YunJae
Mình up fic này chỉ với một mục đích duy nhất là tiện việc download về điện thoại. Hoàn toàn phi lợi nhuận. vì thế nếu Au không đồng ý mình sẽ lập tức gỡ xuống.
Cám ơn Au vì đã viết câu chuyện này
Extra_ Hoa cưới hạnh phúc
-Không được, cái này không được.
Phịch! Một chiếc áo lại bị ném xuống đất không thương tiếc.
-Cái này màu chói quá, bỏ.
Phịch! Lại một cái nữa.
-Bộ thứ mấy rồi?
Yoochun quan tâm hỏi Han kyung.
-Hình như là…bộ thứ 15.
Han kyung như chết đứng nhìn vị hôn phu của mình.
-Mới 15 thôi à? Thế thì chưa được, cứ tiếp tục thay đi.
Yoochun không nhịn được mà phì cười. Lấy Heechul thì Han kyung sẽ phải chiều theo những sở thích của cậu ta. Mà những sở thích đó….cứ từ từ hưởng thụ vậy. ^^
-Tôi thấy em ý mặc bộ nào cũng đẹp mà.
-Nhưng cậu ta thì không nghĩ thế đâu! Thôi ở lại vui vẻ , tôi cũng phải về xem bảo bối của mình mặc thử lễ phục đây.
Anh mỉm cười , vỗ vai an ủi ông bạn cùng khổ và quay trở về. Có lẽ lễ phục cũng mang tới rồi, bộ đó anh tự tay dặt cho Su Su chắc sẽ rất hợp.
……
-Changmin! Lễ phục của Yunho và Jae Joong mang tới rồi.
Lee Teuk vui vẻ mang hai chiếc hộp lớn vào sảnh chính. Nhưng có vẻ nơi này….đang mang một màu sắc hết sức là….u ám.
-Khốn kiếp! Mình luôn ghét hắn ta!
Changmin hầm hầm ngồi trên ghế và lầm bầm “nguyền rủa” kẻ nào đó.
-Chang….Changmin! Tôi để lễ phục ở đây nhé!
Lee teuk cẩn trọng đặt hai chiếc hộp xuống và định rời khỏi nơi đáng sợ này. Cậu ta cứ như núi lửa sắp phun trào vậy .
-Mai là đám cưới rồi mà còn…..KHÔNG CƯỚI XIN GÌ HẾT!!!!
Phun….phun rồi! Núi lửa phun trào rồi T.T
-Chết…chết mất! Sao nơi này toàn hội tụ những kẻ đáng sợ vậy??
Lee teuk té ngã xuống đất, đau khổ nhìn cái núi lửa di động kia. Cậu ta tức giận chuyện gì thì cũng đừng dọa chết người ta chứ. Ôi! Tim tôi.
Vậy tại sao Changmin của chúng ta lại tức giận đến vậy? Đó là vì….
Ngày mai là đám cưới rồi, nhưng có người vẫn rất ham vui, ưa thích những hoạt động mạnh. À, cũng không mạnh lắm, cũng bình thường thôi .^^
Phòng của chủ nhân Blossom.
~Ahhh….Yun….Yunho à!!
Jae Joong đỏ mặt kêu lên, hơi thở cũng trở nên gấp gáp. Hai bàn tay cậu bấu chặt xuống giường, cơ thể không tự chủ mà vặn vẹo lên xuống.
-Ngoan nào… Jae Joong!
Hắn mỉm cười đê tiện. Những ngón tay ma mãnh không ngừng trọc ghẹo hang động thầm kín. Đã lâu hai người không thân mật nên nơi này cũng đã trở nên thật chật trội. Nhưng Jae Joong đang bệnh, phải thật nhẹ nhàng….Thật nhẹ nhàng! =.=”
~Ahhh…đừng….mai là đám cưới mà…để mai không được sao??
Cậu nhăn nhó nói. Thân thể không ngừng run rẩy qua từng cái động chạm của hắn.
-Mai hay hôm nay cũng như nhau thôi. Giai đoạn “động phòng” chúng ta cứ làm trước cũng được.
Hắn nham nhở nói. Khẽ cúi xuống hôn lên đôi môi nhỏ đang không ngừng phản đối kia, hắn thật sự rất nhớ….Nhớ cảm giác khi được chạm vào cậu và khi được hòa vào trong cơ thể mỏng manh này. Để có thể cảm nhận được…con người nhỏ bé này là của hắn, chỉ một mình hắn mà thôi.
~Arrrgggg….mai…mai em không đi được…ahhhh!!!
Cậu yếu ớt đẩy hắn ra. Thật là cơ hội, lợi dụng người ta đang bệnh mà làm tới. Ngày mai là đám cưới. nếu tướng đi kì cục sẽ rất mất mặt
-Không sao, mai anh bế em đi làm đám cưới.
~Aaaaaaa….Không mà!!!!
Vậy là đại sắc lang lâu ngày không được ăn đã không kiềm chế nổi mà xơi tái bé heo ốm yếu. Thử nghĩ xem, liệu ngày mai bé heo có còn đủ sức để đi…à không “lết” tới thánh đường gặp cha xứ không? *chúa phù hộ bé heo, a men! =.=*
……
Phòng Yoochun:
-Cái….cái gì thế này?
Junsu trợn mắt nhìn bộ lễ phục trên tay. Thứ này mà là lễ phục ư, nhìn giống mớ rẻ rách thì đúng hơn đấy.
-Su à! Anh về rồi nè!
Yoochun vui vẻ vào phòng. Có vẻ như vì quá vui vì đám cưới ngày mai nên anh đã không cảm nhận được bầu không khí u ám nơi đây. *chậc! tội nghiệp *
-Park Yoochun! Cái thứ này là cái gì hả??
Junsu giận dữ ném bộ lễ phục hơi bị nhiều ren một chút về phía anh.
-Sao….sao thế? Anh đặt riêng cho em mà.
Yoochun không hiểu lắm, bộ quần áo rất đẹp mà. Rất hợp với Su Su đáng yêu ^//^
-Tôi giết anh bây giờ! Thứ này ai mà mặc được.
Cậu điên tiết quát lớn. Nhìn xem, mấy cái đăng ten khỉ gió gì đây, đây là thế kỉ 21 chứ không phải thời kì Phục Hưng những năm 60. Muốn mọi người cười cậu chết sao.
