15.
Đến khi YeonJun cùng Soobin bước vào nhà, trong nhà không chỉ có bố mẹ YeonJun mà còn có một người đàn ông trung niên mặc hanbok ngồi ngay sofa, dáng vẻ nghiêm khắc không nói nên lời. Soobin nhìn thấy ông ấy, nét mặt liền thoáng chút sợ hãi, cậu khép nép thưa.
"Thưa bố mẹ, thưa ba.."
YeonJun mới đầu cũng không biết là vị khách quý nào đến nhà mình cho đến khi hắn nghe Soobin nói chuyện. Qua quan sát khách quan, trong lòng hắn cũng có phần e dè. Thời đại nào rồi còn mặc hanbok như đồ thường, lại cái dáng vẻ gia trưởng này, đến Choi Soobin khó ưa còn phải khép nép thì hắn cũng nên kiêng dè chút rồi.
YeonJun cúi đầu chào bố mẹ rồi chào luôn người đàn ông đối diện. Đôi trẻ ngồi xuống bộ sofa, YeonJun mỉm cười nhìn bố mình.
"Bố ơi, đây là..?"
'Đây' trong câu nói của YeonJun chính là ám chỉ người đàn ông nọ. Bố hắn nghe hỏi thì mỉm cười, niềm nở trả lời.
"Là anh Choi, bố của Soobin, thông gia của gia đình mình và là bố vợ tương lai của con!"
YeonJun cứng nhắc cười, e dè không dám nhìn thẳng ông. Ông chỉ híp mắt quan sát hắn, trên đôi mắt già nua hằn sâu những vết chân chim không có lấy một tia sáng, cả đôi mắt cứ âm u thâm trầm khó đoán ra ý nghĩ bên trong. Soobin nhanh tay rót trà, cúi đầu lễ phép trò chuyện với ba mình.
"Ba à, ba đột ngột lên đây thăm con phải không?"
Ông nhẹ gật đầu, Soobin vui vẻ mỉm cười đến nỗi hai vành mắt cong cong. Mới mấy mươi tiếng trước cậu còn nhớ về nhà, nhớ về ba thì bây giờ ba đang ở trước mặt mà trò chuyện với cậu. Tuy ba nghiêm khắc nhưng vẫn thương yêu, cảm nhận được hơi ấm của ba khiến Soobin bỗng chốc cảm thấy mình không còn đơn độc nơi đất khách quê người nữa.
"Không phải chỉ vậy thôi đâu. Anh thông gia còn muốn quan sát tình hình xem các con thế nào để đẩy nhanh tiến độ kết hôn đó chứ!"
Như nói không đủ, bố YeonJun nhanh nhẹn bổ sung thêm.
"Đấy anh xem, hai đứa nó đã có chút tình cảm rồi. Soobin đi chơi nhà bạn một chút là Yeonjun đã hớt hải chạy đi rước về..."
Tưởng như câu nói này làm cho ba Soobin hài lòng, nhưng ngờ đâu ông chỉ hất mắt nhìn Soobin một cái khiến cậu lại mím môi, cúi người không dám nhìn thẳng. Yeonjun nhìn biểu hiện Soobin rụt rè thế cũng không biết làm gì, nhanh chóng tiếp lời.
"Bố mẹ, ba cậu ấy mới đến cứ để bọn họ tâm sự một chút. Chúng ta vào bếp xem cơm nước đã chuẩn bị đến đâu rồi để còn cùng nhau ăn tối ngủ nghỉ chứ ạ."
Bố mẹ hắn nghe xong hiểu ý gật đầu. Hắn nhanh nhẹn trao ánh mắt đồng cảm cho Soobin rồi cùng bố mẹ rời đi.
"Con đi chơi ở đâu đến khuya thế này?"
"Dạ..."
Soobin ngập ngừng thật lâu nhưng cũng không biết phải nói gì. Ba cậu chỉ khẽ chau mày, thở dài một hơi. Soobin cúi gầm mặt chờ đợi sự trách phạt nhưng không, ông chỉ nhẹ nhàng vỗ vai cậu.
"Con trai, mạnh mẽ lên. Ba biết sống xa quê hương không có người thân ở bên khiến con cảm thấy tủi thân nhưng con vạn lần không được vì như vậy mà nhục chí. Choi gia ta truyền thống xưa nay lời hứa như vàng, hôn sự này trăm phần nhờ con. Đừng phụ lòng ba!"
Soobin ngước mặt lên, nhìn vào người cha đáng kính của mình mà mắt rưng rưng. Cậu nghẹn ngào ôm chầm lấy ông, bao nhiêu uất ức cùng nhớ nhung bấy lâu cậu đều tuôn ra hết trong giây phút ngắn ngủi này. Người cha già có mái tóc hoa râm chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, đưa bàn tay chai sạn đầy ấm áp lên vỗ nhẹ vào lưng con trai. Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ làm lòng cậu ấm áp hơn bao giờ hết. Soobin thôi không khóc nữa, cậu dùng tay gạt nước mắt, cong môi.
"Ba đến chơi có lâu không ạ?"
"Mai ba về. Lên đây để xem tình hình con thế nào và dặn dò vài câu. Cậu trai đó nhìn cũng được đấy, xem con có vẻ chịu không ít uất ức từ người đó rồi."
