Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

17 - Nhật thực

Chuyện Chae Hyungwon lo lắng nhất cuối cùng cũng đến.

Mấy ngày này cậu bực bội không thể bám dính lấy Lee Minhyuk. Im Changkyun đã nói vậy rồi, cậu nhất định phải luôn đặt Lee Minhyuk trong tầm mắt, thậm chí còn muốn vì gã mà bảo lưu luôn học kì này. Lee Minhyuk cười khúc khích, nói cậu đang lão hóa thành mẹ già, hàng ngày gã đưa đón cậu đi học, đảm bảo cho Chae Hyungwon được nhìn thấy người yêu nhiều nhất có thể.

Thế nhưng Chae Hyungwon thật sự không ngờ, Lee Minhyuk đánh vào gáy cậu được một lần, gã liền có thể xuống tay lần nữa.

Chỉ khác ở chỗ, lần này, gã bỏ thuốc.

Chae Hyungwon vì lo sợ đã xin nghỉ mấy ngày ở chỗ làm, ngoại trừ buổi sáng có lớp, từ trưa đến đêm biến thành keo siêu dính không gỡ được khỏi Lee Minhyuk. Cho rằng có thể trông chừng gã người yêu, chẳng đề phòng Lee Minhyuk lại có thể bỏ thuốc ngủ vào bữa sáng mang đến lớp cho cậu.

Liều rất mạnh, nếu cứ vô tư vô lo mà ăn, chắc chắn sẽ ngủ đến hôm sau.

Lần đầu tiên trong đời, Chae Hyungwon thấy may mắn vì bản thân có chứng biếng ăn thất thường. Chỉ ngửi hai hơi là no đến 60% rồi, ăn vài miếng liền đóng hộp lại, đinh ninh mang về ăn trưa luôn cũng được. Thế nhưng mười phút sau, hai mí mắt liên tục đánh nhau đã khiến chuông báo động trong đầu Chae Hyungwon kêu inh ỏi. Trước khi gục xuống vì ngấm thuốc, cậu chỉ kịp gửi một tin nhắn thoại cho Im Changkyun.

"...ha....bắt Lee Minhyuk lại....quỷ tha anh ta...bỏ thuốc...t.."

Im Changkyun giận run người, nghiến răng gào lên với Lee Jooheon đang ngây ngốc lau trống, khiến sư tử nhỏ tỉnh táo hẳn.

"Bắt được Lee Minhyuk, em sẽ nhét anh ta vào bụng mẹ một lần nữa cho mà xem."

Lee Jooheon phóng đến trường Chae Hyungwon đón người, Im Changkyun lao đi gọi bầy sói tản ra truy lùng Lee Minhyuk. Vừa rảo bước, cậu vừa không ngừng chửi bậy. Không hổ là anh cậu, còn biết tung hỏa mù, khắp nơi đều không thấy mùi gã, chỉ trơ lại chiếc xe việt dã quen thuộc cùng căn nhà gỗ không bóng người.

Khốn kiếp.

Không ngửi ra mùi của con sói đầu đàn duy nhất, không cách nào tìm.

Chiều muộn, Im Changkyun nhễ nhại mồ hôi nhìn đồng hồ, chỉ còn hai giờ nữa.

Tên trời đánh đó ở đâu?

Họ đã tìm cả những địa điểm giao chiến trong quá khứ, những nơi Lee Minhyuk thích đi săn, thậm chí cả chốn khốn khổ Lee Minhyuk thức tỉnh huyết dụ sau khi được nguyệt thực lựa chọn. Cứ như thiếu mỗi nước bới tung cả thành phố, vậy mà đều không thấy bóng dáng kẻ nọ đâu. Im Changkyun từ cáu giận chuyển sang bức bối đến sắp khóc, hai vành mắt đã đỏ lên từ lúc nào không hay. Cậu ám ảnh vô cùng mỗi khi nhật thực tìm đến anh mình, đã quá sợ hãi khi chứng kiến anh đau đớn, đã đủ khinh miệt khi thấy những kẻ chỉ biết nịnh hót lại có cơ hội lăm le tước đi mạng sống anh.

Chae Hyungwon vẫn đương mơ màng, dù không ăn hết phần ăn sáng, cậu không tránh được ảnh hưởng của thuốc. Lee Jooheon đưa cậu về căn nhà gỗ, cẩn thận dùng khăn đẫm nước lạnh áp lên mặt Chae Hyungwon, giúp cậu lấy lại sự tỉnh táo. Bầy sói duy trì một số người canh quanh nhà Lee Minhyuk, họ cẩn thận dè chừng có kẻ đã biết chuyện Chae Hyungwon sẽ nhắm vào cậu, phần nhiều càng nóng lòng mong Lee Minhyuk quay về. Thế nhưng chẳng có gì ngoài mặt trời cứ lớn dần, Chae Hyungwon mê man và con sói đầu đàn không rõ tung tích.

Đến khi Chae Hyungwon hoàn toàn tỉnh táo, còn uống thêm một cốc nước đá, đá lạnh trong cốc cũng không bỏ đi, cậu nhai đến ê răng tránh cho thần trí bất ổn thì Im Changkyun dường như muốn phát điên.

Nhật thực đã lên được hơn mười phút.

Tức là từng ấy thời gian, Lee Minhyuk đang ở đâu đó vật lộn với cơn đau, một mình.

Hoặc đang bị đe dọa bởi các nhân thú khác.

