8.
Ba mẹ YeonJun đi công tác nước ngoài, để lại hai đứa ở nhà để chăm sóc lẫn nhau. Nhưng mà có phải hai đứa đâu, ba mẹ vừa đi thì tên Choi YeonJun cũng dong mất, để lại một mình SooBin trơ trọi trong căn nhà rộng lớn này.
Ban ngày thì có thêm bác giúp việc nên SooBin đỡ lo hơn, ngoài giờ học trên lớp thì về nhà cậu có thể trò chuyện với bác ấy,nhưng đêm đến cậu chỉ có một mình. Căn nhà rộng lớn thế này, ngộ nhỡ ăn trộm mà xông vào thì cậu cũng không biết xử trí sao. Và quả đúng thật, đêm đầu tiên SooBin ở nhà một mình đã có chuyện xảy ra. Đang ngủ ngon giấc trong chiếc chăn bông mềm mịn, SooBin bị đánh thức bởi một tiếng động lạ mà cậu đoán nơi phát ra là ở phòng khách. Nếu đó là YeonJun thì cậu phải nghe tiếng xe mô tô chứ, cả tiếng mở cửa nữa. Đằng này SooBin chẳng nghe thấy gì nên cậu có hơi lo sợ. Cầm theo cái đèn pin được đặt trên đầu giường, cậu nhẹ nhàng lần mò xuống phòng khách. Ngay cầu thang có một sinh vật lạ, SooBin nheo mắt lại để nhìn rõ hơn. Mái tóc xanh này đích thị là Choi YeonJun rồi, hắn nằm dài bên dưới cầu thang. SooBin định bỏ mặt nhưng nghĩ đến chuyện mình đang tá túc nhà người ta đành phải đi đến lay hắn dậy. Càng đến gần, hơi men trên người hắn càng nồng nặc. SooBin rụt rè chọt chọt bả vai hắn nhưng cũng chẳng thấy động tĩnh gì. Cậu nhẹ lay YeonJun, khuôn mặt hắn lộ ra, còn có chút máu. SooBin hoảng hốt, la toán lên.
"Đồ đáng ghét chết rồi!!"
"Ồn ào quá!"
Hắn chỉ lãnh đạm phun ra 3 chữ.
SooBin hoàn hồn, thì ra hắn chỉ bị choáng liền đi đến góc cầu thang bật công tắc đèn lên. Nhờ có ánh sáng mà cậu nhìn người nọ được rõ hơn. Đúng là trên mặt hắn có máu thật, là chảy từ một góc trên trán xuống. Cánh tay và môi cũng bị thương, trên người lại có hơi men. Cậu đoán chắc hắn lại uống say và đã choảng nhau một trận với ai đó rồi. SooBin khẽ thở dài một hơi rồi nghĩ đến lúc YeonJun đã băng bó vết thương trên đầu giùm mình nên bây giờ phải đành trả ơn thôi.
Cậu mím môi, nắm lấy cánh tay hắn choàng qua vai mình, nhẹ nhàng dìu hắn lên lầu. Nhìn YeonJun cũng không đến nỗi to con thế mà hắn nặng khiếp. Ì ạch mãi mới mở được cửa phòng của YeonJun, cậu quăng hắn lên giường còn mình thì đứng thở dài một hơi. Cả quá trình, hắn đều không có nói gì cả, hai mắt vẫn nhắm nghiền, đoán chừng là say đến nỗi chẳng biết đau là gì. Cậu xuống nhà, lấy chút nước ấm cùng khăn lên lau máu trên người hắn, cẩn thận băng bó vết thương trên trán cho YeonJun. Xong cả quá trình, cậu mới lặng lẽ rời đi.
"Cảm ơn."
SooBin thoáng một chút bất ngờ, cứ tưởng hắn đã ngủ say rồi chứ. Cậu xoay người lại nhìn, vẫn thấy hai mắt hắn đang nhắm nghiền đấy thôi. Khẽ cười rồi lắc đầu, SooBin lặng lẽ trở về phòng.
***
Lớp học vẫn náo nhiệt như mọi ngày. SooBin vẫn chăm chú làm bài tập, Taehyun thì nghiêm túc quan sát cậu rồi cười cười. SooBin có để ý nhưng cũng không có quan tâm lắm, cậu chỉ nghĩ cậu bạn họ Kang này trong người có bệnh rồi.
Sự ồn ào vẫn tiếp tục cho đến khi YeonJun bước vào lớp. Mọi người đều trố mắt ra nhìn vì trên đầu hắn thì băng một vòng, khoé môi thì bầm tím còn có chút máu. Kang Taehyun cũng không ngoại lệ, ngạc nhiên đến nỗi chạy ra đỡ lấy YeonJun rồi hỏi han đủ kiểu. Shin Yuah dõi theo bọn họ, YeonJun thì chỉ bình thản trả lời mấy câu hỏi của Taehyun.