-Nhưng…nhưng mà…._Yoochun gần như muốn mếu, cái này là khó khăn lắm mới tìm được người may đó, giờ bỏ đi sao??
-Nếu anh không đổi bộ khác ngay bây giờ. Thì mai tự cưới một mình đi!
-Không…Không!! Đổi đổi, đổi ngay bây giờ.
Cuối cùng anh phải ngậm ngùi gọi điện đổi một bộ khác. Nhưng bộ lễ phục này….anh đã tự tay vẽ đấy.TT.TT
……
Bệnh viện Survivor
-Không, không! Màu đen mà, cho cái cổ tay viền trắng thôi. Tôi nói bao nhiêu lần rồi.
(……..)
-Không, đính saphia ý. Tôi không thích thạch anh.
(……….)
-Bác sĩ bận rộn y như ngày mai người đám cưới sẽ là anh ta vậy.
Sungmin chán nản nhìn Kibum. Bác sĩ có vẻ hơi quá mức rồi, phù rể thôi làm gì cầu kì dữ vậy. Mà hình như dạo này anh ta không có ngủ gật nữa, “cô bác sĩ” lần trước hình như đã chỉ bác sĩ phương thuốc bí truyền gì đó.
-Sungmin! Theo cậu hoa cưới nên chọn hoa hồng đỏ hay hoa hồng tím?
Kibum vội quay lại hỏi, vẻ mặt rất nghiêm túc. Lẽ ra khi chữa bệnh bác sĩ nghiêm túc được một phần thế này thì tốt quá, Sungmin nghĩ thế đấy. =.=”
-Dạ ,còn tùy thôi! Nhưng bác sĩ, phù rể thì cần gì hoa cưới.
-Hả? Thôi chết, quên mất! Haizzzz!!!
Đang hí hửng đột nhiên Kibum xịu xuống như thể quả bóng xì hơi. Quên mất mai mình làm phù rể thôi, có phải làm chú rể đâu.
-Thồi được rồi! Sungmin trông bệnh viện nhé!
Kibum đứng dậy , khoác áo ra ngoài.
-Bác sĩ đi đâu thế?
Cậu tò mò hỏi với theo.
-Mua nhẫn cưới!
-Hả? Không….không, phù rể thì cần nhẫn cưới làm gì chứ????
Ôi trời ơi! Thật là bận rộn quá đi!
…………..
Cuối cùng ngày mà tất cả những con người ở Blossom này mong chờ cũng đã tới. Ngày mà nơi này tràn ngập hoa và những tiếng cười.
Đám cưới được tổ chức ở khuôn viên lớn của biệt thự. Cây cối xung quanh tràn ngập một màu xanh tươi cùng hương hoa thơm phảng phất. Các bàn tiệc được bày biện sang trọng. chính giữa khuôn viên là tháp băng hình thiên thần được điêu khắc cầu kì. Nhưng sao thiên thần không có cánh nhỉ? Mà hình như bị gãy thì phải, cái này là Lee Teuk chuẩn bị a. _.__!
Đến giờ cử hành hôn lê, ba chú rể lần lượt bước ra. Tiếng vỗ tay rào rào, hoan nghênh đám cưới lớn nhất của Blossom.
Đầu tiên, Yoochun , Han kyung và Yunho bước tới đừng trước bục nơi cha xứ đọc lời nguyện . Cả ba đẹp như những bức tượng điêu khắc hoàn mĩ, mỗi người một vẻ khiến những trái tim non nớt của các thiếu nữ không kìm lòng mà xao động. À quên mất, còn một người nữa cũng đẹp không kém, dó là chàng phù rể của chúng ta, nhưng sao Kibum cứ sốt ruột điều gì vậy nhỉ? Các chú rể còn không sốt ruột tới mức ý nữa cơ mà.
Hồi chuông đầu tiên reo lên, mọi người đỏ dồn tới phía chiếc cổng giả được kết bằng hoa và bóng. Đợi chờ “cô dâu” đầu tiên.
-Woaaaaa!!! Đẹp quá!
Mọi người trầm trồ lên khi Heechul bước ra. Han kyung mỉm cười mãn nguyện nhìn cô dâu của mình, quả không uổng công anh ngồi đợi cậu thay gần 30 bộ quần áo T.T Rất xứng đáng, rất xứng đáng.
Heechul bước từng bước từ tốn đến chỗ Han kyung. Mái tóc dài màu đỏ hung của cậu được buộc cao lên đằng sau làm lộ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp ra. Bộ lễ phục cách điệu màu bạc khiến cho thân hình mảnh mai của cậu càng trở nên yểu điệu và quyến rũ.
-Em thật xinh đẹp, Chullie!
Han kyung hạnh phúc nắm lấy bàn tay của cô dâu. Khẽ nói nhỏ đủ để cậu nghe thấy.
-Nói thừa, em lúc nào chẳng đẹp!
Tuy miệng nói thế nhưng gò má trắng của cậu cũng đã ửng hồng không ít.
Keng!!!!
Hồi chuông thứ hai reo lên, Yoochun hồi hộp chỉnh lại cavar. Giờ phút trọng đại tới rồi,
thật là….mong đợi.
-Cô dâu dễ thương quá!
-Rất đáng yêu!!! Thật muốn chạm vào khuôn mặt bầu bĩnh kia.
“Láo toét, dám tơ tưởng tới Su Su của ta. Lát nữa phải sai người giải quyết tên phát ngôn bừa bãi kia mới được.”
Yoochun hằm hằm nhìn kẻ vừa ngu ngốc phát biểu một điều cũng ngu ngốc chẳng kém.
Junsu ngượng ngùng bước đi trên thảm đỏ. Mái tóc của cậu được chải gọn ra đằng sau làm lộ vầng trán cao cùng khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, bộ lễ phục vàng kim khiến cho cậu như trở nên tỏa sáng, rực rỡ trong ánh nắng dịu dàng. Thỉnh thoảng cậu lại khẽ mỉm cười bởi một lời khen của ai đó, hai gò má càng thêm ửng đỏ , thập phần đáng yêu.
-Chun à!
Cậu mỉm cười rạng rỡ với người chồng tương lai của mình. Nụ cười tươi như thể nắng ban mai tỏa rạng ngời.
