Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

[7]

Tạ Mạnh Huân người không mảnh vải che thân, chân cậu đã được băng bó lại vẫn còn đau âm ỉ. Trên cổ xuất hiện vài dấu hôn đỏ choé, tất cả là từ cái tên Vương Sâm Húc gây ra, cậu hận không thể lấy chân đạp cho hắn một cú đau điếng.

Vương Sâm Húc dùng bàn tay đầy vết chai sạn tỉ mẫn vuốt ve khắp người cậu như muốn ghi nhớ lại từng nhóc ngách trên cơ thể Mạnh Huân. Miệng thì bú mút lấy ngực của cậu, dùng răng day đầu ti làm cho Mộng Huân sướng đến phát điên. Ngực hơi ưỡn ra cho Sâm Húc dễ dàng hành sự.

"Urg...hức-Vương ca...ah"

Nghe em nhỏ rên rỉ tên mình, phía dưới của Vương Sâm Húc nhanh chóng đã dựng thành một túp lều, cạ cạ vào mông của Mạnh Huân. Gã dùng ba ngón tay đâm mạnh vào lỗ nhỏ, Mạnh Huân bị kích thích chỉ có thể ưỡn cong người lên. Ngón tay thon dài của Sâm Húc thâm nhập vào mọi nhóc ngách bên trong cậu. Liên tục trù dập vào điểm nhạy cảm. Mạnh Huân bị làm cho miệng tên rỉ không ngừng đến nổi miệng không khép lại, nước miếng liên rực chảy xuống cằm.

"Ah...hic...a-ah..Vương ca ch-chậm lại...hức...đừng m-mà...ah"

Đầu óc Mạnh Huân bỗng trở nên mụ mị. Lỗ nhỏ chảy đầy dâm thủy, lúc gã rút tay ra thì đầu ngón tay đã ướt nhẹp.

Gã nhanh chóng giải thoát cho hạ bộ cương cứng. Lúc này Tạ Mạnh Huân mới điếng hồn, là do cậu xa gã quá lâu hay gã đã uống thuốc tăng trưởng hạ bộ mà dương vật của Sâm Húc lại to hơn lúc trước vậy? Thế này thì chết cậu rồi, Mạnh Huân không ăn nổi con quái vật đó đâu!!

"Sao thế? Bé yêu thèm rồi hay sao mà nhìn Chầm chầm vào thế, anh cho bé ăn no ngay đây"

"Không không, đừng mà Vương ca e-em không ăn nổi nó đâu huhu. Vương ca tha cho em đi mà, em hứa sẽ ngoan ngoãn ở bên Vương ca mà, đừng bắt em ăn nó, Huân Huân ăn không nổi đâu...hic"

Vương Sâm Húc nhìn mèo nhỏ vừa cầu xin dùng tay cố lết cơ thể thương tích về phía đầu giường, tay chấp lại cầu xin Vương Sâm Húc tha mạng. Gã nắm lấy cổ chân bị gãy của em, cố tình nhấn nhẹ vào rồi sau đó kéo cả thân em lại gần. Bị tác động vào cổ chân đang bị gãy, em kêu lên đau đớn. Không kịp phản kháng mà bị gã mạnh bạo đưa hạ bộ đâm thẳng vào lỗ nhỏ, Mạnh Huân đau đớn nhắm nghiền mắt lại miệng không ngừng rên rỉ.

"Ah...hức...đ-đừng mà...đau đ-đau em"

Thấy biểu cảm đau đớn của Mạnh Huân làm gã xót xa vô cùng. Dù gì cũng hai năm rồi cậu không làm tình, bây giờ làm quá mạnh bạo sợ lỗ nhỏ không chịu nổi mà rách ra. Gã đành nhịn cơn hứng tình cuối xuống mà ôm chặt lấy em, cố gắng để không động chờ em làm quen.

Cảm thấy mặt của Mạnh Huân đã giãn ra, Vương Sâm Húc mới dám ngồi dậy nắm bị lấy eo cậu từ từ luân động. Mạnh Huân mơ màng dang rộng hai tay ra, cảm giác muốn ôm lấy Vương Sâm Húc.

"Vương ca...muốn ôm"
Nhìn mèo nhỏ đang chờ đợi cái ôm từ mình, mắt ằng ặc nước, miệng không ngừng nói muốn ôm. Vương Sâm Húc không nhịn nổi nữa, kéo em ngồi dậy mà ôm vào lòng, sau đó nắm chặt eo em mà liên tục dập mạnh hông. Mạnh Huân bị dập cho không rõ trời sáng hay tối, lấy móng tay ghim sau vào lưng gã, tạo nên những vết mèo cào đỏ hồng trên lưng.

"Hức...Vương ca nh-nhẹ thôi...ah"

"Em cứ rên rỉ tên anh bằng cái bị giọng dâm đãng như thế thì còn lâu anh mới hết nứng đấy nhé"

Vương Sâm Húc trêu chọc mèo nhỏ trong lòng, tay không yên phận tát lên mông của Mạnh Huân một cái đầy đau rát, làm cho cánh mông in lên vết đỏ hình bàn tay của gã, tiện tay bóp lấy cánh mông của em. Mông của cậu không quá to, nhưng lại rất vừa tay gã, làm cho gã mỗi lần nhìn mông của cậu lấp ló bên trong chiếc áo sơ mi mà không nhịn được đè cậu ra làm tình.

