Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 5

Min Yoongi từ xa nhìn thấy một đứa nhỏ, vốn nghĩ là một trong những đứa nhóc mình vừa gặp trong văn phòng của lão viện trưởng, nhưng khi hắn nhìn kĩ thì không phải.

Quả thật đối với mấy chục đứa nhóc na ná nhau, để phân biệt trong lần đầu tiên không phải dễ. Chỉ là đứa nhóc đứng đó lại làm hắn thấy cực kì đặc biệt. Có thể vì nó khá...đẹp mắt, mà Min Yoongi lại yêu thích cái đẹp. Cũng có thể vì đôi mắt, đứa nhóc này có một đôi mắt đen láy, như một cái hố đen của vũ trụ, trống rỗng nhưng lại hút tất cả mọi thứ xung quanh vào trong nó.

"Alex, thằng bé này..."

Alex cũng quan sát Hoseok, đúng là đứa nhỏ này không xuất hiện, bằng không một đứa nhỏ đặc biệt như vậy bọn họ làm sao có thể bỏ qua.

Hoseok thấy hai người càng lúc càng bước lại gần cậu, bản thân cậu không thể chạy, ai biết được nếu chạy có thể làm hắn mất hứng mà bẻ gãy chân cậu hay không. Nhịp tim đập đến mức muốn nổ tung, cả người cậu đều lạnh nhưng gương mặt không lộ ra một biểu cảm gì cả, đến mắt cũng không chớp.

Bầu trời lúc nãy còn rất đẹp, bây giờ không hiểu từ lúc nào mây đen đã kéo đến, cả khu vườn liền tối sầm, Min Yoongi lại càng giống ác quỷ đi lên từ địa ngục.

Hoseok bây giờ chỉ mới mười tuổi, chiều cao cũng được xem là dạng thấp bé nhất trong cô nhi viện, Min Yoongi quay sang phải nhả khói, rồi đưa tẩu thuốc cho Alex. Hắn khom người, một tay chống lên chân, một tay vươn ra muốn xoa đầu cậu.

Hoseok thấy bàn tay hắn muốn chạm vào mình, nhanh chóng lùi lại hai bước. Min Yoongi nhướn mày khi bạn tay mình lơ lửng trong không khí, khẽ cười "Thì ra là một con nhím nhỏ".

Một con nhím nhỏ, sẽ xù lông với hàng trăm cái gai nhọn khi có kẻ dám đụng vào mình, một con nhím hoang.

"Hay là để em nói chuyện với nó" Alex lên tiếng, dù sao tính tình hắn không tốt, thằng bé này còn nhỏ, lỡ làm phật lòng hắn thì sợ lại không tốt.

Min Yoongi phất tay, không bị mất hứng mà ngồi xổm xuống "Cho chú biết tên của con đi?"

Mặc dù hắn cố gắng thả nhẹ thanh âm, nhưng Hoseok vẫn nghe được sự ép buộc, không cho phép từ chối. Hoseok im lặng, gương mặt vô cảm đối diện với nụ cười giả tạo trên môi Min Yoongi.

Một phút, hai phút, ba phút trôi qua, hắn vẫn không nhịn được câu trả lời. Alex cảm thấy lo lắng thay cho cậu, lại tiếp tục vì Hoseok mà mở miệng "Anh, hay là thằng nhóc nó bị bệnh tâm lý. Em nghe nói cũng có mấy đứa trong cô nhi viện bị chứng tự bế".

Những đứa trẻ trong cô nhi viện so với những đứa trẻ khác cực khổ vất vả hơn rất nhiều, ở độ tuổi vốn dĩ phải được tự do vui vẻ chơi đùa, chúng nó phải đối diện với việc kiếm ăn và lắp đầy cái bụng đói, phải học lấy lòng người khác, hài lòng người đến nhận con nuôi. Có những đứa trẻ bị bỏ rơi từ mới lọt lòng, cũng có những đứa bị chính cha mẹ mình mang đến đây, rồi lạnh lùng quay đi, không bao giờ quay lại nhìn chúng dù chỉ một lần. Từ đó tâm lý chúng như một cái vòng tròn từ từ thu nhỏ lại, không muốn đối diện với bất cứ ai, cũng không muốn ai chạm vào chúng.