Chae Hyungwon chỉ vừa tỉnh lại, không đủ minh mẫn để nghĩ xem Lee Minhyuk có thể đi đâu, Im Changkyun đã tìm mọi nơi họ có thể tìm. Tất cả đều rơi vào tuyệt vọng, Im Changkyun từ vùng vằng chửi bậy đã chuyển sang run rẩy, ngoài tìm ra Lee Minhyuk thì không có gì trấn an được cậu.

Ấy thế mà người tưởng chừng bàng quan nhất, người từng đánh thẳng vào mặt Lee Minhyuk, người giờ này đáng nhẽ đang đi tìm tượng nhân sư lại gọi cho Chae Hyungwon.

"Hyungwon, tôi tìm thấy tên chó chết nhà cậu rồi."

"Xin lỗi cậu nhưng...c-cậu dẫn mọi người tới nơi Hyunwoo ra đi được không?"

Chae Hyungwon sửng sốt.

Lee Minhyuk không còn tỉnh táo, thân thể phút chốc hóa sói rồi trở lại nhân dạng, gã mất nhận thức, không kiểm soát được chính mình. Hai mắt gã trợn to, màu đỏ huyết dụ bị thay thế bởi màu vàng hổ phách chói mắt. Màu vàng đau đớn đó hành hạ Lee Minhyuk, khiến gã quằn quại bên mép hồ lấp lánh ánh đêm, bọt nước văng tung tóe vì Lee Minhyuk không ngừng quẫy đạp. Nơi khóe mắt sưng hồng không biết vì đau hay vì khóc, trên mặt cũng khó phân biệt rõ là nước mắt hay nước hồ bắn lên. Từng khớp ngón trầy trụa với bộ móng sắc nhọn bấu chặt vào da thịt ngăn lại ham muốn móc chính đôi con ngươi của mình, chấm dứt sự thống khổ. Tia lí trí cuối cùng còn sót lại trong gã chỉ đơn giản là phải sống. Nhật thực qua đi, gã sẽ được tự do, được bảo bọc đàn sói trong tay. Lee Minhyuk cứ quằn quại ở mép hồ, kêu cũng không kêu một tiếng, vang vọng vỏn vẹn hơi thở hỗn loạn gấp gáp chứng minh gã đã đau đến mê sảng. Che chắn cho gã là Yoo Kihyun trong bộ dạng của sói, gầm gừ đe dọa bất cứ kẻ nào lạ mặt vãng lai.

Chae Hyungwon theo phản xạ muốn lao thật nhanh về phía đối phương, vậy nhưng cậu kịp nhận ra, bên kia mặt hồ là bầy nhân thú đang trực chờ lao đến tấn công Lee Minhyuk và Yoo Kihyun.

Dẫn đầu dĩ nhiên là Simon.

Im Changkyun quay đầu lại, Lee Jooheon âm trầm đứng sau cậu. Im Changkyun hiểu, cậu không có quyền đòi hỏi Jooheon phải về phe mình để bảo vệ Lee Minhyuk. Lee Jooheon vẫn luôn là sư tử lẫm liệt, không phải người sói, hai người là người yêu nên cậu càng không thể bắt Jooheon lựa chọn giữa máu mủ hay gia đình hiện có.

Im Changkyun toan đi, Lee Jooheon giữ cậu lại.

"Anh sẽ không giao chiến."

Im Changkyun mỉm cười, đó đã là sự hy sinh to lớn lắm Lee Jooheon dành cho cậu rồi.

"Anh yêu em."

Còn cần gì hơn thế nữa không?

Im Changkyun tiến đến hôn lên trán Lee Jooheon, kế tiếp hôn lên mắt anh, sau đó chậm rãi siết tay người yêu, lại nhẹ nhàng buông ra.

"Sau đêm nay, sau tất cả mọi chuyện, em cũng yêu anh."

Cậu quay lưng lại với Lee Jooheon, ánh nhìn dịu dàng kết thúc khi cậu chạm mặt với Simon đang muốn gọi Jooheon của cậu.


Im Changkyun lạnh lùng giơ tay, ra hiệu cho đối thủ biết cậu đang chờ họ.

Chờ họ tấn công.

Im Changkyun quét nhanh tầm nhìn tìm xem Chae Hyungwon ở đâu, đổi về một lần bật cười. Quả nhiên mắt sói của Lee Minhyuk không tồi, người yêu cũng phải là một kẻ quật cường.

Một con báo hoa nhe nanh cảnh giác vờn quanh Lee Minhyuk, gầm lên thị uy cả trăm nhân thú vây hãm họ.

Không được động vào y.

Y là của ta, sống hay chết không đến lượt các người quyết định.

Im Changkyun gật gù hài lòng, rùng mình bắt đầu hóa sói, mở vùng ý thức ra lệnh cho cả bầy, đồng thời cũng để Chae Hyungwon và Yoo Kihyun nghe được.

"Chỉ cần có một động thái không thiện chí, cứ lao vào mà cắn thỏa thích."

"Lee Minhyuk không thích giết người." - Là giọng Yoo Kihyun.

"Anh trai em không thích, em thích. Anh không làm, em làm." - Im Changkyun khẽ đảo mắt, chỉ có ông anh cậu mới nhân từ bao dung vậy thôi. Nghĩ rồi lại hỏi Chae Hyungwon.

"Cậu, có thích không?"

"Không." - Mắt Im Changkyun trợn to, cậu phải cố gắng kiềm chế xúc động muốn cắn rách cổ Chae Hyungwon lại. Vừa mới ưng ý một chút, tên này định quay về làm con mèo lớn ngoan ngoãn nghe lời rồi?

"Không thích không có nghĩa là không làm."

"Những kẻ tổn thương anh ấy dù chỉ bằng suy nghĩ thôi đều không nên tồn tại."

Im Changkyun mỉm cười.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com