perfect
Title: perfect, darling
Writer: one2soon
Translate by me
Summary:
"Nếu đến năm bọn mình 30 tuổi và vẫn còn độc thân thì hãy cùng nhau kết hôn nhé, tớ và cậu."
Đó là một lời hứa ngớ ngẩn của Kwon Soonyoung và Jeon Wonwoo khi mới 15 tuổi.
⚠️🚨: hint Gyuseok w/ Jihan
________________________________
Hôm nay là chủ nhật.
Và giống như hầu hết các chủ nhật khác họ dành cho nhau sự thoải mái khi ở cạnh nhau, Wonwoo vòng tay qua eo Soonyoung, vừa đi siêu thị và vừa đẩy xe đẩy bằng một tay còn lại. Wonwoo để ý thấy đôi mắt của Soonyoung liên tục đảo xung quanh, lấp lánh sáng lên khi cậu nhìn thấy loại soda yêu thích của mình trên gian hàng, xếp thành một hàng dài hoàn hảo.
Wonwoo bỏ tay khỏi eo cậu, để Soonyoung có thể đi lấy lon soda yêu thích của mình. Cậu nở một nụ cười thích thú mà Wonwoo không thể không chú ý đến trong một chốc thoáng qua, anh cảm thấy khó để tìm được ai không bị thu hút bởi toàn bộ con người Soonyoung. Càng ngày, Wonwoo càng nhận ra rằng thật khó để bản thân anh thoát khỏi cái hố tình yêu mà mình đã sa vào.
Nhưng anh tự nguyện chìm xuống hố sâu đó. Bởi vì đó là cách mà trọng lực hoạt động mà.
Soonyoung quay trở lại đi bên cạnh anh- như cậu vẫn thường làm- rồi cẩn thận xếp một đống lon soda vào bên còn trống của xe đẩy. Trong khi Soonyoung lại đảo mắt tìm kiếm thứ khác, Wonwoo lấy bớt 2 lon, len lút đặt lại vị trí ban đầu. Wonwoo đã luôn làm thế để kiểm soát lượng đường mà Soonyoung nạp vào cơ thể, và anh tự hào mình đã rất bí mật, vì tất cả những lần khác anh làm thế, Soonyoung chưa từng bắt quả tang anh một lần nào- chưa bao giờ.
(Thật ra Soonyoung vẫn biết. Chỉ là cậu chọn cách lờ đi, vì Wonwoo trông thật dễ thương mỗi khi anh mỉm cười đắc thắc, và khi đôi mắt quyến rũ của Wonwoo tỏa sáng rực rỡ, làm lóa đi đôi mắt quyến rũ không kém của Soonyoung.)
"Lần này để tớ trả", Soonyoung thì thầm vào tai anh, hơi thở phả vào làn da nhạy cảm của Wonwoo, khiến anh nuốt nước bọt...vì lo lắng. "Hôm nay đến lượt tớ mà, đúng không?" Wonwoo ậm ừ đáp lại, chỉnh lại cắp kính trượt khỏi sống mũi. Trong nhưng năm tháng ở bên nhau, Wonwoo và Soonyoung đã học được cách nhận biết khi nào là thời điểm tốt nhất để cho đi hya nhận lại mọi thứ như hiện tại. Nó nảy sinh từ sự hiểu biết lẫn nhau, phát triển từ một loạt các lần thử và sai.
"Tốt hơn là chúng ta nên về nhà ngay." Wonwoo nói với cậu, xoay gót xe đẩy sang phải, hướng về quầy thu ngân. Anh cảm thấy cánh tay của Soonyoung quấn quanh tay anh, và nếu họ không đang ở trong siêu thị, Wonwoo đã có thể cuốn lấy cánh môi Soonyoung, rồi tay anh sẽ luồn quanh cột sống cổ nhạy cảm và nhợt nhạt của Soonyoung. Đáng buồn thay, họ đang ở trong siêu thị, vì vậy Wonwoo chỉ được phép hôn lên trán của cậu. "Phải chuẩn bị cho buổi tiệc gặp mặt tối nay nữa."
-
Wonwoo và Soonyoung đến buổi tiệc, sau 6 tiếng và 12 lần thay quần áo của Soonyoung (mặc dù Wonwoo đảm bảo rằng cậu ấy luôn đẹp nhất trong đám bạn của họ), mười ngón tay đan nhau như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời. Lee Chan huých vào vai Soonyoung một cái, khúc khích khi chỉ vào Wonwoo và mỉm cười kiểu "em biết hết đấy nhé". Wonwoo nghe thấy tiếng tát lớn mà Soonyoung miễn cường dành cho Chan, nó khiến anh bật cười khi thấy Chan nhăn mặt đau đớn và nắm chặt lấy cánh tay của Jisoo ngồi bên cạnh, hành động như thể cậu ta bị thương rất nặng, hệt một đứa diễn tuồng dở tệ. Wonwoo đã quá quen thuộc với Soonyoung đến nỗi anh biết Soonyoung chỉ đánh giả vờ thôi, vì Soonyoung mà anh biết thậm chí còn không thể làm đau một con ruồi.
