Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Arc II - Chapter 5

Lâu đài hoàng gia, kinh thành Ecaron, vương quốc Souverus.

Tại phòng chính điện, Matilda ngồi chễm chệ trên ngai vàng. Phía dưới, những gã quý tộc, quan thần và quân lính xếp hàng đứng một cách nghiêm trang.

"Tên phản nghịch Bertran đã bị trừng trị một cách thích đáng."

Matilda nói với điệu bộ như một người cai trị. Mấy hôm trước, chính tay cô đã lấy mạng người em trai của mình. Hiện tại, vùng Vioven do không có người đứng đầu nên được giao cho một quý tộc khác cai trị. Tuy nhiên, gã quý tộc đó cũng chỉ là bù nhìn, một trong những con rối của Matilda mà thôi.

"Tuy bớt đi được một mối đe dọa, nhưng chúng ta vẫn còn một mối nguy hiểm khác, một tên phản nghịch khác cần phải xử lý."

Các quý tộc khác thì hầu như không có phản ứng gì, chỉ duy nhất có bá tước Gehrt là đổ mồ hôi khi nghe Matilda nói đến tên phản nghịch còn lại.

Im lặng đưa mắt nhìn xuống phía dưới một lúc, Matilda lại cất tiếng:

"Bá tước Detlev, bá tước Gehrt!"

"Vâng!"

Cả hai đáp lại lời gọi khi Matilda gọi mình.

"Ta ra lệnh cho hai ngươi, lập tức tiến hành mang quân sang chinh phạt tên phản nghịch Dylan, sống chết không quan trọng."

Nghe vậy, bá tước Gehrt mở to mắt, ông ngước mặt lên tâu với Matilda:

"Nhưng... thưa công chúa điện hạ..."

Bá tước Gehrt nói với giọng rụt rè.

"Tôi nghĩ rằng việc đem quân tấn công sang vùng của hoàng tử Dylan điện hạ... là điều không hay cho lắm..."

Nghe bá tước Gehrt nói vậy, Matilda nhíu mày tỏ vẻ khó chịu:

"Ông nói vậy là có ý gì? Muốn chống đối lại lệnh của ta à?"

"Tôi không có ý đó... chỉ là tôi thấy... Dylan điện hạ..."

Bá tước Gehrt ấp úng, không biết phải nói như thế nào với Matilda.

"Hay là... ông đang muốn giúp cho tên phản nghịch Dylan đó, phá hoại triều đình và vương quốc này?"

"..."

Bá tước Gehrt đứng lặng người khi bị Matilda dùng lời lẽ để chèn ép. Dù biết tin Dylan đã giải thoát cho Reimond, người bị gán tội phản nghịch âm mưu cấu kết với Xaitha để lật đổ hoàng gia Souverus, song ông vẫn nghĩ rằng phía sau có uẩn khúc nào đó.

"Con trai ông mà biết ông như vậy chắc sẽ thất vọng lắm!"

Vừa nghe Matilda nói về con trai mình, bá tước Gehrt giật nhẹ mình một cái. Ông hiểu ngay rằng Matilda đang muốn ám chỉ điều gì. Con trai của bá tước Gehrt đang nằm trong tay của Matilda, nếu ông không nghe theo lời của cô ả thì chắc chắn con trai của ông sẽ gặp nguy.

"T...tôi nào dám... cãi lời ngài, thưa công chúa điện hạ..."

Bá tước Gehrt cúi đầu nói với Matilda.

"Vậy thì ngay lập tức tiến hành đem quân sang chinh phạt vùng Yonnotia của của tên phản nghịch Dylan, rõ chưa!"

"Tôi... rõ rồi..."

Matilda liếc mắt sang nhìn bá tước Detlev để chờ phản hồi từ ông.

Thấy vậy, bá tước Detlev cũng cúi đầu đáp lại:

"Tôi rõ rồi, thưa điện hạ!"

Hài lòng trước thái độ phục tùng của bá tước Detlev, Matilda quay sang nhìn bá tước Gehrt rồi nói bằng giọng điệu chứa nhiều ẩn ý:

"Bá tước Gehrt, tôi thấy con trai ông đang khá mong đợi nhiều thứ về ông trong cuộc chinh phạt này. Nếu ông thất bại, nó chắc sẽ thất vọng lắm khi biết rằng cha của mình là một người bất tài. Có khi... vì quá nhục nhã... nó làm bậy cũng nên."

Hiểu ý Matilda đang đe dọa mình bằng mạng sống của đứa con trai, bá tước Gehrt đáp lại bằng giọng sợ sệt.

"Tôi... hiểu rồi... Tôi sẽ cố gắng hợp sức với bá tước Detlev... mang quân sang Yonnotia chinh phạt tên phản nghịch... Dylan..."

"Tốt!"

Matilda cười đắc ý, vẻ mặt nham nhở. Quốc vương đời trước đã băng hà, quyền kiểm soát kỵ sĩ đoàn Souverus đang nằm trong tay Matilda. Hai trong bốn đứa con của vua đã bỏ mạng, chỉ còn lại mỗi cô và Dylan. Matilda cũng đã dồn Dylan vào đường cùng, cô hiện tại đang khá đắc ý khi mọi thứ tiến triển một cách thuận lợi theo kế hoạch của mình.

Phía bên dưới, công tước Lasim cũng cười thầm một cách đắc ý. Nếu kế hoạch của ông và Matilda thành công, ông sẽ được hưởng phần thưởng khá lớn.


--------------------


Brừm brừm brừm...

Một con rắn ba đầu với kích thước khổng lồ trồi lên từ vòng tròn ma thuật.

"R...rắn ba đầu!!!"

Celestia tỏ ra bất ngờ.

"Khèèèèè..."

Tuy nhiên, con rắn chưa kịp làm thì Sera đã lao đến, rút cặp dao găm plasma, Daggerfall, đeo ở dưới đùi ra, đến chém một loạt các nhát chém vào con rắn.

Không chỉ có Sera, Rafflesia cũng dùng thanh katana psionic của mình, Devourer, lao đến chém đứt lìa ba đầu của con rắn.

Rầm...

Chỉ trong chưa đầy một phút kể từ khi con rắn xuất hiện, nó đã hoàn toàn bị tiêu diệt.

Khắp xung quanh, không chỉ có xác của con rắn ba đầu, mà còn xác của khá nhiều sinh vật khác, như ogre, goblin,... nằm rải rác khắp nơi.

Celestia quay sang nói với Zarc:

"Anh đã có thể triệu hồi được ma vật có cấp độ nguy hiểm cao như rắn ba đầu, tôi đang lo ngại rằng nếu cứ tiếp tục thì sắp tới anh sẽ triệu hồi ra thứ quái quỷ gì nữa đây..."

Hiện tại, Zarc đang cùng Celestia tập luyện sử dụng ma thuật ở sân tập của tòa lâu đài hoàng gia.

"Vẫn chưa đủ!"

Zarc nhìn về phía xác của con rắn ba đầu và cất tiếng. Thời gian qua, Zarc đã luyện tập thuần thục để sử dụng được các đòn ma thuật tấn công. Cậu đang luyện tập để triệu hồi các ma vật cấp độ nguy hiểm cao, để lập khế ước. Tuy nhiên, điều kiện là ma vật đó phải gây chút khó khăn cho Sera và Rafflesia. Những con ma vật bị cả hai hạ gục trong vòng chưa đầy một phút như thế này được cho rằng không đáng để lập khế ước.

"Tôi phải làm gì để có thể triệu hồi được thứ nguy hiểm hơn nữa?"

Zarc quay sang hỏi Celestia.

"Con rắn ba đầu nguy hiểm như vậy mà anh vẫn chưa thấy hài lòng sao?"

"Nó quá yếu, chưa đạt chỉ tiêu để biến nó thành sứ ma."

Celestia thở dài, cô không biết phải nói gì. Nếu một mình cô đối đầu với con rắn ba đầu vừa rồi thì chưa chắc cô đã hạ gục được nó, thế mà Zarc vẫn còn muốn triệu hồi ra thứ kinh khủng hơn nữa để lập khế ước.

"Nếu muốn triệu hồi ra thứ nguy hiểm cao hơn nữa, anh cần phải có vật hiến tế."

"Vật hiến tế?"

Zarc quay sang nhìn Celestia để chờ cô giải thích thêm.

"Bất cứ thứ gì cũng được, số lượng càng nhiều và giá trị càng cao thì sẽ triệu hồi được thứ có độ nguy hiểm cao."

Lúc này, Sera cũng vừa nghe xong báo cáo từ một trong các trinh sát thông qua thiết bị liên lạc. Cô tắt nó và đến báo cáo với Zarc, ngắt cuộc nói chuyện giữa cậu và Celestia về việc triệu hồi.

"Hierarch, có báo cáo chuyển biến về tình hình ở Souverus."

Zarc quay sang nhìn Sera.

"Nói đi!"

"Thưa ngài, bá tước Gehrt và bá tước Detlev đang dẫn hai đạo quân khoảng ba nghìn người từ vùng của họ sang tấn công vùng Yonnotia của người đệ tam hoàng tử Dylan."

Nghe vậy, Zarc hơi nhíu mày lại. Vốn dĩ cậu đang chuẩn bị nay mai sẽ cùng Reimond và Linette sang gặp và nói chuyện với Dylan. Tuy nhiên, với thông tin mà Sera vừa báo cáo, có vẻ cậu phải tiến hành nó sớm hơn dự tính.

"Lý do là?"

"Người đệ nhị công chúa ra lệnh cho hai người bá tước này chinh phạt người đệ tam hoàng tử vì tội danh phản quốc."

Sera đáp lại câu hỏi của Zarc.

Nghe vậy, Zarc đứng nhíu mày trầm tư suy nghĩ trong vài giây, sau đó thì bắt đầu ra lệnh cho từng người:

"Rafflesia, ngươi hãy đi báo cho Reimond và Linette biết chuyện này, yêu cầu hai người họ cùng chúng ta sang vùng Yonnotia của Souverus ngay. Sera, ngươi hãy quay về Plomia chuẩn bị một chiếc Korsky để làm phương tiện di chuyển cho chúng ta. Celestia, cô quay trở vào lâu đài chuẩn bị giáp và vũ khí để sang Yonnotia."

"Vâng!"

"Tôi rõ rồi, thưa Hierarch!"

Sera và Rafflesia đáp lại một cách nghiêm túc, sau đó thì bắt đầu tiến hành nhiệm vụ được giao.

Celestia thì đi cùng Zarc vào lâu đài để chuẩn bị các thứ cho cuộc chiến sắp diễn ra. Vừa đi, Celestia vừa hỏi:

"Chúng ta sẽ can thiệp vào cuộc nội chiến của bọn họ sao?"

"Phải!"

Zarc vừa đi vừa đáp lại.

"Tôi cảm thấy... quyết định này hơi đột ngột..."

Celestia luôn nghe báo cáo về tình hình nội bộ của Souverus, nhưng lần nào cũng thấy Zarc chỉ quyết định quan sát thêm. Lần này, khi nghe tin vùng Yonnotia của Dylan bị tấn công, Zarc lại quyết định tiến quân sang can thiệp vào cuộc nội chiến ngay. Điều này khiến cho Celestia có hơi bất ngờ.

"Người đệ tam hoàng tử kia nghe có vẻ như là người tốt, quan tâm đến người dân và đất nước. Chúng ta sẽ khiến hắn và hai người kỵ sĩ kia phải mắc nợ."

Hai người kỵ sĩ mà Zarc nhắc đến là Reimond và Linette. Cả hai đều rất trung thành với Dylan. Chỉ cần nắm được Dylan thì chắc chắn sẽ nắm được cả hai người họ.

"Sau đó, chúng ta sẽ ép người đệ tam hoàng tử này phải đồng ý hợp tác, ngược lại chúng ta sẽ để hắn trở thành người cai trị vương quốc Souverus sau này."

"Ý anh là... chúng ta sẽ hỗ trợ và giúp đỡ anh ta lên làm vua của Souverus?"

"Phải!"

Đưa một người lên làm vua của một quốc gia, mà người đó lại mắc nợ và hoàn toàn trong tầm kiểm soát của mình, thì chả khác nào chính bản thân nắm quốc gia đó trong tay. Các quốc gia lớn cũng hay cho các quốc gia nhỏ vay tiền hoặc hỗ trợ vũ khí trong chiến tranh, mục đích là khiến cho những quốc gia nhỏ mắc nợ và phụ thuộc vào mình. Celestia suy nghĩ và tạm hiểu được ý định này của Zarc.