"Tự bế?" Hắn lẩm nhẩm, lại nhìn đến cái lồng sóc trong tay Hoseok "Một con sóc đáng yêu đấy, chú có thể chạm vào nó không?"

Hoseok liếc mắt nhìn hắn, quay lưng lại đem con sóc vào bên trong kho, đóng chặt cửa lại. Min Yoongi cũng đã đứng thẳng người dậy, hai mắt nhìn vào nhóc con vẫn coi hắn như người vô hình. Thấy Hoseok có ý định quay về hướng cô nhi viện, hắn đã đứng chắn trước mặt cậu, hắn cười, như ý cười lại không chạm đến đáy mắt "Con vẫn chưa trả lời câu hỏi của chú bé con à?"

"Ngài Min, Hoseok là thằng bé ít nói nhất của cô nhi viện của chúng tôi, thêm nữa vừa mới ốm dậy, mong ngài đừng trách".

Một sơ đi đến, trên tay là một giỏ mây chứa đầy chăn mền, cũng chính là người đưa lũ nhỏ đến gặp hắn khi nãy. Cô cười chào hắn, lại nhẹ giọng với cậu "Hoseok, sơ Yuri nhớ con là một đứa trẻ ngoan mà, mau chào ngài Min, ngài ấy đã chuẩn bị cho tụi con rất nhiều đồ chơi đấy".

Dưới ánh mắt động viên của sơ, cậu vẫn không hé răng, còn ngược lại đứng nép người phía sau sơ. Cuối cùng sơ cũng không còn cách nào khác, ái ngại nói với hắn "Mong ngày Min thông cảm, thằng bé là Hoseok, là một đứa trẻ nhút nhát, tôi thay nó xin lỗi ngài".

Sơ Yuri có thể xem là người nhân hậu nhất, cũng thật lòng yêu thương những đứa trẻ. Nhưng dù yêu thương chúng cỡ nào cô vẫn không thể làm trái lời viện trưởng được.

Một đứa trẻ nhút nhát sao? Có đứa trẻ nhút nhát nào mà gặp hắn lại không hề sợ hãi, chưa kể đứa nhóc tên Hoseok này cho hắn cảm giác nó vô cùng bài xích hắn, chán ghét hắn.

"Không sao, chỉ là một đứa nhỏ thôi mà, tôi không để bụng đâu. Trời cũng đã trễ, tôi cũng nên quay về thôi".

Trước lúc rời đi, đôi mắt hẹp dài của hắn không quên lướt qua cậu một lần nữa, mới ngậm lại tẩu thuốc xoay người đi. Hoseok bây giờ mới phát hiện, lưng mình đã ướt đẫm một mảng, dưới áp lực của Min Yoongi, chỉ có bản thân cậu mới biết mình dường như đã dùng sạch sức lực để chống đỡ.

Sơ Yuri thấy vẻ mặt xanh trắng của cậu trai, cũng chỉ nghĩ hành động kì lạ hôm nay của Hoseok là do cậu bị ốm, chỉ nhắc nhở cậu quay về ăn cơm tối rồi nghỉ ngơi.

Tâm trí Hoseok bây giờ trở nên hỗn loạn, ông trời đúng là thích trêu đùa cậu. Rõ ràng trao cho cậu một cơ hội để bắt đầu lại, những vẫn an bài để cậu và Min Yoongi một lần nữa gặp nhau. Nhưng cậu cũng không tính là quá xui xẻo, bởi vì hắn đã chọn Minhyuk làm "con nuôi", thêm sơ Yuri cũng đã nói cậu là một đứa nhỏ kì quặc, với tính tình của hắn, hắn sẽ không chọn một tay sai tương lai có thể bị bệnh tâm thần được. Đúng vậy, đây có thể là lần gặp cuối cùng trong đời này của Hoseok.