"Anh làm em đau đấy, Soonyoung hyung." Lee Chan nói với cậu, phải khiến Soonyoung trừng mắt nhìn. Wonwoo ôm lấy khuôn mặt của Soonyoung, đặt một nụ hôn trong sáng lên chóp mũi xinh xắn của cậu. "Cái đéo gì vậy? Wonwoo biết bọn họ sẽ ngạc nhiên, và điểu đó khiến anh muốn thể hiện tình cảm với Soonyoung nhiều hơn nữa, trước mặt bọn họ.
"Chúng ta bỏ lỡ gì đó à? Từ khi nào mà hai đứa-" Jisoo ngừng giữa chừng khi cả Wonwoo và Soonyoung giơ bàn tay phải ra, mỗi ngón áp út đều đeo một chiếc nhẫn giống hệt nhau. "Đệt! Hai đứa bỏ qua giai đoạn đính hôn và lao thẳng vào hôn nhân rồi sao?" Wonwoo để ý Jisoo vẫn luôn là người nhanh chóng nắm bắt tình huống, vẫn là Jisoo mà họ biết, anh cho là vậy. "Chuyện quái gì đã xảy ra với câu "bọn em chỉ là bạn" mà hai đứa suốt ngày lải nhải vậy? Hình như trong tiệc sinh nhật của Soonyoung anh vẫn nhớ là không có chiếc nhẫn nào cả!"
Seungkwan bước về phía mọi người với Mingyu và Seokmin theo sau. "Ầy, bọn em bỏ lỡ gì à?" Wonwoo trả lời cậu bằng cách tự hào khoe nhẫn cưới của anh và Soonyoung. Mingyu nhìn trộm từ phía sau và giơ ngón cái lên với anh. Mingyu là người đã chọn nhẫn mà. "À, chuyện đó sao? Anh không biết à Jisoo hyung? Thế mà anh luôn tự hào mình là người nhanh nhảu trong mọi chuyện cơ đấy." Giọng điệu mỉa mai của Seungkwan khiến Jisoo trừng mắt nhìn cậu, Wonwoo cảm thấy thích thú rồi đây. "Anh Mingyu với em giúp anh ấy chọn nhẫn mà. Mặc dù em không biết anh ấy mua nhẫn để làm gì, nhưng em đã có linh cảm." Seungkwan dừng lại, nhìn Wonwoo rồi nhìn Soonyoung. "Thêm nữa, không phải chúng ta vẫn biết rằng anh Wonwoo và anh Soonyoung sớm muộn gì cũng kết hôn à? Em nghĩ chúng ta không chung chí hướng rồi Jisoo hyung."
Jisoo gãi đầu, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối. "Anh tưởng đùa thôi. Em cũng không biết gì đâu, đúng không?" Như một sự an ủi đối với Jisoo, Lee Chan cũng bối rối hệt anh, mắt mở to như đĩa, miệng thì há hốc khi nghe cuộc trò chuyện của Jisoo và Seungkwan. Không có gì đáng ngạc nhiên khi hai người đó là bạn nhậu trong khoảng thời gian dài. Hợp nhau đến kì lạ. "Nhưng khó tin vãi. Xin lỗi nha, nhưng anh cảm thấy hơi ong ong cái đầu rồi. Hai đứa cứ luôn mồm nói "bọn em chỉ là bạn bè thôi". Anh thậm chí không thể đếm được đã bao nhiêu lần hai đứa nói với bọn anh rằng hai đứa chỉ là bạn bè."
Wonwoo nhướng mày trước câu hỏi của Jisoo, bàn tay luồn qua vòng eo thon thả của Soonyoung, kéo người cậu lại gần mình hơn. "Và...bạn bè thì không thể kết hôn với nhau sao? Không phải ban đầu Seokmin và Mingyu cùng là bạn bè sao?" Seokmin gật đầu tán thành khi tựa vào ngực Mingyu. "Em đã giới thiệu Jeonghan với anh còn gì. Ban đầu hai người cũng chỉ là bạn bè đúng không?" Jisoo gật đầu một cách vô thức, có lẽ đang suy nghĩ sâu xa về những gì Wonwoo đã thốt ra.
"Vậy tại sao bọn em kết hôn lại làm anh ngạc nhiên vậy?"
Jisoo nghiêng đầu sang một bên, nhăn mặt. "Không phải quá rõ ràng sao?"
Wonwoo lắc đầu, nhìn Soonyoung và chỉ nhún vai đáp lại lời Jisoo. "Không. Bọn em đã thật sự kết hôn rồi, Jisoo".
"Không phải, khó tin là vì hai đứa là Soonyoung và Wonwoo. Không phải hai đứa là hai người bạn thân chỉ cách nhau 1 tháng tuổi sao? Những người mà chả có điểm chung nào nhưng cuối cùng lại trở thành bạn thân? Những người bạn thân không thể tách rời như thể có một sợi dây vô hình trói buộc nhau lại sao?"