“Thật muốn đè em ra quá, Su ạ! Mà thôi đợi tới lúc động phòng đi đã.”
Yoochun nham nhở nghĩ. Khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ của Junsu, anh mỉm cười sung sướng đưa cậu tới trước mặt cha xứ. Nhanh lên, nhanh tới giai đoạn cuối cùng đi. ^^
Kenggggg!!!
Hắn mỉm cười khẽ nhìn nơi cổng hoa. Cô dâu cuối cùng, bảo vật xinh đẹp quý giá nhất thế gian của hắn. Mau tới đây nào.
Nhưng….
-Sao lâu thế nhỉ?
-Không biết có chuyện gì không?
Mọi người bàn tán xôn xao khi cô dâu cuối cùng có vẻ xuất hiện hơi chậm.
-Này, hôm qua là lần thứ mấy thế?
Yoochun ghé qua tai hắn, thì thầm hỏi.
-Không thể! Tôi đã rất nhẹ nhàng mà, có lần thứ ba thôi.
Hắn khẽ nhíu mày, khe khẽ đáp lại.
-Chúa ơi! Jae Joong đang bệnh đó.
Yoochun lại thì thầm cảm thán.
-Chính vì bệnh nên mới có ba lần thôi đấy.
Hắn sốt ruột nhìn ra cổng hoa, chờ đợi.
-Chậc! Cậu ta….đúng là…giống mình. Haizzzz!!!
-Ồ! Đến rồi!
-Xinh đẹp quá!!!
Bốp!! Bốp!!!!!
Mọi người hứng khởi đứng hẳn dậy, vỗ tay rào rào , ánh mắt dường như không thể rời khỏi phía sau cổng hoa.
Từng bước, từng bước một. Hắn thấy một màu trắng thuần khiết, một màu trắng rực rỡ xinh đẹp……Cô dâu của hắn, tới rồi.
Jae Joong chậm rãi bước ra, theo sau là Changmin. Bộ lễ phục trắng mà hắn chọn quả
nhiên thật phù hợp với cậu. Cậu đẹp rạng rỡ và như thể tỏa sáng giữa mọi người, mái tóc
dài được cắt gọn gàng ôm sát hai bên gò má và đôi môi nhỏ thì đỏ mọng như trái dâu
tây ngọt ngào. Có điều nhờ công sức của ai đó, cậu trở nên thập phần quyến rũ hơn
nhưng….dáng đi thì….
-Jae Hyung! Có sao không?
Changmin ái ngại nhìn cậu. Tuy đã cố không để cho mọi người thấy rõ nhưng có vẻ
không ổn lắm.
~Không sao!
Cậu mỉm cười với nó. Nhưng trong lòng không ngừng oán trách kẻ kia.
“Đã nói là một lần thôi mà hành tới hành lui. Đáng ghét!”
-Thật là…_Không còn đủ kiên nhẫn, trước ánh mắt bất ngờ của mọi người, hắn bước
từng bước tới chỗ cô dâu của mình.
~Yun…A!
Cậu giật mình khi cả thân người bị nhấc bổng lên. Hắn không ngần ngại bế cô dâu của
mình lên và đi thẳng tới trước mặt cha xứ. Trước ánh mắt còn chưa hết bất ngờ của mọi
người, hắn lạnh lùng nhìn cha xứ và “yêu cầu” :
-Được rồi! Tuyên bố đi!
Cha xứ nhìn khuôn mặt đầy “ thiện cảm” của hắn thì lập tức giở kinh thánh ra và không
chậm trễ tuyên bố.
Và…..đám cưới bắt đầu^^
Sau khi tuyên bố các đôi là vợ chồng thì tới phần quan trọng không kém. Đó là trao hoa
cưới.
-Mọi người tôi ném nhé!
Junsu thích thú tung bó hoa trong tay mình lên. Các cô gái vội vàng reo lên và chờ đón bó
hoa. Nhưng người bắt được bó hoa…..
Bộp!!
-Hả??????
Các cô gái xinh đẹp trợn mắt nhìn chàng trai vừa “ cướp” bó hoa của bọn họ. Nhưng anh
chàng đó lịch thiệp quay lại và mỉm cười với các cô. Căm ghét biến mất và thay vào đó
là hồi hộp. Ai cũng mong anh ý sẽ tặng bó hoa cho mình. Nhưng…lại nhưng….
-Teuki, tặng em đấy!
Kang In mang bó hoa tới trước mặt Lee Teuk , vui vẻ đưa nó cho cậu.
-A…cảm ơn!
Lee Teuk đỏ mặt , bối rối cầm bó hoa.
Vậy là năm sau sẽ có một đôi nữa nên vợ nên chồng….^^
-Không sao đâu! Bậy giờ tôi sẽ ném hoa.
Heechul hùng hổ cầm bó hoa và ném cho các thiếu nữ. Nhưng…T^T
Bộp!!!
-Woa! Kyu, anh giỏi quá!
Sungmin vui vẻ reo lên. Thích thú nhìn chàng trai mặt lạnh đang cầm bó hoa trong tay.
-Kyu, cậu lấy hoa làm gì?
Han kyung khó hiểu nhìn thân tín của mình.
-Để tặng chứ còn làm gì ạ!
Kyu hyun lạnh lùng đáp lại.
Một lần nữa các tiểu thư hi vọng người được nhận bó hoa sẽ là mình. Nhưng Kyu hyun
lạnh lung bước qua những tiểu thư yêu kiều và tới bên cạnh cái người vừa reo lên lúc
nãy.
-Cho tôi sao?
Sung min bất ngờ hỏi khi thấy Kyu giơ bó hoa ra trước mặt mình.
-Ừ! Cho cậu.
Kyu hyun không nhìn Sungmin mà quay qua chỗ khác trả lời.
-Cảm ơn!
Sungmin vui vẻ ôm lấy bó hoa và cười tít mắt.
-Cậu ta chưa bào giờ có biểu hiện gì nhiều hơn một cái nhíu mày khi ở bên cạnh anh.
Han kyung chua xót nhìn người anh em đã theo mình gần 15 năm.
-Không sao! Đó là một dự cảm tốt!
Heechul không để tâm mà nói.
Vậy bây giờ….chỉ còn bó hoa cuối cùng.
~Ôi!
