Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

33. Đe doạ

Jungkook bị đánh thức bởi ánh nắng bên ngoài chiếu vào, cậu khẽ nhăn mặt, tay với lấy chiếc điện thoại bên cạnh. Màn hình điện thoại tối om, có lẽ là do hết pin, cậu lười biếng lăn người ra cạnh giường lấy dây sạc phía dưới, cắm sạc cho chiếc điện thoại đáng thương bị bỏ quên của mình.

Cả người mệt mỏi cứ như vừa đi đánh trận về vậy, cậu chậm chạp đi vào bên trong phòng tắm, vừa đánh răng vừa nhìn vào gương.

Khoan đã...Đây là cậu sao?

Jungkook đơ tới mức kem đánh răng trong miệng đã tan một nửa vẫn chưa cử động, tóc cậu giờ đã dài lắm rồi, hai mắt dần xuất hiện vết quầng thâm, nhìn chẳng ra làm sao hết.

Còn chưa nói đến hôm trước cậu còn mang bộ dạng này đi gặp hắn.

Jungkook thức tỉnh vội vàng súc miệng vài lần rồi chạy ra ngoài, điện thoại cuối cùng cũng được mở lên được, tin nhắn của Jimin hiện lên đầu tiên với dòng chữ quan tâm nhắc nhở.

[Xin lỗi vì đã tiêm cho cậu một liều thuốc ngủ nhưng cậu cần phải ngủ. Lúc dậy cậu sẽ thấy hơi mệt nên tớ đã nấu sẵn cháo cho cậu rồi, dậy thì hâm nóng lại rồi uống thuốc vào nhé. Công ty nhiều việc quá tớ không thể qua chăm sóc cậu được, thông cảm cho tớ nha!]

Khoé môi Jungkook khẽ nhếch lên, sao cậu lại có thể trách Jimin được, người có lỗi là cậu mới đúng.

Lướt lên xem vài tin nhắn gửi tới cũng chỉ toàn là tin nhắn rác, cậu thất vọng đặt máy xuống, lặng lẽ rời khỏi phòng.

Căn nhà vẫn sạch sẽ và ngăn nắp như cũ, có lẽ Jimin đã giúp cậu quét dọn vài nơi. Jungkook đi vào bên trong nhà bếp, quả nhiên có sẵn một nồi cháo đặt ở trên bàn. Cậu tiến tới bắt đầu hâm nóng lại, tới khi múc ra bát mới nhận ra đây là cháo thịt bò.

Lần đầu tiên và lần cuối cùng cậu được ăn đồ hắn nấu chính là cháo thịt bò, cũng chẳng nghĩ đó là lần cuối cùng cậu được hưởng thụ sự yêu thương của hắn.

Hương vị này cũng chẳng thể giống như người kia đã làm...

Jungkook rầu rĩ ăn được nửa bát cháo, sau đó như sực nhớ ra điều gì vội vàng đứng dậy, tiến tới căn phòng ngủ của mình. Cậu ấn điện thoại gọi cho một người, đầu giây bên kia rất lâu sau mới bắt máy, Jungkook là người lên tiếng trước.

"Ngày mai anh rảnh không? Em muốn gặp anh để nói chuyện."

"Mai sao...Anh bận mất rồi."

Tay cậu nắm chặt vạt áo, giọng nói cứng rắn hơn, "Em biết anh không bận!"

Nam nhân kia im lặng một hồi, cuối cùng đành phải chấp thuận theo cậu, "Được rồi, em muốn gặp ở đâu?"

Jungkook đưa ra địa điểm gặp mặt sau đó mới yên lòng cúp máy. Cậu không thể ngồi yên một chỗ nhìn người đàn ông mình yêu dần dần rời xa khỏi cậu được, cậu phải quyết tâm giành lại tình yêu của chính mình.

....

Jungkook nhàn nhã ngồi rót bình trà nóng hổi xuống từng ly, hương thơm toả ra khiến cả người cậu thoải mái dễ chịu hơn hẳn. Đằng sau có tiếng bước chân truyền đến, Jungkook không cần quay lại cũng biết là người đàn ông kia tới, cậu hít thở một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh để chuẩn bị đối mặt với anh.

Người đàn ông kia chậm rãi đi tới, tâm trạng của anh chẳng vui vẻ gì thay vào đó vô cùng căng thẳng, bởi anh đã đoán trước được hôm nay cậu nhóc kia muốn nói gì.

"Em đến lâu chưa?" Ken ngồi xuống ghế đối diện Jungkook.

Người hôm nay cậu muốn gặp chính là Ken, người mà sẽ giải đáp được tất cả những thắc mắc của cậu.

"Trong thời gian đợi anh em ngồi pha trà, cũng không lâu lắm." Jungkook đẩy ly trà tới trước mặt anh, sau đó cầm lấy ly của mình từ từ uống.

Ken thấy thái độ của cậu vô cùng bình tĩnh, chẳng có chút vội vàng gấp gáp, phải chăng là do anh nghĩ quá nhiều? Jungkook biết rõ người đàn ông kia đang nhìn mình, nhưng cậu giả bộ không thấy, cậu cho anh thời gian chuẩn bị sẵn tâm lý để nói chuyện với mình.