"Hierarch, xin chào ngài!"

Cả hai đang đi trên hành lang của tòa lâu đài thì gặp phải Lucire đang đi hướng ngược lại.

"Lucire, đúng lúc lắm! Ta đang cần tìm ngươi đây!"

"Hửm? Ngài tìm tôi có việc gì?"

"Hãy quay về Plomia và chuẩn bị đội quân khoảng năm mươi Viking. Ngươi sẽ dẫn đầu đội quân Viking này cùng bọn ta sang bên vương quốc Souverus lân cận để chiến đấu."

"Vâng, tôi rõ rồi thưa Hierarch!"

Lucire đáp lại, sau đó nhanh chóng rời về Plomia để chuẩn bị đội quân Viking theo lời Zarc.

Sau khi ra lệnh cho Lucire, Zarc quay sang nói với Celestia:

"Chúng ta sẽ mang Ruri theo để cho con bé hưởng kinh nghiệm từ trận chiến."

"Ừm!"

Celestia gật đầu. Chỉ cần ở gần với những đồng đội đang chiến đấu thì vẫn được hưởng một phần kinh nghiệm, đó là cơ chế ở thế giới này, và Zarc đang muốn dùng trận chiến sắp tới để tăng kinh nghiệm cho Ruri.

...

...

Reimond và Linette đang ngồi ở băng ghế trong khuôn viên của tòa lâu đài.

Từ hôm qua tới giờ, Linette cảm thấy Reimond luôn tỏ ra bứt rứt, không thoải mái. Cô biết rằng cậu không thể nào bỏ qua được việc Assyria chính là nguyên nhân đã khiến cho vương quốc của mình rơi vào hoàn cảnh hiện tại.

Nhìn Reimond một hồi lâu, Linette dùng tay phải đặt lên tay của Reimond.

Reimond thoát khỏi dòng cảm xúc của mình nhờ bàn tay tuy nhỏ nhưng lại ấm áp của Linette. Cậu dùng vẻ mặt buồn sầu và nói:

"Tôi vẫn không thể chấp nhận được việc... bọn họ đã hại vương quốc của chúng ta thành ra như vậy..."

Linette chậm rãi đáp lại Reimond:

"Phía vương quốc của chúng ta là bên phát động chiến tranh trước, họ làm vậy cũng chỉ là để bảo vệ quốc gia của mình. Hơn nữa, hiện tại chúng ta đang mắc nợ họ."

Cứu khỏi đám người mà Matilda cử sang để truy sát, chuẩn bị chỗ ăn ở trong tòa lâu đài hoàng gia và tiếp đãi như khách, đó là những món nợ của cả hai đối với hoàng gia Assyria.

"Dù biết là vậy... nhưng nghĩ đến việc quốc vương trở bệnh nặng qua đời... và Dylan điện hạ đang lâm vào tình cảnh hiện tại, tôi..."

Reimond đang nói thì chợt Linette đưa tay của mình choàng qua cổ của Reimond, lòng bàn tay đặt vào sau đầu và nhẹ nhàng kéo cậu áp vào một bên vai của mình.

"Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Quốc vương không còn, nhưng chúng ta còn có Dylan điện hạ. Dù đang cầu xin kẻ thù, nhưng chúng ta phải cố gắng nhẫn nhịn cúi đầu trước họ, vì Dylan điện hạ và vì Souverus của chúng ta."

Nghe những lời từ Linette, Reimond cảm thấy nhẹ lòng phần nào. Cậu có cảm giác như đang được người mẹ, người bà dỗ dành vậy.

...

"Xin lỗi, cho phép tôi cắt ngang không gian tình tứ của hai người."

Giọng của Rafflesia vang lên gần đó, khiến cho Linette và Reimond giật mình, ngồi thẳng lưng trở lại.

"Cô... cô tìm bọn tôi?"

Rafflesia mỉm cười tinh xảo nhìn sự lúng túng của cả hai, sau đó thì bắt đầu trình bày sự việc.

"Vùng Yonnotia của đệ tam hoàng tử đang bị tấn công bởi hai đạo quân của bá tước Detlev và bá tước Gehrt."

"Cái gì!?"

Reimond lập tức đứng dậy và nói lớn.

"Ngài Dylan điện hạ đang bị tấn công!?"

Linette cũng tròn mắt bất ngờ khi nghe tin này.

"Bình tĩnh nào!"

Rafflesia giữ nụ cười mỉm tinh xảo và nói với Reimond.

"Hiện tại chúng tôi đang chuẩn bị để sang Yonnotia hỗ trợ người đệ tam hoàng tử. Hierarch muốn hai người cùng đi theo."

Linette vội đứng lên đáp:

"Thế thì tốt quá!"

Cô sau đó quay sang nói với Reimond:

"Reimond, chúng ta mau chuẩn bị giáp và vũ khí thôi!"

"Ừm!"

Reimond gật đầu đáp lại Linette.


--------------------


Zarc và Celestia mở cửa phòng của Ruri và bước vào trong.

Bên trong căn phòng, Ruri đang nằm nghiêng một bên ngủ trên chiếc giường của mình.

Đến đứng bên cạnh chiếc giường, Zarc giơ tay ra tính đánh thức Ruri thì chợt cô bé rên lên vài tiếng, trong khi vẫn đang nhắm mắt ngủ.

"Mẹ... đừng... đừng giết mẹ tôi... không... đừng mà... mẹ..."

Đó là một cơn ác mộng, hai hàng nước mắt chảy ra từ khóe mắt của Ruri.

Celestia quay sang nói với Zarc:

"Theo như những người hầu kể lại, em ấy thường xuyên nằm mơ gặp ác mộng về cảnh mẹ mình bị giết bởi vợ của gã quý tộc, chủ nhân trước của Ruri."

Ruri càng lúc càng rên dữ dội hơn.

"Không... đừng mà... đừngggggg..."

Lúc này, Ruri chợt mở to hai mắt ngồi bật dậy với trạng thái hoảng loạn.

"Mẹẹẹẹẹẹẹẹẹ...!!!"

Thấy vậy, Celestia ngồi xuống giường ôm Ruri vào lòng mình, dùng tay vuốt nhẹ sau đầu của Ruri và trấn an.

"Là chị đây. Không sao, không sao cả, là chị đây."

Ruri dần nhận ra đó chỉ là một cơn ác mộng, song hai hàng nước mắt vẫn chảy dài trên khuôn mặt. Cô bé cũng dùng hai tay ôm lấy Celestia và khóc.

"Hu hu... nữ vương..."

"Hiện tại không có gì nguy hiểm cả, em đừng sợ. Tất cả đều là quá khứ cả rồi."

"Hu hu..."

Zarc thì đứng im nhìn và để cho Celestia dỗ dành Ruri.

Sau khi Ruri bình tĩnh trở lại, Zarc mới nói với cô bé về việc mang theo cô để tăng kinh nghiệm trong trận chiến sắp tới.


---------------------


Ở một nơi nào đó, những thành viên của hắc ám giáo hội đang ngồi bàn bạc với nhau.

"Phía vương quốc Souverus, sau khi cô đệ nhị công chúa lên nắm quyền, cô ta đã giữ đúng giao kèo với chúng ta, phá bỏ các cơ sở và đuổi người của bọn giáo hội chính thống."

Một trong những thành viên trình bày.

"Quả nhiên, quyết định giao Azarus cho cô ta là đúng đắn."

"Cô ta cũng có vẻ đang phát huy hết khả năng của Azarus."

"Cứ thế này, tầm ảnh hưởng của chúng ta ở Souverus sẽ vượt mặt đám giáo hội chính thống. Souverus cũng sẽ phải phụ thuộc vào chúng ta thông qua giao kèo."

Các thành viên khác lần lượt nói.

Azarus, con Behemoth cổ đại mà Matilda đang nắm trong tay, vốn dĩ là ma vật của hắc ám giáo hội. Để có được sức mạnh quân sự và từ đó lên nắm quyền toàn vương quốc, Matilda đã giao kèo với hắc ám giáo hội, và nhận được Azarus. Ngược lại, Matilda sau khi lên nắm quyền sẽ phải ra lệnh dẹp bỏ các cơ sở của giáo hội chính thống, phe đang có ảnh hưởng nhiều hơn ở Souverus, đồng thời trục đuổi các giáo sĩ khỏi vương quốc.

"Bọn giáo hội chắc hẳn đang tức tối lắm."

"Hừm, vừa bị mất đi một trong bát trụ, bây giờ sự ảnh hưởng ở một trong số các quốc gia của chúng bị suy giảm, tôi tò mò không biết tiếp theo bọn chúng sẽ làm gì. Đó là cái giá phải trả cho việc phá hỏng kế hoạch lần trước của chúng ta."

Hắc ám giáo hội vẫn cho rằng cái chết của Lalza là từ phía giáo hội chính thống gây ra.

"Hư hư... đây chỉ là bước đầu để tiễn chúng đến sự diệt vong thôi..."

Các thành viên trông có vẻ đắc ý khi kế hoạch tạo sự ảnh hưởng lên Souverus xảy ra suông sẻ.

Matilda với Azarus trong tay, hiện tại chỉ còn duy nhất vùng Yonnotia của Dylan nữa thôi là cô nắm cả vương quốc trong tay. Hắc ám giáo hội từ đó sẽ có thêm sự ảnh hưởng ở vùng phía tây lục địa này.


--------------------


Rầm rầm rầm...

Những viên đá được bắn từ những chiếc xe bắn đá bay đến, đập vào gây tổn hại cho bức tường thành bao quanh thị trấn. Hiện tại, ba nghìn quân lính đã bao vây lấy thị trấn trung tâm của vùng Yonnotia. Trận chiến giữa bên tấn công và bên trấn thủ trong thành đang diễn ra khá căng thẳng.

Phía trên bức tường thành, cung thủ và những tên ma thuật sư bắn ra các mũi tên, những đòn ma thuật tấn công vào đám quân phía ngoài bức tường.

Tuy nhiên, phía quân lính tấn công có vẻ áp đảo hơn. Mấy chiếc xe bắn đá đang bào mòn một phần của bức tường thành, việc vị trí này bị thủng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Thấy bức tường thành có chỗ sắp sập, một trong hai tên chỉ huy ra lệnh cho đám quân ma thuật sư triển khai ma pháp quả cầu lửa nổ nhắm vào đó.

"Phóng!!!"

Vèo vèo vèo... bùm bùm bùm...

Một loạt các quả cầu lửa bay đến, đâm vào chỗ bức tường thành rạn nứt, phát nổ và phá hủy hoàn toàn. Gạch đá và bụi văng ra khắp nơi.

"Thủng rồi!!! Tường thành đã bị thủng rồi!!!"

Quân lính bên trong thị trấn kêu lên khi bức tường thành bị thủng. Phía ngoài, đám quân lính tấn công bắt đầu nhắm vào chỗ thủng đó để tràn vào bên trong.

"Ô ô ô ô ô!!!"

Phía trong, quân lính cũng ập ra chỗ thủng đó để giáp chiến với quân lính đang lao vào.

Leng keng leng keng...

Âm thanh chém giết nhau vang lên inh ỏi cả thị trấn.

...

...

Bên trong dinh thự, Jace chạy vào báo cáo với Dylan.

"Điện hạ, không ổn rồi! Tường thành đã bị thủng, quân lính phía ngoài đang tràn vào bên trong thị trấn..."

Nghe vậy, vẻ mặt của Dylan càng trở nên căng thẳng hơn.

"Chúng ta... phải làm sao đây..."

Do tập trung phát triển kinh tế, thị trấn này của Dylan không được gia cố quá nhiều vào mảng quân sự. Hiện tại, khi bị ba nghìn quân của bá tước Detlev và bá tước Gehrt tấn công, Dylan khó có thể chống chọi được.

"Á á á á..."

Tiếng hét của người dân vang lên ở bên ngoài, khiến cho Dylan và Jace lập tức đến nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài, quân của bá tước Detlev và bá tước Gehrt đã tràn vào đầy ắp, bọn chúng chém giết quân lính của Dylan, và cả những người dân vô tội cản đường.

"Không..."

Dylan xót xa khi thấy quân lính và người dân của mình bị tàn sát một cách man rợ như vậy.

"Điện hạ, không ổn rồi! Bọn chúng sắp tràn vào đến dinh thự rồi!"

Jace thốt lên với điệu bộ lo lắng.

"Chúng ta mau rời khỏi đây thôi, điện hạ!"

