4
Nó nhoài người khỏi cái ôm của gã, chẳng để rơi rớt chút nhấn nhá. Thằng nhóc bay nhảy trong màn đêm, chân nhón trên bục và tay thì gác lên lan can. Chao ôi, sao mà tối quá. Nó mò mẫm trong cái đùng đục của không khí và mùi ngai ngái của những chậu hoa. Lạnh. Ôi, lạnh. Thằng nhóc sao mà lạnh quá. Nó đi ra bậu cửa. Tiếng chuông kêu lanh lảnh như lên đồng. Sakura bước trên những mạn cỏ lún phún nhô ra từ mặt gạch lát trên đường phố, ánh mắt nó dáo dác. Ô kìa, lạ quá. Lòng bàn chân nó nhói lên. Cái lạnh từ mùi nước và lạnh từ luồng gió. Mi mắt thằng nhóc nheo lại, dần đi xa khỏi cái ổ nhỏ của nó và gã. Thằng nhóc bắt đầu chạy. Nó chạy những bước sải thật dài. Mũi thằng nhóc mùi mẫn những mùi. Mùi cỏ, mùi thịt, mùi đất, mùi vải, mùi gió, mùi hoa, mùi sắt. Ôi chao, nó lỡ mất cái mùi xà phòng của gã rồi. Nhưng chẳng hiểu sao nó lại vui quá đỗi. Thằng nhóc để gió hất tung tóc nó như những đụn cỏ khô. Đẹp quá. Mát quá. Xung quanh nó tối om.
Lại có tiếng nước rả rích. Cái gì thế? Bàn chân trần của nó bước trên gió và đạp lên ngọn cỏ. Tiếng nước. Ôi, tiếng nước. Cái tiếng bơm van văng vẳng trong đêm. Có cái bóng. Nó rón rén đi lại gần và dòm vô trong kẽ lá, thiệt kĩ. Dưới cái tấm lưỡi nhôm và bệ gỗ dày. Nàng ta oằn vai, ngồi trên cái bệ tam cấp mà dội những gáo nước mát từ trong thau. Cái thau nhôm nằm dưới canh khuya, nằm giữa cái khoảng trống vắng và tĩnh mịch. Một gáo rồi lại một gáo. Cô nàng kia đẹp quá. Mùi đất trộn với gió nồm. Nàng ta có mùi hoa hồng ngòn ngọt. Không phải mùi xà phòng, cơ mà sao thơm quá. Gót chân lấm lem của nó rướn lên, vang lên những tiếng loạt soạt nho nhỏ. Mình thì có ngại gì đâu, chỉ là có thói tò mò của nó. Nàng ta dội từng gáo nước lên người, cơ thể lõa lồ trong bóng tối. Nàng ta chẳng nhón chân khắc khổ và mệt nhoài như nó, nàng để cẳng chân choãi trên thềm, trần tuồng và co ro. Cái mái tóc đen tuyền, ướt ướt và loang lổ những mảng đỏ. Sẫm màu quá, nó nghĩ. Khác gã quá. Nó mặc định nàng ta là đằng gái. Ấy chứ, có ai lại để tóc thế kia, có điểm cái vết đỏ rực trên môi thế kia đâu. Đằng ấy sao mà đẹp quá.
- Dòm gái tắm trộm là hư lắm đấy, em ơi.
Cái giọng trầm và hơi đục ấy làm nó giật thon thót. Chao ôi, lạ thế, sao nàng ta lại có cái điểm ấy. Thằng nhóc lắp bắp và ú ớ, trong khi nàng ta nghiêng mặt sang nhìn nó. Nàng ta, hay là chàng ta nhỉ, xử sự hết mực tự nhiên. Thu lại cái cẳng chân đang choãi ra, chàng ta vuốt ngược lên tóc mai, bước những bước nhễu nhão nước. Nó chẳng cưỡng lại được sự thôi thúc mạnh mẽ của trí tò mò. Chàng ta vạch những kẽ lá ra, bộ ngực trần áp đến trước mặt nó, cnf cái mùi xạ hương nhàn nhạt và mùi nước. Thằng nhóc chun mũi, nghiêng đầu một cách dè dặt.
