Nàng Liên Kiều, tên cũng là tên của một vị thuốc. Nghề nghiệp: Chuyên viên dinh dưỡng cao cấp. Hoàn cảnh: Ba mẹ mất sớm, ông nội là ngôi sao sáng trong giới thầy thuốc đông y. Tính cách: Độc lập, quả quyết, kiên cường, lạnh nhạt. Do sự bất cẩn của tử thần mà nàng xuyên qua, Thầm nghĩ yên yên ổn ổn mà tiếp tục cuộc sống. Lại bị cuốn vào cuộc chiến lịch sử đẫm máu tàn nhẫn chốn hồng hoang. Thầm nghĩ bình yên thanh thản sống đến hết cuộc đời, Thế nhưng dung nhan kinh thế dẫn tới chém giết tranh dành; Thầm nghĩ im hơi lặng tiếng không lưu lại dấu vết, Nhưng lại không ngờ y thuật chữa bệnh gia truyền lại dẫn đến vô số họa sát thân... Hắn thái tử Cách Tát Quốc, lãnh khốc vô tình mệnh danh Huyết thái tử, từng cưỡng gian nàng, từng thương tổn nàng, lại không thể không yêu nàng:" Ta là vương, ngươi là phi, ta là đế, ngươi là hậu!" Hắn Tiêu Dao Vương gia Lương quốc, nửa chính nửa tà, việc nói nói cười cười như danh hiệu của mình với hắn là chuyện nhỏ, lợi dụng nàng, bán đứng nàng, đến cuối cùng lại hối hận: "Sớm biết có ngày hôm nay, ta tuyệt không đối sẽ không giao ngươi cho bất kì ai!" Hắn Vương tử Phiên quốc, trúng nhẫn tiễn thay nàng, nhất tiễn xuyên tim, cũng vẫn nặng tình:" Ngươi chỉ có thể thuộc về ta." Hắn Quốc quân Lương quốc, âm hiểm giả dối, tâm địa như rắn rết, cũng bất tri bất giác bị nàng mê hoặc:" Lên trời xuống đất, ngươi đừng hy vọng có thể rời khỏi trẫm!" Đó là một thế giới như thế nào Sa mạc, cát vàng,... Ánh đao, bóng kiếm... Tuyết bay... Hay huyết bay... Nàng là y? Là thần? Là phi? Là h
Nếu cái chết của Takemichi chính là sự trả giá của việc cứu lấy tất cả mọi người thì sẽ như thế nào? Sự ra đi của Takemichi liệu có thay đổi được mọi thứ...Lưu ý: Trong tác phẩm của tôi sẽ không ai phải chết, tôi sẽ hồi sinh tất cả để thoả mãn đam mê :)))…
Cái hôn ước gia tộc chết tiệt khiến cậu hận không chết luôn cho xong ! Đối phương lại chính là người từ hồi nhỏ mà cậu ghét nhất . Thế nhưng rồi chuyện gì cũng tới , hắn ta chính là cướp mất lần đầu tiên của cậu . Không những thế còn bị đánh dấu , Omega sợ nhất chính là bị đánh dấu . Cậu chỉ muốn dành cho người mình yêu thôi . Đáng ghét , tại sao hắn ta lại ác độc đến thế !!! Hu hu hu !!! Truyện : Hôn ước gia tộc ( Vkook ) [ ABO ] Mình là Seo , mong mọi người ủng hộ nha . Nhớ mỗi chương cho mình một sao , cho nó hạnh phúc khi mà đi ngủ . Yêu mọi người nhiều !!!! < 3Truyện viết từ những năm chập chững nên ai muốn đọc thì cứ đọc , còn muốn nêu ý kiến các thứ thì mình xin không nghe nhé vì đã cách đây 8 năm rồi . Cảm ơn các bạn rất nhiều…
Cả đời Kỉ Tình có một chuyện hối hận. Đó chính là năm xưa đã nhận bốn cái đồ đệ. Đại đồ đệ lúc nhỏ tinh nghịch phá phách, sau khi lớn liền trở thành Ma quân một tay che trời. Nhị đồ đệ tuy không có tiền đồ bằng. Nhưng vừa xuống núi liền đã kiếm chỉ thập đại môn phái. Một lời không hợp liền diệt gia, diệt môn. Tôn xưng là Kiếm Ma. Tam đồ đệ tính tình ôn hòa, dịu dàng. Nhưng lại trở thành Ngọc công tử nổi danh thiên hạ, khiến bao thiếu niên, thiếu nữ vô tri vì đó điên cuồng. Mà tiểu đồ đệ, một thân y thuật cũng là xuất thần nhập hóa. Nhưng tính tình lại cổ quái, kỳ quặc, không thích cứu người, chỉ thích giết người. Danh xưng Tiếu Diện Quân. Có thể nói, một đời anh danh của Kỉ Tình cũng đều đã bị đám nghiệt đồ này làm mất sạch. 'Tuổi già sức yếu' còn bị gán cho danh xưng Ma sư. Cho nên, hôm nay Ma sư y đây liền sẽ xuống núi, đích thân đem đám nghiệt đồ này từng cái từng cái lôi trở về dạy bảo lại một trận. Thể loại : NP, tiên hiệp, sư đồ luyến. Thụ : Kỉ Tình. Công : 4 vị nghiệt đồ nào đó. Tác phẩm cũ đã hoàn : Sư Đệ, ngươi yêu nhầm người!**Truyện tự sáng tác, không hợp xin click back. Đừng nói lời cay đắng.…
Tác giả: Trọc Tửu Nhuận HầuEditor: LizzieThể loại: Bên ngoài lạnh lùng bên trong bình dấm chua trung khuyển công X tiểu khả ái ôn hoà thụ, ông trời tác hợp, trọng sinh, điềm văn, vườn trường, hiện đạiNguồn QT: Kho tàng đam mỹ…
Cậu không yêu cô, do ba mẹ ép nên cả 2 phải lấy nhau. Chỉ vì hiểu lầm cô không còn trong trắng mà cậu đã xa lánh cô, tìm mọi cách trốn tránh và đuổi cô ra khỏi nhà sớm nhất có thể...Rồi 1 ngày nào đó liệu cô có rời đi hay không???…