Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 22

Hai người nhận lấy túi bánh mà trong lòng không ngừng xúc động, bao năm qua chưa bao giờ thiếu gia để ý đến bọn họ, lúc nào cũng lạnh lùng lãnh khốc. Bây giờ có thiếu phu nhân rồi, sau này bọn họ sẽ dễ sống hơn, thật là tốt quá.

Bắc Vy nói xong thì đi vào trong, nhìn qua phòng khách thấy Hạo Kỳ đang tức giận ngồi trên sofa, cô không cảm thấy sợ hãi mà chỉ thấy buồn cười.

Cho nên cô đi qua chỗ má Trần, đưa túi bánh hạt dẻ: “Má Trần, con có mua bánh hạt dẻ má thích ăn nè, còn nóng hổi luôn đó má.”

Má Trần nhận túi bánh “Cảm ơn thiếu phu nhân”, sau đó lén nhìn qua Hạo Kỳ, liền nhỏ giọng nói với cô: “Thiếu gia đang rất giận.”

Bắc Vy mỉm cười, sau đó cầm túi bánh trên tay từ từ đi qua chỗ Hạo Kỳ. Cô ngồi xuống bên cạnh anh, mở túi bánh ra, mùi thơm ngào ngạt bay ra ngoài không khí. Bắc Vy lấy một chiếc bánh đưa lại gần miệng anh: “Anh ăn không?”.

Hạo Kỳ không trả lời, gương mặt cực kỳ tức giận, lạnh giọng hỏi cô: “Em đi đâu?”.

Bắc Vy bỏ chiếc bánh xuống, sau đó trả lời anh: “Em đi thăm mộ của mẹ.”

Hạo Kỳ nghe xong liền quay qua nhìn cô: “Vậy tại sao điện thoại em lại không gọi được?”.

Bắc Vy trả lời: “Điện thoại em hết pin rồi, anh tức giận như thế làm gì, đừng nói anh nghĩ em bỏ trốn đó nha.”

Hạo Kỳ liếc cô “Anh tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra!”.

Bắc Vy bật cười, đưa tay nựng nựng má của anh “Em đã cho anh thứ quý giá nhất của em rồi, anh còn không tin tưởng em sao?”.

Hạo Kỳ đưa tay nắm lấy bàn tay cô “Không, anh chỉ sợ em sẽ đổi ý, rồi lại tìm cách chạy trốn khỏi anh.”

Bắc Vy nhéo cái mũi thẳng tắp của anh: “Cái này phải để em nói mới đúng, ở bên cạnh người ưu tú như anh làm em không yên tâm chút nào.”

Hạo Kỳ đột nhiên ôm chặt cô, mỉm cười “Nếu vậy chi bằng chúng ta đi đăng ký kết hôn đi, có nó rồi không ai có thể cướp em đi nữa.”

Bắc Vy đẩy anh ra “Không muốn, anh còn chưa cầu hôn em, làm gì có chuyện dễ dàng thế.”

Hạo Kỳ nhếch môi lên, sau đó trực tiếp đứng dậy bế Bắc Vy trên tay “Chuyện này không do em quyết định!”.

Bắc Vy bị anh bế bất ngờ, cô vùng vẫy muốn thoát ra: “Anh làm gì thế, mau thả em xuống, em muốn ăn bánh.”

Hạo Kỳ bước nhanh đi về phòng ngủ của hai người “Anh cũng muốn ăn!”.

Sau đó anh thả Bắc Vy lên giường, rồi nhanh chóng đè lên người cô.

Bắc Vy mở to mắt nhìn anh “Anh muốn làm gì?”.

Hạo Kỳ cúi gương mặt tuấn tú của mình lại sát gương mặt cô, mờ ám nhỏ giọng “Anh vẫn chưa ăn sáng.”

Bắc Vy hai má đỏ bừng, chống tay lên trước ngực anh: “Đồ ăn sáng ở dưới nhà kìa, anh mau xuống ăn đi!”.

Hạo Kỳ nhếch môi cười, sau đó nhẹ nhàng luồn tay vào trong áo Bắc Vy, vuốt ve làn da mịn màng của cô.

Cơ thể Bắc Vy bị anh kích thích bắt đầu nóng bừng lên, cô luống cuống đẩy anh ra nhưng không được, cả người cô đều bị anh kẹp chặt không thể tiến hay lùi.

Hạo Kỳ vừa châm lửa vừa nhìn Bắc Vy, môi mỏng bắt đầu hôn lên đôi môi cô, sau đó giở giọng dụ dỗ “Bảo bối, anh muốn em.”