Jace đặt một tay lên vai của Dylan với ý muốn kéo cậu đi.

"Chạy trốn... Sao tôi có thể làm vậy khi quân lính và người dân của mình đang rơi vào cảnh hiện tại chứ?"

Dylan hất tay của Jace ra và phản đối.

"Điện hạ, tôi biết ngài lo cho người của mình. Bản thân tôi cũng rất đau lòng khi phải chứng kiến cảnh hiện tại của thị trấn. Nhưng chúng ta không thể cứ ở đây mà chờ chết được!"

Jace cố gắng thuyết phục Dylan.

"Một khi ngài còn sống, ngài sẽ còn cơ hội lấy lại thị trấn này. Nhưng nếu ngài bỏ mạng và không còn nữa, tất cả mọi người của thị trấn này, thậm chí cả vùng Yonnotia này, sẽ phải chịu sự cai trị và áp bức từ đệ nhị công chúa. Ngài muốn người dân của mình phải chịu cảnh đó sao?"

Dylan nhăn mặt khó xử. Jace nói không sai, kiên quyết ở lại chống chọi đến cùng, thì xác suất cao cậu sẽ mất mạng. Lúc đó, cả vùng này sẽ rơi vào sự cai trị tàn bạo của Matilda. Nếu tạm thời bỏ trốn khỏi đây, sau đó huy động người từ những ngôi làng và thị trấn nhỏ khác ở vùng này để tiến hành lấy lại thị trấn, kết quả có thể sẽ khả quan hơn.

Trong lúc Dylan vẫn còn suy nghĩ và lưỡng lự, Jace nắm lấy tay phải của cậu và kéo đi.

"Điện hạ, mau đi thôi, chúng ta không còn nhiều thời gian đâu!"

...

...

"Haaaaa!!!"

Leng keng... xoẹt... roẹt...

Tiếng quân lính chém giết nhau vang lên khắp cả thị trấn. Quân tấn công có vẻ áp đảo, quân phòng thủ đa số đã đầu hàng vì nghe tin hoàng tử điện hạ đã bỏ trốn khỏi dinh thự. Thị trấn hiện tại đang ngập trong máu me.

Jace cùng Dylan chạy luồn lách trong những con đường nhỏ, mục đích là trốn thoát khỏi thị trấn này.

Dĩ nhiên, cả hai không thể nào lẩn trốn hoàn toàn được trước ba nghìn quân lính đang càn quét thị trấn. Cả hai chắc chắn sẽ phải đụng độ vài tên trong lúc bỏ chạy.

"Bọn chúng kìa!"

Vài tên quân lính lao đến tấn công khi thấy Jace và Dylan.

Phản xạ một cách nhanh nhẹn, Jace rút thanh kiếm ra chắn hai cú chém từ hai tên quân lính.

Keng...

Đồng thời, Jace gồng cả người và hô to:

"Haaaaaaa!!!"

Một lực đẩy mạnh xuất phát từ Jace, hất văng mấy tên quân lính ra đất.

"Điện hạ, phía này!"

Jace nắm lấy tay của Dylan tiếp tục kéo đi khi mở được lối thoát.

"Đuổi theo chúng!!!"

Những tên quân lính sau khi đứng dậy được từ cú hất ngã thì lập tức đuổi theo Jace và Dylan.

...

Chạy đến gần cổng thành ở hướng ngược lại với quân địch, Dylan và Jace bị chặn lại bởi vài tên quân lính khác.

"Bọn chúng kìa!"

Vừa bắt gặp, mấy tên quân lính lập tức lao lên tấn công.

Keng... roẹt...

Bằng kỹ năng kiếm thuật chuyên nghiệp, Jace đỡ lấy cú chém từ một tên, sau đó phản lại bằng cú chém vào người của hắn.

"Aaaaaa!!!"

Tên này hét lên rồi ngã quỵ xuống. Song, Jace không có thời gian thở, cậu phải quay sang đối phó với tên còn lại.

"Haaaaa!!!"

Xoẹt!

Đó là một tên cầm giáo. Hắn lợi dụng độ dài của cây giáo để giữ khoảng cách và tấn công Jace, khiến cho Jace gặp khó khăn. Tuy né được các đòn tấn công, nhưng cậu đang rơi vào thế bất lợi.

Jace phải chuyển sang tấn công từ xa. Cậu niệm thầm trong miệng vài câu chú và yểm vào thanh kiếm của mình, khiến cho nó sáng lên.

"Haaaa!!!"

Jace vung thanh kiếm về phía trước, tạo ra một nhát chém ánh sáng trong không trung, bay đến ập vào tên cầm giáo, xé nát phần giáp và ngực của hắn.

"Aaaaaaa!!!"

Tên quân lính buông giáo ngã ngửa xuống đất nằm bất tỉnh.

"Jace, cẩn thận!!!"

Ngay khi Jace vừa xử lý xong tên quân lính cầm giáo thì Dylan hô to. Cậu quay sang thì thấy một quả cầu bóng tối đang lao thẳng về phía của mình. Khoảng cách giữa cậu và nó còn quá ngắn, không thể tránh được. Thế là Jace đành phải trụ vững người, bắt chéo hai tay giơ lên để hứng chịu.

"Gư!!"

Lãnh trọn đòn tấn công ma thuật, Jace trông có vẻ mất đi rất nhiều sức, trang phục và cơ thể cậu xuất hiện các vết trầy xước.

"Haaaa!!!"

Roẹt...

Bằng tốc độ nhanh chóng, Jace lướt đến dùng kiếm chém vào và lấy mạng tên ma thuật sư vừa tấn công mình.

"Jace, cậu không sao chứ!"

Dylan liền đến bên cạnh lo lắng.

Jace hơi cúi người, mặt nhăn nhó tỏ ra đau đớn.

"Tôi... không sao..."

Chưa kịp định thần thì từ phía sau, một đám quân lính khác phát hiện và đang chạy đuổi đến chỗ của cả hai.

"Chúng ta mau rời khỏi đây thôi, điện hạ!"

Ra khỏi thị trấn, Jace tìm được một con ngựa, cậu và Dylan dùng đó để chạy về xa khỏi thị trấn.

...

...

Jace thúc con ngựa chạy hết tốc lực, song cậu vẫn luôn nghe thấy tiếng quân lính, tiếng vó ngựa của quân lính đuổi theo phía sau mình. Cả hai đang bị một đám vài chục tên quân lính dí sát theo sau.

Vèo... phập...

"Híííííííííí...!!!"

Mũi tên từ đám quân lính phía sau bắn ra, bay đến đâm vào thân con ngựa, khiến cho nó hí lên một tiếng vang dội rồi ngã lăn xuống đất. Jace và Dylan cũng theo đà ngã xuống đất.

"Điện hạ!"

Jace nhanh chóng đứng lên, đến đỡ Dylan dậy.

"Điện hạ, ngài hãy cố gắng một chút!"

Ngay khi Dylan đứng dậy, một trong số các mũi tên bắn ra từ đám quân lính phía sau đang bay thẳng đến, hướng thẳng vào mặt của cậu.

Vèo... phập...

"Aaaaaa!"

Jace nhanh chóng đưa cánh tay trái của mình lên chắn cho Dylan. Mũi tên cứ thế đâm vào cánh tay của Jace, khiến cậu đau điếng người.

"Jace!"

Dylan tỏ ra lo lắng cho Jace. Suốt từ nãy giờ, cậu chỉ biết thụ động để cho Jace bảo vệ mình mà không thể làm gì được.

"Hay là chúng ta đầu hàng chịu bị bắt đi!"

"Không được!"

Jace phản đối quyết liệt. Cậu vừa dùng tay còn lại rút mũi tên ra khỏi cánh tay trái của mình, vừa nói với Dylan bằng vẻ mặt nhăn nhó vì đau.

"Ư... dù ngài có đầu hàng và bị bắt đem về... kư... thì ả công chúa chắc chắn sẽ không... để cho ngài được sống đâu..."

Rút mũi tên ra, Jace vứt xuống đất rồi nắm tay của Dylan tiếp tục cố gắng chạy.

"Nhưng..."

"Ngài đừng lo cho tôi! Chúng ta mau chạy thôi!"

Chạy theo phía sau Jace, Dylan cảm thấy thật có lỗi. Dù cả hai cùng học kiếm thuật từ Reimond, nhưng Dylan với cơ thể yếu ớt, cậu hầu như không thể chiến đấu, mà phải chứng kiến cảnh Jace vì bảo vệ mình mà bị thương khắp cơ thể như vậy.

Phía sau, đám quân lính vẫn ráo riết đuổi theo cả hai.

"Đuổi theo bọn chúng!!!"

...

Chạy một lúc, Dylan và Jace bị dồn vào đường cùng. Phía trước là con sông lớn cắt ngang qua khu đất, dòng nước chạy cũng rất xiết, bơi qua thì chỉ có nước bỏ mạng.

Quay lại nhìn phía sau, đám quân lính vài chục tên đang đuổi theo, chạy đến vây lấy cả hai.

"Không hay rồi!"

Đầu tiên là đám quân lính cưỡi ngựa, số lượng khoảng mười tên. Chúng là những tên bám theo sát cả hai nhất. Đám bộ binh, cung thủ và ma thuật sư thì vẫn còn đang chạy từ một khoảng xa đến chỗ này.

"Haaaaa!!!"

Mấy tên quân lính thúc ngựa lao thẳng về phía Jace tấn công. Tên thì chĩa giáo, tên thì giơ kiếm lên, thái độ rất hung hăng.

Không còn đường lui, Jace đành phải liều mình chiến đấu chống lại bọn chúng.

Keng keng... roẹt... keng keng... roẹt roẹt...

"Gư..."

Với kỹ năng chiến đấu bằng kiếm khá chuyên nghiệp, Jace xử lý được vài tên cưỡi ngựa, nhưng bị những tên còn lại tấn công, khiến cậu nhận thêm nhiều các vết thương khác.

"Ta nhất định không để các người làm hại điện hạ đâu!!!"

Jace gào lên, cậu hít một hơi thật mạnh rồi hô lớn:

"Haaaaaaaaa!!"

Một luồng gió mạnh phát ra từ Jace, hất văng những tên quân lính cưỡi ngựa bao vây cậu.

Vèo...

Đột nhiên, một cây giáo dài được phóng đến từ một trong số những tên quân lính, bay đến nhắm thẳng vào Dylan.

"Hơ..."

"Điện hạ!!!"

Dylan ngơ ra chưa kịp phản ứng gì thì Jace liền nhanh chóng đến đứng phía trước, đưa lưng về phía cây giáo bay đến.

Phập...

"Jace!!!"

Cây giáo bay đến, đâm vào lưng của Jace, khiến cậu đau đớn, khuôn mặt nhăn nhó cực độ.

"Gư...!!!"

"Jace!"

Jace quỵ gối xuống, ngã sấp vào người Dylan.

"Jace! Không... Jace..."

"Điện... hạ..."

Không dừng lại ở đó, một tên quân lính khác cầm giáo lao thẳng đến, đâm mũi giáo nhọn hoắc của hắn vào lưng của Jace, xuyên qua bụng cậu.

Phập...

"Gư..."

Jace giật mạnh người một cái, hai mắt trợn ngược lên, cơ thể bê bết máu me.

Dùng chút sức lực cuối cùng, Jace nắm chặt thanh kiếm, xoay người lại chém vào cổ tên đang đâm giáo vào mình.

Xoẹt...

Tên lính ngã xuống mất mạng. Tuy nhiên, Jace cũng lãnh vết thương rất nặng, mất quá nhiều máu, cậu không còn trụ được nữa, cả cơ thể ngã sập xuống đất.

"Jace!"

Dylan vội ôm Jace đỡ dậy và lay cậu.

"Jace! Cố gắng lên! Cậu không thể ra đi như vậy được! Jace!!!"

"Đ...iện... h...ạ..."

Jace đôi mắt lờ đờ nhìn Dylan và thều thào nói những lời trăn trối cuối cùng.

"X...in... l...ỗi... vì không thể... bảo vệ... ngài... đến... ph...út... c...uối..."

Để lại lời xin lỗi cuối cùng, đôi mắt của Jace từ từ nhắm lại, hai cánh tay thả lỏng rơi xuống.

"Không... Jace... Khônggggggggggggggg!!!"

Dylan hét to. Người cận thần, người bạn thân, người luôn cùng cậu sát cánh trong những ngày tháng đen tối, đã ra đi ngay trước mặt Dylan vì bảo vệ cậu.

