C36
Dự liệu
Buổi tối, Vưu Ly cùng Lý Mục không quay về căn nhà ở nội thành, sau khi ăn cơm chiều, Vưu Ly cùng Lý gia lão thái gia nói chuyện phiếm, Tiếu Lý gọi Lý Mục vào.
"Đại ca, Kim cùng Lôi ca đi rồi, có chuyện gì xảy ra hay không?"
"Cậu lo lắng cái gì? Tiểu Ly không nói thôi, nếu hắn thật sự để Kim bị ủy khuất, chúng ta sẽ không bỏ qua cho hắn."
"Nói thì nói như vậy, nhưng là chuyện tình cảm, sao có thể đơn giản như vậy."
"Được rồi, cậu cũng đừng nghĩ nhiều , có chuyện gì còn có tôi cùng Tiểu Ly mà."
Vưu Ly lặng lẽ đi đến bên cạnh Lý Mục: "Hai người đang nói gì thế?"
Lý Mục quay đầu lại nhìn Vưu Ly, đem người kéo vào trong lồng ngực: "Sao không bồi ông nội nói chuyện?"
"Ông nội mệt, được Tiểu Khắc dìu đi ngủ rồi."
Vưu Ly tựa vào người Lý Mục, hỏi: "Hai người đang nói gì thế?"
"Tiếu Lý có chút lo lắng cho Kim, sợ cậu ta chịu ủy khuất" .
"À, không bằng chúng ta gọi điện thoại hỏi đi" , Vưu Ly tỉnh táo, lấy di động của Lý Mục gọi qua.
Điện thoại rất nhanh liền nối: "Đại ca, sao vậy?"
Vưu Ly vào đề: "Tôi không phải đại ca anh."
"Ha hả, đại tẩu có việc gì không?"
"Cậu đang làm gì đó? Có bị ai khi dễ không?"
"Không có, tôi tốt lắm."
"Cậu hiện tại đang ở đâu?"
"Tôi ở thư phòng của Lôi ca."
"Thư phòng, không phải phòng ngủ sao?"
"Khụ khụ, đại tẩu, tôi giúp Lôi ca xem văn kiện, công ty hắn đang rất loạn" .
"Không phải sao, hiện tại sao lại giúp hắn bằng mắt, mà không phải giúp hắn làm ấm giường."
"Tiểu Kim buổi tối ngủ với tôi." Lôi Liệt vội vàng nói.
"A. . . . . ." , Vưu Ly, Lý Mục cùng Tiếu Lý đều cả kinh, người vừa mới nói chuyện chính là Lôi ca đi.
"Được được, các anh cứ làm việc đi." Vưu Ly cất điện thoại nhìn hai người.
"Lúc này các anh yên tâm đi" .
"Ừm" .
"Hai người tán gẫu đi, em đi tắm." Vưu Ly xoay người lên lầu, lưu lại Lý Mục cùng Tiếu Lý.
Chờ Vưu Ly xuống lầu lần nữa, Tiếu Lý đã rời khỏi, chỉ có một mình Lý Mục đứng bên cửa sổ không biết suy nghĩ cái gì.
Vưu Ly nhẹ nhàng tiêu sái đến phía sau Lý Mục, vươn hai tay ôm lấy y: "Mục ca, suy nghĩ cái gì?"
Lý Mục xoay người, đem Vưu Ly ôm vào trong lòng, vùi đầu ở cần cổ cậu: "Bảo bối, thực thơm."
Vưu Ly nhẹ nhàng vuốt ve tóc Lý Mục, nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên hưởng thụ đôi môi Lý Mục nhẹ nhàng mơn trớn ở cổ cùng xương quai xanh của mình.
"Hm. . . . . ." .
