần Tình Lệnh nóng như đổ lửa. Quá trình quay phim với phục trang cổ đại nhiều tầng nhiều lớp, đôi khi chỉ cần một tiếng: "Cut" của đạo diễn là cả chục diễn viên đua nhau chạy đi tìm quạt, chen chúc dưới ống điều hòa để tìm chút hơi mát, cực khổ vô cùng.

Điều kiện quay phim trên núi cũng có nhiều bất tiện. Thế nhưng, đi đến lúc này, mọi người đều cảm thấy tiếc nuối. Thật hiếm có một bộ phim nào mà mỗi một diễn viên đều yêu nhân vật mình diễn, đều đặt gần như trọn vẹn tình cảm vào để ăn, ngủ, sống cùng nhân vật.

Cứ mỗi lúc có diễn viên sát thanh, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác sẽ lại cùng đến chào hỏi, tạm biệt, lưu luyến không rời. Sát thanh. Hai từ mà những ngày gần đây, hễ nhắc đến thì mắt ai cũng hoe đỏ.

Bởi ai cũng rõ, ở đây, họ là bằng hữu, là trên dưới một nhà hồ nháo cùng nhau. Kết thúc quay phim rồi, mỗi người lại có một guồng công việc riêng, nói muốn gặp nhau tụ họp ăn một bữa ăn, cũng không phải là điều dễ dàng nữa.

Những lời hứa hẹn sau này gặp lại, hay thường xuyên giữ liên lạc, tuy nói ra những ai cũng hiểu, chỉ là nói rồi để đó mà thôi. Thời gian khắc nghiệt, vòng tròn giải trí lại càng khắc nghiệt hơn.

Lúc này, đoàn làm phim chỉ còn lưu lại trên dưới mười diễn viên chính để quay các phân cảnh còn lại. Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến, dĩ nhiên sẽ là những người sát thanh sau cùng, cùng lúc với ngày đóng máy của đoàn phim.

Tiêu Chiến trong những ngày này thường chìm trong bộn bề suy nghĩ. Bốn tháng qua, anh chính là Ngụy Vô Tiện. Mỗi ngày hơn mười bốn giờ đồng hồ lăn lóc tại phim trường, khóc hay cười, đau đớn hay hạnh phúc, cũng là bằng cảm xúc của Ngụy Vô Tiện. Đã đi gần hết chặng đường cùng với hắn rồi, anh rồi cũng sẽ phải trả hắn lại cho người hắn yêu.

Ngụy Anh là của Lam Trạm. Vậy Tiêu Chiến, là của ai đây?

Trong nhiều đêm trở mình giữa giấc ngủ chập chờn tại khách sạn, trong tâm trí Tiêu Chiến lại vô thức hình dung ra thân ảnh của Vương Nhất Bác, trong tạo hình Lam Vong Cơ. Lòng anh không hiểu, là do bản thân nhập vai quá sâu, hay do bản thân tự lừa dối mình.

Tiêu Chiến vài lần tìm lại những bức ảnh cũ của Vương Nhất Bác trên mạng, những bức ảnh mà ở đó, cậu và Lam Vong Cơ hoàn toàn khác biệt. Tiêu Chiến thấy mình không còn tim nhói, tâm nhức như những ngày đầu đột nhiên trông thấy cậu, thay vào đó là một cảm giác buồn mênh mang, dường như anh đã lãng quên điều gì đó rất đỗi quan trọng.

Chỉ còn một vài phân cảnh cuối nữa, Trần Tình Lệnh sẽ chính thức đóng máy. Tiêu Chiến đột nhiên trở nên bất cần. Mặc kệ hết vậy, dù sao cũng đã đi đến cuối cùng, những ngày còn lại này, anh sẽ trọn vẹn là một Ngụy Anh. Ngụy Anh của năm 15 tuổi, lần đầu gặp Lam Trạm- chân mệnh tâm can của đời hắn.

Những ngày sau đó, bất kể là quay phim hay ở hậu trường, Tiêu Chiến lại vui vẻ ở bên Vương Nhất Bác, thậm chí còn chủ động trêu chọc cậu, suốt ngày cái tên: "Lam Trạm" được anh treo ngay cửa miệng, khiến cho Vương Nhất Bác khóc không được cười không xong.