"Không.... Jace... không..."

Dylan rơi nước mắt, cậu ôm chặt cơ thể của Jace vào người. Sự thật tàn nhẫn đang xảy ra khiến cậu cực kỳ đau lòng. Dylan tự trách bản thân vì sự yếu kém của mình mà đã gây ra cho những người thân bên cạnh cậu những hậu quả như bây giờ.

Lúc này, những tên quân lính bị hất văng khỏi ngựa lúc nãy đã đứng dậy và đang lao về phía Dylan để tấn công. Ngoài ra, đám bộ binh, cung thủ và ma thuật sư cũng đã đuổi kịp, tiến sát về phía Dylan.

Dylan tuyệt vọng nhìn đám quân lính đang lao về phía mình, cậu nhắm mắt lại cam chịu số phận. Người bạn thân nhất của cậu đang nằm nhắm mắt ngay phía dưới, Dylan không còn tâm trí để suy nghĩ về những thứ khác nữa.

"Haaaaaaa!!!"

Tên tiếp cận Dylan đầu tiên giơ thanh kiếm lên với ý định tung cú chém vào cậu.

Vụt...

Khi thanh kiếm của hắn vừa vung xuống được một nửa đoạn đường thì một tia plasma bay từ phía sau của Dylan đến, đâm vào mặt của tên quân lính, đốt cháy cả khuôn mặt của hắn thành một đống nhầy nhụa như thịt trộn.

"!?"

Dylan cảm thấy mình vẫn không bị sao, cậu mở mắt ra thì thấy tên quân lính phía trước của mình mặt mũi đã không còn, hắn ngã gục xuống tắt thở.

Không chỉ có vậy, ngay sau khi tên quân lính trước mặt Dylan bị hạn, hai ba tia plasma nữa được bắn đến, đâm vào mấy tên quân lính đang áp sát cậu nhất.

Xèo xèo xèo...

"Ư..."

"Aaa..."

Mấy tên này cũng ngay lập tức ngã gục xuống, các bộ phận cơ thể bị những tia plasma đốt cháy thành thịt khét.

"Cái... cái gì thế kia!?"

Đám quân lính tỏ ra hoang mang, chúng ngước nhìn lên trên bầu trời, phía sau của Dylan, khuôn mặt tên nào cũng như nhìn thấy ma vậy.

Dylan cũng không biết chuyện gì đang xảy ra. Cậu quay ra sau nhìn lên trên bầu trời thì...

Phạch phạch phạch phạch...

Một đội quân máy bay chiến đấu Viking, số lượng khoảng năm mươi chiếc, đang bay đến chỗ của Dylan. Bay chính giữa phía trước là chiếc máy bay trực thăng chuyên chở hạng nhẹ Korsky. Phía cửa bên phải của chiếc Korsky, Sera đang ngồi quỳ một chân, hai tay cầm khẩu súng Oblivion, một trong những món vũ khí chuyên dụng của cô, mắt kề vào nòng ngắm của khẩu súng để ngắm bắn.

Xèo xèo...

Sera cứ thế ngắm và bắn ra các tia plasma từ khẩu Oblivion, bay đến tiêu diệt mấy tên quân lính bao vây gần Dylan nhất. Oblivion là khẩu súng trường có tích hợp nòng ngắm tầm nhiệt và hệ thống quét nhịp tim, cơ chế sử dụng chính năng lượng của người dùng là Sera để chuyển hóa thành đạn plasma hoặc psionic tùy theo chế độ bắn.

Phía bên dưới, Dylan cũng ngơ ngác khi thấy những chiếc máy bay chiến đấu đang bay dần về phía của mình với tốc độ rất nhanh.

"Ph...phi thiết mã...?"

Cả Dylan và đám quân lính đều không biết đó là gì, bọn chúng chưa hề nhìn thấy phương tiện chiến đấu hiện đại như Viking hay máy bay chuyên chở Korsky bao giờ.

Đứng trên chiếc Korsky nhìn xuống, Zarc ra lệnh cho Lucire thông qua thiết bị liên lạc.

"Lucire, cho vài chiếc hạ cánh xuống tiêu diệt hết đám quân lính bên dưới."

"Đã rõ, thưa Hierarch!"

Lucire, hiện tại đang điều khiển một trong những chiếc Viking, đáp lại Zarc và ra lệnh cho các phi công khác.

"Kohrin, Sirah, hai ngươi sẽ chuyển chế độ, hạ cánh cùng ta tiêu diệt đám quân lính đang bao vây người kia. Những người còn lại giữ nguyên vị trí hiện tại."

"Đã rõ, thưa Executor!"

Những phi công khác đáp lại lệnh của Lucire.

Trong sự ngỡ ngàng của đám quân lính, Lucire cùng hai chiếc Viking khác điều khiển bởi hai người cấp dưới của cô, Sirah và Kolrin, vừa bay đến chỗ của Dylan vừa hạ độ cao, vừa chuyển đổi chế độ của chiếc Viking từ fighter sang chế độ assault. Viking là một trong những phương tiện chiến đấu trên không hạng nhẹ ở Plomia. Điểm đặc biệt của chúng là việc chuyển đổi từ chế độ fighter chuyên để chiến đấu trên không, sang chế độ assault với hình dạng hai tay và hai chân giống như Goliath, để chiến đấu trên mặt đất. Với đặc điểm này, Viking là một trong những phương tiện chiến đấu linh hoạt và được sử dụng rộng rãi ở Plomia.

Rầm rầm rầm... tạch tạch tạch tạch tạch...

Lucire cùng hai chiếc Viking khác tiếp đất sau khi chuyển đổi sang chế độ assault, cả ba vừa di chuyển về phía trước, vừa chĩa hai khẩu súng gatling ở hai bên chiếc Viking ra nã một loạt đạn về phía đám quân lính trong sự ngỡ ngàng của Dylan.

"Oraaaaaaaa!!!"

Lucire vừa điều khiển chiếc Viking của mình vừa hô lớn.

"Aaaaaaa...!!"

"Gưaaaa...!!!"

Đám quân lính ăn đạn từ những nòng gatling, tên nào tên nấy cơ thể nát như tấm giẻ rách, lăn ra chết ngay tại chỗ không kịp ngáp.

"Quái vật!!! Chạy thôi!!!"

"Aaaaaa...!!!"

Cả đám mấy chục tên quân lính bị càng quét không sót tên nào, xác bọn chúng bị những viên đạn từ nòng gatling bắn bay văng tứ tung. Vài tên bỏ chạy thì cũng bị Sera từ trên chiếc Korsky bắn hạ chết không kịp ngáp.

"Cái gì... thế này..."

Dylan nhìn cảnh đang xảy ra mà cứ nghĩ rằng mình đang nằm mơ. Ba con phi thiết mã kia đang bay thì đáp xuống, chuyển đổi trở thành hình dáng giống như những con golem, rồi sau đó bắn ra những thứ ma thuật cực mạnh, lấy mạng hết đám quân lính mấy chục tên. Cậu vẫn còn đang ngỡ ngàng thì chiếc Korsky chở Zarc và mọi người từ từ hạ độ cao xuống, tiếp cận chỗ của Dylan. Những chiếc Viking khác vẫn giữ vị trí bay ở trên không trong chế độ fighter, chỉ có ba chiếc của Lucire, Kolrin và Sirah là đang ở chế độ assault đi trên mặt đất.

"Điện hạ!"

Khi độ cao của chiếc Korsky hạ gần xuống mặt đất, Reimond và Linette bên trong nhảy xuống và tiến đến bên cạnh Dylan.

"Reimond... Linette..."

"Điện hạ!"

"Xin lỗi vì đã đến trễ..."

Reimond và Linette đến bên cạnh lo lắng cho Dylan. Cả hai nhìn xuống bên cạnh Dylan thì thấy xác của Jace nằm bê bết máu.

"Jace!"

Reimond liền đến ôm xác của Jace lên và lay.

"Jace! Jace! Cậu nghe tôi nói gì không! Jace!"

Tuy nhiên, không có một phản hồi nào từ Jace. Cậu đã tắt thở một lúc rồi.

Reimond ngước nhìn Dylan, và được đáp lại bằng giọng buồn bã:

"Jace đã... hy sinh... để bảo vệ tôi... đến phút cuối..."

Reimond và Linette lặng người, không nói thêm lời nào. Nếu như cả hai đến sớm hơn một chút thì Jace đã không phải bỏ mạng rồi.

"Hai người... tại sao hai người lại ở đây?"

Dylan hỏi Reimond và Linette, phá vỡ bầu không khí trầm lắng.

"Sau khi bỏ trốn khỏi vương quốc này, chúng tôi đã đi sang kinh thành Arist của vương quốc Assyria... để cầu cứu họ..."

Linette đáp lại Dylan, mắt hướng nhìn về phía chiếc Korsky đang đáp xuống mặt đất. Gió từ cánh quạt thổi mạnh khiến cho tóc của ai ấy cũng bay phấp phới.

Từ bên trong, Zarc cùng với Celestia, Sera và Rafflesia bước xuống. Trên tay Rafflesia đang bế theo Ruri, Zarc mang cô bé theo để "hưởng ké" kinh nghiệm từ cuộc chiến.

Tiến đến đứng trước mặt Dylan, Celestia cất tiếng:

"Tôi là Celestia Rosava, nữ vương đương nhiệm của vương quốc Assyria. Đây là những vị anh hùng đến từ thế giới khác đã giúp cho vương quốc của chúng tôi trong thời gian qua."

Celestia giơ tay sang giới thiệu Zarc, Sera và Rafflesia.

Theo như hình thức, Dylan đứng dậy và tự giới thiệu lại.

"Xin chào ngài nữ vương của Assyria. Tôi là Dylan Winfield, đệ tam hoàng tử của vương quốc Souverus này."

"Chúng tôi đã nghe qua về cậu và tình hình của cậu từ hai người kia."

Zarc cất tiếng nói với Dylan, mặt hất nhẹ sang phía của Reimond và Linette để ám chỉ cả hai.

"Chúng tôi sang đây muốn ngỏ lời hợp tác với cậu."

"Hợp tác...?"

Dylan khá bất ngờ. Một vương quốc phát triển vượt bật trong thời gian ngắn vừa qua mà lại đề xuất hợp tác với cậu.

"Tuy nhiên, tôi muốn chúng được tiếp đãi đàng hoàng, có thể ngồi nói chuyện ở nơi có trà bánh, không phải ở nơi đầy xác chết như thế này."

Zarc nói với Dylan, sau đó quay người di chuyển trở lại vào trong chiếc Korsky.

"Chúng tôi sẽ hộ tống cậu về thị trấn trước, sau đó chúng ta sẽ thảo luận với nhau chi tiết hơn."

Dylan chưa hiểu ý của Zarc lắm, bởi vì thị trấn trung tâm hiện tại đang bị quân lính của bá tước Detlev và bá tước Gehrt chiếm đóng.

Bên cạnh, Linette nói với Dylan:

"Điện hạ, ngài yên tâm. Ngài cũng vừa chứng kiến sức mạnh quân sự của họ rồi đấy. Với đội quân ngần này, chúng ta hoàn toàn có thể lấy lại được thị trấn từ đám quân lính của bá tước Detlev và bá tước Gehrt."

Reimond cũng bế xác của Jace lên và nói:

"Tôi sẽ mang thi thể của Jace về để chôn cất cho cậu ấy tử tế."

"Ưm... ừm..."

Dylan gật đầu, nỗi buồn hiện rõ trên khuôn mặt. Cậu may mắn thoát chết trong gang tấc, nhưng vẫn còn khá hoang mang về sự hiện diện của người đến từ vương quốc Assyria, cũng như còn mang nặng nỗi đau từ cái chết của Jace.

Linette đi bên cạnh dìu Dylan lên chiếc Korsky. Sau khi tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, chiếc Korsky bắt đầu cất cánh và bay lên trên không trung. Do chưa quen việc ở trên phương tiện chiến đấu trên không, Dylan đột ngột mất thăng bằng, rồi được Linette dìu ngồi vào ghế.

Lucire cùng hai phi công cấp dưới, Kolrin và Sirah, cũng dần chuyển chế độ của chiếc Viking mình điều khiển từ assault sang chế độ fighter, bay trở lại trên không trung.

Chiếc Korsky chở mọi người di chuyển cùng với đội quân năm mươi chiếc Viking bay về phía thị trấn trung tâm.

...