Jae Joong ái ngại nhìn những đôi mắt rực lửa đang chiếu về mình. Kiểu này dễ có đánh
nhau mất.
-Mau ném hoa đi!
Hắn vẫn ôm chặt cậu trên tay, mỉm cười âu yếm nhìn hôn phu xinh đẹp.
~Được….!!!
Cậu giơ bó hoa lên và ném. Các cô gái hừng hực nhìn bó hoa, quyết tâm lần này phải
cướp cho được.
Nhưng…..
Một thân ảnh nhảy lên và….Bộp!
An toàn đáp xuống.
-Tặng ai bây giờ?
Kibum hớn hở cầm bó hoa trong tay.
-Anh thích ai thì đi mà tặng.
Changmin lạnh lùng nói.
-Anh muốn tặng người anh yêu!
Kibum suy nghĩ nhìn bó hoa.
Có người giật mình và có một đám người chờ đợi.
-Đi ….đi mà tặng.
Nó cố tỏ vẻ không có gì. Quay mặt đi làm bộ không quan tâm.
-Vậy thì….._Kibum quay lại đám thiếu nữ, ngó nghiêng tìm kiếm.
“Anh ta dám sao? Đồ sâu ngủ đáng ghét!”
Nó liếc nhìn Kibum. Vậy ma nói thích nó, mắt cứ dán lấy đám con gái đó , đồ nói dối.
-Người tôi yêu là….
*nín thở* => đám tiểu thư =.=!
-Shim Changmin! Tặng cho em!
Kibum vui sướng giơ bó hoa ra trước mặt nó.
-Tôi…tôi…_Nó bối rồi nhìn bó hoa.
-Này, Kibum kiểu cách như thế từ bao giờ thế?
Yoochun huých tay hắn hỏi.
-Sao tôi biết được chứ!
Hắn lơ đãng trả lời. Thỉnh thoảng lại cúi xuống hôn chụt lên môi bảo bối của mình làm cậu xẩu hổ đỏ hết cả mặt. Nhưng như vậy chỉ càng thêm xinh đẹp thôi ^^
-Nhận nhé!
-Tôi…không thích đâu! Nhưng nể mặt Jae hyung nên tôi nhận thôi.
Nó lung túng cầm bó hoa, cố gắng không để cho Kibum thấy khuôn mặt ửng đỏ của mình. Gì chứ, là vì Jae hyung thôi, chứ nó cũng chẳng thích đâu.
-Thật là….chứ “ thích “ hiện rõ lên mặt rồi còn làm bộ.
Heechul bĩu môi nói.
Chợt…..RẦM!! RẦM!!!
Không thể chịu nổi, cùng lúc ba bó hoa, ba anh chàng đẹp trai….đều bị tước mất. Các vị tiểu thư không kìm nổi mà lên huyết áp, ngất xỉu tại chỗ. Thật quá sức chịu đựng rồi >.<
-Họ không sao chứ?
Junsu ái ngại nhìn “đống xác” nằm dưới chân mình.
-Không sao, lát nữa sẽ có người thu dọn.
Yoochun bình thản đáp và cúi xuống bế cục cưng của mình lên.
-Này hai người, chúng ta làm xong hết rồi đúng không?
Han kyung cũng đã bế Heechul trên tay, quay lại hỏi hai chú rể kia.
-Ừ! Còn mỗi công đoạn cuối cùng thôi!
Yoochun tiếp lời. Các “ cô dâu” vẫn ngây ngốc không hiểu.
-Động phòng thôi!
Hắn là người kết thúc. Đến lúc này ba em cừu non mới vỡ lẽ. Nhưng quá muốn rồi .
-ĐI THÔI!!!
Ba đại sắc lang hét lớn và ôm cừu nhỏ đi. Ba chú cừu nhỏ chỉ còn biết cách cầu trời…Ngày mai sẽ xuống được giường ! Amen~~~
-Biết thế bảo họ làm công đoạn này thôi cũng được.
Kibum bình thản nhận xét.
-Anh bị điên hả?
Changmin liếc xéo anh.
-Được rồi! Đi ăn tiệc thôi!
Kang In lùa cả đám đi tới sảnh chính. Không có chủ trì thì khách tự phục vụ thôi.
-Thật là…tôi cũng muốn có một đám cưới như này!
Sungmin mơ mộng nói.
-Được vậy tôi sẽ làm cho cậu một đám cưới như vậy.
Kyu hyun mỉm cười nói.
-Em cũng muốn!
Đến lượt Lee Teuk kêu lên.
-Được! Teuk muốn gì cũng được.
Kang In ôm lấy người yêu kéo đi.
-Vậy…em có muốn không, Changmin?
Kibum dè dặt hỏi nó.
-Sao cũng được.
Nó bước nhanh qua anh. Không muốn kẻ si ngốc kia nhìn thấy nụ cười hạnh phúc trên môi.
Đám cưới kết thúc rồi. Hãy chờ đón tới năm sau. Có lẽ chúng ta sẽ có thêm một đám cưới ba nữa chăng? Và hi vọng lần này các tiểu thư sẽ may mắn hơn.
Extra PICTURE OF YOU
* * *
“Mình ơi khi nào mình mới rảnh đi thăm mẹ với em?”_JaeJoong nhìn Yunho đang chìm ngập trong đống tấu chương liền thắc mắc, tuy Yunho là vua một nước nhưng có cần bận rộn đến thế không? Dạo này anh gần như chẳng có thời gian để nói chuyện với cậu luôn.
Từ ngày tìm được lỗ đen JaeJoong cứ rảnh rỗi liền chui qua để thăm mẹ. Ban đầu thì cũng vui nhưng tần suất mẹ hỏi thăm về Yunho ngày càng nhiều, mà Yunho lại quá bận chẳng có thời gian để đi cùng cậu.
“Em cũng biết dạo này do sắp xếp lại luật pháp nên ta không có thời gian. Chờ ta hai ngày nữa thôi, ta sẽ đi cùng em”_Yunho nói.
“Thật sao? Yeye”_JaeJoong nghe Yunho nói vậy liền vui mừng bay lại ôm lấy anh, báo hại nguyên chồng giấy tờ đổ ập xuống. Nếu không phải Yunho nhanh tay đỡ lấy có khi cậu đã bị đống giấy tờ đó đè chết.