Nghe được hơi thở hỗn loạn của Vưu Ly, Lý Mục ngẩng đầu nhìn, khuôn mặt nhỏ nhắn Vưu Ly hồng hồng, làn da cũng là màu phấn hồng, đây là biểu hiện khi Vưu Ly động tình, biểu tình như vậy luôn làm cho Lý Mục yêu thích không buông tay, Lý Mục ôm lấy Vưu Ly, đi lên lầu.
"Từ từ."
"Sao vậy bảo bối?" Lý Mục khó hiểu nhìn Vưu Ly.
Vưu Ly nhìn một vòng, phòng khách to như vậy đã không còn ai, ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ sát đất ôn nhu mềm mại tràn vào, hết thảy như mộng ảo, làm cho người ta mê say.
Phòng khách có bộ sô pha màu trắng, vừa vặn đối diện cửa sổ sát đất, ánh trăng chiếu vào, Vưu Ly lần đầu tiên nhìn thấy sô pha này liền nghĩ, nếu cùng Lý Mục làm ở đây thì có cảm giác gì nhỉ?
Vưu Ly ôm cổ Lý Mục, mị nhãn lưu chuyển: "Chúng ta không đi, ở đây."
"Ở đây?" Lý Mục nhướng mày.
"Ừm."
Lý Mục cười khẽ: "Được." Lý Mục cảm thấy thân thể Vưu Ly giống như khinh khí cầu, chỉ cần tiến vào, suy nghĩ sẽ bị cậu câu đi rất xa. . . . . . .
Trên bộ sô pha trắng trong phòng khách, Vưu Ly khóa ngồi trên người Lý Mục, bọn họ hôn môi, cũng không điên cuồng nhiệt tình như bình thường, mà là dịu dàng thong thả. . . . . . .
"Mục, vào đi." Hai tay Vưu Ly đặt trên vai Lý Mục, hơi hơi nâng mông lên.
"Tốt, cục cưng." Lý Mục đỡ thắt lưng Vưu Ly, chậm rãi đích đem dục vọng của mình đưa vào thân thể Vưu Ly, Vưu Ly rất phối hợp chậm rãi ngồi xuống.
"Hm . . . . . , thật thoải mái." Vưu Ly ngửa đầu, cái miệng nhỏ nhắn cong lên, vẻ mặt thỏa mãn.
Lý Mục không hề động, y từ từ nhắm hai mắt cảm nhận dục vọng bừng bừng của mình được bao vây bởi dũng đạo ấm áp chật chội.
Vưu Ly cảm thấy dục vọng thật sự là tra tấn người, loại cảm giác tâm dương khó nhịn này, loại ngứa ngáy này, thật sự có thể làm cho thánh nhân lâm vào điên cuồng.
Cậu hơi nâng mông lên, lại chậm rãi ngồi xuống, tinh tế hưởng thụ cảm giác Lý Mục ở trong cơ thể mình, Lý Mục đương nhiên không hề động, y biết tư thế này Tiểu Ly đặc biệt yêu thích, bởi vì Tiểu Ly tự mình động, y chỉ cần cảm thụ, cảm thụ được khoái cảm ma sát lẫn nhau.
"Hm. . . . . .a. . . . . . Mục ca, anh lại lớn?"
"Cục cưng, nó mỗi ngày đều vào trong thân thể em, sao em lại không biết?"
Vưu Ly cúi đầu nhìn Lý Mục, sóng mắt lưu chuyển: "Ừm. . . . . . Em cảm thấy nó rất lớn."
Hai tay Lý Mục vòng qua thắt lưng Vưu Ly, nhẹ nhàng mơn trớn mông cậu: "Vậy em có vừa lòng không?"
"A a. . . . . ." Lý Mục vuốt ve làm cho Vưu Ly cảm thấy thân thể giống như có dòng điện chạy qua, tê rần.
"Vừa lòng muốn chết, đương nhiên. . . . . ." Vưu Ly cắn khóe miệng nhìn Lý Mục.
Lý Mục nói: "Ha, cục cưng, đừng câu dẫn anh nữa, em có biết anh đối với bảo bối không có sức chống cự hay không."
