#2
Từ cái ngày được Vương Sâm Húc đồng í cho ở cùng nhà với hắn, một Trương Chiêu lúc nào cũng ủ rũ, mắt nơm nớp nỗi sợ và buồn tủi dường như đã tan vào dĩ vãng. Thay cho dáng vẻ ấy là một đứa nhóc hoạt bát hơn bao giờ hết.
Gần nhà Trương Chiêu có một lối nhỏ, dẫn đi qua một khu nhà tập thể cũ vẫn đông dân cư, rồi xuyên qua con hẻm bên cạnh bằng một lối rẽ. Đường đi thì cũng dễ, nó chỉ cần nhân lúc không ai để í, leo lên ban công tầng hai rồi trèo từ từ xuống bên ngoài tường của sân trước nhà, sau đó cứ thế mà thong dong đi đến tiệm xăm nhỏ của Vương Sâm Húc - nơi nó thực sự muốn về.
Trương Chiêu dạo này khiến bố mẹ nó rất hài lòng, ăn cơm khi đồng hồ điểm sáu giờ rưỡi chiều, làm bài và đi ngủ khi mười một giờ đêm. Nhưng không ai biết được mỗi khi cảm nhận mọi thứ đã yên tĩnh, bóng dáng thực sự đang trốn trong phòng nhà tắm mới lộ diện, đi vòng ra phía sau camera đặt trên bàn rồi chuồn mất tăm. Như mọi đêm, nó lại trở về căn nhà nhỏ cuối con hẻm bên cạnh, đến để chơi và để được yêu thương.
Thời gian đầu còn phải trốn tránh nhưng sau này, khi bố mẹ dần buông lỏng cảnh giác mà cho tháo bớt camera, nó càng thoải mái lui tới cửa tiệm kia hơn. Vương Sâm Húc chẳng biết từ bao giờ đã luôn mong ngóng một bóng dáng nhỏ bé lon ton chạy đến gõ cửa nhà mình mỗi khi đêm xuống. Hắn cũng chẳng biết từ bao giờ, từ khi nào mà lòng mình lại luôn xuất hiện một nỗi lo lắng không tên khi Trương Chiêu không đến hoặc đến muộn. Lâu dần, gã chủ tiệm xăm còn đến lối đi bí mật được nó chỉ cho để đợi nó vào mỗi tối.
Mỗi đêm đến nhà Vương Sâm Húc, được vùi mình trong chăn ấm, trong hương gỗ tùng riêng biệt của gã, được hắn gọi dậy vào mỗi sáng để đi học, Trương Chiêu đã hiểu thế nào là tình yêu thương trọn vẹn mà gia đình không thể dành cho nó. Trương Chiêu không biết thế nào là rung động, là yêu hay là thương nhớ một dáng hình. Nó chỉ biết mỗi khi được trông thấy cái dáng người cao lớn thân thuộc đứng đợi nó mỗi đêm, lòng nó yên bình đến lạ. Không ai biết, cũng không ai hay từ bao giờ, mối quan hệ của đứa trẻ vị thành niên bị từ chối xăm hình và gã chủ tiệm xăm lại trở nên gần gũi đến thế.
Trương Chiêu không biết yêu, nhưng Vương Sâm Húc thì có. Hắn đã trải đủ đau thương để hiểu thế nào gọi là tình yêu. Ngày hôm đó đồng í với nhóc con kia, gã cứ nghĩ chỉ là sự thương hại nhất thời với người cùng hoàn cảnh. Nhưng Vương Sâm Húc sau này mới biết, gã đã đem tim mình đi thương trộm con người ta từ bao giờ chẳng hay. Gã cũng chưa từng ngờ đến, tim gã lại đau nhói đến vậy vào khoảnh khắc nhìn người nhỏ bé trước mắt không ngừng khóc nấc lên vì bị bố mẹ phát hiện và cho người nhốt nó ở nhà, cấm nó không được đến gặp hắn.
Vương Sâm Húc không biết làm gì khác, gã chỉ biết ôm em vào lòng, để em úp mặt vào vai gã mà nức nở. Mãi đến khi em mệt đến ngủ thiếp trên đôi vai rộng của thiếu niên, gã vẫn chưa dứt được khỏi những suy nghĩ miên man cuốn chặt lấy mình.
Vì Vương Sâm Húc biết, cảm giác đau nhói ở tim khi thấy nó khóc được gọi là gì.
Bố mẹ Trương Chiêu biết chuyện nó trốn ra khỏi nhà vào mỗi đêm, liền cho người lắp lại toàn bộ camera, hình như còn tăng thêm hai cái. Đêm định mệnh hôm ấy, nó trốn ra khỏi nơi địa ngục tàn khốc với thân thể rướm máu vì bị thư kí của bố cầm roi mây đánh, nó không biết làm gì ngoài chạy. Nó men theo lối cũ, bỏ lại đằng sau là tất cả những lo lắng, nước mắt và đau thương kia ở lại. Tên thư kí vứt bỏ chiếc roi, hắn ta vớ bừa lấy con dao rồi đuổi theo, vừa đuổi vừa chửi mắng nó bằng những từ ngữ tục tĩu nhất. Nhưng nó không nghe, nó chạy lòng vòng một hồi để cắt đuôi tên kia rồi lén lút chạy đến cửa tiệm vẫn đang sáng đèn của Vương Sâm Húc. Thấy gã mở cửa, nó không biết làm gì ngoài ôm chầm lấy gã. Trương Chiêu sợ, sợ sẽ không thể quay về đây, sợ sẽ không thể trở về nơi nó coi là nhà thực sự. Và hơn cả, nó sợ không được gặp Vương Sâm Húc, sợ sẽ lại trở về những ngày như địa ngục trước đây, thế nên nó mới liều mạng bỏ trốn.
Vương Sâm Húc ôm lấy đứa nhỏ trong tay, dỗ dành một hồi vẫn thấy Trương Chiêu còn nức nở. Phải mãi đến khi gã đảm bảo đã khóa cửa và gọi điện xin nghỉ cho giáo viên của nó, Trương Chiêu mới mệt lả người mà lịm đi.
Ba giờ sáng, mọi thứ đều phủ lên mình một sự yên tĩnh đến bóp nghẹt trái tim, nhưng Vương Sâm Húc vẫn ngồi tỉ mỉ trước bàn làm việc. Hắn băng bó vết thương cho Trương Chiêu xong, đỡ nó nằm trên giường của mình, rồi ngồi bần thần ngoài ban công mà hút thuốc. Vị đắng của nicotine ập đến khoang miệng rồi tràn lên đại não, nhưng không làm thần trí một kẻ đang yêu bớt đi chút lo lắng khôn cùng.
Gã có mệt khi bị gán cho cái tiếng xấu chỉ vì trót thương em không? Có. Nhưng niềm thương ấy không phải thương hại, mà chỉ đơn giản là rung động giữa hai trái tim không lành lặn.
Vương Sâm Húc không muốn trả Trương Chiêu về cái nơi khốn nạn ấy. Gã, chỉ đơn giản là yêu, là khao khát muốn bảo vệ được người mà tim mình hướng về.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com