Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

MẤT

Kinh động cả một khu rừng trong đêm vắng, tiếng hú văng vẳng khắp cả khu rừng của lang sói  đói khát, mùi máu tanh lan rộng khu rừng, làm kích động đến khứu giác các loài khát máu. Giữa nơi hoang vu thanh vắng, tiếng nức nở khúc khích, tiếng hoảng sợ tìm đường trốn chạy, và cả tiếng rên vì đau đớn.

Tiếng súng vừa lặng đi, cũng là lúc 4 tên lính nằm trên mặt đất đứng dậy, chúng mở to mắt, nhìn thẳng vào người nằm dưới đất rồi lại nhìn đại ca của chúng, không phải chỉ nói hù dọa thôi sao, mà sao bây giờ lại thành ra thế này, nuốt nước bọt chúng nhìn thẳng vào tên còn chưa có ý định buông súng xuống, một tên lấy can đảm bước lên cầm lấy cây súng một cách tĩnh lặng vội vã quăn lại cho 3 tên còn lại.


+ Đại ca, anh có bị khùng không vây, bàn là hù chúng thôi mà, chẳng phải anh nói rồi sao, hả anh có biết anh vừa làm gì không + nắm lấy cổ áo, hắn cắn răng nhìn vào đôi mắt âm khí của tên hắn gọi là đại ca.


+ HAHA, mày nắm cổ áo tao, haha , mày dám, tao nói cho mày biết, từ  trước tới giờ chưa có thằng đàn em nào dám làm vậy với, mày là đầu tiên, HAHA, được, được + Tên đại ca như điên loạn hắn trợn mắt lúc cười như bệnh lúc trầm lặng như sát thủ máu lạnh


+ Anh ,...anh +

 Tên lính cứng họng, hắn buông cổ áo xuống, ngoãnh mặt không màng nhìn tên đại ca, hắn tức giận, mắt đỏ ngầu, nếu nói ra thì hắn không dám nói là chưa từng giết người, nhưng đây lần đầu tiên hắn cảm thấy không đúng với lương tâm, phải hắn đã từng giết hằng trăm người, nhưng những người đó đều có lí do chính đáng phải chết, nhưng đằng này là không hề có lí do gì phải giết hú hồ đằng này là một cô gái nhỏ vô tội. 

Tên đại ca như loạn trí vừa cười vừa bước tới từng bước tới người đang nằm trên mặt đất, hắn cuối mặt xuống nhìn người con gái đang nằm ôm bụng thoi thóp rên rỉ, hắn nở nụ cười khinh bỉ, vén mái tóc rủ rượi che lấp khuôn mặt đẹp đẽ, hắn hoảng hồn, rụt nhanh tay lại, hắn lấp bấp mắt mở to, người hắn đột nhiên khụy xuống, ôm đầu la to, tay chỉ về người con gái đó mà run rẫy. Mấy tên đàn em đứng gần đó, kể cả tên đang nổi nóng, cũng phải ngoái đầu lại nhìn ngạc nhiên, vội vàng chạy lại mấy tên đó lật đật đỡ tên đại ca đứng dậy, rồi một tên tiếng lại gần người con gái, hắn cũng không khác mấy tên đại ca lúc nãy, đứng đó hắn đơ người quay lại mặt tái mét.


+ Không phải con... con nhãi.... đó + Hắn lấp bấp, tay chỉ xuống thân thể trên nền đất.


+ CÁI GÌ ??+ ba tên còn lại đồng thanh thốt lên, nếu không phải Đóa Tử, vậy không lẽ.


Một tên khác chạy lại, hắn đã đoán không sai mà, không phải Đóa Tử, mà là .... Lục Đình, là đứa nhỏ đi chung với Đóa Tử. Nhưng không phải nó bị thương ngay chân sau, tại... tại sao.. lại  có thể chứ, hắn rưng rưng mắt nhìn về phía gốc cây, là...Đóa Tử, là cô đang ngồi ở đó, chứ không phải Lục Đình, nhìn cô hắn cảm thấy như bị dọa một phen, tóc tai bù xù, ánh mắt đã từ lúc nào đã nhanh chóng bị bao phủ bởi một lớp nước dày , hai tay cô chống xuống đất, đôi môi tái mét lấp bấp hướng về phía Lục Đình mà khe khẽ, hắn nhìn cô một lúc như vậy, rồi xoay lại nhìn tên đại ca đã thật sự mất trí mà la hét âm trời. 