Wonwoo định hé môi trả lời, nhưng Soonyoung nhanh hơn. "Nếu anh cứ áp đặt cái logic đó lên bọn em, thì anh không thấy đây là điều hiển nhiên sao? Sự khác biệt giữa bọn em và mọi người là bọn em để mọi chuyện diễn ra tự nhiên thôi. Wonu không cần tán tỉnh em, không cần tặng em hoa hay gì cả. Chỉ là em đã-" Soonyoung hít một hơi thật sâu và quay sang Wonwoo để đáp lại ánh mắt mãnh liệt của anh. "Em đoán là cả hai bọn em đều luôn cảm thấy mình sẽ dành phần đời còn lại bên cạnh người kia."
Wonwoo cười, nụ cười đắc thắng nhất, má hóp lại vì quá hạnh phúc. "Đó, thấy chưa Hong Jisoo."
-
Nhưng để giải thích tại sao Wonwoo và Soonyoung lại kết hôn đột ngột vậy, thì đó là vì một lời hứa ngớ ngẩn khi cả hai còn trẻ. Nếu đến khi bọn mình bước sáng tuổi 30 và vẫn còn độc thân, thì hãy kết hôn nhé, tớ và cậu. Có lẽ đó là lý do tại sao cả hai đều chọn độc thân trong suốt hơn một thập kỉ qua, mặc dù họ đều có thể hẹn hò với người này hay người khác đang cố gắng mở lời cho một cuộc hẹn, những người đã cố gắng thú nhận tình cảm của mình với họ. Wonwoo đã không thể đếm nổi số lần anh phải thốt ra những lời như kiểu: "Xin lỗi, tôi phải đợi một người." Vì vậy, ngay khi Soonyoung tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 30 của mình, Wonwoo đã bí mật mua hai chiếc nhẫn. Và đến khi sinh nhật lần thứ 30 của anh diễn ra 1 tháng sau đó, Wonwoo đã cầu hôn Soonyoung. Ngày hôm sau, họ đã kết hôn.
"Anh vẫn không thể tin được, Wonwoo." Jisoo nói với anh trước khi họ chia tay nhay sau buổi tiệc hop mặt.
"Nhưng đây là sự thật anh ơi."
-
Buổi tiệc tụ họp kia diễn ra thật sự vui vẻ- mặc dù Wonwoo ghét phải thừa nhận điều đó. Cũng rất thú vị khi được chứng kiến mấy khuôn mặt bất ngờ đến ngờ nghệch của mọi người ở đó. Wonwoo ngồi phịch xuống ghế sofa, định cởi bỏ đôi giày oxford của mình thì Soonyoung đột ngột kéo anh đứng dậy. Soonyoung cần anh đợi mình một vài giây để loay hoay với cái điện thoại của mình, cầm lấy loa trên kệ và bật bài hát yêu thích của mình, 'Perfect' của Ed Sheeran. "Chúng ta cùng khiêu vũ nhé?" Soonyoung mở lời khi cậu nắm lấy một bàn tay anh, đặt nó lên eo mình và tay còn lại thì đan chặt lấy nhau.
"Soonie, cậu biết tớ không giỏi khiêu vũ mà." Wonwoo thở dài, cười trừ nhưng anh vẫn giữ bàn tay to lớn của mình trên eo mảnh khảnh củ cậu.
Hai chân Wonwoo lúng túng, anh hoàn toàn thả lỏng cơ thể để Soonyoung dẫn dắt mình. Phòng khách bây giờ trở thành một sàn khiêu vũ với từng bước chân và từng cái xoay theo giai điệu bài hát tuyệt đẹp.
"Darling, you look perfect tonight." Wonwoo thì thầm trong hơi thở dồn dập bên tai Soonyoung, lẩm bẩm hát theo ca từ bài hát quá đỗi ngọt ngào. Có một tia vui sướng hiện hữu trên khuôn mặt quyến rũ của Soonyoung khiến anh không thể không cảm thấy choáng ngợp. "You look perfect tonight, my love.
Wonwoo đã gặp được thiên thần của đời mình, may mắn đó là Kwon Soonyoung.
__________________
P/s: Đoạn thoại cuối của Wonu tui khom dám trans luôn á, tại thấy cringe 😭😭😭
Măch dù hứa sẽ hoàn thành 100 chapter, nhưng gần 3 năm rùi vẫn chưa được nửa đường nữa, mọi người tha lũi cho tuiii 😭😭😭
Trước Tết sẽ có một chapter đón Tết nữa, nên vẫn mong mọi người đón chờ tui 🔥🔥
Anyway, vì account không thể reply comments của mọi người, nhưng mọi người comment gì tui đều đọc và cảm ơn trong lòng hếttt. Nên lag có gì thắc mắc, mn đừng ngại hỏi và tui sẽ giải đáp ở chapter sau 🫰🫰🫰
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com