Dylan ngồi trên chiếc Korsky, nhìn qua hai bên cánh cửa mở quan sát những chiếc Viking bay xung quanh. Cậu ấn tượng với những thứ to lớn được bọc bằng kim loại mà lại bay được trên không như thế này. Dylan từng nghĩ rằng cưỡi rồng là việc cực kỳ điên rồ rồi, ấy mà giờ lại ngồi bên trong thứ làm bằng kim loại thế này.

"Nữ vương... cho tôi mạn phép hỏi, những con ma vật này là loại gì vậy?"

Celestia đáp lại câu hỏi của Dylan bằng giọng điềm đạm:

"Đây không phải là ma vật, mà là phương tiện chiến đấu được chế tạo bởi các vị anh hùng đây. Chúng hoàn toàn được điều khiển bởi những cá thể như con người chúng ta."

"Phương tiện chiến đấu!?"

Dylan bất ngờ. Chế tạo được phương tiến chiến đấu với uy lực khủng khiếp thế này, giờ thì cậu hiểu tại sao vương quốc của mình lại thất bại hoàn toàn kể từ khi Assyria có những vị anh hùng đến từ thế giới khác. Những chiếc xe bắn đá ở thế giới này chẳng khác gì cỏ rác. Cũng may mắn là cậu luôn cho người của vùng mình giữ mối quan hệ tốt với Assyria, dù cho triều đình có đang đối đầu với họ đi nữa. Nghĩ đến cảnh vương quốc của mình bị những thứ phương tiện chiến đấu này càng quét, Dylan run cả người.

Đội quân bay một đoạn ngắn thì đến thị trấn trung tâm. Nơi mà Dylan và Jace chạy đến vốn không quá cách xa thị trấn. Dù vẫn còn cách một khoảng, nhưng có thể nhìn thấy bức tường thành đổ vỡ, cùng với cảnh hoang tàn của thị trấn khi bị càng quét bởi đám quân lính.

Phía đám quân lính, bọn chúng dừng hành động chém giết lại và tập trung hết sự chú ý vào đội quân Viking đang bay trên không đến.

"Cái gì thế kia!?"

"Rồng sắt à?"

"Tại sao bọn chúng lại ở đây!?"

Không chỉ những tên quân lính bất ngờ, người dân và quân lính của Dylan cũng bất ngờ khi thấy một đám những thứ lạ lẫm bay từ xa đến.

Khi bay đến gần đến bức tường thành, Lucire bật hệ thống liên lạc của bộ điều khiển của chiếc Viking để ra lệnh cho các phi công khác.

"Đơn vị mười một và mười bốn, giữ chế độ fighter và bảo vệ chiếc Korsky của Hierarch. Tất cả những đơn vị còn lại chuẩn bị hạ cánh và chuyển sang chế độ assault, sẵn sàng chiến đấu."

"Đã rõ!"

Các phi công khác đáp lại lệnh của Lucire qua hệ thống liên lạc. Hơn bốn mươi chiếc Viking dần hạ độ cao, chuyển từ chế độ fighter sang assault để bắt đầu giao chiến.

Phía chiếc Korsky chở Zarc và mọi người, Rafflesia thiết lập và kích hoạt khẩu gatling được gắn ở một bên cửa. Người phi công như hiểu ý, lái chiếc Korsky từ từ rẽ sang một bên, hướng cửa được gắn khẩu gatling về phía thị trấn.

"Hư hư, chia buồn với các ngươi!"

Khi đến một khoảng cách nhất định, Rafflesia cười tinh vi, cô khởi động và xả một loạt các viên đạn từ khẩu gatling xuống đám quân lính bên dưới.

Rè rè rè rè rè rè rè rè rè...

Âm thanh khẩu gatling quay và bắn vang lên, khiến cho những người không quen như Dylan, Reimond và Linette cảm thấy cực kỳ áp lực và chói tai. Vỏ đạn văng ra như hạt thóc, rơi lã chã xuống phía dưới.

"Aaaaaaa..."

"Gưaaaaaa..."

Phập phập phập...

Các viên đạn từ khẩu gatling bay đến đâm nát cơ thể của đám quân lính. Vài tên bị hất văng, xác bay đi khắp nơi. Đất cát nơi những viên đạn bắn trúng bay tung tóe lên không trung, trông rất hỗn độn. Đám quân lính bắt đầu trở nên hỗn loạn, mấy tên cung thủ và ma thuật sư thì từ dưới bắn những mũi tên, triển khai các chiêu thức ma thuật nhắm vào chiếc Korsky đang chở mọi người.

Phía Lucire, cô dẫn đầu hơn bốn mươi chiếc Viking, tách nhau ra xếp thành hình nửa vòng tròn và tiếp đất sau khi chuyển sang chế độ assault. Tất cả vừa di chuyển áp sát vào thị trấn, vừa nã hai khẩu gatling được trang bị hai bên của chiếc Viking, bắn tan tác đám quân lính xông ra tấn công.

Tạch tạch tạch tạch tạch... rè rè rè rè rè rè rè...

"Aaaaaaaaa!!!"

"Gưaaaaaaaa!!!"

Tiếng la hét inh ỏi của đám quân lính vang lên khắp cả thị trấn.

"Tiến lên!!!"

Lucire hô to vào hệ thống liên lạc của chiếc Viking.

"Hí hí hí hí hí..."

Đám quân lính cưỡi ngựa lao ra cũng bị bắn tan tác, mấy con ngựa hí lên thảm thiết rồi ngã gục xuống. Không có tên nào có thể tiếp cận được những chiếc Viking để tấn công cả. Chỉ có những tên ma thuật sư triển khai ma thuật từ xa để tấn công thì có chút tác dụng thôi, nhưng các đòn ma thuật đa số đều gây tổn hại rất ít với lớp vỏ ngoài làm từ neosteel của những chiếc Viking.

Người dân bên trong thị trấn không biết có chuyện gì đang xảy ra, nhưng ít nhất thì bọn quân lính tấn công đang bị tiêu diệt. Mọi người đều chạy tìm chỗ an toàn để nấp mong không trúng đạn lạc.

Phía chiếc Korsky, Sera đang cầm hai khẩu lục Morrowind, một trong những món vũ khí chuyên dụng của cô, đứng phía sau lưng Rafflesia để bắn vào những đòn ma thuật bay đến.

Pằng pằng... pằng pằng... xèo xèo xèo...

Do Korsky chỉ là phương tiện di chuyển hạng nhẹ, không được trang bị hệ thống khiêng năng lượng giống như các loại phương tiện chuyên chở hạng nặng Hercules hay tàu chiến chủ lực Battlecruiser, Carrier,... Do đó, để ngăn những đòn tấn công ma thuật bay đến làm tổn hại chiếc Korsky chở mọi người, Sera dùng hai khẩu lục Morrowind với cơ thế phản năng lượng để bắn và vô hiệu hóa những đòn tấn công ma thuật. Đó là với những tên ma thuật sư, còn những tên cung thủ thì sau khi bắn vào và thấy mũi tên của chúng gãy rụng, không làm gì được chiếc Korsky, bọn chúng gần như tuyệt vọng và tuột hết nhuệ khí chiến đấu.

Chợt có một quả cầu lửa bay đến mà Sera chưa kịp bắn để vô hiệu hóa. Nó bay đến sắp đâm vào chiếc Korsky, khiến cho Sera có chút lay động.

Vụt...

Một lỗ đen nhỏ được Zarc tạo ra, quả cầu lửa bay thẳng vào đó rồi biến mất, không chạm vào được chiếc Korsky đang chở mọi người.

"Hierarch..."

Sera nhìn Zarc và nhận ra rằng mình vừa phải để Zarc ra tay giúp.

"Sera, tập trung!"

Zarc ra lệnh cho Sera tập trung trở lại sau khi cô bị lung lay mất tập trung.

"Vâng!"

Sera quay trở lại việc xử lý mấy đòn tấn công ma thuật từ những tên ma thuật sư phía dưới bắn lên. Rafflesia thì vẫn xả liên hoàn đạn từ khẩu gatling từ cửa chiếc Korsky xuống phía dưới, tàn sát đám quân lính từng tên một.

Ngồi phía trong ghế quan sát cảnh tượng đang diễn ra, Dylan, Reimond và Linette ai nấy đều hoang mang cực độ. Ba nghìn tên quân lính đang bị tiêu diệt từng chút một, số lượng còn lại chỉ còn khoảng hai nghìn tên. Phía dưới, Lucire cùng hơn bốn mươi chiếc Viking đã bay vào được bên trong thị trấn, lục từng ngóc ngách tiêu diệt từng tên một. Một vài tên nấp sau những thùng gỗ, nhưng rốt cuộc cũng bị bắn xuyên qua, thùng gỗ vỡ tung, mấy tên này cũng tan thây nát thị.

"Thật là... kinh khủng..."

Dylan thốt lên.

"Đây là... sức mạnh của những vị anh hùng đến từ thế giới khác sao..."

Chứng kiến cuộc chiến không hề cân sức tí nào như thế này, Dylan càng củng cố thêm suy nghĩ rằng, dù cậu có huy động cả vương quốc Souverus thì cũng không thể chống lại được Assyria và những người anh hùng này.

Linette ngồi bên cạnh, khuôn mặt khó xử, đồng tình với Dylan:

"Đối đầu với họ... chả khác gì đào mồ chôn mình..."

"Phụ vương tôi thật sai lầm khi gây chiến với Assyria."

Celestia ngồi dãy ghế phía trước nghe lỏm được cuộc nói chuyện của cả ba. Cô cũng tự nhận thấy được sự kinh khủng của Zarc và những người từ thế giới của cậu. Ban đầu chính cô cũng cảm thấy kinh sợ trước những thứ vũ khí và phương tiện chiến đấu kinh khủng. Do đó, Celestia cảm thấy đồng cảm với Dylan phần nào.

Phía dưới, vài tên ma thuật sư biết sử dụng ma thuật bay thì triển khai để bay lên không trung, ngang tầm với độ cao mà chiếc Korsky đang chở mọi người.

"Hà, có thể bay lên đây cơ à!"

Rafflesia cười khẩy một cái, cô tạm ngưng việc điều khiển khẩu gatling, với tay sang lôi một khẩu súng bắn tên lửa nhiều nòng ra, vác lên trên vai rồi chĩa thẳng về phía trước.

Các đòn tấn công của đám ma thuật sư triển khai ra đều bị Sera vô hiệu hóa bằng đạn phản năng lượng từ hai khẩu lục Morrowind.

Chuẩn bị xong xuôi, Rafflesia bóp cò bắn ra một loạt những quả tên lửa bay lượn trong không trung.

Vèo vèo vèo vèo vèo...

Mấy quả tên lửa được bắn ra, bay đến truy đuổi những tên ma thuật sư, dù cho bọn chúng có bay trên không trung để tránh đi chăng nữa.

Bùm bùm bùm bùm bùm...

Tên nào tên nấy đều lãnh một quả tên lửa, nổ banh xác, xương máu rơi xuống phía dưới cùng với đám khói bụi và tia lửa từ vụ nổ. Một hai tên may mắn thì còn lại cái xác cháy đen, rơi tự do xuống đất, không tên nào ăn tên lửa xong mà còn toàn mạng cả.

Mấy tên còn lại sợ tái mặt, bọn chúng cố gắng triển khai các đòn ma thuật để tấn công, nhưng tất cả đều vô dụng.

Hai chiếc Viking được Lucire ra lệnh cho bay cạnh để yểm trợ Zarc, nhắm vào những tên còn lại, bắn ra các chùm tên lửa.

Vèo vèo vèo vèo vèo...

Ở chế độ fighter, hai bên của chiếc Viking sẽ là hệ thống có tên Lanzer Torpedo, gồm năm lỗ chứa các tên lửa Ripplewave, mỗi quả chứa đầu đạn phản vật chất. Khi các đầu đạn tiếp xúc mục tiêu, chúng tạo ra các vụ nổ của những mảnh đạn hạ hạt nhân chết người.

Bùm... uỳnh... đùng...

Tất cả những tên ma thuật sư bay lên không trung đều bị bắn hạ, những tên quân lính còn lại bên dưới bắt đầu cảm thấy hoảng sợ và nhục chí.

"Rafflesia, hướng cổng chính có doanh trại. Xử đống đấy nhanh gọn đi."

"Vâng, thưa Hierarch!"

Rafflesia đáp lại Zarc. Cô nhìn xuống phía dưới thì thấy dàn xe bắn đá và những cái lều, cách cổng chính của thị trấn khoảng một đoạn. Đó là nơi mà đám quân lính tập trung và lập doanh trại trước khi bắt đầu tấn công vào thị trấn.