 * Xoạt ,... xoạt * trong phía khu rừng um tùm cây cối mù mịt, tiếng bước chân thăm dò bỗng phát lên, ngày càng gần hơn nơi bọn họ đang đứng, 4 tên lính run chân lẫy bẫy, nhìn qua nhìn lại, một tên đưa ra đề nghị mau chóng bỏ chạy nếu không sẽ xảy ra chuyện, bàn luận nhanh chóng, chúng bắt đầu di chuyển, bỏ mặc Đóa Tử và Lục Đình trong nơi hoang vắng, việc gì sau này sẽ tính sau, bây giờ việc cần thiết là mau chóng rời khỏi nơi này, mặt trời chỉ còn vài canh nữa sẽ mọc.


******


_ Ê , Sói Manh chị có nghe gì không _ Tiếng của một cô gái trẻ cất lên.


_ Điếc sao không nghe _ Sói Manh mắt đải qua đảo lại rồi dừng lại trên người KiKi


_ Tiếng Súng _ Cả hai cùng đồng thanh, bốn mắt nhìn nhau, rồi cùng nhau bắt đầu lần theo mùi súng mà lùng sục, còn nguyên nhân tại sao phải như vậy thì sẽ nói sau.


******

Trở lại giữa khu rừng, bây giờ thật sự chỉ còn lại 2 thân thể, mối người một nơi, một người nằm trên vũng máu đỏ thẩm không ngừng đau đớn, hai hàng nước mắt đã chảy dài ra hòa lẫn màu vệt máu ở miệng, một người như chết lặng nhìn người kia, miệng thì cứ lấp bấp gọi tên, Đóa Tử đang ngồi bệch dưới đất tĩnh lặng nhấc thân người như hòn đá đè lên, cô đi nói đúng hơn là lếch từng bước tới chỗ Lục Đình, nước mắt trên gương mặt không ngừng rơi xuống, quỳ gối xuống cạnh Lục Đình cô đã làm gì thế này, cô đã làm gì phải để Lục Đình gánh thay cô, đang lẽ người nằm đây là cô chứ không phải là Lục Đình, người bị bắn là cô chứ không phải là Lục Đình, tại sao, tại sao chứ. 


_ Lục Đình....Lục Đình,... em có nghe tôi không,..._ nâng đầu Lục Đình lên, gối vào đùi của mình, cô kìm nén giọng nhưng nước mắt thì không, từng giọt, từng giọt rơi thẳng lên gương mặt Lục Đình.


_ Lục Đình à... làm ơn... làm ơn trả lời tôi đi...._ áp mặt mình lên gương mặt lạnh tong của Lục Đình , Đóa Tử lúc này đã không còn kìm được nữa, cô bật khóc thật sự ngồi bệch xuông nền đất lạnh lẽo trong mùa đông giá lạnh.


_ Đừng....đừng...a _ Cánh tay bê bếch máu đỏ từ từ đặt lên gương mặt đầy nước, Lục Đình thật sự rất mệt mỏi, nhưng cô không thể bỏ đi mà không nói lời nào với Đóa Tử.


_ Lục Đình, em tỉnh,.. em tỉnh rồi _ Đóa Tử nghe thấy giọng Lục Đình, cô mừng rỡ, ngẫng đầu dậy, lau lấy lau để giọt nước mắt của mình cô cầm chặt lấy tay Lục Đình.


_ Đóa ...a Đóa Tử, ... em lạnh... quá _ Lục Định mắt nữa nhấm nữa mở nói với Đóa Tử.


_ Không.... không... em sẽ không lạnh nữa, có tôi ở đây rồi, không lạnh nữa_ Đóa Tử nghe vậy vôi vã ôm lấy cả thân hình Lục Đình , cầm lấy tay Lục Đình áp vào môi mình mà thổi, giọng cô nức nở.


