5
Thành phố là một con quái vật bằng sắt thép và bê tông, nó nuốt chửng những kẻ ngây thơ và nôn ra những xác người không hồn. Linh giờ đây đã không còn là con mồi nữa; cô tự huyễn hoặc mình đã trở thành kẻ đi săn. Nhưng ở cái thế giới mà đồng tiền có thể đổi trắng thay đen này, ranh giới giữa thợ săn và con mồi mỏng manh như một sợi chỉ.
Linh đứng trước gương trong căn hộ cao cấp mới thuê, thắt lại chiếc khăn lụa Hermes quanh cổ. Gương mặt cô giờ đây được phủ một lớp phấn nền hoàn hảo, che đi những quầng thâm của những đêm trắng đọc báo cáo tài chính. Đôi mắt cô, vốn dĩ từng chứa đựng sự trong veo của nắng chiều quê, nay chỉ còn lại sự lạnh lẽo của những con số. Cô đã bắt đầu lún sâu vào các phi vụ "tín dụng đen" trá hình dưới danh nghĩa đầu tư bất động sản cùng với Hoàng.
"Hôm nay là trận đánh lớn, con bé ạ." – Hoàng nói qua điện thoại, giọng gã khàn đặc mùi thuốc lá đắt tiền. "Nếu vụ này trót lọt, cái tên Linh của cháu sẽ không chỉ nằm trong danh sách trợ lý nữa. Cháu sẽ có cổ phần."
Cổ phần. Hai chữ đó vang lên trong đầu Linh như một hồi chuông mời gọi. Cô biết vụ này không sạch sẽ. Đó là một dự án phân lô bán nền trên đất quy hoạch treo, đánh vào lòng tham của những nhà đầu tư nhỏ lẻ. Linh là người chấp bút cho các bảng biểu lợi nhuận ảo, biến những bãi sình lầy thành "thiên đường nghỉ dưỡng" trên giấy tờ.
Cô bước vào văn phòng điều hành với phong thái của một nữ vương. Những nhân viên dưới quyền nhìn cô với vẻ vừa nể sợ vừa dè chừng. Họ gọi cô là "Linh Sát Thủ" vì sự quyết liệt và không khoan nhượng trong đàm phán. Linh tận hưởng cái cảm giác được người khác sợ hãi. Nó bù đắp cho những năm tháng cô bị đám bạn nhà giàu vứt cặp xuống mương nước thối.
Nhưng, bầu trời không bao giờ yên ả mãi.
Buổi chiều hôm đó, một người đàn bà gầy gò, quần áo xộc xệch lao vào sảnh tòa nhà, la hét tên Linh. Bảo vệ ngăn lại không kịp. Người đàn bà ấy quỳ thụp xuống dưới chân Linh khi cô vừa bước ra từ thang máy.
"Cô Linh... tôi lạy cô... cô trả lại tiền cho gia đình tôi đi. Đó là tiền đền bù đất, tiền chữa bệnh cho chồng tôi. Cô bảo đầu tư sẽ có lãi gấp đôi mà... sao giờ văn phòng kia đóng cửa rồi?"
Tiếng gào khóc của người đàn bà xé toạc không gian sang trọng của sảnh tòa nhà. Linh đứng sững lại. Hình ảnh người đàn bà gầy gộc, đôi bàn tay nứt nẻ vì phèn chua khiến cô chợt nhớ đến bà nội. Một sự rung động yếu ớt thoáng qua trong lòng, nhưng ngay lập tức bị sự lý trí tàn nhẫn dập tắt.
"Bà nhận nhầm người rồi. Mọi thỏa thuận đầu tư đều có hợp đồng, bà nên làm việc với bộ phận pháp lý." – Linh nói, giọng lạnh lùng như băng giá.
"Cô... cô là con quỷ! Cô cũng từ nghèo khó mà lên, sao cô lại nỡ lừa lọc những người như chúng tôi?" – Người đàn bà uất hận nhổ toẹt một bãi nước miếng xuống đôi giày cao gót hàng hiệu của Linh.
Bảo vệ lôi người đàn bà đi. Linh đứng đó, nhìn vết bẩn trên đôi giày đắt tiền. Một "vết xước" mới. Lần này không phải do ai rạch, mà do chính sự tàn nhẫn của cô tạo ra. Linh quay gót bước đi, nhưng cái nhìn của người đàn bà ấy cứ bám lấy cô như một lời nguyền.
Tối hôm đó, Hoàng gọi cô đến một quán bar kín đáo.
"Làm tốt lắm, Linh. Đừng bận tâm đến lũ kiến cỏ đó. Muốn xây lâu đài thì phải dẫm lên bùn đất thôi." – Hoàng cười, đưa cho cô một ly Whisky.
Nhưng Linh cảm thấy có gì đó không ổn. Hoàng cười quá tươi, ánh mắt gã quá lấp liếm. Linh nhận ra gã đang thu xếp hành lý để "rút lui". Dự án kia sắp vỡ lở, và gã cần một con tốt thí để gánh tội thay. Và ai phù hợp hơn Linh – người trực tiếp ký tên trên các tài liệu phân tích và kêu gọi đầu tư?
"Chú Hoàng, cháu nghĩ mình cần xem lại các khoản chiết khấu cho đối tác bên phía ngân hàng." – Linh thử lòng.
Hoàng khựng lại một nhịp, ánh mắt lóe lên sự đề phòng. "Cháu lo xa quá. Cứ nghỉ ngơi đi, mọi thứ chú lo."
