Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

C42

Anh cho rằng Yêu là đơn giản?

Vưu Ly một mình một người phi thường nhàm chán, điện thoại Lý Mục gọi không thông, nghe anh cả nói Mục ca đến một nơi thâm sơn cùng cốc xa côi, cũng không biết Mục ca giờ thế nào?

"Anh hai, anh ở đâu?" Vưu Lạc ở ngoài cửa kêu.

"Tiểu Lạc a, em vào đi." 

Vưu Lạc mở cửa, nhìn thấy Vưu Ly ngồi bên cửa sổ liền đi tới: "Anh hai, anh nhớ Mục ca sao?"

"Đúng vậy, không biết anh ấy giờ thế nào rồi?" Vưu Ly ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ không biết suy nghĩ cái gì.

"Anh hai, Tiếu Lý ở dưới lầu" .

"Ể, sao hắn lại đến đây, không phải anh nói không quay về, không cần hắn lại đây đón anh sao?"

"Tiếu đại ca giống như không phải tới đón anh về mà là muốn dẫn anh đi chơi, anh hai, em cũng muốn đi chơi, anh cho em đi với?"

"Anh không muốn ra ngoài, em kêu Tiếu Lý chở đi chơi đi." Vưu Ly lười động, căn bản không muốn theo chân bọn họ đi chơi.

"Anh hai, anh không đi, Tiếu Lý cũng không thể mang em đi a, anh hai, xin anh đó, đi thôi đi thôi." Vưu Lạc kéo tay Vưu Ly đi ra ngoài.

Vưu Ly thở dài, có chút bất đắc dĩ nói: "Rồi rồi, đừng túm, anh đi không được sao? Em xuống lầu trước đi, anh thay áo quần đã."

"Được, em xuống, anh hai nhanh lên đó."

"Đã biết." Vưu Ly thấy cửa phòng đóng lại, có chút bất đắc dĩ, cậu biết bọn họ lo lắng cho mình, nhưng mà cậu. . . . . . .

Lúc Vưu Ly đi xuống, Tiếu Lý đang nói chuyện điện thoại, thấy Vưu Ly liền cúp.

"Tiếu Lý, nói chuyện với ai vậy?"

"Đại tẩu, cậu xuống rồi a, Kim, cậu ta đến công ty Lôi ca hỗ trợ." 

"Kim sao, chúng ta lâu rồi không thấy mặt anh ấy đi." Vưu Ly nói với Tiếu Lý.

"Cũng không phải, nghe nói người trong công ty Lôi ca rất lợi hại." Tiếu Lý nhẹ nhàng nói.

Vưu Ly nghe Tiếu Lý nói liền nhíu mày: "Sao, có ý gì?" 

"Đại tẩu, nếu không chúng ta đi gặp Kim đi." Tiếu Lý nháy mắt mấy cái với Vưu Ly, Tiếu Lý biết một mình mình không thể gặp Kim, nhưng nếu Vưu Ly ra mặt nói. . . . . . .

Vưu Ly nhướng mày, nhìn Tiếu Lý: "Tiếu Lý, không đúng a, cậu có ý khác."

"Đại tẩu, thật thông minh." Tiếu Lý giơ ngón tay cái lên.

"Được rồi, đừng tâng bốc tôi, nói mau, sao lại thế này, có phải họ Lôi khi dễ Kim?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vưu Ly trầm xuống.

Tiếu Lý thở dài: "Ai, đại tẩu, Lôi ca đối với Kim quả thật không tồi, tuy rằng so ra kém đại ca đối với cậu, nhưng là với tính cách của Lôi ca mà nói, cũng tốt lắm. Nhưng trong công ty Lôi ca còn có người nhà, còn có thân thích, bà con xa, tổng thể mà nói, chính là xí nghiệp gia tộc. Kỳ thật này cũng không gì, hiện tại rất nhiều xí nghiệp đều như vậy, nhưng là người nhà Lôi ca cùng thân thích không phải bao cỏ mà là thùng cơm, trừ bỏ tham ô thì chính là tham ô, mà Lôi ca cư nhiên còn để cho mấy người này chiếm chức vị quan trọng, tôi nghe Kim nói công ty Lôi ca rất nhanh bị những người này đào một lỗ lớn, Kim lấy thân phận giám đốc tài vụ tra ra tất cả vấn đề, sau khi Lôi ca biết rất tức giận, sa thải một đống người, tuy rằng còn một ít ở lại, nhưng cũng đều thay đổi chức vị, Lôi ca nghe theo đề nghị của Kim, tuyển nhiều người có thực lực, công ty bây giờ coi như không tồi."