“Em vui mừng vậy sao?”_Nhìn cậu cười rộng đến mang tai Yunho bất giác cũng vui theo. Anh cũng muốn đến thế giới của cậu lắm chứ, nơi cậu sinh ra và lớn lên, mẹ cậu như thế nào, cậu giống mẹ hơn hay ba hơn anh cũng tò mò lắm chứ. Nhưng khổ nỗi anh lại không thể dẹp hết mọi thứ sang một bên mà cùng cậu đi chơi nên đành phải ngậm ngùi giải quyết công việc cho hoàn tất mới có thể yên tâm mà đi được.
“Chứ sao, mẹ rất muốn gặp mình mà. Còn nữa em còn phải dẫn mình đi khắp nơi, nhưng nghĩ đến phản ứng của mình khi đến đó em lại càng vui hơn. Để xem anh có còn giữ được khuôn mặt điềm tĩnh như thường ngày không?”_JaeJoong bắt đầu cười gian mãnh, Changmin với Xuxu khi đến đó chẳng khác nào khỉ con xổng chuồng chạy loạn khắp nơi. Khiến cho JaeJoong lần đầu tiên được đổi vai, dẫn dắt kiềm cặp hai đứa cận vệ canh chừng chúng nó không được làm này, không được làm kia. Cũng oai lắm chứ.
Xoa xoa đầu JaeJoong rồi hôn lên trán cậu. Nhìn chẳng khác nào tên nhóc 3 tuổi sắp được mẹ dẫn đi chơi. Thế giới bên kia anh đã nghe Changmin nói đên, nơi đó chắc hẳn có rất nhiều điều kì lạ. Bởi vì không muốn đánh mất hình tượng Yunho đã bỏ ra một chút thời gian ít ỏi của mình để nghe hai đứa cận vệ ba hoa mấy ngày trời. Trong lòng có chút lo lắng nhưng nhìn JaeJoong vui vẻ thế này thì chút lo lắng cỏn con kia liền bị thổi bay hết.
“Chúng ta hình như chưa từng đi hẹn hò lần nào thì phải. Vậy sẵn tiện mình đi công viên giải trí luôn nha”
“Công viên giải trí là gì?”
“Anh đến đó sẽ biết, hehehe. Em đi ngủ trước đây, chồng yêu nhớ đó, ngày mốt chúng ta sẽ khởi hành nha”
Ôm Yunho hun cái chóc sau đó JaeJoong nhảy chân sáo về phòng. Nhảy được ba bước lại nhớ đến cục kim cương trong bụng thế là không nhảy nữa, nhẹ nhàng đi về phòng. Cứ nghĩ đến viễn cảnh sắp được đi hẹn hò với Yunho đừng nói là ngừng nghĩ ngợi, đến cả miệng cũng không thể nào khép lại được.
–o0o–
“Mình ơi đi thăm mẹ anh mang kiếm theo làm gì hả?”_JaeJoong tròn xoe mắt nhìn Yunho. Này là ra mắt mẹ vợ hay đi đánh trận đây, vừa giáp vừa kiếm. Nếu lỗ đen to một chút không phải anh sẽ dẫn luôn đoàn quân theo không.
“Changmin bảo chỗ em rất nguy hiểm nên ta phải mang theo để có gì còn bảo vệ em và tiểu kim cương chứ”_Yunho vừa nói vừa lau lau kiếm. Lần trước hai đứa nhóc về còn bị ám ảnh đến mấy ngày.
“Mình đến để dọa chết mẹ em thì có. Bỏ kiếm ở nhà đi”
“Không”
“Giờ có bỏ nhà không?”
“Không”
“Vậy thôi ứ đi nữa”
“JaeJoong”
“Ở đó an toàn lắm. Với lại ở thế giới của em, em chẳng là gì hết nên chẳng ai thèm hại hay bắt cóc em làm gì. Mình mang kiếm đi lung tung ngược lại còn gây chú ý hơn nhiều, như thế mất mặt lắm”_JaeJoong ôm lấy cánh tay của Yunho rồi bắt đầu mè nheo, biết là anh lo cho cậu nhưng mà vai vế của cậu ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
“Có thật không. Nếu em lại bị bắt đi một lần nữa thì sao?”_ Nơi đó anh chưa từng đến trong lòng thật sự rất lo lắng nếu cậu gặp chuyện anh biết phải làm sao.
“Ai mà thèm bắt em không biết”_JaeJoong lại cười, cuộc sống trước đây của cậu suốt ngày chỉ quanh quẩn ở ăn, ngủ và đi học. Nơi đó cậu chỉ là một thằng nhóc bình thường người ta bắt để làm gì, có khi còn tốn cơm nuôi. Nhưng nhìn anh lo lắng cho cậu thì trong lòng lại bắt đầu hân hoan, miệng cứ chúm chím cười mãi.
Yunho nhìn JaeJoong cười trong lòng dâng lên cảm xúc rất lạ. Ở thế giới đó em không là gì cả, em ra đường cũng không ai thèm bắt em sao? Nhưng đối với anh em chính là cả thế giới, nếu một ngày đi trên đường rồi gặp em anh chắc chắn sẽ dùng mọi cách để bắt em về. Để em chỉ thuộc về một mình anh mà thôi.
“Mình còn nghĩ gì nữa, bỏ kiếm xuống đi. Nhanh trên trễ rồi kìa”_Giật lấy thanh kiếm của Yunho bỏ xuống đất JaeJoong liền kéo anh đi.
Yoochun, Junsu và hai đứa cận vệ tiễn vợ chồng bọn họ đến rừng mưa rồi quay về. Bởi vì theo yêu cầu của JaeJoong cậu chỉ muốn có hai người đi mà thôi.
“Thiệt cũng muốn đi một lần cho biết quá”_Yoochun nhìn Yunho biến mất sau lỗ đen liền tặc lưỡi.
“Nơi đó vừa thú vị, có nhiều món ăn lạ lắm. Quần áo cũng kì dị nữa”_Changmin chép miệng, tự nhiên nhớ cái thứ nước uống màu đen ngon ngon, uống vào tê tê ở đầu lưỡi rồi liền ợ liên tục quá. Khi nãy quên nhắc hoàng phi mua về cho cậu rồi.
“Thật hả, Junsu lần sau mình cũng đi đi”_Yoochun hồ hởi nói.