Bắc Vy nhịn không được rẽ run người lên, cơ thể cô không nghe theo lý trí của cô nữa rồi. Cả người cô bây giờ đều đỏ ửng lên trông cực kỳ cuốn hút.

Hạo Kỳ sau khi châm lửa, nhanh chóng thoát y cho cả hai, cơ thể rắn chắc của anh ôm chặt lấy cơ thể mềm mại của cô. Anh cúi người hôn lên đôi môi cô, cảm giác đêm qua lại ùa về làm anh càng lúc càng hưng phấn hơn, không ngừng vận động trên người Bắc Vy.

Cuối cùng Bắc Vy bị anh nuốt trọn vào bụng, đến lúc dừng lại cũng đã sang buổi chiều.

Hạo Kỳ sảng khoái nằm bên cạnh cô, nhẹ nhàng xoa bóp cơ thể cho cô, sau đó hôn lên chóp mũi đầy mồ hôi của cô, nhỏ giọng hỏi “Bảo bối, có thoải mái không?”.

Bắc Vy cực kỳ tức giận, rõ ràng hôm qua đến gần sáng mới dùng lại, ngủ cũng chưa được bao lâu mà anh lại có thể hưng phấn tới mức này, đúng là làm cô tức chết mà. Cô trừng mắt nhìn anh: “Anh nghĩ xem em có thoái mái không?”.

Hạo Kỳ nhìn vẻ mặt tức giận của Bắc Vy chỉ cười cười rồi lại nhéo má cô “Đây là trừng phạt vì em dám trốn nhà đi.”

Bắc Vy nhíu mày “Em trốn nhà đi khi nào, anh chỉ toàn kiếm cớ bắt nạt em!”.

Ho Thiên bật cười: “Bảo bối của anh đúng là thông minh, không lừa được em rồi.”

Bắc Vy nhìn thấy anh vui vẻ thì lại càng tức giận, đưa tay đánh anh một cái rồi bực bội nói: “Anh tránh xa em ra!”.

Hạo Kỳ kéo sát Bắc Vy vào trong lòng, đưa tay nắm lấy cằm cô nâng lên “Anh thấy em vẫn còn sức, hay là chúng ta làm thêm lần nữa nhé?”.

Bắc Vy nghe xong xanh mặt lắc đầu phản đối “Không được đâu, em mệt lắm rồi!”.

Nhưng Hạo Kỳ lại nhẹ nhàng nói với cô: “Em không cần làm gì hết, mọi việc cứ để cho anh.”

Bắc Vy còn chưa kịp mở miệng nói gì nữa thì đã bị anh hôn, mọi lời nói đều phải nuốt ngươc vào trong. Cô trừng mắt nhìn anh đang không ngừng cắn mút môi cô, đến khi đôi môi cô sưng đỏ mà vẫn chưa chịu thả ra.

Ngoài việc tức giận thì không thể làm gì, nhưng Bắc Vy lại không cam tâm để Hạo Kỳ được thỏa mãn, cho nên lập tức há miệng cắn thật mạnh vào vai anh.

Thế nhưng hành động của cô chẳng những không làm Hạo Kỳ dừng lại mà còn kích thích ngọn lửa trong người anh, càng ngày càng ham muốn cô, càng lúc càng dữ dội, anh điên cuồng chiếm hữu cô, cứ như muốn lấy luôn cái mạng nhỏ này của cô.

Bắc Vy sau một hồi đánh rồi cắn rồi lại mắng chửi, cuối cùng cô kiệt sức nằm sụi lơ trên giường mặc cho Hạo Kỳ dày vò đến toàn thân cô tả tơi như đống bùn nhão không thể cử động nổi

Bắc Vy mệt mỏi nhắm mắt lại mặc kệ anh đang không ngừng ham muốn cô.
Hạo Kỳ càng làm càng hăng, chưa bao giờ anh lại cảm thấy ham muốn chiếm hữu mãnh liệt với ai như thế này.

Cô gái nhỏ của anh quả thật là khắc tinh của anh, dù biết cô đã rất mệt nhưng anh lại không khống chế nối dục vọng trong người, một lần rồi lại một lần muốn cô, cứ như thế dày vò cô đến khi thỏa mãn mới dừng lại.

Lần này Hạo Kỳ dừng lại thì bên ngoài trời đã tối, cả cơ thể Bắc Vy đầy những dấu hôn, nhắm mắt thiếp đi trong lòng anh, còn trên người anh cũng đầy vết răng của cô, có những vết răng còn gớm máu, chắc chắn cô đã rất tức giận.

Hạo Kỳ không ánh thức Bắc Vy, anh bước xuống giường rồi chuẩn bị nước ấm, sau đó thấm ước khăn lông nhẹ nhàng lau người cho cô.