Vưu Ly nghe thế, gật gật đầu, Kim quả nhiên rất lợi hại, lại hỏi Tiếu Lý: "Này không phải rất tốt sao?"

"Là rất tốt." 

"Vậy mà tôi thấy mấy lời lúc nãy. . . . . ."

"Mấu chốt là Lôi ca không có sa thải hết người nhà, cho nên những người này cả ngày tạo phiền toái cho Kim, hơn nữa bọn họ nói Kim đối với Lôi gia, với công ty là có ý đồ, nhất là khi Kim còn là giám đốc tài vụ, cho nên lời đồn càng ngày càng nhiều, Lôi ca hắn. . . . . ."

Vưu Ly nhíu mày: "Họ Lôi sẽ không đem chức giám đốc tài vụ của Kim tước đi đi?"

"Lôi ca hắn không có làm như vậy, mà hắn đề Kim làm Phó tổng."

"Phó tổng chó má, nhất định là cái chức hữu danh vô thực."

"Đúng vậy, chính là như vậy, Kim có chút thất vọng, bởi vì Lôi ca thật là không tin cậu ấy, mới có thể làm như vậy."

"Lôi ca làm như vậy, mọi người đều kêu Kim thất sủng, mấy lời khó nghe đó, Kim không để ý, chỉ là nữ thư ký xinh đẹp mà người nhà an bài cho Lôi ca, Lôi ca nói người đó rất tốt, hắn thật sự không muốn lại cự tuyệt an bài của người nhà."

Vưu Ly trầm mặc một hồi mới nói: "Xem ra chúng ta đưa Kim qua hình như là hại anh ấy."

"Hiện tại giống như. . . . . . , đại tẩu, chúng ta. . . . . ." .

"Đi, đến công ty hắn, tiểu Lạc em ở nhà, hôm nào anh hai lại mang em đi chơi." Vưu Ly cảm thấy Kim nhất định không hy vọng nhiều người coi anh ấy như vậy.

"Vâng."

Lúc Vưu Ly cùng Tiếu Lý đến công ty Lôi Liệt, thư ký nói Lôi Liệt cùng Kim đang ở họp, Vưu Ly nhìn thoáng qua quần áo hở hang của thư ký, mày nhíu lại. . . . . . .

Nghe nói Vưu Ly đến đây, Lôi Liệt cùng Kim vội vàng kết thúc hội nghị, lập tức rời khỏi văn phòng, khi đi đến hành lang, Lôi Liệt nhìn thấy thư ký của mình đang tức giận.

Tiểu thư ký vừa thấy hắn trở lại, lập tức cáo trạng: "Lôi tổng, vừa rồi có một người bất nam bất nữ đến đây, cậu ta mắng em, nói em không bằng gái hộp đêm, cậu ta còn phá váy người ta, anh xem xem. . . . . ." 

Kim nghe tiểu thư ký nói chuyện, khóe miệng mím lại thành một đường, nhìn Lôi Liệt, một bộ không biết làm sao, nếu là đại ca, phỏng chừng đã sớm cho một cái tát, không, nếu là đại ca, căn bản không có khả năng để người như thế này xuất hiện, cũng không để cho loại sự tình này phát sinh, đại ca nhất định sẽ không để cho đại tẩu chịu một chút ủy khuất nào.

Anh mơ hồ đoán được mục đích đại tẩu cùng Tiếu Lý hôm nay tới đây, bởi vì khi mình cảm thấy ủy khuất sẽ gọi điện cho Tiếu Lý, cũng tốt, nếu đại tẩu mở miệng, mình liền cùng đại tẩu trở về.

Nghĩ vậy, Kim đi qua người Lôi Liệt về văn phòng, Lôi Liệt nhìn Kim rời đi, có chút nóng nảy: "Tiểu Kim, cậu, cậu đừng đi a, ai, cô buông tay, cô buông tay a."