“Không phải Yunho đi giao lại mọi thứ cho anh làm sao. Giờ về lo mà làm cho xong đi kìa”_Junsu lạnh lùng nói rồi quay đi, mặc kệ cho tên chồng mặt dài như mặt chuột lết thết theo sau.
–o0o—
Yunho sau khi bị cuốn vào lỗ đen mọi thứ xung quanh liền tối mịt, đầu óc cứ xoay mòng mòng, đến khi vừa lấy lại được thăng bằng thì thấy mình đã ở một không gian khác. Nếu anh nhớ không lầm thì đây chính là phòng của JaeJoong.
“Đây là phòng em”_JaeJoong cười cười rồi chỉ. Do lỗ đen bắt đầu nhỏ dần mỗi lần đi chỉ được có một người nên cậu vô trước. Nãy nhìn anh chật vật xuất hiện lòng lại không kiềm được mà cười to.
“Vậy sao?”_Yunho nhìn quanh quanh, tuy cấu trúc khá lạ nhưng chung quy đây là một căn phòng khá đơn gian. Chỉ có một cái giường nhỏ, tủ quần áo, và một tấm tranh. Mà khoan người trong tấm tranh đó nhìn quen quen.
“Mình nhìn ra không?”_JaeJoong khi thấy ánh mắt của anh dừng lại trên bức tranh yêu quí của mình thì liền bước lại, ngón tay chạm vào chàng trai đang đứng trong đó.
“Là ta sao, nhưng làm sao em có tấm hình này. Nhìn nó có vẻ cũ”
“Ba em vẽ đó. Mình không biết chứ em tương tư mình trước khi gặp mình cơ”_Yêu một bức tranh đúng là hành động điên rồ, nhưng JaeJoong chẳng biết vì sao từ nhỏ lại luôn bị người đàn ông trong bức tranh này cuốn hút. Bản thân có thể ngồi ngắm đến mấy tiếng đồng hồ rồi lảm nhảm đủ điều, chỉ biết mỗi lần như vậy những gánh nặng trong lòng lại nhẹ đi.
JaeJoong nói như vậy nhưng Yunho lại chẳng biết phải trả lời sao. Anh tiến đến ôm lấy cậu, thảo nào từ lần đầu gặp anh JaeJoong lại có thể tự nhiên như thế, kể cả khi phải trở thành thế thân của kẻ khác cũng khiến cậu cảm thấy vui. Có lẽ cậu không ích kỉ như anh, cậu bằng lòng với mọi thứ hiện có.
“Khi gặp được mình em đã rất hạnh phúc, em còn tưởng rằng chỉ có thể gặp mình trong giấc mơ mà thôi. Có lẽ hy vọng mãi thì sẽ không lo thất vọng đúng không?”_JaeJoong ôm lấy Yunho, dụi dụi đầu vào người anh. Khi nãy nhìn anh từ từ xuất hiện trong lòng có cảm giác giống như giấc mơ thành hiện thực, cái giơ mơ từng bị cho rằng vô cùng hão huyền.
“Mẹ em chắc bây giờ đang nấu ăn ở dưới. Thấy anh thế nào mẹ cũng mừng phát khóc cho xem. Mà này nhớ phải gọi mẹ em là mẹ đó, đừng có dùng mấy từ trịnh trượng quá”
“Ta biết rồi mà”
Bị JaeJoong kéo dẫn xuống gặp mẹ vợ. Tim Yunho đập rất nhanh, trong lòng dâng lên cảm giác lo lắng. Không biết mẹ vợ như thế nào, lỡ thấy anh rồi không vui sau đó bắt JaeJoong ở lại thì sao.
“Mẹ, con với chồng yêu đến thăm mẹ nè”_JaeJoong vừa bước xuống cầu thang nghe thấy tiếng lục đục trong bếp liền hí hửng chạy vào la lớn.
“Tới rồi hả, Yunho đâu?”_Ba Kim đang loay hoay làm nghe tiếng cậu con trai cưng liền vội bỏ hết công việc chạy ra.
“Mẹ”_Yunho ấp úng nhìn bà. Cả người tự nhiên sượng trân, thì ra JaeJoong rất giống mẹ. Đến cả nụ cười cũng vô cùng giống, rất hiền lành và nhân từ.
“Yunho hả con?”_Bà mỉm cười hiền, sau khi gỡ JaeJoong đang ôm chặt cứng ra bà liền bước lại gần Yunho nhìn anh thật tỉ mỉ. Sau đó bà nhẹ nhàng ôm lấy Yunho bàn tay vỗ nhẹ lên lưng_ “JaeJoong không phải là đứa bình thường, nhưng nó rất hiền lành. Con thay mẹ chăm sóc nó thật tốt nha”
“Dạ”_Yunho gật đầu. Cảm giác đối với bà sao mà ấm áp, rất giống với cái ôm của mẹ anh khi còn.
“Khổ thân con”
“Mẹ nói vậy là sao?”_JaeJoong chưa kịp cảm động trước tình cảnh sum họp thì liền tức điên lên. Anh ta là người cướp con trai mẹ đi đó, đáng lẽ mẹ phải mắng anh ta rồi cấm cản này nọ, chứ sao lại còn hành động như thương Yunho hơn con chứ.
“Kệ nó đi Yunho, mẹ nấu ăn gần xong rồi. Vào đây mẹ đãi con một bữa thật ngon”_Bà Kim nhìn thằng con trai giãy nảy thì bật cười sau đó kéo Yunho đi vào nhà bếp. Mặc kệ ai kia đang ngồi bẹp ra sàn làm mình làm mẩy.
Quan hệ của Yunho và bà Kim ngày càng tốt. Dần dần JaeJoong bị cho ra rìa hồi nào không hay. Chưa kể màn mẹ vợ con rể thi nhau kể tật xấu của bạn JaeJoong khốn khổ.
Sau bữa tối JaeJoong dẫn Yunho cùng đi dạo. Trước khi đi câu đã khó khăn lắm mới có thể bắt anh mặc bộ vest mới mua, Yunho ban đầu cổ hủ nhất quyết không chịu cởi bộ đồ hoàng gia mình đang mặc. Nhưng khi JaeJoong mắt long lanh năn nỉ, còn dùng bao nhiêu lời lẽ đắng cay bảo rằng luôn muốn nhìn thấy anh mặc một lần thì Yunho đành đáp ứng.