Rafflesia bỏ khẩu súng bắn tên lửa xuống, với lấy một khẩu súng bắn tên lửa khác, hạng nặng hơn, thuộc dòng Javelin. Đây là vũ khí để chống những phương tiện chiến đấu hạng nặng trên mặt đất, nhưng Rafflesia sắp dùng nó để phá hủy doanh trại của quân lính cùng với những chiếc xe bắn đá.

Giữ tư thế quỳ một chân và vác khẩu súng nặng nề lên vai, Rafflesia đưa mắt nhìn vào màn hình của hệ thống điều khiển ở bên trái của khẩu súng.

Bíp bíp...

"Area locked-on!"

Giọng nói máy vang lên từ hệ thống điều khiển của khẩu súng.

Phụt....... xèo.......

Quả tên lửa to được bắn ra, bay vút lên trên không trung một đoạn, sau đó mới rơi xuống, nhắm thẳng vào nơi những cái lều và dàn xe bắn đá, để lại làn khói mây hình parabol trên bầu trời.

BÙMMMMMMMMMMMMMM.........

Một vụ nổ inh trời vang lên, khói bụi văng tung tóe mịt mù cả khu doanh trại của đám quân lính.

Đám quân lính đang ở bên trong thị trấn đứng nhìn về phía doanh trại phía ngoài xa, tất cả những gì còn lại sau vụ nổ là những mảnh lửa cháy bập bùng, không còn thứ gì nguyên vẹn sót lại.

Tạch tạch tạch tạch...

Tuy nhiên, đứng nhìn cũng là sai lầm với bọn chúng. Những viên đạn bắn từ mấy chiếc Viking bay đến, đâm vào lưng, khiến tên nào tên nấy cả cơ thể giật lên liên hồi vì sức ép của viên đạn, sau đó ngã sấp xuống chết không kịp ngáp.

Những chiếc Viking dẫn đầu bởi Lucire hạ gục lần lượt đám quân lính trong thị trấn. Có một chiếc bị ma thuật làm cho hỏng, số còn lại thì chỉ có vài vết xước mà thôi.

Từ con số ba nghìn, hiện tại chỉ còn khoảng một nghìn tên. Tên nào tên nấy cũng mất hết tinh thần chiến đấu. Hai tên chỉ huy cũng đã mất mạng từ lúc nào. Một số thì đầu hàng vô điều kiện, tự nguyện chịu trói bởi quân lính trấn thủ thị trấn của Dylan. Những tên này thì mấy chiếc Viking, cũng như Lucire, theo như lời dặn trước của Zarc, không ra tay mà để bắt làm tù binh. Số còn lại thì chạy sống chạy chết thành một đám, ngược ra chỗ bức tường thành bị phá hủy, tuôn ra hòng chạy thoát được khỏi đây.

Thấy vậy, Zarc ra lệnh cho Rafflesia:

"Rafflesia, xử lý đám đang chạy kia đi."

"Vâng!"

Chiếc Korsky bay đón đầu đám quân lính đang ồ ạt ào ra, từ từ bay hạ độ cao xuống một chút.

Rafflesia giơ tay ra phía trước, lấy từ trong storage ra vũ khí chuyên dụng của mình, thanh katana psionic Devourer.

Sau khi cầm thanh Devourer trên tay, Rafflesia phóng một phát nhảy xuống tiếp đất, trong khi khoảng cách với mặt đất còn khoảng vài chục mét.

Rafflesia nhảy xuống phía trước đám quân lính đang tháo chạy, đáp trong tư thế quỳ một chân, một tay cầm thanh katana Deverous, khiến cho cả đám quân lính khựng đứng lại, không dám chạy tiếp.

Rafflesia từ từ đứng dậy, trên khuôn mặt là một nụ cười hiền hòa, nhưng lại cực kỳ nguy hiểm, khiến cho đám quân lính có cảm giác tử thần đang kề sát bên cạnh mình. Chúng đứng thủ thế nhưng trong lòng cực kỳ bất an.

Rafflesia từ từ rút thanh Devourer ra khỏi vỏ, vừa rút cô vừa cười:

"Hư hư hư..."

"Haaaaaaaa!!!"

Một vài tên lao về phía trước tấn công Rafflesia. Bọn chúng bây giờ chỉ có một là lao đến mở đường chạy, hai là chôn chân tại đây chờ những chiếc Viking đuổi theo bắn nát thây. Giữa hai sự lựa chọn như vậy, dĩ nhiên bọn chúng phải đánh liều rồi.

Rafflesia cầm thanh Devourer một bên tay, sau đó thì nhảy lên, xoay ngang người, lộn một cú vòng tròn rồi chém thanh katana xuống mặt đất phía trước, động tác nhanh như thoắt và rất chuyên nghiệp.

Vụt... rầmmmmmmmm... xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt...

Một luồng năng lượng psionic cực mạnh bốc ra từ cú chém, bay đến càn quét và tiêu diệt cả đám quân lính, trông như đợt nước lũ đổ xuống càng quét mọi thứ vậy.

"Aaaaaaa...!!!"

"Gưaaaaaa...!!!"

Tiếng la thất thanh của bọn chúng kêu lên nghe rất thảm thiết. Vài tên thì bỏ mạng ngay, vài tên thì còn nằm gượng lê lết trên đất.

Rafflesia theo đúng lời Zarc dặn, tiêu diệt hết đám quân lính tháo chạy. Cô đứng thẳng người lên, gồng một quả cầu psionic trên tay to lên một mức nhất định, sau đó ném nó lên trên không trung.

Quả cầu bay nhanh đến vùng không trung phía trên của đám quân lính, sau đó thì chuyển thành một trụ psionic giáng thẳng xuống phía dưới mặt đất, chỗ mấy tên quân lính đang bò lết.

Uỳnhhhhhhhhhhhhh...

Cơn chấn động, kèm theo sát thương gây ra, khiến cho xác của mấy tên quân lính văng khắp nơi, nhìn từ trên cao trông giống như dùng một vật đập xuống cái sàn nhà bám đầy bụi vậy.

Những tên quân lính khác chạy ra từ phần bức tường thành bị thủng, chứng kiến cảnh trước mặt thì đứng trân người, hai chân cứng đờ không dám di chuyển.

Rafflesia đứng thẳng người, tay trái áp vào má, đầu hơi nghiêng, miệng mỉm cười và cất tiếng:

"Còn kẻ nào dám bỏ chạy nữa không?"

Nói xong, Rafflesia vung tay trái thẳng ra, tạo ra một luồng psionic như tia điện, bay đến đâm vào một tên đang cố gắng chạy qua khỏi chỗ của cô.

Roẹt...

"Aaaaaaaaa!!!"

Tên này lãnh trọn tia psionic phóng ra từ Rafflesia, nằm ngã xuống đất tắt thở trong khi miệng vẫn đang há rộng như bị nghẹn.

Mấy tên quân lính còn lại lập tức buôn vũ khí, quỳ hai chân xuống giơ hai tay ra sau đầu để đầu hàng, không tên nào dám chống cự hay cố chạy thoát nữa. Bọn chúng sau đó bị quân lính của Dylan khống chế và trói bắt lại.

Tối ngày hôm đó, khoảng năm trăm tên quân lính còn sống sót bị bắt gọn làm tù binh. Hơn hai nghìn tên quân lính đã bỏ mạng, xác của chúng đang được xử lý và chất thành đống để thiêu đốt. Thị trấn trung tâm vùng Yonnotia được giữ vững, Dylan cũng tạm thời được an toàn cùng với vùng lãnh thổ của mình. Song, một nửa thị trấn bị tàn phá nặng nề bởi chiến tranh, việc giải quyết hậu quả cũng khá là tốn nhiều công sức. Chưa kể đến tổn thất lớn nhất của Dylan trong cuộc chiến lần này, sự ra đi của người cận thần, người bạn thân nhất, Jace, là không thể nào bù đắp được đối với cậu.


--------------------


Dinh thự lãnh chúa, thị trấn trung tâm vùng Yonnotia.

Bên trong căn phòng tiếp đãi khách, Dylan ngồi đối diện với Zarc và Celestia qua cái bàn ở giữa phòng. Đứng phía sau ghế của Dylan có Reimond và Linette, phía sau ghế của Zarc có Sera, Rafflesia và Lucire đang bế Ruri trên tay.

Bên ngoài, mọi người đang ổn định lại và giải quyết tàn dư sau trận chiến. Người dân và quân lính đang khiêng những mảnh gỗ, xác quân địch để đem đi vứt, thu nhặt vũ khí để tận dụng lại, dọn rác,.... Tuy nhiên, họ làm việc mà trong lòng luôn cảm thấy bồn chồn, thỉnh thoảng vài người lại ngước nhìn lên trên bầu trời. Nguyên nhân là do phía trên của thị trấn, hơn bốn mươi chiếc Viking đang trôi nổi trong không trung. Họ rất thắc mắc về chân tướng của những thứ lạ lùng này, cũng như khiếp sợ uy lực của chúng khi mà đám quân địch bị tiêu diệt như cỏ rác.

Một người hầu đem trà và các món bánh trái đến đặt lên trên bàn, sau đó cúi người chào lễ phép trước khi rời khỏi đó.

Lucire đứng phía sau ghế của Zarc, bế Ruri bằng tay trái, tay còn lại đưa lên chạm vào má, sờ vào tai, tóc của cô bé.

"Một elf chính hiệu đây sao! Da thật là mịn, đôi tai đặc biệt này... tóc cũng mượt và mềm mại nữa!"

Lucire rất thích thú khi được tiếp xúc trực tiếp một cá thể elf ở thế giới này. Sau khi được Zarc nhờ, Lucire sang thế giới này chỉ mới một hai ngày nên chưa có cơ hội gặp Ruri.

Trái với Lucire, Ruri tỏ ra sợ sệt, hai mắt rưng rưng, cả người rụt lại khi bị Lucire chạm chỗ này chỗ kia.

"Ưm... đ...đừng..."

Thấy vậy, Celestia quay đầu ra sau nói với Lucire:

"Ruri bị ám ảnh bởi con người, cô đừng làm quá kẻo em ấy sợ."

Nghe vậy, Lucire cười và nói:

"Thế thì không việc gì phải lo, bởi vì..."

Vừa nói, Lucire vừa mở to miệng, dùng ngón trỏ của tay phải kéo rộng miệng của mình ra thêm, để lộ hàm răng sắc nhọn như cá mập ra.

"Tôi không phải Entman, mà là Deriman."

Lucire kề mặt của mình sát vào Ruri để cho cô bé thấy rằng mình không phải là con người, mà là một dạng bán nhân, xét theo phương diện ở thế giới này. Song, hiệu quả thì không thấy đâu, mà việc này lại còn phản tác dụng. Ruri không những không cảm thấy an tâm, mà còn cảm thấy sợ hãi hơn trước hàm răng sắc nhọn của Lucire.

"Hơ... hơ..."

Ruri tái xanh mặt mày, miệng mở to mếu máo vì sợ.

"Em sao vậy? Chị đây đâu phải con người?"

Lucire vô tư và thắc mắc khi thấy Ruri tỏ ra sợ hãi.

Thấy có vẻ ồn ào, Zarc cất tiếng ra lệnh:

"Rafflesia, ngươi bế Ruri đi!"

"Vâng Hierarch!"

Rafflesia đáp lại, sau đó đến lấy Ruri từ tay của Lucire và bế cô bé.

"Hơ... không..."

Lucire tỏ ra buồn bã khi cô bé elf dễ thương bị lấy khỏi tay của mình, cô xìu hai tay và rũ người xuống tỏ ra buồn bã.

"Mình đâu có đáng sợ đến thế..."

Rafflesia sau khi bế Ruri trên tay, cô dịu dàng dỗ dành, khiến cho Ruri cảm bình tĩnh hơn. Đặc điểm cái đuôi cứng cáp đầy gai nhọn của Rafflesia khiến cho Ruri cho rằng cô là bán nhân, từ đó không bị quá khứ ám ảnh. Cô bé không biết rằng đằng sau nụ cười hiền dịu đó của Rafflesia là một tính cách điên cuồng, tàn bạo, sẵn sàng tiêu diệt tất cả những ai dám động vào Zarc.

Quan sát Zarc và những người của cậu một lúc, Dylan cất tiếng hỏi:

"Các vị đây là... bán nhân sao?"