"Lôi tổng, Lôi tổng. . . . . ." .

Sau khi nghe được, Kim nhắm mắt, sau đó lại mở, nam nhân còn tính làm cho mình chịu ủy khuất nhiều như thế nào đây. . . . . . .

Mở cửa, Kim nhìn thấy Vưu Ly cùng Tiếu Lý đang nói chuyện, thấy Kim đi vào Vưu Ly liền nhíu mày: "Sao anh lại tiều tụy như vậy?"

Kim đẩy đẩy mắt kính: "Đại tẩu, tôi vẫn tốt." 

"Tốt cái mông...." Vưu Ly còn chưa nói xong, Lôi Liệt rốt cục thoát khỏi tiểu thư ký, xuất hiện ở văn phòng.

Vưu Ly liếc Lôi Liệt một cái, sau đó lại nhìn về phía Kim: "Tôi cùng Mục ca sở dĩ cho anh đến, là tôn trọng lựa chọn của anh, cũng tin tưởng anh sẽ hạnh phúc, nhưng hiện tại xem ra cũng không tốt lắm, cho nên tôi đến mang anh đi."

Vưu Ly đứng dậy đi đến trước mặt Kim: "Anh không có quyền phản đối, hiểu chưa? Kim." Kim nhìn Vưu Ly, sau đó gật gật đầu.

"Không được, cậu không thể dẫn hắn đi." Lôi Liệt nghe thấy Vưu Ly nói đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức phản ứng.

Vưu Ly nhìn Lôi Liệt, khinh miệt cười: "Tôi không thể? Anh có thể nhìn xem tôi có thể hay không."

Lôi Liệt thấy thái độ của Vưu Ly liền biết cậu không phải nói giỡn, hắn lôi tay Kim: "Tiểu Kim, cậu đừng đi cùng Vưu Ly, tiểu Kim, nói chuyện với cậu đó. . . . . ."

Kim mân miệng một câu cũng không nói, anh cũng không biết mình nên cùng Lôi Liệt nói cái gì, có lẽ hai người bình tĩnh một chút cũng rất tốt.

Vưu Ly nhìn về phía Lôi Liệt: "Anh muốn tiểu Kim nói cái gì? Không phải anh đã quên anh từng đáp ứng tôi cùng Mục ca cái gì sao?"

"Tôi, tôi không có làm chuyện gì có lỗi với tiểu Kim, không có làm cho cậu ấy chịu ủy khuất, tôi vẫn thực tin tưởng cậu ấy, . . . . . ." .

Nghe Lôi Liệt nói thế, Vưu Ly nhíu mày: "Nếu anh thật sự tin tưởng anh ấy, sao lại cách chức giám đốc tài vụ của anh ấy, còn dám nói anh tin tưởng anh ấy, nếu không phải nhờ tiểu Kim, cái công ty này của anh chắc cũng đã đóng cửa rồi đi?" 

"Thư ký bên người một người tiếp một người, một người so với một người ăn mặc càng hở hang, gái khách sạn còn kín đáo hơn."

"Tôi chưa từng chạm qua mấy người đó."

"Phải không? Họ Lôi, anh không phải là cảm thấy chỉ cùng nữ nhân thượng giường mới tính..."

"Tôi. . . . . ."

"Anh cho là tình yêu là chuyện rất đơn giản sao? Tôi nói cho anh biết, có đôi khi tra tấn tâm hồn càng làm cho người ta không chịu nổi, anh cảm thấy tiểu Kim mỗi ngày nhìn anh cùng cái cô thư ký luôn nhào lên người anh thì có cảm giác gì không? Anh có nghĩ tới không? Có để ý đến cảm nhận của anh ấy hay không?"

"Tôi. . . . . ." .

"Câm miệng, tôi không muốn nghe anh nói, luôn mồm đáp ứng chúng tôi sẽ chiếu cố tốt cho anh ấy, hiện tại thì sao? Anh thực làm cho tôi cảm thấy ghê tởm."

Vưu Ly đi đến bên cạnh Kim: "Theo tôi về nhà." 

"Vâng, đại tẩu." 


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #dammy