Linh rời quán bar với cảm giác lạnh sống lưng. Cô nhận ra mình đang đứng trên một lưỡi dao hai lưỡi. Cô đã phản bội giáo sư Khang, phản bội sự lương thiện để đi theo Hoàng, và giờ đây, gã đang chuẩn bị đẩy cô xuống vực sâu để cứu vãn bản thân.
Về đến nhà, Linh nhận được tin từ quê: Bà nội nhập viện cấp cứu.
Tim Linh thắt lại. Cô vội vã lái xe lao về trong đêm. Con đường về quê giờ đây đã được trải nhựa, nhưng sao Linh cảm thấy nó xa xăm và mịt mù hơn ngày xưa. Cô về đến bệnh viện huyện khi trời đã gần sáng. Bà nội nằm trên giường bệnh, người nhỏ thỏn, khô héo như một gốc cây già cỗi.
"Linh... con về rồi à?" – Bà thều thào, đôi tay run rẩy tìm bàn tay cô.
Linh cầm lấy tay bà, nước mắt chực trào ra. "Con đây bà. Con sẽ đưa bà lên thành phố, thuê bác sĩ giỏi nhất..."
"Không cần đâu con... bà già rồi. Bà chỉ lo cho con... Tiền nhiều để làm gì hả con, nếu cái tâm mình không yên? Đêm qua bà mơ thấy cha con, ông ấy khóc... ông ấy bảo con đang đi vào bóng tối."
Linh im lặng, lòng đau như cắt. Những lời của bà như những mũi kim đâm vào tâm hồn đã chai sạn của cô. Cô muốn nói với bà rằng cô làm tất cả vì bà, vì cha, nhưng cô nhận ra đó chỉ là cái cớ để cô thỏa mãn tham vọng và lòng hận thù của chính mình.
Trong lúc Linh đang ở bệnh viện, ở thành phố, cơn bão bắt đầu nổi lên. Cảnh sát kinh tế đã phong tỏa văn phòng dự án. Hoàng đã biến mất cùng số tiền khổng lồ, để lại một núi nợ và những bằng chứng đổ dồn về phía Linh.
Điện thoại của Linh rung lên liên tục. Những lời đe dọa, những tiếng chửi rủa từ những nhà đầu tư bị lừa gạt. Linh nhìn vào màn hình điện thoại, rồi nhìn sang gương mặt hiền từ của bà. Cô nhận ra mình đã mất tất cả. Không phải mất tiền bạc, mà là mất đi con đường để quay lại làm người tốt.
"Vết xước" đầu đời vì cái nghèo đã dẫn dắt cô đi quá xa. Để thoát khỏi sự khinh miệt, cô đã chọn trở thành kẻ đáng khinh. Để không bị dẫm đạp, cô đã chọn cách chà đạp người khác. Và giờ đây, cái giá phải trả bắt đầu được tính bằng chính mạng sống và danh dự của cô.
Linh bước ra khỏi phòng bệnh, đứng dưới gốc cây bàng già trong sân bệnh viện – giống hệt cây bàng ở sân trường ngày xưa. Cô châm một điếu thuốc, khói trắng bay lờ lững trong sương sớm.
"Hoàng, ông nghĩ tôi là con tốt thí dễ dàng thế sao?" – Linh thì thầm. Đôi mắt cô loé lên một tia sáng tàn nhẫn. Cô không sụp đổ. Bản năng sinh tồn từ những ngày ăn rau muống luộc trỗi dậy. Nếu thế giới này đã muốn cô làm kẻ phản diện, cô sẽ trở thành kẻ phản diện xuất sắc nhất.
Linh nhấc điện thoại, gọi cho một người mà cô đã từng khinh rẻ – một tay nhà báo chuyên săn tin đen.
"Tôi có bằng chứng về toàn bộ đường dây của Hoàng. Tôi muốn đổi nó lấy một sự bảo vệ và một con đường thoát."
Cuộc chơi giờ đây không còn là kiếm tiền nữa. Cuộc chơi giờ đây là ai chết trước. Linh biết, sau đêm nay, cô sẽ không bao giờ có thể ngủ yên được nữa. Những bóng ma của quá khứ, của cha, của những người nghèo khổ bị cô lừa dối sẽ ám ảnh cô mãi mãi.
Vết xước ấy giờ đã loét ra, rỉ máu đen ngòm.
Khi cô quay vào phòng bệnh, bà nội đã đi vào giấc ngủ sâu. Linh quỳ xuống cạnh giường, hôn lên bàn tay nhăn nheo của bà. Đây có lẽ là lần cuối cùng cô được chạm vào sự thuần khiết.
"Bà ơi, tha thứ cho con. Con không thể dừng lại được nữa rồi."
Ngoài kia, tiếng còi xe cảnh sát xé toạc màn đêm tĩnh mịch của vùng quê nghèo. Linh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo vest, gương mặt lại trở nên lạnh lùng như một pho tượng đá. Cô bước ra khỏi bệnh viện, sẵn sàng đối mặt với tử thần. Cô không biết rằng, mười lăm năm sau, trong chính cái văn phòng sang trọng mà cô hằng mơ ước, một lưỡi dao sẽ kết thúc tất cả những toan tính này.
Và lúc đó, cô sẽ nhận ra, sự trừng phạt đau đớn nhất không phải là cái chết, mà là việc phải chết khi chưa kịp nói lời xin lỗi với những cọng rau muống của bà.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com