Đúng là máu thịt, vừa nhìn đã biết ngay lòng cậu thế nào.
SooBin im lặng một chút rồi mới tiếp lời.
"Con cũng muốn về quê. Ba à, hay ngày mai ba đưa con về chơi ít hôm nhé?"
Ba cậu lắc đầu. Soobin lập tức trở nên ủ rũ.
"Thà không gặp. Về rồi con sẽ không muốn đi nữa đâu. Bin à, ba hiểu cho con nhưng con cũng phải hiểu cho ba. Năm mới rồi cùng gia đình mới của con về luôn cho tiện."
Soobin dù buồn vẫn không biết làm sao. Cậu kéo tay ba vào bếp ăn cơm. Đêm đó, cậu trằn trọc không sao ngủ được. Cậu không mong trời sáng chút nào. Vì khi mặt trời lên, một chút hơi ấm còn sót lại của thành phố này sẽ theo bánh xe đi về quê nhà, bỏ cậu lại một mình.
Đến nửa khuya, phòng cậu có tiếng gõ cửa. Soobin nghĩ chắc là ba tìm mình vì muốn trò chuyện nên nhanh nhẹn chạy ra mở ngay.
"Nhanh thế, mong chờ tôi lắm à?"
Nghe giọng đoán người, Soobin bĩu môi lập tức trở lại giường. YeonJun chậm rãi theo sau, hắn kéo chiếc ghế xoay ngồi xuống rồi nhìn cậu chằm chằm.
"Gì vậy? Không phải nói là nên hạn chế tiếp xúc hay trò chuyện lại sao? Cái này là cậu chủ động tìm tôi, không trách tôi được."
Soobin trùm chăn cuộn mình lại thành một cục lớn trên giường, vẻ mặt ghét bỏ nhìn người đối diện. Hắn ngồi trên ghế, mặc đồ ngủ, mái tóc không tạo kiểu có hơi rối nhẹ nhưng cũng đẹp trai như vậy, thật đáng ghét.
"Ừ. Tôi chỉ muốn nói với cậu đây là cơ hội tốt. Mau thu xếp quần áo về chung với ba cậu và tìm lí do hủy hôn đi. Cứ nói tôi là thằng khốn nạn cũng được, dù sao tôi cũng không thích con trai, chúng ta bên nhau sẽ không có kết quả."
Tính cách hắn không vòng vo, vào thẳng vấn đề chính khiến Soobin nghe có chút chói tai. Cậu tặng cho hắn một cái liếc mắt, tay nghịch di động, hờ hững trả lời.
"Cậu làm như tôi thích cậu lắm không bằng. Tôi nói chuyện với ba rồi, ba tôi không cho tôi về, đành chịu thôi."
"Vậy hả? Vậy là cậu chịu chấp nhận xuôi tay chào đón chuyện này? Rồi vậy thì cứ như kế hoạch ban đầu của chúng ta, và nếu trên đường thực hiện có thời cơ, cậu phải chộp lấy mà hủy hôn nghe chưa?"
"Biết rồi."
YeonJun như ông bố lớn tuổi dặn dò đứa con trai đang tuổi dậy thì. Giọng hắn lạnh nhạt lại xa cách, ngẫm kĩ thì Soobin biết chắc tương lai cậu chính là mây mù giăng lối mất rồi.
Bỗng nhiên cậu cảm nhận hơi ấm đến gần, hơi thở có mùi bạc hà phả ra, Soobin ngước mặt lên. Là Choi YeonJun, hắn ta đang dí sát vào di động của cậu, Soobin mà không kịp thắng lại là đã hôn vào mặt hắn mất rồi. Cậu vội né tránh, YeonJun nhận thấy liền nhìn cậu, đôi mắt cáo hẹp dài híp lại đầy sự mê ly, môi mỏng khẽ nhếch.
"Gì vậy? Cậu muốn hôn à? "
"Con mắt nào của cậu nhìn thấy?"
"Đây, hai con mắt luôn này~"
YeonJun vừa nói vừa dí mặt sát lại gần Soobin, cậu thì cật lực né tránh nhưng do quấn chăn vào người có hơi chật nên cử động khó khăn một chút. Một con gián từ đâu chui ra, nó xoè cánh và bay đến chỗ cậu. Soobin hoảng hốt, nhào tới chỗ YeonJun hòng mong hắn bắt con gián nhưng rồi lại mất đà, và chuyện gì đến cũng đến. Những tưởng sẽ là một nụ hôn nhẹ nhàng ấm áp lãng mạn như nam chính và nữ chính hôn nhau trong phim thần tượng nhưng sự thật quả thực phũ phàng. Vâng, Soobin mất đà, cậu lao đầu đến chỗ YeonJun, hai đôi môi đập vào nhau đến phát ra tiếng. Cả hai cùng hưởng thụ một nỗi đau mà có lẽ đây sẽ là kỉ niệm sâu sắc khó quên nhất trong đời mỗi người.
Và, thanh niên thẳng Choi YeonJun đã bị một nam sinh cũng mang họ Choi hôn-một-cách-mạnh-bạo!
14.10.2020
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com