"Tại lúc đó có hơi say, tụi nó có hơi đông nên tớ mới bị yếu thế thôi. Mẹ nó, chơi úp sọt."
"Bọn nào cả gan đánh cậu vậy?"
"Là em trai sinh đôi của ex."
Nghe YeonJun nói đến đây, Taehyun đã lia mắt sang Shin Yuah. Cô nàng lập tức xoay người chỗ khác, né tránh ánh mắt đang hướng về mình.
"Là vì chia tay với cô ấy nên cậu mới bị đánh hả?"
"Cái thằng này, không phải bị đánh mà chỉ là tớ bị úp sọt thôi."
Choi YeonJun trọng sĩ diện mà, trước bàn dân thiên hạ cũng nên cho hắn chút mặt mũi đi.
Kang Taehyun thấy thằng bạn nối khố của mình bị bầm dập thì cũng tức lắm, ôm một bụng căm tức chờ ngày trả thù.
"Ủa, rồi ai quấn cho cậu cái miếng băng che muốn hết con mắt này vậy? Vợ sắp cưới hả?"
Ở vế cuối, Taehyun nói cực kì nhỏ, đủ để một mình YeonJun nghe thấy. Hắn mím nhẹ môi, đảo mắt.
"Chứ còn ai nữa. Không biết đồ quê mùa đó vụng về thật hay là đang muốn trả thù tớ nữa."
Kang Taehyun cười cười. Chuông reo vào tiết, Beomgyu cũng vừa đến lớp và vào chỗ ngồi của mình. Bốn tiết học sáng bình ổn trôi qua.
"SooBin, ăn trưa chung không?"
Choi Beomgyu vừa mới xoay người xuống, cũng định rủ SooBin đi cùng nhưng Kang Taehyun ngồi cạnh cậu đã nhanh miệng hơn, mở lời trước. SooBin thoáng nghĩ ăn một mình thì cũng buồn nên đã cười và gật đầu. Đoạn, cậu ngước mắt lên thì nhìn thấy Beomgyu đang nhìn mình liền thuận miệng rủ người ta cùng đi luôn. Và tất nhiên khỏi phải nói Beomgyu đã vui tới cỡ nào, nở một nụ cười mà trăm hoa có thể cùng nở và khoe sắc. Đám fangirl của y tuy không có đeo bám theo nhưng vẫn lặng lẽ đứng từ xa nhìn Beomgyu rồi ôm tim.
Vậy là cả 4 người cùng đến nhà ăn với cầu nối là SooBin. Tuy học cùng lớp nhưng bọn người YeonJun và Beomgyu rất ít qua lại, không thân. Hôm nay cũng vì có SooBin mà họ đi chung với nhau. Kang Taehyun cùng Beomgyu xông xáo đi lấy thức ăn để lại hai người oan gia ngõ hẹp YeonBin.
SooBin buồn chán ngồi mân mê các ngón tay của mình còn YeonJun thì đang nghiêm túc nhìn cậu. Đến khi SooBin cảm giác mặt mình bị nhìn đến sắp thủng một lỗ mới trừng mắt nhìn hắn.
"Nhìn cái gì dữ vậy?"
"Đúng là xấu thật. Còn quê mùa, hậu đậu, vụng về, ngốc!"
Choi YeonJun tự nhiên phun ra một tràng dài những lời lẽ khó nghe, khỏi phải nói SooBin đã tức giận cỡ nào. Cậu mím môi, hai lúm đồng tiền liền lộ ra. Đây chính là bộ dạng ủy khuất nhưng không thể làm gì. Tất cả biểu hiện đáng yêu của cậu thì được thu vào tầm mắt của YeonJun.
Tự nhiên, YeonJun nhẹ cong môi. Hình như đây là lần đầu tiên SooBin thấy hắn ta cười. Cùng là nam nhân nhưng tại sao khi cười Choi YeonJun lại đẹp trai đến như vậy? Nụ cười này mang đến cảm giác ấm áp và dịu dàng như mối tình đầu vậy. SooBin nhìn một hồi rồi tự nhiên đỏ mặt.
"Say tôi rồi hả? Mặt đỏ như gấc thế kia?"
Không biết vì sao mà tự nhiên SooBin cảm thấy có hơi ngượng. Cậu tránh ánh mắt, lơ đãng nhìn sang chỗ khác.
"Tự luyến vừa thôi. Làm như cậu đẹp trai lắm vậy."
Vừa lúc đó, Taehyun cùng Beomgyu đã trở về, giải thoát SooBin khỏi hoàn cảnh ngượng ngùng này.
***
YeonJun cúp tiết học cuối, lên sân thượng hóng mát.
Đang nằm thả hồn theo những vầng mây xốp trắng lơ lửng trên trời thì có tiếng cửa mở. YeonJun cứ tưởng Taehyun đến nên cũng không có nói gì. Mãi một lúc lâu sau, người kia mới lên tiếng.
"Anh YeonJun, em xin lỗi. Chúng ta quay lại đi có được không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com