Bắc Vy không mở mắt nổi nhưng cô cảm giác có một vật thể mềm mại đang lướt nhẹ trên cơ thể mình, mỗi nơi nó đi qua đều làm cô thấy rất dễ chịu, cho nên cô không phản kháng mà ngoan ngoãn nắm yên để Hạo Kỳ lau người cho mình.

Hạo Kỳ lau người cho cô xong, lấy một bộ váy ngủ mặc vào cho cô, sau đó kéo chăn đắp cẩn thận cho cô.

Anh cũng vào trong tắm rửa sạch sẽ rồi xuống nhà, đi vào bếp gọi má Trần “Tôi có chút chuyện muốn hỏi dì.”

Má Trần tắt bếp theo anh đi ra ngoài phòng khách “Thiếu gia muốn hỏi tôi chuyện gì ạ?”.

Hạo Kỳ cắm sạc điện thoại cho Bắc Vy, sau đó mới nhìn má Trần nói: “Sau khi mẹ cô ấy qua đời, bọn họ đã làm những gì với cô ấy?”.

Má Trần nhớ lại những chuyện trước kia cô đã phải chịu đựng ở nhà họ Hạ, hai mắt bà bắt đầu đỏ ửng, sau đó kể lại từng chuyện từng chuyện với Hạo Kỳ, càng nói nước mắt bà ấy càng rơi nhiều hơn.

Hạo Kỳ nghe xong mọi chuyện, anh cũng không có biểu hiện gì bên ngoài nhưng trong lòng đang cực kỳ tức giận. Thì ra trước khi anh gặp Bắc Vy, bọn người đó đã làm ra những chuyện khốn kiếp như thế với cô.

Nhưng cũng may Bắc Vy vẫn không vì vậy mà suy nghĩ đến cái chết, có lẽ ông trời muốn Hạo Kỳ bảo vệ và che chở cho cô nên mới sắp đặt để hai người gặp nhau.

Cho nên từ bây giờ, Hạo Kỳ sẽ không để kẻ nào làm tổn thương đến bảo bối của anh, dù có là ai anh cũng tuyêt đối không cho phép.

Gương mặt hoàn mỹ mang theo vẻ đẹp lạnh lùng kiêu ngạo của Hao làm cho biết bao nhiêu người phụ nữ ham muốn được chạm vào, thậm chí còn không ngừng tĩm cách để lên giường của anh. Nhưng bọn họ thậm chí còn chẳng được anh để vào mắt.

Còn Bắc Vy thì khác, chuyện lúc sáng cô chỉ là vô tình nói ra nhưng đã khiến anh bận tâm, anh biết nếu anh không thể để cô có cảm giác an toàn thì cô rất dễ bị kẻ khác kích động, dù anh tuyệt đối không làm chuyện tổn thương cô nhưng bọn người bên ngoài thì sẽ không như thế.

Cho nên dù bây giờ hai người chỉ mới bên nhau được vài tháng, nhưng Hạo Kỳ vẫn muốn cho Bắc Vy cảm giác an toàn, muốn cô toàn tâm toàn ý bên cạnh anh mà không phải lo lắng hay nghĩ ngợi gì về đám phụ nữ xung quanh anh.

Hạo Kỳ ngẩng đầu nhìn má Trần đang lau nước mắt “Ngày mai dì nấu vài món mà mẹ cô ấy thích, tôi sẽ đi thăm bà ấy.”

Má Trần vui mừng nhìn Hạo Kỳ gật đầu, dù anh không nói rõ nhưng bà ấy làm sao không hiểu ý của anh, cho nên lập tức trả lời: “Vâng, thưa thiếu gia.”

Anh nhìn thấy biểu hiện của má Trần cũng biết bà ấy hiểu ý của mình, trong lòng anh cảm thấy biết ơn bà ấy, nhưng năm tháng trước đây, bà ấy là người duy nhất yêu thương bảo bối của anh.

Sau đó Hạo Kỳ nhẹ giọng nói với má Trần “Lát nữa dì nấu cho cô ấy chút canh bổ khí huyết, cơ thể cô ấy cần bồi bổ.”

Má Trần nghe xong liền mỉm cười “Vâng, tôi đi ngay đây.”

Hạo Kỳ nói: “Cảm ơn dì đã bảo vệ cô ấy.”

Má Trần xúc động lại rơi nước mắt “Thiếu phu nhân xứng đáng được yêu thương, sau này mọi chuyện nhờ thiếu gia lo lắng cho thiếu phu nhân.”

Hạo Kỳ gật đầu “Tôi biết, dì yên tâm!”.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #ngọt