Dylan ám chỉ Zarc, Rafflesia và Lucire với những đặc điểm của loài Derisian.

Nghe vậy, Zarc khoanh tay rồi đáp lại:

"Bán nhân à... cậu có thể coi là vậy. Chúng tôi là kết quả từ sự lai tạo giữa loài Entman, tương đương con người ở thế giới này, và Derisian, tương đương ma vật ở thế giới này. Tổ tiên chúng tôi, những cá thể Deriman được lai tạo đầu tiên, gần như mang hình dạng nửa người nửa Derisian. Tuy nhiên, qua nhiều thế hệ, đặc điểm của Derisian chỉ còn lại một vài điểm như thế này thôi."

Zarc vừa nói vừa chỉ vào cặp sừng trên đầu của mình.

"Vậy à..."

"Giờ thì, vào vấn đề chính!"

Zarc bỏ hai tay đang khoanh xuống, sau đó giơ tay phải về phía trước, lấy từ storage ra các tờ giấy được soạn sẵn.

Nhìn những tờ giấy được tích tụ từ những điểm ảnh và xuất hiện trong không trung, Dylan cảm thấy khá bất ngờ, nghĩ rằng đó là kỹ năng ma thuật hộp không gian. Kỹ năng này có cấp độ yêu cầu cao, rất hiếm người lĩnh hội được.

Zarc đặt các tờ giấy lên bàn rồi nói:

"Chúng tôi đã nghe qua và nắm bắt được tình hình của cậu, cũng như vương quốc này."

Dù ngoài miệng nói rằng được nghe từ Reimond và Linette kể, nhưng thực chất phần lớn thông tin về nội bộ Souverus được báo về từ các trinh sát mà cậu cử đi để nằm vùng và thăm dò.

"Chúng tôi sang gặp cậu lần này để đưa ra cho cậu một lời mời hợp tác, nó có thể giúp cậu vượt qua được tình hình hiện tại."

Dylan cầm những tờ giấy trên bàn lên và xem. Reimond và Linette đứng phía sau cũng nhìn vào mấy giờ giấy mà Dylan đang cầm để xem nội dung.

"Chúng tôi sẽ hỗ trợ và giúp cậu giành lại được ngai vàng và vương quốc Souverus này từ tay chị của cậu và các quý tộc khác, nhưng chỉ khi..."

Dylan, Reimond và Linette mở to mắt, không chỉ vì lời đề xuất quá có lợi, mà còn vì những thứ khác được ghi trong nội dung của những tờ giấy.

"Cậu chấp nhận những điều kiện được ghi trong đó."

Theo như nội dung của những tờ giấy, Assyria sẽ hỗ trợ cho Dylan về mặt quân sự trong chiến dịch chống lại Matilda, giúp cậu giành lấy sự kiểm soát của cả vương quốc Souverus, và khôi phục kinh tế quốc gia sau chiến dịch. Tuy nhiên, Dylan, sau khi lên ngôi quốc vương, phải thực hiện các điều ước sau.

Thứ nhất, Souverus phải mở rộng thương mại với Assyria, xóa bỏ thuế quan giữa hai quốc gia, ưu tiên giao thương với Assyria và các nước liên minh với Assyria hơn những quốc gia khác.

Thứ hai, Souverus không được tự ý triệu tập quân đội hoặc gây chiến với quốc gia và vùng lãnh thổ khác mà không có sự đồng ý từ phía Assyria. Toàn bộ lực lượng quân sự của Souverus sẽ do Assyria kiểm soát.

Thứ ba, nếu Souverus hoặc Assyria bị tấn công, phía còn lại có nghĩa vụ phải hỗ trợ các phương diện trong chiến tranh, như quân sự, lương thực, vũ trang,... cho phía bị tấn công.

Thứ tư, Souverus phải bãi bỏ tất cả hội nhóm thuộc giáo hội chính thống và hắc ám giáo hội, đồng thời trục xuất tất cả những giáo sĩ của hai tổ chức này khỏi vương quốc. Nhà thờ sẽ được điều hành bằng chính những tăng lữ của vương quốc, niềm tin vào các vị thần của người dân vẫn được giữ nguyên.

Còn các chi tiết nhỏ nhặt khác nữa được viết, nhưng đại ý là yêu cầu Souverus phải phụ thuộc vào Assyria gần như mọi mặt.

"Nh...những điều này..."

Dylan làm vẻ mặt khó xử ngước lên nhìn sang phía Zarc và Celestia. Cậu và cả Reimond, Linette hiểu rằng phía bên kia đang ép mình phải phụ thuộc vào họ, như một nước chư hầu.

Zarc vẫn giữ thái độ điềm nhiên, cậu khoanh tay bắt chéo chân và nói:

"Chúng tôi không ép buộc các người. Đây là đề xuất của chúng tôi, nếu các người chấp nhận thì chúng ta hợp tác với nhau, nếu không chấp nhận thì các người tự lo liệu vấn đề của bản thân."

"Làm sao chúng tôi có thể chấp nhận được những điều kiện này cơ chứ!?"

Reimond cau có mặt mày, dùng ánh mắt không thân thiện nhìn về phía Zarc và nói.

Nghe vậy, Zarc nhếch mép một cái nhẹ:

"Có vẻ như vẫn còn vài kẻ chưa hiểu được tình hình của bản thân."

Zarc bỏ hai chân và hai tay đang khoanh xuống, đan hai lòng bàn tay lại với nhau, người cúi xuống đặt cằm phía sau hai bàn tay, đôi mắt sắc sảo nhìn về phía ba người Dylan, nói với giọng mang đầy áp lực:

"Các người nên biết rằng, chúng tôi có thể càn quét và thôn tính cả vương quốc này chỉ trong vòng vài ngày. Các người và cả những kẻ đang nắm quyền vương quốc này không là cái gì đối với tôi cả. Nếu tôi muốn, các người đã không còn ngồi ung dung ở đây nữa đâu."

Lời nói và ánh mắt, áp lực của những câu nói khiến cho Dylan và Linette cảm thấy rợn người, trán đổ mồ hôi hột. Reimond cắn chặt răng, cậu rất bức xúc nhưng cũng hiểu rõ được thực lực của Zarc và người của cậu. Nếu ngoan cố chống đối thì chỉ có nước nhận cái chết.

Zarc sau đó kéo người ngồi thẳng lưng trở lại và nói tiếp:

"Có hai lý do tôi đề xuất hợp tác với đệ tam hoàng tử đây. Thứ nhất, chúng tôi không muốn trở thành kẻ xâm lược trong mắt của những phe phái khác."

Trực tiếp đánh chiếm và thôn tính Souverus sẽ tạo cái nhìn hoàn toàn khác so với việc giúp người trong hoàng gia Souverus lên nắm quyền nhưng bắt họ phải lệ thuộc vào mình. Đó là thứ mà Zarc vẫn luôn tính toán và chờ cơ hội để thâu tóm Souverus trong thời gian qua.

"Thứ hai, cậu đây có vẻ là một người biết nghĩ cho quốc gia của mình. Để một người trong hoàng gia hiện tại cai trị vương quốc sẽ tiện lợi hơn."

Người dân sẽ phản ứng khác khi Dylan lên làm quốc vương, so với việc bị quốc gia khác xâm chiếm và người của quốc gia đó cai trị họ.

Dylan, Reimond và Linette hiểu ý và lý do mà Zarc muốn sang gặp Dylan để bàn bạc về việc này.

"Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là chúng tôi không thể tiến hành theo như kế hoạch này nếu phía các người không đồng ý."

Zarc vừa dứt câu thì Sera đứng phía sau lưng giơ tay phải ra phía trước, lấy từ storage ra một trong hai khẩu lục Morrowind.

"Chúng tôi có một loài giống tinh linh, loài này có thể xâm nhập vào hệ thống não để điều khiển sử dụng cơ thể của sinh vật, bất kể là còn sống hay đã chết, miễn là cơ thể sinh vật đó vẫn chưa bị thối rửa."

Sera chĩa thẳng khẩu súng về phía Dylan trong khi Zarc nói. Loài mà Zarc đề cập đến chính là loài Parch ở Plomia.

"!?"

Dylan mở to mắt bất ngờ, Reimond và Linette thì thủ thế, sẵn sàng bảo vệ Dylan.

"Các ngươi..."

"Reimond, đừng!"

Dylan lắc đầu ra lệnh cho Reimond dừng lại khi thấy cậu có hành động đối địch.

"Chúng ta không thể chống lại được họ đâu!"

Dylan hiểu ngụ ý của Zarc. Nếu cậu không đồng ý hợp tác không có nghĩa Zarc sẽ không thực hiện được kế hoạch mà phải dùng quân tấn công và xâm lược Souverus. Zarc hoàn toàn có thể giết Dylan ở đây, sau đó cho loài Parch nhập vào và điều khiển cơ thể cậu như ý muốn, từ đó thực hiện kế hoạch để cá thể Parch đó sử dụng cơ thể của Dylan và lên làm quốc vương, từ đó nắm quyền kiểm soát cả Souverus thông qua cá thể Parch đó. Hơn nữa, không chỉ cậu mất mạng, mà người dân thị trấn này cũng có thể sẽ gặp nguy, bởi lẽ những chiếc Viking vẫn còn đang trôi nổi trên không trung ở phía trên thị trấn.

Reimond cũng hiểu được tình hình. Cậu nhăn nhó mặt mày, đứng thẳng người trở lại, song hai lòng bàn tay vẫn nắm chặt lại với nhau.

Dylan từ tốn đứng dậy, sau đó cúi gập người và nói:

"Chúng tôi hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay của các vị rồi. Chúng tôi sẽ làm theo ý của các vị, miễn là vương quốc này trở nên tươi đẹp, người dân không còn phải sống trong khổ cực nữa. Xin hãy giúp chúng tôi!"

Nghe vậy, Zarc cười tinh xảo.

"Tốt! Vậy thì tiến hành ký kết hiệp ước thôi!"

Đó cũng là lúc Sera mã hóa khẩu lục Morrowind trở vào storage, hạ tay phải của mình xuống trở lại.

Dylan sau đó ký kết những tờ giấy đã được soạn sẵn. Sự hợp tác, nói thẳng ra là sự phục tùng một chiều, chính thức bắt đầu sau buổi đàm phán đầy căng thẳng đó. Dĩ nhiên, người ký là Dylan và Celestia.

Celestia, tuy có chút bất an trong lòng vì sự cưỡng ép của Zarc, nhưng cô cũng xem đó như một bài học để học hỏi. Cô cũng sẽ phải thể hiện như cậu trong những cuộc đàm phán sau này. Ruri thì còn nhỏ nên chưa thể hiểu hết được các chi tiết và ẩn ý giữa hai bên. Song, cô bé xác nhận lại rằng, chủ nhân của mình là người không hề đơn giản và cực kỳ nguy hiểm.


--------------------


Buổi tối, sau khi bản giao ước được ký kết xong, chủ đề cuộc nói chuyện chuyển sang tình hình của Souverus. Zarc yêu cầu Dylan kể ra những chi tiết nhỏ nhặt khác mà có thể các trinh thám của cậu không nắm bắt được, để từ đó lập kế hoạch cho chiến dịch đưa Dylan lên làm vua Souverus.

"Vậy, theo như anh nói thì, hiện tại vùng Vioven cũng nằm trong sự kiểm soát của chị mình?"

Celestia hỏi Dylan.

"Ừm..."

Dylan gật đầu đáp lại bằng giọng buồn bã.

"Không ngờ chị ấy lại ra tay giết Bertran..."

Dylan thực sự rất sốc khi nghe tin Bertran bị giết, và người ra tay không ai khác ngoài Matilda.

"Ngoại trừ vùng Yonnotia này của tôi, tất cả những người cai trị của những vùng khác đều theo phe của chị ấy."

Theo như Dylan kể, kinh thành Essulan đã nằm trong tay của Matilda. Công tước Lasim, người cai trị vùng Ecaron, thì luôn bên cạnh và âm mưu các kế hoạch nham hiểm với Matilda. Bá tước Detlev cai trị vùng Gujolas là một người nhu nhược, do Matilda dùng thế lực của mình đe dọa nên ông ta luôn nghe theo lời cô, hòng mình không bị sao. Hai người này thì khả năng thương lượng để kéo về phe mình gần như bằng không.

"Còn hai người cai trị vùng Vrareosos và Iossaros thì sao?"

Celestia hỏi.

"Vùng Iossasros được cai trị bởi nữ bá tước Harvina. Bà ấy là người góa phụ, hiện tại có một đứa con trai. Nhưng mà, cậu con trai lại rất ghét mẹ của nó."