Mạnh Huân bị tát vào mông, mặt đầy hờn dỗi nhe răng mèo ra cắn một phát vào bả vai gã, mạnh đến mức bật cả máu. Với Sâm Húc mấy vết cắn này thật sự không ăn thua gì với gã cả đâu, nhưng muốn trêu chọc cậu nên giả vờ đau đớn rít lên. Nghe thấy tiếng kêu đau đớn của gã, em vội vàng nhả ra, lè lưỡi liếm lên vết thương sau đó dựa má lên vai gã. Thấy hành động của cậu, Vương Sâm Húc không chịu được mà đè cậu xuống giường, nâng hông cao lên mà mạnh bạo dập mỗi lúc một nhanh làm cho Mạnh Huân ná thở. Mạnh Huân không nhịn được mà bắn ra.

Cả hai làm tình không biết bao nhiêu lần, gã cứ bắn vào trong cậu rồi lại đâm mạnh vào. Mạnh Huân cơ thế mềm oặt mặc cho gã làm, cậu không còn đủ sức để phản kháng nữa, ngay cả việc lên đỉnh cậu cũng không thể làm nổi nữa, chỉ có thể không ngừng rên rỉ cầu xin gã dừng lại nhưng cậu biết gã sẽ chẳng lọt tai được câu nào. Bụng chứa đầy con cháu của nhà họ Vương, hơi phình lên như đang mang thai.

Sau khi bắn ra lần cuối, gã mới buông tha cho cậu mà rút cự vật ra, dâm thuỷ cùng tinh dịch cũng theo đó mà cũng chảy ra ướt đẫm một mảng giường.

"Đem vào đi"

Mạnh Huân đang mơ màng muốn ngủ nhưng lại nghe Vương Sâm Húc gọi ai đó vào. Trước khi cửa mở, gã đã phủ chăn đắp kín cơ thể loã lồ cậu. Chỉ thấy một tên đàn em của gã bước vào, đem theo một cái chậu sắt bên trong có một thanh sắt mà cậu không biết đó là gì.

"Được rồi, để xuống đó rồi đi ra đi, tao tự làm được"

Sau khi người kia đi, Mạnh Huân mới lồm cồm ngồi dậy, thắc mắc Vương Sâm Húc đang định làm gì. Em ngó vào cái chậu kia, thấy trong đó có tí ánh sáng em mới lấy làm lạ, rồi nhận ra đó chính là một con dấu sắt được nung lên, đỏ rực. Em sợ hãi nhanh chóng bò vào nhà tắm, chốt cửa lại rồi lùi xa ra khỏi cánh cửa kính mờ mờ, sợ hãi nép vào góc.

Vương Sâm Húc không vội đi đến trước cửa nhà tắm. Lúc đầu gã còn nhỏ nhẹ gõ lên cánh cửa bảo cậu mở nhưng sau khi không nghe được tiếng trả lời của cậu, gã bắt đầu tức điên lên mà lớn giọng yêu cầu cậu mở cửa.

"Tạ Mạnh Huân, em mau mở cửa ra, anh mà phá được cái cửa chết tiệt này thì đừng có trách!"

Bên ngoài, gã vừa chăm điếu thuốc trên môi vừa đe doạ Mạnh Huân. Cậu sợ hãi co người lại, hai tay ôm lấy đầu gối. Có lẽ em đánh giá thấp Sâm Húc quá rồi, hắn đi đến lấy cái ghế rồi đập mạnh vào cửa. Chỉ với vài phát đập, cửa kính vỡ tan tành, Vương Sâm Húc mặc kệ những mãnh vỡ của kính, chân trần bước tới gần em nhỏ đang sợ hãi, không nói nên lời. Gã nhanh chóng bế cậu lên mà tiến đến chiếc giường, đặt cậu nằm lên đó rồi kêu người vào giữ chặt cậu lại, Tạ Mạnh Huân biết không thể chống cự mà khóc lóc cầu xin gã.

"Vương Sâm Húc, em xin anh tha cho em đi mà...hức-em thề là sẽ không đi đâu nữa đâu, em xin anh đừng làm vậy với em mà"

Vương Sâm Húc bình thản nhâm nhi điếu thuốc trên môi, ánh mắt lạnh lùng nhìn cậu không chút thương cảm. Gã cầm kẹp lấy con dấu sắt nung nóng trong chiếc chậu lên, ngắm nghía một lượt rồi canh chỉnh cái dấu trên bụng của Mạnh Huân. Mạnh Huân giãy giụa không ngừng, miệng không ngừng van xin Vương Sâm Húc.

Lúc cảm nhận được cái nóng của con dấu sắt, Mạnh Huân hoàn toàn tuyệt vọng nằm im nhìn gã đang dần ấn nó lên vùng bụng của em.

Mùi da thịt cháy bốc lên nhanh chóng, tiếng hét của Mạnh Huân nghe thảm thương vô cùng. Lúc gã nhấc nó lên từ bụng của Mạnh Huân, em nhỏ đã nằm xụi lơ, chỉ còn tiếng rên rỉ nho nhỏ trong cổ họng. Trên bụng của Mạnh Huân là vết bỏng in hằn tên của Vương Sâm Húc, như một cách đánh dấu cậu sẽ mãi mãi không thoát khỏi gã.

Nhanh chóng đuổi đàn em đi, gã ta dịu dàng ôm cậu vào lòng, tay xoa xoa vùng bụng xung quanh vết bỏng. Không ngừng lẩm bẩm những lời đường mật bên tai Mạnh Huân. Đến lúc cậu đã khóc đến sưng vù mắt lên mệt mỏi mà thiếp đi, gã mới nói bên tai cậu.

"Tạ Mạnh Huân, em mãi mãi là người của tao. Một bước cũng đừng hòng thoát khỏi tao"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com