_ Lạnh...quá, lạnh _ 


_ cố thêm chút nữa thôi, tôi sẽ đưa em đi bệnh viện mà, ha đừng ngủ được không _ Đóa Tử ôm lấy Lục Đình tựa cằm lên đầu Lục Đình.


_ Đóa Tử, ...em ... không xong rồi, em thấy.... có vị nào đó rất đẹp đang dang tay với em _ Lục Đình lúc này đã hoàn toàn rơi vào trạng thái hôn mê, cô bắt đầu nới sản không định hướng.


_ Không... không có ai hết, chỉ có chúng ta, em nghe lời, đừng đi theo họ _ Đóa Tử nghe vậy hốt hoảng, cô hôn vào đầu Lục Đình như muốn truyền đi suy nghĩ của mình với cô.


_ Nhưng mà.. em đau...a đau lắm.... em mệt quá _ 


_ Rán chút nữa thôi, làm ơn... làm ơn em đừng rời xa tôi, tôi chỉ có mình em thôi, làm ơn, làm ơn _ Nước mắt cô đã không ngừng rơi xuống, cô thầm ước nguyện cầu xin với trời với chúa, nhưng hình như không có phản hồi, Lục Đình của cô phải làm sao đây.


_ Đóa Tử à, hứa ... với em... hứa với em sau này ... sẽ lại yêu em được.....được không _ Lục Đình mê man xiết chặt tay Đóa Tử, cô cố gắng lấy sức gượng nói lên những câu cô muốn nói.


_ Được, được, mọi thứ, điều sẽ đáp ứng, chỉ đáp ứng cho em, ở lại với tôi ._ 


_ Không được... rồi, em phải đi thôi ,... họ sẽ tức giận mất... em .... yêu ...yêu chị _ Nói rồi, bàn tay Lục Đình nớ lỏng ra, rơi xuống đất, toàn thân lạnh lẽo.


_ KHÔNG, KHÔNG ĐƯỢC, LỤC ĐÌNH, LỤC ĐÌNH _ Đóa Tử khuôn mặt ướt đẫm, nắm lấy tay Lục Đình áp vào mặt mình, cô không cho phép Lục Đình bỏ cô đi. _ Ở LẠI VỚI TÔI ĐI MÀ _ Đóa Tử bất lực cô ôm lấy thân hình lạnh lẽo của Lục Đình, là cô sai , tất cả là tại cô, nếu cô không bỏ trốn nếu cô chịu quay lại thì Lục Đình sẽ không phải chết, tất cả là tại cô,.. 


********



Lục Đình đã chết, cô thì đã không còn chính mình, ngồi bần thần ôm lấy Lục Đình không chút phản ứng, nước mắt đã thôi chảy , cô đã ngồi lì như vậy hơn 2 tiếng rồi, mặt trời đã bắt đầu có dấu hiệu mọc lên, tuyết đã ngừng rơi, nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh lắm, lạnh vì cô đã mất đi người cô yêu thương, nếu bây giờ có Lục Đình ở đây thì cô sẽ dẫn em ấy đi ngắm mặt trời mọc, nghĩ là làm, cô ngồi dậy đem Lục Đình bế lên, cô đi từng bước về phía vách núi.


_ Lục Đình à, em xem, mặt trời sắp thức rồi, tại sao em còn chưa thức vậy_ 


_ Lục Đình à, đừng ngủ nữa, thức dậy ngắm mặt trời với tôi đi._


_ Lục Đình à, em không ngoan rồi , em xem mặt trời đã ló ra rồi, em còn không mau dậy _


_ Dậy đi, dậy ăn sáng với tôi đi, mặt trời không cần em xem với tôi nữa, ăn sáng với tôi đi _ 


_ Lục Đình , Lục Đình à , dậy chơi với tôi được không ... dậy đi... làm ơn thức dậy đi... em ngủ nữa tôi sẽ cùng em nhảy xuống vách núi này đó _ 


_ Tôi cho em 10 giây, mau mau thức đi, được không,..._


_ 1....2....3.....4.....5...6.....7.....8....9..................................................................10 _



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com