#2
Ngày thứ hai Choi Soobin đến trường, đúng hơn là trên đường đến trường đã bị đám người của Yeonjun chặn đầu xe. Cậu dừng xe lại, gỡ một bên tai nghe nhìn người đang hiên ngang tiến gần về phía mình.
"Hế lô" Choi Yeonjun vừa ngậm kẹo vừa vẫy tay chào Soobin rất vui vẻ.
"Cậu... muốn gì?" Giọng nói yếu ớt của cậu xoa vào tai Yeonjun khiến hắn nhăn mặt.
Nhìn làn da tái nhợt cùng đôi mắt thâm quầng của người đối diện, hắn phải bĩu môi, tỏ thái độ chê lên chê xuống.
"Gớm, hôm qua mày làm màu cho gái nó hét à? Nay nhìn như mới bị rút cạn sinh khí thế?"
"Tránh ra" Choi Soobin thở hắt, giọng điệu chán nản.
Cả người cậu mệt rũ rượi do hôm qua lục tung mọi sòng bạc tìm người ba đang ham mê đổ tiền vào đó, nay cũng chẳng còn tí sức sống nào nữa. Vốn không muốn đến trường nhưng ở lại trong căn nhà đó thật khiến Choi Soobin không thở nổi. Cậu hình như đã bị cuộc đời dồn vào đường cùng quẫn...
"Thằng nhãi này!" Dứt lời Choi Yeonjun liền đấm Soobin ngã xuống.
Lực rất mạnh, hắn biết nhưng nhìn con người yếu ớt phía dưới lại càng thấy thích thú. Choi Soobin không phản kháng, đúng hơn là không muốn phản kháng. Cảnh ngày ngày bị lôi ra đánh đập cũng đâu phải ngày một ngày hai, cuộc đời cậu bị coi như bao cát dường như đã quen lắm rồi.
Xả giận xong, Yeonjun đá vào mạng sườn cậu vài cái rồi mới cùng đàn em bỏ đi. Cả người Choi Soobin lấm lem đất cát, nước mắt không tự chủ được lăn dài hai bên gò má. Tiếng khóc không thành tiếng, vì cậu đã quá bật lực với cái phận khốn cùng của mình. Khoảnh khắc bóng Yeonjun khuất, Soobin biết cuộc sống học đường của mình ở ngôi trường này chẳng thể bình lặng nổi.
.
"Xin phép cô... em vào lớp" Choi Soobin khom người đứng ngoài cửa, giọng lí nhí nói vào trong.
Giáo viên nhìn cậu với bộ dạng thê thảm, không trách cứ, cứ vậy gật đầu để cậu vào chỗ ngồi. Choi Soobin đi lại chỗ mình, chẳng để ý có 2 đôi mắt đang dõi theo từng bước chân cậu. Choi Yeonjun ngồi góc lớp, cười khẩy. Còn Choi Beomgyu, anh nhìn Soobin tới khi cậu yên vị bên cạnh mình.
"Bị ngã?" Beomgyu hỏi.
"À vâng" Choi Soobin không dám nhìn thẳng ánh mắt kiên định của Beomgyu.
"Nói dối"
Nói rồi anh nắm lấy cổ tay Soobin, đứng phắt dậy, điềm đạm nói.
"Thưa cô, em xin phép đưa bạn ấy tới phòng y tế"
Giáo viên gật đầu. Nhưng Choi Yeonjun ngồi góc lớp có vẻ không hài lòng. Hắn mặt mày cau có hét lớn.
"Em cũng muốn xuống phòng y tế!"
Vị giáo viên không nói lại, cô biết mình chẳng ngăn nổi cậu học sinh tuổi nổi loạn kia. Nhưng Choi Beomgyu không đồng ý, anh dẫn Soobin vào phòng y tế và khóa trái cửa, đảm bảo không có sự xâm phạm từ bên ngoài. Yeonjun không thể vào trong, lòng bực tức, lại càng ghét cay ghét đắng Beomgyu hơn.
"Ngồi đó đi" Anh chỉ vào chiếc giường cạnh cậu rồi tiếp : "Tôi sẽ lấy thuốc khử trùng".
Bầu không khí khá gượng gạo, có lẽ đối với mình Soobin thôi. Nhìn dáng vẻ Choi Beomgyu lục lọi từng kệ tủ để tìm thuốc khử trùng cho mình, Soobin không tránh khỏi sự lạ lẫm. Và cậu tự hỏi mình Đã bao lâu rồi nhỉ? Đã bao lâu rồi mới có người quan tâm tới cậu? Trong vô thức, cậu đã buột khỏi miệng hai chữ : "Tại sao?" thật khẽ.
"Thích" Beomgyu cầm khay thuốc mang tới chỗ Soobin và đáp lại cậu một từ vỏn vẹn.
Thấy nét ngơ trên gương mặt thơ ấy, Beomgyu không nói gì thêm nữa. Choi Soobin có thể nghĩ anh bao đồng hoặc thương hại cậu cũng được, có hiểu lầm những hành động của anh là thế này thế kia hay nhằm mục đích xấu xa nào đó cũng chẳng sao. Choi Beomgyu tình nguyện dùng những hiểu lầm mông lung ấy lấp liếm đi tình cảm vẫn âm ỉ trong mình.