Cậu tiếp tục cuộc sống ở cô nhi viện, đi giao báo, cũng có vài người đến tìm con nuôi, Hoseok may mắn được một đôi vợ chồng già nhận nuôi.

Lúc trước có nhiều cặp vợ chồng yêu thích Hoseok, vì một đứa trẻ xinh đẹp vẫn lấy được hảo cảm của người khác hơn. Nhung vì tính tình cùa đứa nhóc này quá mức lạnh nhạt, lại không cho bọn họ đụng vào người, thế nên cậu đến bây giờ vẫn còn ngây người ở cô nhi viện.

Đôi vợ chồng này đã hơn bốn mươi, là người của thành phố C. Hai người lấy nhau gần hai mươi năm nhưng vẫn chưa có con, cuối cùng chọn cách đi nhận nuôi con. Người chồng hiện đang có bệnh tiểu đường, ông sợ sau này mình mất đi thì vợ phải cô độc một mình, nên muốn tìm con để có người sau này chăm sóc bà, cũng để ông được hưởng thú vui con cái ở những năm cuối đời.

"Mình xem, đôi mắt và cái miệng của đứa nhỏ này rất giống em lúc trẻ"

Ông vui vẻ nắm tay vợ nói, người vợ nhìn cậu một hồi, cũng gật đầu cười "Đúng vậy, đúng là có nét giống".

Sơ biết ông bà đã yêu thích Hoseok, cô cũng không muốn tuổi thơ của cậu trải qua trong cô nhi viện này, liền lên tiếng "Hoseok là đứa nhỏ ngoan ngoãn, lại rất nghe lời. Chỉ là thằng bé có hơi khép kín so với các bạn, nhưng lại hiểu chuyện hơn nhiều".

Người vợ lấy trong cái túi xách lớn của mình ra một cái hộp màu xanh dương đậm, trên đó thắt một cái nơ bạc, bà dịu dàng đưa nó cho cậu "Đây là món quà gặp mặt của cô, Hoseok nhận cho cô vui nhé".

Đôi mắt đen của cậu chớp nhẹ, bàn tay ngập ngừng đưa ra, chậm chạp nhận lấy. Bà cười càng thêm sâu "Con có thể mở ra xem có thích không?"

Hoseok kéo cái nơ ra, mở nắp hộp. Bên trong là một cái khăn quàng cổ bằng len màu cà phê sữa, cậu cầm khăn len trong tay lên, vuốt ve, cảm nhận được sự mềm mại, khác hẳn cái khăn quàng cổ đã sờn của cậu. "Khăn này là vợ tay chính tay đan, mất một tuần lễ để tặng con đấy, con trai".

Cậu ngước mắt nhìn người chồng, đuôi mắt đây vết chân chim của ông nheo lại, nhưng vẫn thấy được sự mong chờ trong đó.

"Con cảm ơn ạ".

Nghe được giọng nói non nớt mềm mỏng của cậu, người vợ che miệng hạnh phúc, nhìn về phía sơ Yuri "Có phải Hoseok chấp nhận về với chúng tôi không?"

Sơ Yuri cũng vui mừng trong lòng, chuyển ánh nhìn đến Hoseok như muốn cậu tự trả lời. Với Hoseok, chỉ cần rời khỏi đây chính là điều mà cậu luôn mong ước, trước kia cậu luôn lãnh cảm với những cặp vợ chồng muốn nhận nuôi mình vì ánh mắt của bọn họ khi nhìn cậu, vẫn còn xa cách rất nhiều. Nhưng với đôi vợ chồng già này, cậu nhận thấy trái tim ấm áp của họ, vì họ thật sự muốn cho cậu một gia đình. Làm sát thủ được gửi gắm trong những tổ chức kẻ thù của Min Yoongi, khiến cho cậu đọc vị được phần nào những người tâm tư đơn giản.