- Sao em lại ở đây vào giờ này?
Chàng ta vươn tay, vuốt lên gò má nó và luồn vào trong tóc. Chàng ta thơm quá. Nó nhón chân, dụi mặt vào lòng bàn tay của người kia. Đằng ấy sao mà đẹp ghê gớm. Thằng nhóc tựa vào tấm lưới, nhắm mắt rồi lại mở to. Chàng ta chẳng xét nét gì nó. Sakura liếc về phía gã trai. Như một giấc mộng tình. Nó lạc vào ổ quỷ đấy ư? Chàng ta cười khẽ, áp môi lên trán nó. Như cái loại chòng ghẹo của gái nhà bên. Gã ta vuốt ngược mái tóc ướt sang một bên, để nước tí tách rỏ xuống vai, ướt lên ngực và tràn cả lên mi mắt nó nghèn nghẹn. Thằng nhóc sờ soạng lên ngực chàng ta. Người ngợm im ru. Đêm rồi. Chúng nó đứng ngoài hiên, vụng trộm như những buổi xưa cũ mền trời chiếu đất. Khoang miệng nó lợn cợn mùi nước. Chàng ta thôi cợt nhả.
- Mình ấy, đừng có đi xa. Mình còn bé lắm. Đằng đây tên là Tsubakino.
Chàng ta nói, trong khi tròng cái voan váy mỏng vào người. Sakura lại len lén dòm trộm. Qúy ngài trái tim. Chàng ta rù quyến nó mà cũng đẩy nó ra xa. Bước chân thằng nhóc lùi dần, tay áp lên ngực trái và phập phồng. Tsubakino dừng lại ở cái cúc thứ sáu, vuốt ra sau gáy. Đẹp mà đẹp quá đỗi. Nó quay đi và bước những bước loạng choạng, rời khỏi mùi nước và mùi hoa cà sau bờ giậu. Bàn chân trần chạy trên đá, băng qua khúc ngoành và đứng bên tượng đài phun nước. Mùi nước. Nó chồm xuống và chới với, cẳng tay chống trên bệ và gương mặt thì ngụp trong làn nước. Ngực nó nhấp nhô. Có cái gì đó kéo nó lại, và thằng nhóc chìm sâu trong bờ ngực gã. Ôi, Umemiya dậy rồi. Gã ta đang ôm nó. Năm ngón tay gã siết lấy eo thằng nhóc. Nó vươn tay, vuốt ve lên đầu gã. Gã run rẩy quá. Gã nhễu nhão những nước vào bả vai nó, nhập nhòe và bật ra khóc thành tiếng. Bàn tay gã cấu lên lớp vải trước ngực. Hơi thở gấp gáp quấn lấy cả hai. Umemiya khóc. Tiếng khóc của gã nghe sao mà chói tai quá.
- Đừng...Anh nói là đừng mà...Mình đừng thế mà, em ơi?
Nó bịt miệng gã lại để gã còn có thể thở. Gã vùi sâu vào hõm cổ nó. Chao ôi, gã đang sợ. Umemiya ôm nó ngấu nghiến như miếng vải nhàu. Gã thút thít, khóc thật nhiều, khóc đến khi muối mặn bám trên tơ vải sần sùi. Nó vuốt ve tóc gáy của gã. Ôi chao, khuya rồi. Gã bế nó đi chầm chậm dưới ánh đèn mờ. Thế là mình lại về chốn cũ. Gã đè vật nó ra sàn. Tiếng chậu hoa vỡ. Chuông gió rơi rồi, nó nghĩ. Gương mặt gã vùi vào giữa háng nó, sụt sùi và xấu xí. Gã ngấu nghiến nó như miếng thịt mốc meo. Hay thôi mình đừng hành hạ nhau nữa. Nó mệt quá. Thằng nhóc ôm vùi lấy đầu gã. Gã miết lên dấu son đỏ trên trán nó, miết thật sâu. Umemiya sợ. Gã đè nó trên sàn, vùi đầu nó vào đất và rễ cây hoa. Nó không dám rên. Gã nom đau khổ quá. Sao lại thế. Nó là của riêng của gã kia mà. Gã đâm thúc vào nó những cú giận dữ và tanh tưởi làm sao đó. Đau. Đau quá. Chúa ơi. Gã xé toạc nó ra mất. Thằng nhóc quơ quào cầm lấy mảnh chuông đã vỡ. Thôi đi, loài người có phải nhà thơ đâu. Gã là cái loại hứng tình độc đoán. Ôi chao, nó đau đến chết đi được. Đôi chân đan vào nhau, chẳng có lấy màn dạo đầu. Gã đi vào trong nó, vùi vào nó, bóp nghẹt nó. Cái mộng được ngồi trước hiên của nó, chao ôi, đi hết, đi hết cả. Mình chẳng nên lãng phí cái lưỡi vào những chuyện tệ hại như thế. Nó khóc rưng rức. Mảnh kính và mảnh đất nung văng tứ tung trên sàn. Mũi nó ngập mùi gỗ.