Anh đã thích cậu từ rất lâu rồi...
Thuốc khử trùng chạm vào vết thương khiến Soobin rùng mình vì đau xót, và khuôn miệng anh khẽ mấp máy vài chữ xin lỗi mà cậu chẳng thể nghe.
Thật buồn đấy Soobin ạ, đã từng hứa sẽ nhớ về nhau, nghĩ về nhau, ở lại mãi trong trái tim nhau... vậy mà nhiều năm như thế cậu đã quên những kỉ niệm giữa chúng mình
Choi Beomgyu có vẻ sợ máu, qua nét mặt khiên cưỡng và e dè của anh Soobin đoán vậy.
"À thì tôi có thể tự làm được..."
"Muốn giúp"
Họ ở trong phòng y tế một khoảng thời gian khá lâu khiến người ngoài cửa như Yeonjun điên đến sôi máu.
Đệch, bọn này ch!ch nhau nát bét trong đấy rồi à?!
Khi những vết thương trên người Soobin được xử lí xong, cậu đã mau mải muốn trở lại lớp học. Nhưng Beomgyu giữ lấy gấu áo cậu.
"Ở lại đi"
"Nhưng sắp hết tiết 2 rồi, vả lại nếu bị phát hiện thì chúng ta đều sẽ bị phạt"
Choi Beomgyu nằm trên giường, tay vắt lên trán.
"Tôi sẽ chịu trách nhiệm, tất cả..."
Rồi anh đập tay xuống vị trí cạnh mình : "Nằm xuống ngủ đi".
"Nhưng tôi... không buồn ngủ"
"Quầng thâm mắt"
Beomgyu không nói gì thêm nữa, để Soobin tự giác nằm xuống cạnh mình mà dần thiếp đi. Anh nhìn gương mặt nhiều vết bầm của cậu, lòng chua xót.
Gã cha tồi đó quả nhiên đối xử với cậu chẳng tử tế gì...
.
"Mày không tính dậy à?!" Dứt tiếng quát là thùng nước lạnh đổ ào xuống gương mặt người đang say giấc nồng.
Choi Soobin sặc nước choàng tỉnh, người đầu tiên cậu thấy chẳng phải lớp trưởng Choi Beomgyu.
"Sao thế? Tao không phải nó nên mày ngạc nhiên à?"
"B-Beomgyu... ở đ-đâu?"
"Mày bị nó xơi rồi bỏ rồi đấy. Nó cút xéo từ đời nào rồi"
Nhìn đồng hồ đã điểm 12 giờ trưa, Choi Soobin thốt giật mình. Cậu gấp gáp chuẩn bị rời khỏi phòng y tế.
"MÀY ĐỊNH ĐI ĐÂU?" Cùng với tiếng thét lớn, Choi Yeonjun quăng thân ảnh cậu lên giường. Mặt mày hắn đen kịt và hai con ngươi đục ngầu : "Thằng đó nói chơi mày sướng lắm đấy. Mẹ, chúng mày dám làm mấy trò đấy khi cho tao đứng ngoài à?!"
Trong óc Choi Yeonjun chẳng thôi suy nghĩ về nét mặt tự đắc và cái giọng hống hách của Beomgyu khi bước ra khỏi phòng. Hắn nhớ như in cái cười khẩy như khinh thường hắn. Hắn nhớ cả ánh mắt thỏa mãn khi Choi Beomgyu nhìn lại vào thân ảnh đang nằm gọn trên giường.
"Ngon tuyệt"
Choi Soobin thể hiện rõ nét hoang mang. Nãy giờ Yeonjun nói cái gì cậu chẳng hiểu. Nhưng nào có để cậu kịp hiểu, hắn thẳng tay xé toạc chiếc sơ mi lấm lem cậu đang mặc.
"Cậu làm gì vậy?"
Nét mặt bàng hoàng của Soobin khiến Choi Yeonjun càng thêm sôi máu.
"MÀY SỢ CÁI GÌ? HAY CHOI BEOMGYU CHỈ LỘT MỖI QUẦN MÀY RA? RỒI MÀY ĐỂ NÓ THỎA THÍCH ĐÂM CHỌC VÀO CÁI LỖ CỦA MÀY À?"
Bộ dạng như điên như dại của Choi Yeonjun hiện tại thật khiến Soobin rùng mình. Bất ngờ, hắn lao tới đôi môi cậu mà ngấu nghiến. Sự thô bạo của hắn khiến sự kháng cự của cậu vô ích, và nó làm sứt mẻ nhiều hơn hai cánh anh đào ấy. Máu từ môi cậu chảy trong miệng. Nước mắt cậu luồn qua kẽ hở. Cảm giác trong miệng cậu tanh hôi và mặn chát vô cùng. Choi Soobin thấy ghê tởm, ghê tởm tất cả và ghê tởm chính mình. Hắn buông đôi môi cậu, đặt lên gương mặt tèm nhem nước mắt sự khinh thường.
"Tao cũng muốn thử xem mày ngon tới mức nào"
Thấy hay thì vote chứ đừng lướt qua nhé các tình iu
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com