Đứng trước cái thứ gọi là gương Yunho xoay vài vòng, mái tóc bị cậu bôi thứ gì đó làm nó cứ dựng đứng lên làm cả khuôn mặt trở nên rõ nét hơn. Môi nhếch lên cười cũng không tệ lắm. Nhưng quan trọng hơn JaeJoong trông cũng khác hẳn. So với đồ cũ bộ này khí chất hơn, nhìn cậu trông đáng yêu hơn hẳn.
“Chồng mình ăn kem đi”_JaeJoong ôm lấy cánh tay của Yunho vui vẻ kéo anh vào cửa hàng kem mặc cho mọi người cứ nhìn chằm chằm bọn họ nhưng JaeJoong mặc kệ, ai biểu chồng cậu đẹp trai quá chi. Đúng là vua một nước có khác, khí chất hơn người nên chỉ cần mặc một bộ đồ vest vào liền trông như tổng giám đốc một tập đoàn nào đó.
“Cái này…”_Yunho nhìn vào thứ người ta mang ra, viên tròn tròn đó có nhiều màu còn có trái cây phủ lên khá bắt mắt.
“Là kem, cái này khi trời lạnh ăn vào rất ngon”_JaeJoong múc một muỗng kem đưa về phía Yunho.
“Nó lạnh như vậy sao lại ăn vào trời lạnh, uhm nhưng mà ngon thiệt”_Vị kem tan trong khoang miệng, thơm nức mùi dâu tây lại còn mát lạnh. Lần đầu tiên được ăn thứ này, không tệ a.
“Đó là thú vui của con người ở đây. Tiếc là mình không có tủ lạnh, không thì mỗi ngày em sẽ làm cho mình ăn”
“Tủ lạnh?”_Yunho lại thắc mắc, nhưng anh lại nghĩ đến việc JaeJoong mỗi ngày đều làm cho mình ăn thì nổi da gà hết cả người, lần nào cậu muốn làm gì đó cho anh ăn thì không những anh mà cả cận vệ đều sợ đến xanh mặt. Tốt nhất là đừng có cái thứ tủ lạnh gì đó, nếu không sẽ bị cậu hại chết.
“Từ ngữ chuyên môn anh làm sao hiểu được. Ăn xong chúng ta sẽ đi dạo nhé”_JaeJoong cười khúc khích, hiếm khi có thể lên mặt với anh, nói những thứ anh không biết. Bình thường cái gì cũng thua, bây giờ ở đây thì anh coi làm sao ra oai với cậu đây.
Yunho đầu tiên bước ra phố cũng bị cái thứ xe hơi làm cho giật mình, nhưng do đã được nói từ trước nên anh chỉ nhìn nhìn đầy ngạc nhiên rồi ra vẻ bình thản. Người ở đây không xài ngựa, ra đường cũng không mang vũ khí tùy thân. Đường xá cây cối cũng không nhiều, nhà thì to lớn cao chọc trời. Mọi thứ ở đây hoàn toàn lạ lẫm, ban đêm thì lập lòe ánh lửa, mà lửa ở đây sao lại có nhiều màu đến thế không biết.
“Cái xích đu này ngày em còn nhỏ thường ra chơi cùng ba”_JaeJoong sau một hồi dạo phố dẫn anh đi thăm thú khắp nơi thì trở về công viên nhỏ ở gần nhà.
“Vậy sao?”_Yunho đu đưa xích đu hộ JaeJoong, anh thật rất muốn nhìn thấy cậu lúc bé. Muốn biết cậu nghịch ngợm ra sao, muốn cùng cậu lớn lên cùng trải qua mọi thứ.
“Uhm, ngày xưa người ta nói ba em bị khùng. Hàng xóm không ai thích ông nên họ cũng không cho con mình chơi với em. Mỗi lần em chạy ra chơi chung bọn nó đều tránh đi, vì thế vào chiều tối lúc tụi nó đi ăn cơm em liền lẻn ra đây chơi một mình. Những lúc đó ba đều ra chơi cùng em, ông bảo rồi cũng sẽ có người thích chơi với em nên em đừng buồn. Sau đó ông mất, em chẳng ra xích đu này chơi nữa”_JaeJoong chậm rãi nói, trong đầu cậu hiện lên nụ cười hiền lành của ba.
Ngày xưa cậu chẳng hiểu vì sao mọi người lại nói ba khùng, hóa ra vì ba không thể hòa nhập với thế giới này nên không giao tiếp với bất cứ ai. Khi ba mất cậu còn khá nhỏ, lúc đó chẳng rơi lấy một giọt nước mắt. Ngày ngày chỉ hỏi “Mẹ ơi ba đi đâu sao lâu về vậy?”. Sau này lớn hơn một chút, hiểu chuyện hơn một chút liền tiếc nuối vô cùng, mọi thứ ba để lại chỉ có mỗi tấm tranh. Hình của ba đều biến mất, vì thế nên khuôn mặt của ba JaeJoong chỉ nhớ thoáng qua.
“Thế giới của chúng ta không giống nhau, bây giờ anh đã hiểu được sự xa lạ và cô đơn mà em phải chịu khi đến bên anh. JaeJoong thật khó cho em”_Ôm lấy JaeJoong, anh thì thầm từng lời vào tai cậu. Anh đã từng cho rằng việc cậu ở bên anh là chuyện đương nhiên, bây giờ đến đây mới hiểu được cảm giác đặt chân đến một nơi không thuộc về mình khó khăn đến chừng nào.
“Chỉ cần có anh dù khó khăn ra sao em đều có thể vượt qua”
Quay người lại ôm lấy Yunho. Ban đầu chỉ bị xem là thế thân của cô ấy cậu đương nhiên là rất buồn rất tuyệt vọng, trong lòng từng nghĩ nếu mình mãi là hình bóng của người khác thì phải làm sao. Nhưng rồi được nhìn thấy anh, được ở bên cạnh anh, cái động lực cố gắng liền trở nên mãnh liệt vô cùng.