"Anh muốn nói cái gì?"
"Hm. . . . . ." Vưu Ly chậm rãi dùng sức ngồi xuống, nằm úp sấp trên ngực Lý Mục, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm thùy tai y.
"Nếu càng sâu thì càng lớn."
Lý Mục cười, lúc Vưu Ly vừa ngồi xuống liền dùng sức đỉnh về phía trước.
"A a. . . . . . Mục ca, hảo lớn."
"Thế nào bảo bối?"
"Còn muốn. . . . . . Em còn muốn. . . . . ."
"A a. . . . . . Mục ca, chính là nơi đó, lại đến, a a. . . . . .hmm . . . . ."
"Ư. . . . . . Thật lớn, lại sâu chút, Mục ca, nhanh lên,. . . . . ."
"Bảo bối, đổi tư thế, như vậy anh cũng không thể nhanh a."
"Ừm. . . . . ."
Lý Mục rời khỏi cơ thể Vưu Ly, đem Vưu Ly ôm lấy, để cậu quỳ cạnh sô pha, tay vịn ở mép ghế, Lý Mục nhẹ nhàng đem áo ngủ trên người Vưu Ly kéo xuống, ánh trăng chiếu vào nhà, tràn lên tấm lưng trơn bóng trắng nõn của Vưu Ly.
Lý Mục nhẹ nhàng mơn trớn nó, sau đó một đám hôn nhỏ vụn dừng trên lưng Vưu Ly, cho đến khi cả phía sau lưng loang lổ hồng ngân, Lý Mục mới ngừng lại.
Nhẫn nại của Vưu Ly đã đến cực hạn, cậu nhếch cái mông cao cao, quay đầu lại làm nũng với Lý Mục: "Mục ca, nhanh tiến vào, người ta chờ không kịp."
Khóe miệng Lý Mục gợi lên một độ cung xinh, đỡ thắt lưng Vưu Ly, đẩy mạnh vào.
"A a. . . . . . Thật lớn a, Mục ca, nhanh lên." Sau khi thích ứng, Lý Mục rất nhanh liền động.
"A a. . . . . . Qúa sâu, sâu chút nữa a."
"Ưmm. . . . . . Mục ca, chính là nơi đó, dùng sức, lại dùng sức. . . . . ."
Lý Mục rõ ràng biết từng chỗ nhạy cảm trên thân thể Vưu Ly, từ ngoài vào trong, Vưu Ly luôn nói với Lý Mục, em không – ly khai anh, tâm không, thân thể càng không – ly khai anh, chỉ có anh mới có thể làm cho em thỏa mãn.
"A a. . . . . . Mục ca, dùng sức một chút, a a, nhanh lên, nhanh lên, em muốn tới , a a. . . . . ." .
Sau khi bình tĩnh lại, Vưu Ly lười biếng ghé vào lồng ngực Lý Mục: "Mục ca, anh giỏi quá."
"Cục cưng, em cũng rất tuyệt."
"Thật muốn để anh vĩnh viễn ở trong thân thể em."
"Ừm, chuyện này anh hơi lo lắng chút, tuy thực hiện có chút khó, nhưng chỉ cần em muốn, Mục ca có thể tùy thời thỏa mãn bảo bối."
"Thật sao?"
"Thật."
Vưu Ly đứng lên, mị nhãn vừa chuyển, nhìn Lý Mục cười duyên: "Hiện tại em muốn."
Lý Mục cũng cười, thần tình sủng nịch: "Được."
Ánh trăng ngoài cửa sổ lặng lẽ chuyển tối, không còn sáng ngời, giống như điềm báo sắp phát sinh chuyện gì, nhưng hai người yêu nhau sao có thể để ý đến nó? Cho nên trên sàn nhà trong phòng khách vẫn đang có hai thân ảnh quấn quýt si mê luật động .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com