Các phân cảnh còn lại vậy mà lại thuộc về mốc thời gian của thời kỳ đầu, khi Ngụy Vô Tiện lần đầu đến dự thính ở Lam Gia, lần đầu gặp Lam Vong Cơ của y.

Chính vì vậy, Vương Nhất Bác phải một mực diễn mặt lạnh, thậm chí bài xích với anh. Còn Tiêu Chiến, sau quãng thời gian chết lên chết xuống, khóc đến tâm can vụn vỡ vì những phân đoạn ngược tâm, lại quay trở lại là một Ngụy Vô Tiện dương quang xán lạn, nụ cười sáng như ánh mặt trời, vô ưu vô lo.

Sự sắp xếp phân cảnh như vậy lại khiến Vương Nhất Bác vui mừng. Cậu muốn nhìn thấy anh vui vẻ. Cho dù là nhập vai cũng muốn được nhìn thấy anh cười vô lo.

Hôm ấy, bọn họ quay cảnh Ngụy Vô Tiện bị chép phạt dưới sự giám sát của Lam Vong Cơ tại Tàng thư các. Trong lúc nghỉ quay giữa cảnh, Vương Nhất Bác cầm bút, tiện tay viết đầy một trang giấy tên Tiêu Chiến. Anh lơ mơ nhìn sang thì há hốc mồm:

"Em có bệnh hả, Vương Nhất Bác. Viết tên anh làm gì?".

Mà Vương Nhất Bác nghe thấy anh mắng cũng tỉnh bơ như không nghe thấy, trực tiếp đặt bút vào tay anh:

"Vậy anh viết thử xem. Xem xem anh viết đẹp thế nào?"

Tiêu Chiến thế nào mà lại đặt bút, viết xuống hai chữ:

"Vương Tiêu".

Vương Nhất Bác dõi theo nét bút của anh, trong lòng vui đến đỏ cả vành tai, nhưng sợ anh lại ngại, bèn nhắc nhỏ:

"Anh xem anh viết cái gì kìa?"

Tiêu Chiến nhìn lại, trông thấy hai chữ ghép tên anh và cậu rõ ràng trên giấy thì thoắt hết cả hồn, ban nãy anh chẳng nghĩ gì cả, chỉ đột nhiên viết ra, không ngờ nhìn lại thì lại đầy thâm ý, vội di bút xóa ngang xóa dọc, miệng liên tục xin lỗi, xin lỗi, là nhầm lẫn thôi.

Vương Nhất Bác mỉm cười. Tiêu Chiến, anh nhầm cũng được, nhưng chỉ cần nhìn thấy, anh đặt tên mình bên cạnh tên em, đã khiến em vô cùng, vô cùng hạnh phúc rồi.

Buổi chiều tối hôm ấy, cảnh quay cuối của Tiêu Chiến là ở trên mái nhà Vân Thâm. Vương Nhất Bác đã đóng máy trước đó. Suốt thời gian Tiêu Chiến quay phía trên mái nhà, cậu đều đứng ở dưới, một khắc cũng không dời mắt đi, dõi theo từng cử chỉ, ánh mắt của anh.

Giá như, bộ phim này có thể kéo dài hơn. Giá như, không phải là bốn tháng. Giá như, em gặp được anh sớm hơn. Những ngày tháng sau này, chúng ta lại là đồng nghiệp. Mỗi người một phương hướng phát triển. Con đường anh đi, liệu có giao điểm nào với em? Làm thế nào thì anh mới tin rằng, em yêu anh chân thật?

Vương Nhất Bác sợ hãi, không phải vì sẽ không thể gặp lại anh, không phải vì sẽ không được anh đáp lại. Mà cậu sợ, kết thúc ở đây rồi, một ngày gặp lại, Tiêu Chiến sẽ lại triệt để đem ánh mắt thân thiện xã giao, nói với cậu: "Chào cậu, Vương Nhất Bác lão sư."

Không gì cả, ngoài một người từng hợp tác.

Không gì cả, ngoài một người đồng nghiệp trong giới.

Không gì cả, ngoài một người đã từng dây dưa chút tình cảm hoang đường...

Tiêu Chiến đã quay xong. Toàn bộ cảnh quay đều hoàn thành viên mãn. Đạo diễn mãn nguyện, hồ hởi hô một tiếng: "Ngụy Vô Tiện, sát thanh!".