"Mong cô chú sau này sẽ chiếu cố con nhiều hơn ạ"

Hoseok đứng dậy khỏi ghế, gập người trước hai người. Hai ông bà muốn đỡ cậu nhưng lại nhớ Hoseok không thích mọi người chạm vào mình, chỉ có thể liên tục nói ngoan. Vì hai ông bà còn có công việc ở thành phố C nên năm ngày sau sẽ đến đón Hoseok, trước khi đi còn để lại rất nhiều bánh và sữa cho cậu, không quên nhờ sơ Yuri nhắc nhở cậu phải ăn uống nhiều hơn.

Tin Hoseok được nhận nuôi đã nhanh chóng lan khắp cô nhi viện, mọi người chưa kịp cảm thán sự may mắn của thằng nhóc lập dị này thì đã xuất hiện tin tức khác, ba mẹ ruột của anh Seokjin đã đến tìm con ruột của mình.

Tin tức này là nhóc mập Hyungjong với cậu, nó vừa gặm bánh mì vừa khua tay múa chân kể chuyện "Cậu biết không Hoseok, ba mẹ của Seokjin khóc quá trời, mẹ anh ấy ôm chặt lấy ảnh, còn suýt nữa khóc đến ngất. Nhưng mà ba mẹ anh ấy giàu lắm nghen, xe hơi bóng loáng, còn có cả tài xế riêng nữa".

Việc này kiếp trước cậu có nghe qua, nhưng cũng không thân thiết với anh nhiều nên cũng chỉ dừng lại ở việc gia cảnh nhà Seokjin là một gia đình giàu có. Hình như kiếp trước anh Seokjin rời khỏi cô nhi viện trước cả cậu nữa.

"Rồi anh ấy như thế nào?"

Hoseok hỏi, nhóc mập quẹt cái khóe miệng của mình đáp "Hình như mình nghe kể là ảnh vùng bỏ chạy luôn".

Hoseok nhíu mày, với tính tình hiền hòa như Seokjin, lại có phần lễ giáo thì bỏ chạy không giống anh lắm.

"Thế anh Seokjin quay về chưa?" Nhóc mập nhún vai lắc đầu. Hoseok gấp cuốn sách trong tay lại, cậu nghĩ cậu có thể tìm được Seokjin.

Đúng như những gì cậu nghĩ, khi cậu đến, Seokjin đang ngồi ở cái vườn nhỏ, ngón tay vẽ nguệch ngoạc trên mặt đất.

"Anh Seokjin".

Cậu khẽ gọi, nghe tiếng của Hoseok, ngón tay của anh cũng ngừng lại "Sao em lại tới đây?"

"Em tới chúc mừng anh, em nghe nói anh tìm được bố mẹ ruột của mình". Cậu ngồi xuống cạnh anh, tựa mặt lên đầu gối mình. "Nhưng hình như anh không vui?"

Seokjin nhìn đôi mắt đen của cậu, có chút lo lắng liền anh phì cười "Không phải không vui, chỉ là anh không biết phải nói gì với ba mẹ ruột thôi".

Đây không phải nói dối, anh đã tách khỏi cha mẹ mình gần mười năm, bây giờ gặp lại tránh không khỏi xa lạ, không biết phải làm thế nào mới đúng.

"Nhưng em thật lòng vui mừng cho anh" đôi môi của cậu cong lên, để lộ đồng điếu nho nhỏ. Seokjin nhìn đến ngây người, nụ cười của Hoseok quá đẹp rồi, rực rỡ còn hơn pháo hoa anh đã thấy trên tivi. Nụ cười này của cậu là thật lòng chúc mừng anh.

Seokjin cũng muốn chúc mừng việc cậu được ba mẹ nuôi nhận nuôi, anh đã nghe sơ Yuri nói qua. Nhưng chưa kịp mở lời thì giọng nói lớn của Hyungjong từ xa đã chen ngang "Hoseok ơi, cậu mau đi theo mình. Viện trưởng nói ngài Min đã chọn cậu làm con nuôi rồi".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com