đong đếm.
ngoài trời mưa rả rích đổ không ngớt, ướt cả tấm chân tình nơi anh.
em hai mắt nhắm nghiền, say sưa ngủ trong vòng tay yoongi. vẻ mặt bình yên không gợn sóng, không mấy lo âu nghĩ ngợi như anh lúc này. chẳng rõ tiếng thở dài thườn thượt của mình đã khẽ khàng phát ra bao nhiêu lần trong mấy đêm tĩnh mịch đầy hơi gió, chỉ biết lòng anh giờ đây là vô vàn những hình ảnh đáy mắt em nhòe hơi sương.
đã hai mươi ngày.
miệng không dám cất tiếng nói, để rồi chỉ dám bầu bạn với nỗi niềm anh giấu nhẹm sau những cái ậm ừ chơi vơi nơi đầu lưỡi. một, hai rồi ba. anh lẳng lặng đếm, đếm ngày ta vỡ đôi.
yoongi thương em, thương nhiều lắm chứ. nhưng anh nào dám chối rằng bóng hình em trong tim anh đang ngày càng bé dần, khi những ánh mắt rợp sao trời của em đã chẳng còn khiến anh lay động như xưa, khi bao cái ôm nồng nàn của chúng mình cũng chẳng còn ấm êm tựa thuở em mười tám mơn mởn xanh.
yoongi thương em, nhưng yêu thì chẳng còn.
mấy giọt mưa vẫn lách tách trên mái ngói đỏ thẫm, ướt đẫm nền trời từng sáng những chấm sao be bé mà em vẫn hoài nhìn ngắm. yoongi thầm hướng mắt nhìn ra cửa sổ, ước cho mưa đừng làm phiền muộn nơi anh thêm nặng trĩu. ước gì, mưa đừng mang tình anh đi.
" anh vẫn chưa ngủ nữa sao, yoongi ?"
jungkook của hai mươi hai to lớn nhưng khi run rẩy chui rúc trong chăn thì vẫn đáng yêu làm sao. nó khiến anh nhận ra thời gian đã vô tình cướp lấy vẻ non trẻ của em đi, để rồi giờ đây jungkook bé nhỏ khi ấy đã thấm thoát trưởng thành và nhuốm sâu vào guồng xoay của cuộc đời. nó khiến anh nhận ra, rằng em đã đủ lớn để không cần anh phải bảo vệ nữa.
em của anh đã sớm không còn là cậu nhóc năm ấy, ngây ngô, và vô âu vô nghĩ. jungkook thích đọc sách, thích kem dâu và được anh dẫn đi công viên giải trí. mấy ngày nắng đổ đầy vai, em tựa đầu bên cửa sổ, hai mắt dán chặt vào quyển sách trước mắt nhưng tay lại múc kem ăn liên hồi. và đến lúc em khẽ kêu lên vì buốt, yoongi lại bật cười xoa đầu em. anh yêu những khi em mộc mạc thế này, lại yêu những lần em vui tươi chạy nhảy, nắm chặt tay anh cùng dẫn đi khắp công viên.
nhưng tiếc là những ngày tháng ấy đã tan biến hết rồi. jungkook của anh nay là nụ cười rạng rỡ anh yêu sớm tàn lụi sau bầu trời u buồn em giấu kín, là những ngày em rệu rã trở về nhà với hàng nghìn áp lực chồng chất lên đôi vai bé nhỏ. người lớn bao giờ cũng nghĩ họ là những người mệt mỏi nhất, nhưng đôi lúc họ lại không nhận ra rằng, người trẻ cũng mang phiền muộn của riêng mình.
giá như thời gian có thể ngừng lại, để jungkook của anh vẫn sẽ mãi hồn nhiên như năm em mười tám, và để tình yêu anh dành cho em ngừng vơi.
" anh không sao, ban nãy đang ngủ thì giật mình tỉnh giấc."
yoongi vội thu tầm nhìn lẩn trốn sau cái khép mi, để tránh trông thấy hai mắt jungkook long lanh đang chờ anh đáp lời, hoặc chờ đợi một chiếc hôn nhẹ nhàng trên vầng trán mà anh vẫn thường âu yếm dành cho em. thế nhưng chẳng có cái hôn nào cả.
" ngủ đi em."
chỉ bằng một câu ngắn gọn như thế, yoongi thầm bỏ qua cái nhìn đầy thất vọng của em để tiếng tí tách của mưa dẫn lối chìm vào giấc ngủ.
và né tránh thực tại.