"Này, đừng nói em muốn gặp anh chỉ để ngồi uống trà chứ?"

Jungkook khẽ cười, "Anh thấy vị trà hôm nay thế nào?"

Mặc dù anh chẳng biết Jungkook muốn làm gì nhưng vẫn trả lời câu hỏi của cậu, "Hôm nay có vẻ đắng hơn mọi lần, em cho thêm gì à?"

Jeon Jungkook rất khéo tay, chẳng những nấu ăn ngon mà pha trà cũng rất vừa miệng, do hồi còn đi học chăm chỉ tìm hiểu nên cậu biết rất nhiều hương liệu thơm bổ, anh cũng được thử qua nhiều loại trà do chính cậu pha, mùi vị anh thích nhất đó chính Jasmine Green Tea.

Hôm nay vẫn là loại trà đó, nhưng anh cảm giác có chút đắng miệng.

Jungkook nghe vậy cũng không đáp lại ngay, cậu đưa tay ngắt lấy một bông hoa được trồng gần đó, vân vê cánh hoa tới biến dạng.

"Em chỉ thay đổi một chút cho nó giống cuộc đời của em thôi." Sau đó cậu hướng tới Ken, "Anh thấy đúng không?"

Ken nghe vậy liền nhíu mày, "Em bây giờ đã có tất cả, công việc cũng ổn định rồi, có gì phải nghĩ chứ?"

"Những thứ em đang có lại chẳng thể làm em hài lòng, chắc anh là người biết rõ nhất em cần thứ gì."

Đương nhiên sau đó Ken sẽ hỏi cậu là thứ gì rồi, Jungkook vốn biết rõ từ trước anh sẽ giả bộ không biết, cho nên cậu cũng chuẩn bị sẵn một màn đánh thẳng vào tâm lý anh.

"Hôm qua em đã gặp lại Kim Taehyung." Tiếng nói vừa dứt liền thấy sắc mặt bất ngờ của Ken, quả thật chẳng khác gì dự đoán ban đầu của Jungkook.

"Em nói cái gì? Có nhầm lẫn gì không? Thiếu gia đã..."

"Em chắc chắn, em còn đứng nói chuyện với anh ấy mà." Jungkook xen ngang lời anh, cậu biết anh định nói Taehyung đã chết rồi, nhưng kể từ nay cậu không muốn ai nhắc đến từ đó kèm theo cái tên Taehyung nữa.

"Vậy mà thật buồn làm sao, anh ấy chẳng hề nhớ em, dù cả cái tên..." Cậu tiếp lời, tâm trạng ngay lập tức trùng xuống.

Ken bối rối chẳng biết phải trả lời thế nào, bởi chính anh cũng chẳng ngờ chuyện này sẽ xảy ra.

"Em biết anh là người biết hết tất cả, vậy nên hôm nay em gọi anh tới đây để giải đáp những thắc mắc của em, anh sẽ giúp em chứ?" Jungkook hướng tới Ken nói như một lời thỉnh cầu.

Anh liếc nhìn cậu, rồi lại nhìn sang hướng khác, thứ anh sợ nhất lúc này đó chính là đối mặt với ánh mắt mong chờ của Jungkook, "Xin lỗi em, anh chẳng biết gì hết. Sự xuất hiện của thiếu gia ngày hôm qua chính anh còn không biết..."

Những lời anh nói đều là thật, Kim Taehyung bỗng dưng xuất hiện ở đây khiến anh cảm thấy rất hoang mang.

"Anh đừng nói dối nữa. Coi như em xin anh, giúp em một lần được không?"

Ken gạt bỏ bàn tay của cậu ra, một lần nữa lắc đầu khẳng định mình không biết. Jungkook bị người đối diện lạnh nhạt từ chối, lại nhớ đến cái gạt tay đầy dứt khoát của Kim Taehyung tại sân bay, tâm trạng bỗng dưng trở nên kích động. Cậu gạt ly trà rơi xuống đất, vỡ choang một tiếng khiến cả hai đều giật mình, Jungkook cúi xuống cầm lấy mảnh sành bị nứt, ánh mắt trừng to nhìn anh.

"Này Jungkook, bỏ xuống nhanh. Em muốn bị thương hả?" Ken giật mình với tay định lấy ra nhưng cậu đã nhanh hơn một bước lùi về phía sau.

"Em không nghĩ mình sẽ phải dùng cách hèn mọn này để ép anh, nhưng nếu hôm nay anh không nói mọi chuyện cho em biết thì ngay bây giờ, ở chính nơi này, anh sẽ được nhìn thấy cảnh em dùng mảnh sành này kết liễu cuộc đời mình."

Ken gấp gáp đứng dậy, anh biết cậu đang rất kích động, có thể tự làm thương bản thân mình bất cứ lúc nào, "Jungkook, bình tĩnh đi, anh biết em sẽ không làm vậy!"

Jeon Jungkook mà anh biết là một cậu nhóc ngoan ngoãn biết điều, biết lo nghĩ cho người khác, cậu sao lại có thể doạ dẫm anh bằng cách ấu trĩ này được?

Nhưng hôm nay có lẽ là một chuyện khác.

"Em sẽ làm!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com