1.
Winny đang ở phòng của anh ấy, trên tay là điếu thuốc lá đã cháy một nửa, đó dường như đã là thói quen của anh cách đây khoản 4 năm trước, khi anh vẫn còn là một thằng nhóc chưa trưởng thành.
Mặc dù nội quy trường học cấm sử dụng thuốc lá nhưng Winny vẫn dùng chúng, anh dùng nó ở sân thượng hoặc dưới những tán cây sau trường, Winny chưa bao giờ bị phát hiện vì sau mỗi lần kéo những hơi thuốc và quay lại lớp anh đều sử dụng xịt khoáng hoặc kẹo bạc hà.
Mà cho dù không sử dụng mấy thứ vô dụng ấy đi nữa thì cũng sẽ chẳng một ai biết vì Winny vốn là người lạnh lùng, anh rất kiệm lời kể cả khi là lời của giảng viên thì anh cũng chỉ ậm ừ qua loa, vì Winny không thích tiếp xúc với ai cả.
Chỉ khi về nhà, có lẽ là thời gian Winny cảm thấy thoải mái và anh sẽ nói nhiều hơn một chút, vì nơi mái ấm của anh có Prem, người thân duy nhất của anh.
Prem là điều duy nhất khiến anh có thể cầm cự bản thân không suy nghĩ những điều ngu ngốc.
Trước đây khi ba mẹ của anh và Prem xảy ra cãi vã lớn về xu hướng tính dục của anh, anh đã nói rằng việc anh có lẽ thích cả nam và nữ với mẹ, bà phản đối kịch liệt sau đó tát anh một cái thật mạnh, buông những lời khinh bỉ khó nghe vào anh .
Ba mẹ cãi nhau lớn, họ dùng những từ ngữ chói tai để sỉ vã nhau và cả anh, Prem khi ấy 11 tuổi, anh thì 14.
Cả hai vẫn còn là những đứa trẻ, sau trận cãi vã lớn họ đi đến quyết định ly hôn một cách vô lý và đương nhiên việc nuôi con, họ chỉ nhận nuôi Prem.
Nhớ lúc ấy anh đã tủi thân rồi khóc đến mức nào khi biết cả ba và mẹ của mình không còn nhận mình là con của họ nữa.
Sau khi tòa án kết thúc bọn họ cùng quay trở về nhà thu dọn đồ, Prem đã ôm anh khóc ầm ĩ cả ngày hôm đó
Ba mẹ vẫn luôn dùng ánh mắt chán ghét, khinh miệt đến phía anh. Tại sao họ lại như vậy với chính đứa con họ sinh ra?
Cuối cùng mọi chuyện đều như ý muốn của ba mẹ anh, Prem theo mẹ về Chiang Mai, còn ba ông ấy ra sao Winny cũng chẳng còn để tâm đến nữa rồi
Winny được đưa đến một cô nhi viện nhỏ ở Bangkok.
Lúc mới đến Winny bị bạn bè xung quanh nhìn với ánh mắt có phần lạ lẫm, vẫn là không thiếu cái thành phần bắt nạt.
Nhưng Winny đã không còn bận tâm tới những điều đó nữa, từ ngày họ bỏ rơi anh tại nơi đây và mang Prem rời đi.
Anh đã không còn một người thân nào, hoàn toàn không còn.
Bây giờ thì Winny đã 25 tuổi, anh đã bỏ dở 2 năm đại học và bây giờ thì anh phải học lại năm 3, đó là thứ anh mong muốn vì nó liên quan tới ước mơ của anh
Winny đưa điếu thuốc đến gần miệng, rít một hơi thật sâu, điếu thuốc tàn đi một phần cũng như tâm tư của Winny lại trút nặng vào trong, nhưng khi anh nhả khói thuốc ra, tâm tư lại được một dần vơi đi.
Đó là cách anh giúp đầu óc của mình nhẹ đi phần nào.
Còn nhớ cách đây 6 năm, cái ngày Prem đột nhiên đến trước cửa nhà trọ mà anh thuê năm 18 tuổi, thằng nhóc gõ cửa liên tục, anh nặng nề mở cửa và thấy cậu em trai của anh, thằng bé lớn lên có hơi khác đi nhưng anh không thể không nhận ra, nó vẫn là nét ngây ngô đáng yêu của nhóc, Winny dường như muốn bật khóc mà ôm lấy em trai mình, nó có vẻ đã cao hơn anh một chút rồi, nhanh thật đấy mới đó mà đã 5 năm chưa gặp.
---
Lúc này Prem đột nhiên đẩy cửa vào, đôi chân mày có hơi nhíu lại khi thấy trên tay anh trai là điếu thuốc đang hút dở.
"Hia? anh lại hút thuốc đó hả!"
"Một chút thôi..."
Prem nhăn mặt, tiến tới cầm lấy điếu thuốc ở tay anh dụi vào cái gạt tàn ở trên bàn.
"Anh đã hứa không hút mà Hia."
"Anh xin lỗi."
Winny dùng tông giọng nhẹ nói, không có vẻ gì là biết lỗi, Prem lúc này tức giận hết mức.
"Anh chỉ nói xuông thôi."
Nói xong, sau đó cũng bỏ đi.
Prem tức giận xuống bếp lấy vài gói bimbim vị chuối và đem chúng lên phòng của cậu ấy, đặt chúng lên cái bàn gấp nhỏ trên giường sau đó nằm lên, tay với lấy cái điện thoại.
"Lô Satang."
"Điện tao làm gì? Mày cần tao giúp gì à?"
"Mmmm mày biết cách nào để làm người khác cai thuốc lá không?"
"Sao mày lại hỏi như vậy?"
"Anh trai của tao cứ hút thuốc suốt mặc dù anh ấy đã hứa sẽ không dùng chúng nữa..."
"Oh, vậy cái người mà mày luôn phàn nàn là anh trai của mày?"
"Phải, tao thật sự hết cách với ảnh luôn."
"Hay mày thử cách này đi, làm mọi cách để anh ấy không nghĩ đến thuốc lá!"
"Vậy thì làm cách nào chứ?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com