;;
yoongi lúc nào cũng nhớ rất rõ, lý do mà mình thương em vô bờ.
anh thương cậu nhóc ngồi đọc sách trong thư viện, khi mấy giọt nắng tinh nghịch vờn kẻ lá, lại rơi trên nụ cười rạng rỡ của em qua khung cửa sổ sờn màu. đôi mắt to tròn ẩn dưới rèm mi dày, ánh lên bầu trời tinh tú sâu không đáy, vô tình cắp lấy con tim anh. và hơn tất cả những đẹp đẽ trên, yoongi vẫn luôn xem giọng nói ngọt ngào nơi em là chân lý của đời mình. anh yoongi. đã từng trìu mến như thế đấy, anh yêu biết bao nhiêu.
vậy mà nay tất cả cứ tựa như một giấc mộng đẹp, rồi vội tan không một dấu vết khi bình minh hôm sau rạng lên trên đỉnh đầu. anh tỉnh giấc. và những gì trước mắt anh trông thấy là một jungkook rũ rượi xơ xác, nở cái nụ cười dở dở ương ương vì mệt nhoài đang thấm lấy bờ vai em. hai má gầy gò xanh xao, màu mắt thê lương nơi em hiện lên chốn vĩnh hằng. ừ, là vĩnh hằng của tất thảy bao nỗi niềm khắc khoải em chẳng thể tỏ tường. yoongi. em vẫn gọi, nhưng chẳng còn một dịu dàng nào nữa. chúng đặc quánh màu phiền muộn.
yoongi nhận ra jungkook bé nhỏ anh thương đã mãi mãi chìm sâu vào dĩ vãng.
rồi lòng anh bắt đầu dâng lên một nỗi sợ vô hình. anh sợ phải trông thấy em ngồi bên bàn máy tính, khi hai vai gần như ngã khuỵu và đôi đồng tử lờ mờ bóng đêm. càng đau thêm những lúc cạnh anh em bật cười chóng vánh, miệng em cứ cười mà lòng nào có vui ? và thứ yoongi sợ hãi nhất, chính là ánh mắt em. anh không đủ dũng khí để nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm ấy, bởi sâu tận bên trong là một jeon jungkook vui vẻ đang bị giam cầm. yoongi không dám nhìn, vì càng nhìn, anh thấy lòng mình rạo rực đau nhói, thấy tình anh ngày một vơi đi dẫu cho anh có chống cự thế nào. anh tưởng chừng như mình lại thêm mang nhớ thương em của khi xưa.
min yoongi, cuối cùng vẫn chỉ thương jeon jungkook của mười tám.
ngày thứ ba mươi lăm, anh vẫn đếm.
đếm ngày tình trở về hay ngày mình vụn vỡ ?
;;
" anh, mình chia tay đi. "
điếu thuốc trên tay yoongi vẫn đang vơi theo từng đợt phả thật dài, như cách giọng em cất lên dưới màn mưa rợp kín đầu hạ khiến anh ngã vào biển lòng sóng vỗ. dứt khoát, lạnh nhạt. hơi thở em vẫn đều đều trong không khí, còn anh đã sớm gấp rút từ lúc nào.
" em..."
" không yêu nhau nữa, tiếp tục thì làm được gì hả anh ? em chán rồi, đã đủ mệt mỏi với cuộc sống, nay lại thêm anh, em sắp chết mất thôi."
mang hết tất cả những gì em chôn giấu bấy lâu, jungkook thốt lên một hơi dài. yoongi bật cười chua xót. hoá ra không chỉ mình anh là người muốn buông tay, hoá ra em cũng đang chờ đợi đến ngày này. hoá ra, cả hai chúng ta đều đã vỡ đôi từ thuở nào.
" nếu em đã không còn tình cảm gì nữa, thì được."
"...chúng ta chia tay."
không kiên định như em, anh lại ngập ngừng đáp. bởi anh biết rõ, đáng lẽ anh mới phải nói ra câu chia tay chứ không phải em, rằng anh mới là người đã ngừng yêu trước. và rõ ràng, em là người còn yêu.
đáy mắt em run lên từng hồi, hai chân khẳng khiu đứng chơi vơi giữa cõi lòng chết yểu vì tình ta. và chắc chắn em sẽ vùng lên đấu tranh mãnh liệt cho sợi tơ duyên ngày đêm chúng mình từng vun đắp, chỉ bằng một cái nắm tay giữ em lại. ừ, chỉ cần anh nói lời từ chối.
nhưng không, yoongi lại một lần nữa đẩy em ngã xuống đáy vực sâu, mang theo bao niềm tin em cố dựng nên về chuyện tình chúng mình vỡ nát. và khi em rơi chới với giữa nỗi tuyệt vọng cùng những thắc mắc bấy lâu không giải bày, gương mặt thê lương với ánh mắt vô hồn nơi anh lại khiến vạn vật trong em như ngưng đọng. em đáp đất. thực tại ở trước mặt, để biết rằng chẳng còn gì có thể hàn gắn mối quan hệ cũ kĩ này nữa.
em giở cái nụ cười chua chát mà anh biết rằng em chẳng thể nào vui nổi, xoay bờ lưng cô độc rời khỏi nhà. một, hai, ba. hôm nay em xin không đếm ngày, em đếm mảnh vụn tình đôi ta.
ngày thứ sáu mươi, mình chia đôi ngả, tình ta vỡ vụn.