- Anh, anh ơi.
Nó ngắc ngứ như con chó con, trong khi bàn tay gân guốc và chai sần của Umemiya ghì lấy cổ. Mi mắt nó trợn trắng. Thằng nhóc chới với, bàn tay nó quơ quào trên bả vai gã. Gã tát nó một cái thật mạnh. Sự tồn tại của gã, nhìn gã đi, nó nhìn. Một đứa trẻ chẳng bao giờ lớn. Đáy mắt gã rỉ lên tơ máu và những vết hằn. Gã ghen tị quá. Gã biết nó không có cái thói đi tòm tem kia mà, sao gã giận thế. Nó chạy theo gã mà lớn ấy thôi, một năm, hai năm, ba năm. Nó vớ lấy mảnh sành và cửa lên da thịt gã. Umemiya cười. Gã gằn cái điệu cười nhợt nhạt và khắc khổ vào mắt nó. Cô đơn bủa vây màn đêm. Tiếng khóc chỉ còn là những điệu thút thít, bưng mặt và nước mắt nằm trên những mảnh thủy tinh. Chuông gió vỡ rồi. Thôi, chúng mình đừng thế này nữa. Khổ quá. Nó không chịu được cái khổ đâu.
- Em?
Tiếng mưa nhỏ những giọt đầu mùa lên mái hiên. Tóc dính bết vào máu. Mình chẳng có gì cho nhau cả. Nó vuốt lên vết sẹo hằn trên chân mày gã. Mình còn chưa lớn kia mà, anh ơi. Mình còn ở cái độ chơi đánh chuyền đánh chắt, cái độ ru rú thức đêm mà bụm miệng cười. À, còn gì nữa đâu, gã đã qua lâu rồi cái độ ấy. Umemiya đã chớm đầu ba. Gã rồi sớm cũng sẽ đi theo người khác. Gã chẳng còn mê mẩn gì nó nữa đâu. Thằng nhóc nhìn gã. Chao ôi, gã khắc khổ quá. Cái điệu chơi nhau mà cứ chơi thật mạnh rồi máu thì tung tóe. Nó lặng cả người. Sakura ơi, Sakura à. Có ai ngâm nga về nó như thế. Ơ kìa, là gã kia mà. Nó khóc tức tưởi. Gã làm nó buồn quá. Bên má nó tím bầm và cổ thì nghèn nghẹn. Nó vờ như mình say giấc nồng để quay mặt vào trong hõm cổ gã.
- Nín được chưa? Không việc gì phải khóc.
Nó tự nhủ như thế, chỉ càng gào khóc to hơn và cào cấu lên người gã. Sao chúng mình cứ phải khổ như thế này. Ai cho mình hạnh phúc. Gã khàn khàn ôm lấy nó, nuốt khan và giộng những cú thật đau. Chúng nó là kẻ lạ ở cái đất này. Đất nào chả là kẻ lạ, ừ nhỉ. Nó thiếu gã là chết. Gã thiếu nó thì khổ. Miệng nhai nhai má trong, chúng nó nghĩ về lối thoát. Ai mà giải thoát được cho mình kia? Nó nghĩ về chàng lạ mặt. Chàng ta đẹp quá. Chẳng nhỡ đấy là thần. Nhỡ đâu, nhỡ đâu đấy. Gã buông cho nó cái mồi câu ngon quá. Thằng nhóc cứ ngơ ngác mà bấu víu, bây giờ...bây giờ thì sao nữa? Mình làm khổ nhau chưa đủ sao?