Tiêu Chiến nhanh nhẹn nhảy một bước từ trên mái xuống, vui vẻ đỡ lấy bó hoa kỷ niệm từ Dương Hạ. Cách anh vài bước. Vương Nhất Bác. Rơi lệ. Giọt nước mắt nóng hổi, mang theo tất thảy những khổ sở, nhẫn nhịn, buồn bã của cậu, rơi xuống.

Tiêu Chiến dùng toàn bộ sức lực của mình, vui vẻ nhìn về phía Vương Nhất Bác: "Nào, Lam Trạm, đến đây. Chụp ảnh kỷ niệm với mọi người đi." Tiêu Chiến đã tận lực giữ gìn vẻ bình thản hoàn hảo cho đến tận khi trở về khách sạn.

Thời khắc cánh cửa phòng đóng kín lại sau lưng mình, Tiêu Chiến buông bỏ tất thảy nhẫn nhịn. Khóe mắt vằn đỏ như máu vì đã phải kiềm chế quá lâu, Tiêu Chiến khóc đến tê dại. Lam Vong Cơ, ta phải đi rồi. Ngụy Vô Tiện, trả cho người. Lam Vong Cơ, hắn vô cùng yêu ngươi.

Cho dù chưa một lần hắn bày tỏ, song, người duy nhất hắn đặt vào lòng, cũng chỉ có duy nhất một mình người.

Cho dù hắn chết đi sống lại, thì kiếp nào đi nữa, tâm can của hắn cũng chỉ có một mình người.

Lam Vong Cơ, Ngụy Vô Tiện, hai người nói xem, giờ ta phải làm thế nào? Tiêu Chiến giữa lúc không thể tự trấn an mình, nhiều lần nghe thấy tiếng chuông cửa. Ban đầu, tiếng chuông cửa dè dặt. Dần dần trở nên gấp gáp hơn, và giờ thì vang lên liên hồi. Không cần nhìn cũng biết là ai.

Tiêu Chiến lê từng bước đến mở cửa. Vương Nhất Bác trông thấy anh nước mắt thấm đẫm cả khuôn mặt, mắt đỏ đến tê dại thì vội vã vươn tay, ôm lấy người trước mặt vào lòng:

"Chiến ca, anh làm sao lại thế này? Đừng khóc, có được không?"

Tiêu Chiến không giằng mình ra khỏi cậu, chỉ vô hồn nói:

"Nhất Bác, Ngụy Vô Tiện phải đi rồi."

Vương Nhất Bác dùng tay khẽ lau hết nước mắt đọng trên mặt anh, nhẹ nhàng vỗ về:

- Hắn đi rồi. Không sao, hắn vẫn sẽ cùng với Lam Vong Cơ. Hai người họ sẽ ở bên nhau mãi. Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ ấy mà, bọn họ sẽ hạnh phúc thôi.

- Anh biết. Nhưng vẫn luôn cảm thấy không nỡ. Cũng không biết sao lại đau lòng thế này. Có lẽ, vì Ngụy Vô Tiện đáng thương quá.

- Đúng, đúng, Ngụy Vô Tiện đáng thương. Nhưng Tiêu Chiến lại càng đáng trân trọng hơn. Anh đừng khóc. Còn có em ngay cạnh, không phải sao? Chỉ cần anh gọi, em sẽ ở bên cạnh lắng nghe anh kia mà.

- Vương Nhất Bác, cảm ơn em.

Vương Nhất Bác kiên nhẫn ngồi bên cạnh Tiêu Chiến một lúc lâu. Đến khi anh bình ổn được tâm trạng, mới quay sang hỏi cậu:

- Mai em sẽ rời khách sạn phải không? Lúc nào vậy?

- Có lẽ tầm 9h. Em sẽ bay thẳng đến Trường Sa để quay Thiên Thiên Hướng Thượng.

- À phải rồi. Vậy, có lẽ anh không tiễn em được. Anh có hẹn với đại diện công ty. Sau đó, sẽ rời khách sạn sau em. Có lẽ, anh tạm biệt em ở đây nhé.Vương Nhất Bác.

- Tiêu Chiến, chúng ta...ở bên nhau có được không? - Vương Nhất Bác đột ngột hỏi.

Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác, im lặng một hồi lâu rồi mới đáp:
- Em có chắc người em yêu là anh không?

- Chắc chắn.

- Từ lúc nào?

