"hai thằng giống đực, anh ôm ôm cái gì?"Warning ⚠️: - đây là một chiếc fic viết từ hồi còn tretrau, nếu bạn là một độc giả khó tính, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.…
Tác giả: Quân ƯớcDesign bìa: RuThể loại:Hiện đại, nữ chính bị tật ( điếc)Số chương:61 chươngEdit: HAMILK (Mình chỉ reup truyện với mục đích đọc offline và chia sẻ câu chuyện lại cho mọi người. Có gì thiếu xót mong mọi người góp ý. Xin cảm ơn.)Một câu chuyện tình yêu ngọt ngào giản đơn nhưng lại sâu sắc tận cùng.Nghê Giản là một cô gái tàn tật nhưng luôn lạc quan, cố gắng hết mình để hoàn thuện bản thân.Lục Phồn là chàng trai nội liễm, kiên cường lại không ngừng nỗ lực vượt lên khó khăn.Họ đã từng là thanh mai trúc mã được gia đình hai bên gán ghép từ nhỏ, nhưng sự cố bất ngờ đến khiến cô mất đi thính giác của mình, còn anh từ tiểu công tử nhà giàu trở thành nhân viên cứu hỏa không quyền không thế. Liệu sau mười mấy năm xa cách họ có thể nhân ra ngưòi hàng xóm thân thiết thuở xưa? Câu chuyện ngày sau sẽ như thế nào?…
7.Trên thế giới này có nhiều cuộc tình xuất phát từ tình bạn. Hiển nhiên, một trong số chúng ta đã từng đơn phương một người bạn thân. Nhưng vì xấu hổ, vì ngại ngùng mà chúng ta bước qua nhau, bỏ lỡ những tình cảm ngốc xít mà chân thành nhất...Cô khi 4 tuổi, coi cậu là anh trai. Cô khi học cấp I, bực tức khi nghĩ đến cậu nựng cô gái khác.Cô khi học cấp II, khù khờ không nhận ra tình cảm của cậu hay của chính bản thân mình. Vũ Dạ Từ Minh, tao hối hận rồi, bao giờ mày mới quay về?***"Minh ơi bài này khó quá!""Biết sao không? Mỗi bài thơm một cái, tao giải tất cho mày!""..."***"Nguyễn Giản Đơn, IQ mày bao nhiêu? Sao ngu thế? Ngu hơn một con bò!""Tao block mày!"***"Gần tao mà mày không có tí cảm xúc gì sao? Con gái kiểu gì thế...""Cút!"***"Tại sao lại ngủ riêng?"Minh chần chừ, khẽ trả lời:"Giờ tao lớn rồi, ngủ chung tao sẽ ăn thịt mày!"Lần đầu tiên trong mười mấy năm qua Đơn biết ngại, đành lặng lẽ chịu thua quay về nhà. ***"Bạn thân khác giới có thể có mối tình trong sáng không?""Còn tuỳ vào tình cảm của cậu dành cho cô bạn cậu như thế nào!""Thế thì chắc là không rồi!""..." Nghĩa là cậu thích cô ấy?***…
Tên gốc: 霸总前夫说我是黑莲花Tác giả: Bắc Túy Thập Ngư - 北醉十渔Editor: Lạc Y YRaw: shubao, dahexsThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hào môn thế gia, Ngược luyến, Giới giải trí, Tra công tiện thụ, 1×1Số chương: 265Tình trạng edit: Đã hoàn 📌Lưu ý- Mong mọi người không mang truyện đi nơi khác, nếu có làm audio dựa trên bản edit của tôi xin hãy báo trước một tiếng và làm ơn ghi nguồn, đây là sự tôn trọng tối thiểu với editor đấy ạ. - Truyện không làm vì mục đích thương mại và chỉ đăng trên Wattpad, WordPress và inkitt của Lạc Y Y- Đây là bộ truyện đầu tay của tôi nên còn nhiều thiếu sót, mong được giúp đỡ.- Nếu không yêu xin đừng buông lời cay đắng, thân ái 🥰…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…
Rốt cuộc là ai cắn tôiTên QT: Đáo để thị thùy giảo liễu ngãMẹ đẻ: Tiêu Đường Đông Qua Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Ảo tưởng không gian, Bắn súng thể thao, Ngọt sủng, Vườn trường, ABO, Chủ thụ, 1x1, HENguồn: Tấn GiangRaw + QT: khotangdammyfanfic (có tham khảo Wikidich)Edit: Nhật NhậtGiới thiệu:Yêu một người là tâm linh tương ứng, không phải do giới tính quyết định....ABO chỉ là một loại giới tính. Quyết định một người có mạnh mẽ hay không là ở nội tâm người đó.Nếu như tôi là Alpha, có lẽ sẽ bay cao vạn dặm.Còn nếu là Omega, cũng không trở ngại tôi vui vẻ, tài năng xuất chúng.-- An LanGỡ mìn của tác giả:1. Thụ ban đầu hơi có khuynh hướng vạn nhân mê, mọi việc đều có nguyên nhân, sau khi xác định tình cảm thì chỉ có công, song khiết.2. Ngay từ đầu công đã có hứng thú với thụ, không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên, theo tiến triển sẽ biết tại sao thụ hấp dẫn công.3. Có cẩu huyết, văn viết vì vui vẻ, ai theo đuổi hành văn cao siêu mời rẽ phải, đừng ảnh hưởng tâm trạng của người đọc khác.4. Không biết có lôi gì hay không. Mời mọi người tự nhận xét._____Editor nhắc nhở:1. Edit khi chưa đọc một chương nào nên không biết truyện hay dở.2. Vì nhiều chỗ không chắc lắm nên sẽ vừa làm vừa sửa. Khuyến nghị nên đọc sau 3 đến 4 chương để đảm bảo tình tiết.3. Bản edit là đầu tay, không dám cam kết về chất lượng, hoan nghênh mọi người góp ý._________31/08/2020 - 24/12/2020Truyện có các chương không được đăng tải, vui lòng đọc kỹ thần giới thiệu ở trang chủ.…