- Mình ơi...Em ơi...đừng thế nhé? Anh sai rồi...
Gã hôn vùi lên mi mắt nó, còn nó thì cứ nắm ghì lấy mảnh sành. Máu tắm lên cả hai, nhuộm lêm vành mặt gã và tí tách xuống mi mắt thằng nhóc. Ôi chao, giá mà nó được ngồi bó gối mơ màng, ngồi trên bờ hiên, dội những gáo nước lành lạnh và kề cạnh gã. Gã bước về phía buồn rầu. Nó thì trốn tránh. Nước mắt của hai đứa vùi dập vào nhau, mình buông lời cho có lệ thế đấy. Nào có biết sai trái gì cho cam mà hối lỗi. Nó không có câu trả lời cho mảnh tình này. Sao mà chắp vá cùng cực. Mình đừng thế nữa.
- Nín đi em...Mình đừng thế, nhé, em ơi? Mình đừng như thế...
Gã lại run. Thôi mà, đừng sợ nữa. nó mệt lắm, mệt lắm. Mình đừng làm cho nó thương cảm rồi lại mềm lòng ra như thế. Mưa dội những cơn rả rích. Ô kìa, rút ra đi chứ, nó nhộn nhạo quá. Thằng nhóc ngâm nga hát. Nó thì biết cái mẹ gì đâu. Cái tuổi đời của nó khờ khạo và ngơ ngác như chim oanh cổ trắng. Cái ôm của gã và nó trầy xước quá. Mùi đất. Gã và nó lại lao vào nhau, ngấu nghiến, nghiền ngẫm nhau. Hay là mình bỏ đời nhau ở đây đi cho rồi, cho bõ cái công khắc khổ và mệt nhoài sau những trận hoan lạc. Gót chân nó chà lên mảnh thủy tinh, để miết sắt va lên leng keng. Chuông gió vỡ rồi. Cái gì đang chạy trong cái đầu già cỗi tục tĩu của gã thế? Nó tự hỏi, ồ, cái gì chẳng có cái thú của nó. Mình chả cứ gọt chân, đẽo má mà xách váy đi cưới hoàng tử cho rồi. Gã đã thiu thiu vào giấc. Nặng như chì. Nó khép hờ mắt. Máu khô dính trên mặt, bết bát như bùn. Đến khi mặt trời mọc chắc chỉ còn non nửa canh giờ. Thằng nhóc sục sạo dưới thân, moi ra cho bằng được cái thứ tong tỏng và nhớp nháp, rơi xuống nền đất hổn hển. Nó chẳng lấy hơi đâu ra mà than mệt nữa. Rõ là khổ rồi, đến thế này thôi. Gã sợ cái gì nhỉ?
- Ngu...
Thằng nhóc rủa gã, tay luồn vào kẽ tóc bàng bạc. Gã sợ nó biến mất. Gã sợ vuột mất nó. Gã tính nhôt snos cả đời trong cái cũi này, cái cũi của gã, để con chó con ngu ngốc như nó chỉ chạy nhảy trong cái thế giới mà gã xây nên, bé như cái lỗ mũi. Umemiya chỉ muốn cái lỗ của nó thôi, thằng nhóc cư smaamr thế. Gã ta méo mó và xấu xí tợn. Gã gối đầu trên ngực nó và ngủ ngon lành thế kia, nom mà lành quá. Mấy ai nghĩ gã là loại này đâu. Cái thứ bệnh hoạn. Chao ôi, đến là khổ. Sướm thì muộn, gã bị phát hiện ra thì gô cổ đi tù đi tội cả hai đứa. Mình chẳng yên bình được mấy lâu đâu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com