- Nếu em nói, là ngay từ lần gặp đầu tiên, anh có tin không? Chiến ca, có lẽ là từ lần đầu tiên em nhìn thấy anh chân thật ở trước mặt mình, tại Thiên Thiên Hướng Thượng.

- Nhất Bác, anh không tin vào nhất kiến chung tình. Em còn nhỏ, có thể em không biết, đấy chỉ là ấn tượng tốt.

- Không phải!

- Nghe này, Vương Nhất Bác. Làm sao em biết được, mình không ngộ nhận? Em chỉ mới 21 tuổi. Em còn cả một tương lai phía trước. Em có biết tình cảm này trong mắt mọi người sẽ như thế nào không?

- Chiến ca, em không ngộ nhận. Em không phải là trẻ con. Xin anh đừng lấy khoảng cách 6 năm hơn em ra để làm lí do. Còn tình cảm, không phải chỉ là yêu thôi sao? Quan tâm người ngoài để làm gì?

- Em trong mắt anh chính là trẻ con. Vương Nhất Bác, cầu xin em đừng nháo nữa. Em có thể yêu anh đến lúc nào? Em chỉ là đang nhầm lẫn giữa Lam Vong Cơ.

- Tiêu Chiến, người nhầm lẫn là anh. Người cố chấp gán Lam Vong Cơ vào em cũng chính là anh. Em căn bản chưa bao giờ nhầm lẫn. Chưa bao giờ!

- Vương Nhất Bác, chúng ta tranh cãi sẽ chẳng đi đến đâu cả. Được rồi, em bảo rằng em yêu anh. Phải không? Vậy cứ để thời gian trả lời đi, rời khỏi nơi này rồi, trở về với cuộc sống thường ngày và những công việc khác, em sẽ thấy lời anh nói là đúng. Em chỉ đang ngộ nhận, và bản thân anh cũng đang ngộ nhận.

- Tiêu Chiến...

- Về phòng đi. Vương Nhất Bác, tạm biệt em. Ngày mai, anh không tiễn em được.

- Chiến ca, em sẽ đợi anh bình tĩnh lại đã. Em biết sát thanh vai diễn này sẽ khiến anh hụt hẫng và mất thăng bằng. Vậy, em sẽ liên lạc với anh sau. Tiêu Chiến, anh phải giữ gìn sức khỏe. Em sẽ gọi cho anh sau. Ngủ ngon, Chiến ca!

Vương Nhất Bác rời đi rồi. Tiêu Chiến thẫn thờ. Anh lại làm cậu tổn thương. Hết lần này đến lần khác, anh không có can đảm thừa nhận tình cảm của mình. Vậy mà, anh lại thừa tàn nhẫn để chối bỏ tình cảm của cậu.

Tiêu Chiến từ bỏ sự nghiệp thiết kế an ổn của mình, xuất hiện trước mặt cậu là bởi sự thôi thúc của cảm giác đau đáu muốn tìm đáp án cho những thời gian đầu trông thấy Vương Nhất Bác.

Thế nhưng, anh chỉ nghĩ rằng, có thể giữa anh và cậu có một món nợ tiền kiếp, hoặc một mối liên hệ nào đó tỉ như bằng hữu, tri kỷ mà anh không giải thích được, không hề nghĩ đến, lại là ái tình giằng xé. Vậy mà Vương Nhất Bác, trong lúc anh còn rối bời, đã sớm xác định tình cảm với anh. Kiên định. Vững chãi. Bướng bỉnh.

Vương Nhất Bác, em quả thật cố chấp đến ngốc nghếch. Chúng ta, ở bên nhau có được không ư? Em chấp nhận chờ đợi anh, có phải không? Vậy thì, Tiêu Chiến cũng sẽ vì em mà cố chấp một lần vậy. Vương Nhất Bác, chúng ta đặt cược một lần này đi.

Nếu anh cược thắng, em không bỏ cuộc, chúng ta bên nhau. Hết thảy giông bão, đớn đau, đả kích, đều sẽ cùng em đối đầu.

Nếu anh cược thua, em bỏ cuộc, anh sẽ giải nghệ, rời bỏ thế giới showbiz này, triệt để rời khỏi em. Trả lại cho em một đời bình an, tương lai xán lạn và ánh hào quang sân khấu- nơi em xứng đáng thuộc về.

Tiêu Chiến nhấc máy. Gọi ba cuộc điện thoại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com