1
"Mày làm cái gì vậy!" Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gào thét thiếu niên. Cậu ta vọt vào sân như một cơn gió, đoạt thẳng gáo nước trong tay người trước mặt, tức đỏ cả mắt: "Mày có biết nước này anh A Hanh phải vất vả gánh về từ thôn dùng để ăn uống không, sao mày có thể dùng nó rửa rau!"
Chính Quốc lùi một bước, giật mình: "Mẹ nó sao cậu lại tới nữa."
Chính Quốc vừa mới chuyển kiếp đến nơi này chưa được hai ngày, mà đã đếm không hết số lần bị thằng nhóc này rống lên như vậy.
Khi chưa xuyên đến, cậu là cậu út của nhà họ Điền ở thủ đô, được cưng chiều từ bé tới lớn, ai ai cũng nịnh nọt lấy lòng, không dám nặng lời với cậu.
Nhưng sau khi đến đây, cậu bỗng trở thành trẻ mồ côi không cha không mẹ, không chỉ bị bà nội nguyên chủ ép cưới anh chồng câm mà còn tiện có luôn bà mẹ kế cực phẩm của chồng.
Thằng nhóc trước mặt chính là con ruột của bà mẹ kế kia, tên là Thái An, năm nay mới mười lăm tuổi, thích xen vào việc nhà người khác, hở ra là tỏ vẻ chủ nhân, dạy cậu cái này dạy cậu cái kia, anh Hanh dài anh Hanh ngắn, chả biết ai mới là vợ tên câm ấy nữa.
Thằng điên.
“Đưa đây,” Chính Quốc lạnh lùng chỉ gáo nước trong tay Thái An.
“Mày chẳng biết làm gì, chỉ biết ở nhà ăn không ngồi rồi, cũng chẳng biết đẻ con, sớm muộn cũng có ngày anh A Hanh tống cổ mày đi!”
Không buồn đếm xỉa, Chính Quốc lặp lại một lần: “Đưa đây.”
Thái An bắt đầu ương bướng, hất hàm, không nhúc nhích.
Chính Quốc: “…”
Giữa lúc giằng co thì tiếng cót két của cửa gỗ vang lên, hai người đồng thời quay lại.
Một người đàn ông mình trần, thân thể cường tráng, bắp thịt chắc nịch dưới nước da nâu mật, bước đến. Hai tay hắn xách hai thùng gỗ đậy nắp, thấy có người trong sân thì hắn khẽ cau mày.
“Anh A Hanh,” Thái An lại gần mách, “Anh xem nó lại lấy nước trong vò rửa rau này, em mà không phát hiện thì có khi nó đã phung phí hết nước ở đây rồi.”
Thái Hanh đi vòng qua Thái An, hoàn toàn phớt lờ cậu ta và xách thùng gỗ vào nhà bếp.
Chính Quốc không hề ngạc nhiên với cách hành xử của Thái Hanh.
Mặc dù chỉ mới kết hôn được có mấy ngày nhưng Chính Quốc đã nhận ra Thái Hanh không ưa gì mẹ con nhà mẹ kế hắn. Khả năng là do hồi nhỏ bị bà ta hành hạ không ít chẳng hạn?
Không muốn nghĩ sâu xa thêm, Chính Quốc lại quay sang khoanh tay nhìn Thái An: “Thương thay, anh A Hanh của cậu còn chẳng buồn quan tâm đến cậu.”
Giận dữ vì bị nhục nhã trước mặt Chính Quốc, Thái An phẫn nộ quẳng gáo nước xuống đất rồi quay đầu rời đi.
Liếc nhìn chiếc gáo dính đầy bùn đất, bệnh sạch sẽ lại bắt đầu trồi lên, Chính Quốc bực bội: “Thái Hanh, anh trông chừng em anh tí được không. Suốt ngày diễu võ dương oai, làm như ai cũng nợ tiền cậu ta vậy!”
Thái Hanh không biết nói, chưa từng được học ngôn ngữ ký hiệu, mà càng không biết chữ. Điều này khiến cho việc giao lưu giữa hai người họ khó hơn cả lên trời. Tuy nhiên Chính Quốc cũng không muốn trao đổi với hắn, cậu chỉ muốn trút giận thôi.
Mà Chính Quốc còn chưa trút giận xong thì Thái Hanh đã cất đồ xong xuôi rồi ra khỏi nhà bếp, người hắn cao hơn Chính Quốc hẳn một cái đầu.
Chính Quốc thấy sắc mặt hắn không dễ chịu thì cũng hơi hoảng, giọng điệu không gay gắt như ban nãy nữa, nhưng cậu vẫn hỏi vẻ không vui: “Về sau không cho cậu ta đến nhà chúng ta được chứ? Em ghét cậu ta.”
Thái Hanh gật đầu khe khẽ với sắc mặt lạnh đơ đã quen dùng.
Chính Quốc thấy tâm trạng khá khẩm hơn. Lại nghĩ đến số nước mình lãng phí, cậu ngại ngùng nói: “Em chỉ định giúp đỡ ít việc, không biết chỗ nước đó không dùng được, xin lỗi…”
Ban nãy Thái An có nói nơi gánh nước đặt ở giữa thôn, trong khi họ ở tận cổng thôn, mà thôn này lớn, gánh nước thật sự rất nhọc. Vậy chẳng phải ba bốn thùng vừa rồi cậu làm lãng phí sánh bằng công gánh nước mấy chuyến liền à?
Thế rồi nghĩ đến số nước mình tắm rửa mỗi ngày- hình như lượng nước Thái Hanh gánh về đều dùng để đun nước cho cậu, Chính Quốc nhất thời cảm thấy rất bối rối.
Chẳng trách Thái Hanh toàn ra sông tắm, nơi này không có cả nước máy nên thật sự không tiện chút nào.
“Chỗ múc nước xa vậy thì sao mình không đào thẳng một chiếc giếng ở nhà nhỉ, không phải thế sẽ tiện hơn nhiều à?” Chính Quốc thắc mắc.
Thái Hanh liếc nhìn Chính Quốc, Chính Quốc tức thì hiểu ra.
Để được ra ở riêng thì Thái Hanh đã đưa hết số tài sản tích góp cho nhà mẹ kế, hiện giờ nhà hắn nghèo rớt mùng tơi, có cơm mà ăn đã là tốt lắm rồi, nói gì đến đào giếng nữa.
___________________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com