Cúi đầu hôn JaeJoong, hiện tại chẳng có lời nói nào thiết thực hơn. Vòng tay siết chặt lấy cậu, đến cả tiếng tim đập của đối phương đều có thể nghe rõ. Mùi hương này, cảm giác này đã trở thành vết khắc, khắc sâu vào tâm can của mỗi người. Ở thê giới của mình, anh sẽ toàn tâm toàn ý đem lại hạnh phúc cho cậu, bù đắp cho tuổi thơ thiệt thòi của cậu.
–o0o–
Ngày hôm sau JaeJoong lôi Yunho đến công viên giải trí, nơi mà từ khi còn bé cậu đã vô cùng muốn đến. Khi đó gia đình cậu cũng khá khó khăn nên ba mẹ chưa kịp dẫn cậu đi thì ba đã đi xa, kể từ đó JaeJoong thầm nhủ sẽ chỉ đến nơi đó cùng người mà cậu yêu thương nhất. Lúc gặp Yunho còn tưởng sẽ chẳng có cơ hội đến nơi này, ai dè bây giờ ước mơ liền thành hiện thực.
Đã là tình nhân thì đương nhiên phải đi nhà ma, nhưng đáng tiếc những thứ cậu trải nghiệm chẳng lãng mạn như trong phim chút nào. Mấy con ma còn chưa kịp dọa người thì đã bị Yunho hù cho chết vì cái tội làm cho tiểu kim cương giật mình.
Nhà ma đã không thành công vậy mà đến mấy trò chơi cảm giác mạnh như tàu siêu tốc lượn ngược đầu, hay dây leo quăng người ra khỏi không trung cũng bị Yunho cấm tiệt. Lý do đơn giản vẫn là tiểu kim cương.
Cuối cùng thứ JaeJoong được chơi chỉ là ngồi vòng xoay ngựa và đu quay. Chơi chung với một đám con nít JaeJoong liến cười không nổi. Thành ra rốt cuộc chỉ cuốc bộ đi loanh quanh xem cảnh ngắm thú, mà những loại thú đang ngắm Yunho liền bắt đứng xa 10 mét.
Đi tới đi lui những thứ hứng thú đều không được cho chơi, JaeJoong lê lết với cái mặt bí xị, đi mãi liền đau chân nên ngồi bệt ở ghế đá gần đó. Chẳng buồn liếc mắt đến Yunho.
“Em không thương con hả?”
“Thương chứ sao không?”
“Vậy sao toàn chơi mấy thứ nguy hiểm. Tiểu kim cương là em liều mạng để có được mà.”
“Em biết rồi”_Khuôn mặt đang xị ra cũng giãn ra đôi chút, dựa người vào vai Yunho rồi đưa tầm mắt nhìn ra cái hồ ở phía xa, trong lòng lại nhớ đến vườn thượng uyển. Xem ra cậu bắt đầu đổi vị trí của nhà rồi.
“Yunho”
“Anh đây”
“Em nhớ nhà”
Cung điện rộng lớn nhưng không lạnh lẽo, đám cận vệ nhiều chuyện nhưng rất đáng yêu. Nơi đó không tiện nghi đầy đủ nhưng yên bình giản dị. Có lẽ ai đó đã quá quen thuộc đến thế giới thần kì kia rồi, chỉ là nếu có ba mẹ nữa thì thật tốt biết mấy.
Sau đó JaeJoong vì tiểu kim cương nên không thể đi bộ nữa khiến cho Yunho phải cõng cậu đi dạo khắp nơi. Trên lưng của Yunho cậu cứ ba hoa nói đủ điều. Cứ cái gì lọt vào tầm mắt liền lôi sự tích của nó ra luyên thuyên. Nói một hồi lại lăn ra ngủ gật báo hại Yunho vì thương cậu nên không nỡ gọi thành ra đi lạc đến mấy vòng.
Hai vợ chồng bọn họ ở được ba ngày thì trở về. Quan hệ của bà Kim và Yunho ngày càng tốt. JaeJoong luôn mè nheo nói có phải ngày xưa bà lượm cậu ở đâu về không.
Ở đó thì nhớ nhà, đến khi về nhà lại nhớ mẹ. Lúc chia tay cứ bịn rịn không buông khiến cho Yunho cũng đau lòng. Trước khi về ba mẹ con còn chụp một đống hình để về bên kia JaeJoong khi nhớ có thể lấy ra ngắm.
Bà Kim nhìn tấm nhìn có ba người đang cười tươi thì rưng rưng nước mắt. Con trai, con sẽ hạnh phúc mà phải không.
–o0o–
“Hoàng phi sao người ở trong này, còn có phu nhân nữa. Hai người làm sao chui được vào trong này?”_Hai đứa nhóc cận vệ sau khi thấy JaeJoong về thì mừng như bắt được vàng. Khi JaeJoong đem hình ra khoe liền làm bát nháo cả lên.
“Cái này vẽ sao giống thật vậy hoàng phi?”_Junsu ít ra còn có chút kiến thức hơn.
“Hoàng thượng nhìn mặt ngài thiệt ngố”_Park Yoochun nhìn vào tấm hình chau mày của Yunho liền phán, sau đó bị anh trừng mắt liền cụp tai lại chạy về phía Junsu.
“Này là hình chụp, chụp lại sẽ lưu được khoảnh khắc lúc đó rồi in ra giấy. Ta chụp đem về để ngắm khi nhớ mẹ, với lại khi về già còn có thứ để lưu lại tuổi thanh xuân”_JaeJoong trịch trượng nói. Cậu nhìn khuôn mặt quạu đeo của Yunho mà mắc cười, khó khắn lắm mới có thể bắt anh ngồi yên cho người ta chụp hình. Mỗi lần đèn flash nhá lên là anh quạu lên la um sùm.
“Tụi em cũng muốn chụp nữa”
“Thần cũng muốn chụp nữa”
“Người lần sau cho tụi em theo chụp với”
“Hoàng thượng lần sau cho thần đi chụp với”
“Hoàng phi cho em tấm này nha, em giữ làm kỉ niệm”
“Hoàng thượng….”
“Im hết, không chụp chiếc gì hết. JaeJoong em đem hình cất hết cho ta”
Và hoàng cung vẫn cứ như thế, mọi thứ hằng ngày đều nhặng xị cả lên.
Nhưng cuộc sống mà, nếu không ồn ào thì sẽ buồn tẻ mà chết mất.
Giống như một bức tranh, đa thanh đa sắc.
* * *
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com