;;
nhật kí.
em ghét thời gian, yoongi ạ.
nó khiến em mãi lo nghĩ, nó khiến anh phải mỏi mệt, và cứ thế ta dần xa cách nhau bởi một bức tường vô hình mang tên ' im lặng '. thời gian cướp anh rời xa khỏi em.
anh có đếm không yoongi ? đếm năm tháng mình bên nhau hay đêm ngày mình vụn vỡ ?
em bao giờ cũng sống trong lo sợ, rằng một mai tình mình rạn nứt, rằng trong lòng anh sẽ chẳng còn đâu bóng hình em như khi xưa. một mai không anh. em sợ lắm, và rồi em ngu ngơ gầy dựng nên cái thứ người ta vẫn gọi là niềm tin, có lẽ em nghĩ xa xôi quá. rõ ràng anh vẫn còn bên cạnh em kia mà.
hai mươi, em cười.
.
hóa ra những gì em ngờ vực đều đúng cả. điều gì đến rồi cũng sẽ đến thôi anh nhỉ ? màu mắt anh tối sầm, cái day day thái dương mỗi khi cạnh em hay tiếng thở dài khẽ khàng mấy đêm em vờ say ngủ. đó là lúc em nhận ra anh cũng như em, rũ rượi và mệt nhoài.
vậy mà em lại cố tình không hay không biết. em không muốn chấp nhận sự thật, để rồi giả ngờ nghệch tươi cười sống trong cái vỏ bọc ' tình yêu ' đã sớm mục nát từ thuở nào.
em vẫn cười, mà anh chẳng vui.
ba mươi lăm, em khóc.
.
có lẽ là em quá mệt rồi, anh thì đã bỏ cuộc.
điểm kết thúc dường như đã ở trước mắt. cớ sao em không nói, anh cũng chẳng tỏ. chúng mình cứ thế chân bước vô định, lê thê mong mỏi đường về. lạc mất nhau rồi, tìm lối thoát cho bản thân cũng thật khó.
vậy thì chi bằng em chủ động mở lời, để đóng vai là một kẻ bội bạc, có thế thì yoongi của em sẽ không phải tự dằn vặt bản thân biết làm sao ngỏ câu chia đôi ngả. hoạ chăng ngày đêm dài dẳng mang tình anh trôi xa, xa quá, đến mất hút chẳng thấy cả niềm tin chơ vơ nơi em. giá như em là kẻ cắp thời gian, rồi anh sẽ chẳng phải thổn thức đong đếm ngày ta hai lối, cho em ngừng trơ trọi dìm sâu nỗi niềm em mang.
năm mươi chín, nặng trĩu.
.
mình còn cơ hội nào nữa không anh ?
đêm qua em mơ, anh cười với em, hiếm hoi như nắng hạ chảy tràn trên mái tóc anh nơi thư viện ngày ấy mà em vẫn hoài mong ngóng. mọi chuyện sẽ ổn thôi, anh bảo thế. nghĩa là gì hả anh ơi, là đôi mình vẫn đẹp hay em vẫn ổn nếu không có anh ? em đã ước gì nó là điều thứ nhất đấy, và em cũng ước, giá như mình đừng tỉnh dậy. nụ cười rạng rỡ nơi anh sẽ kéo dài thêm một chút, hơi ấm và nét ôn nhu ấy sẽ mãi bên cạnh xua tan bao mệt nhoài.
vậy mà buồn thay hôm sau em tỉnh, tình bay.
anh buông đôi tay, anh mặc em vẫy vùng trong bể đơn côi quạnh hiu gió thổi. nhưng hai mắt anh ướt đậm nỗi buồn hoài giấu kín, tựa hồ anh cũng từng chênh vênh u sầu như vậy. chúng ta đều giống nhau.
thôi thì anh ơi, duyên mình lỡ rồi, ta đi. tạm biệt anh nhé, em ôm kỉ niệm vùi sâu, cho bao đêm ngày đặc kín nỗi sầu anh từng đong đếm bay theo mảnh tình ta vỡ đôi.
sáu mươi, mình ngừng, em buông.

end.
01.07.2019.
waseestae.
" hơn bốn tháng tớ không viết urghhhh. mặc dù mất một thời gian lâu đến vậy nhưng tớ mãi vẫn không thể nào thấy ưng chiếc shot này được, không hiểu sao luôn hic. chắc lại làm các cậu thất vọng rồi. btw, hãy cho tớ nhận xét nhé, iu mọi ngườiii. "
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com