"Tại sao vậy?"

Zarc hỏi vào chi tiết Dylan vừa nói.

"Bởi vì trước đây, người cai quản vùng Iossaros là chồng của bà ta, một bá tước. Nữ bá tước Harvina lúc đó chỉ là con gái của một quý tộc cấp thấp được gả vào mà thôi. Sau khi kết hôn với người bá tước, bà ấy đã âm mưu hại chết chồng mình để chiếm tài sản và địa vị, từ một bá tước phu nhân thành nữ bá tước cai trị vùng Iossaros. Cậu con trai vì lẽ đó mà rất ghét mẹ của mình."

Zarc trầm ngâm khi nghe Dylan giải thích, việc hại lẫn nhau trong một gia đình cũng không có gì lạ với thời trung cổ như thế này.

"Còn người bá tước Gehrt cai quản vùng Vrareosos thì sao?"

Zarc hỏi.

"Bá tước Gehrt à... ông ta vốn là người rất tốt bụng và biết chuyện. Ông ấy là một trong những người đồng ý với tôi trong việc phản đối chiến tranh với Assyria. Quan hệ giữa chúng tôi trước đây khá tốt."

"Vậy sao ông ta lại nghe lời người đệ nhị công chúa, cùng bá tước Detlev đem quân sang tấn công vùng này của anh vậy?"

Celestia thắc mắc hỏi.

"Chuyện đó... theo như thông tin mà chúng tôi điều tra được, có vẻ như chị của tôi đã cho người bắt cóc con trai của bá tước Gehrt, sau đó buộc ông ta phải nghe theo lời mình."

Nghe vậy, Reimond và Linette tỏ ra bất ngờ.

"Điện hạ nói sao? Ả công chúa đó cho người bắt cóc con trai của bá tước Gehrt để uy hiếp ông ta?"

Linette hỏi lại Dylan.

"Ừm!"

Dylan gật đầu và giải thích.

"Thuộc hạ của Jace đã đi điều tra và báo cáo về rằng, con trai của bá tước Gehrt mất tích, có tin đồn rằng đã bị bắt cóc. Thời gian mất tích của đứa con trai đúng ngay trước khi ông ta thay đổi quan điểm của mình, đứng về phía của chị tôi."

"Ra là vậy... thảo nào tôi thấy bá tước Gehrt dường như rất khó xử trong các buổi triều chính."

Reimond nhíu mày nói với Dylan. Linette cũng nhăn mày tức tối.

"Tất cả lại là do ả công chúa..."

Chợt Zarc lên tiếng hỏi Dylan:

"Theo cậu, người bá tước Gehrt này, nếu cậu trở thành vua, thì ông ta có trung thành và phục tùng cậu hết mình không?"

"Ưm... tôi tiếp xúc nhiều nên biết bá tước Gehrt là một người rất tốt. Ông ta sẽ tuyệt đối đứng về phía tôi, nếu như ông ấy không bị chị tôi uy hiếp bằng đứa con trai của mình."

"Hừm..."

Zarc trầm ngâm vài giây, sau đó nói với Dylan:

"Vài ngày tới, chúng ta sẽ sang vùng Vrareosos để đàm phán với ông ấy."

Nghe vậy, Dylan có chút bất ngờ:

"Đàm phán với bá tước Gehrt sao?"

"Phải!"

Zarc xác nhận, sau đó nói thêm:

"Cậu cũng muốn có vài người như ông ấy phục vụ cho mình sau khi trở thành vua, đúng không?"

"Ưm... ừm..."

Dylan gật đầu.

"Còn những người khác, chúng ta sẽ chia ra và giải quyết từng người một. Cuối cùng sẽ là đối phó với chị của cậu, đệ nhị công chúa."

Nghe nói về Matilda, Dylan tỏ ra khó xử.

"Về chị ấy thì..."

"Thì sao?"

Zarc hỏi.

"Chị tôi hiện tại đang sở hữu một con ma vật rất khủng khiếp. "

"Đó là ma vật gì?"

"Theo như thông tin được kể lại, đó là một con behemoth cổ đại, cực kỳ nguy hiểm và có khả năng kháng ma thuật lên đến cấp adept. Sức mạnh của nó kinh khủng đến nỗi có thể phá vỡ tường thành trong một cái hất tay, một mình tiêu diệt cả đoàn quân của em trai tôi."

Nghe vậy, Zarc khoanh tay trầm ngâm suy nghĩ. Linette thì lập tức hỏi Dylan:

"Tại sao ả ta lại có được thứ ma vật nguy hiểm như vậy?"

Dylan lắc đầu đáp:

"Tôi cũng không biết nguồn gốc của nó từ đâu."

"Nó sở hữu sức mạnh to lớn như vậy sao?"

Reimond hỏi Dylan.

"Ừm! Nghe nói rằng tướng quân mạnh nhất Xaitha cũng không thể địch lại nó."

Xaitha, một quốc gia được xem là man rợ và chuyên về sức mạnh thể lực. Những tướng quân của quốc gia này nếu nói riêng về thể lực thì vượt xa so với các quốc gia lân cận. Vậy mà người mạnh nhất cũng không thể chống lại nổi con behemoth cổ đại đó, nó lại còn có thể kháng được đa số các đòn tấn công ma thuật nữa.

Zarc nghe về con behemoth cổ đại rồi lẩm bẩm một mình:

"Sức mạnh không ai địch nổi à..."

Zarc mỉm cười tinh vi như vừa nghĩ ra được ý tưởng nào đó.

"Để xem sức mạnh của nó như thế nào so với cô ta."

Nghe Zarc nói vậy, Rafflesia nhướng mắt lên, cô cất tiếng hỏi Zarc:

"Hierarch, ngài tính dùng đến con chó điên đó sao?"

"Ngươi có ý kiến gì sao?"

Zarc liếc mắt ra phía sau nói với Rafflesia.

"Tôi không có ý kiến, thưa Hierarch."

Nghe vậy, Dylan hỏi với giọng điệu ngờ vực:

"Các vị... có khả năng đối phó với nó sao?"

"Tuy chưa gặp trực tiếp, nhưng nó không là vấn đề đối với chúng tôi. Cậu cứ yên tâm và tiến hành theo kế hoạch chúng tôi vạch ra."

Zarc nhếch miệng cười và nói với Dylan bằng thái độ tự tin tuyệt đối. Thấy vậy, Dylan một phần yên tâm, nhưng một phần cũng cảm thấy lo lắng vì những cá thể mang sức mạnh quá khủng khiếp như Zarc.

"Tôi đã nắm được tình hình của vương quốc này. Giờ thì, lên kế hoạch cho chiến dịch thôi!"

Zarc cười tinh xảo, cậu bắt đầu trình bày từng bước của kế hoạch trong chiến dịch đưa Dylan lên làm vua của Souverus. Buổi nói chuyện diễn ra vài giờ, cho đến gần khuya thì Zarc mới cùng Celestia và người của mình trở về kinh thành Arist của Assyria.


--------------------


Buổi tối, sau khi dùng bữa xong xuôi, Dylan cùng Reimond và Linette đứng ngoài hành lanh của dinh thự nói chuyện với nhau.

Sau khi nghe Reimond và Linette kể về những sự kiện xảy ra từ khi Linette giúp Reimond vượt ngục và chạy trốn khỏi kinh thành, cũng như việc Matilda cho người truy sát cả hai đến tận kinh thành Arist của Assyria, Dylan cảm thấy an tâm và nói:

"Reimond, Linette, thật mừng vì hai người vẫn an toàn. Mặc dù tôi vẫn mong rằng hai người có cuộc sống mới tốt hơn..."

Dylan luôn cho rằng Reimond và Linette sau khi bỏ trốn sẽ tìm cho bản thân cuộc sống mới, cậu không nghĩ rằng cả hai lại tìm sự trợ giúp rồi quay trở về bên cạnh mình. Việc này khiến cho Dylan cảm thấy rất cảm động.

"Điện hạ, ngài đã vì cứu tôi mà bị con ả kia đổ cho tội phản quốc. Tôi sẽ dùng cả mạng sống này để đi theo ngài đến cùng, dù có phải đối diện với những thứ nguy hiểm như thế nào đi chăng nữa."

"Nào Reimond, chúng ta có phải người xa lạ gì đâu. Anh đã luôn giúp đỡ tôi rất nhiều thứ kể từ khi tôi còn nhỏ, làm sao tôi có thể ngồi nhìn anh bị xử tử một cách oan ức như vậy được."

Dylan cười hiền dịu đáp lại Reimond. Linette cũng nói vào:

"Điện hạ, đã để ngài phải lo lắng cho chúng tôi trong suốt thời gian qua rồi."

"Hai người vẫn bình an vô sự đứng ở đây nói chuyện với tôi như thế này là tôi mừng lắm rồi. Tôi... không muốn phải mất đi người nào quan trọng với mình nữa..."

Nét mặt của Dylan bỗng trầm xuống. Reimond và Linette có thể nhận ra ngay rằng cậu đang nghĩ đến Jace. Một khoảng im lặng trôi qua, cả ba người không ai nói gì.

Dylan sau đó khoanh hai tay tựa vào thành của ban công, ngước mặt nhìn lên trên bầu trời đen:

"Hy vọng rằng... Jace sẽ được hạnh phúc ở trên thiên đường... Jace, cảm ơn cậu đã hy sinh bản thân mình vì tôi... Tôi sẽ không để sự ra đi của cậu là vô ích đâu."

Hai mắt Dylan rưng rưng, cậu gục mặt xuống sau khi nói.

Phía sau lưng, Reimond và Linette đến mỗi người đặt một tay lên một bên vai của Dylan để an ủi cậu.

...

Sau khi quay trở vào bên trong dinh thự, Reimond hỏi Dylan khi cả ba đi trên hành lang.

"Điện hạ, về việc ký kết hiệp ước thỏa thuận với bên Assyria hôm nay... liệu như vậy có thật sự ổn không?"

Hiểu được sự lo lắng của Reimond, Dylan cười hiền hòa đáp lại cậu:

"Tôi biết rằng cậu cũng cảm thấy bất bình với những điều ước trong bản hiệp ước đó. Nhưng mà, ngoài ra chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác. Vì người dân, vì vương quốc này, chúng ta buộc phải làm theo những gì họ ép buộc thôi. Tôi thà để Souverus này bị chi phối bởi thế lực khác, nhưng người dân sống trong hạnh phúc, không phải chịu khổ, còn hơn là để vương quốc này phải chịu cảnh như hiện tại. Nếu bị lệ thuộc nhưng giúp đất nước phát triển, tôi sẵn sàng chấp nhận."

"Điện hạ..."

Reimond hiểu được suy nghĩ của Dylan. Dù cậu luôn có ác cảm với Zarc và người bên Assyria, nhưng so với Matilda thì còn thấp chán.

Linette cũng nói vào:

"Tôi cũng đồng ý với quyết định của điện hạ. Tôi thấy chúng ta không nên có thái độ đối địch với Assyria. Hiện tại họ đã ở một tầm cao mới, không còn là vương quốc nhỏ bé yếu kém như lúc trước. Tốt nhất là vẫn nên giữ mối quan hệ hòa hảo với họ."

Là phụ nữ, Linette nghiêng về suy nghĩ ôn hòa hơn Reimond, người có lòng tự tôn cao.

Dylan chợt dừng bước, quay lưng lại nhìn Reimond và Linette và nói:

"Reimond, Linette, tôi biết rằng hai người đã phải chịu khổ trong thời gian qua. Nhưng mà sắp tới, chúng ta còn phải đối đầu với nhiều thứ nguy hiểm hơn nữa, tôi mong rằng hai người vẫn sẽ hỗ trợ tôi đến cùng."

Nghe vậy, Linette cười mỉm đáp lại:

"Dĩ nhiên rồi thưa điện hạ!"

Reimond cũng đáp lại một cách nghiêm túc:

"Vâng! Tôi sẽ theo ngài đến cuối đời này!"

Dylan thở một cái rồi cười trầm:

"Tôi thật may mắn khi có hai người bên cạnh."

Mất đi Jace, đó không phải là mất hết, Dylan vẫn còn những người sẵn sàng sát cánh bên mình để đối đầu với những khó khăn và thử thách. Cậu tự nhủ rằng mình sẽ phải đoạt lại ngôi từ Matilda, trở thành vị vua tốt để không làm phí công sức của Reimond và Linette đã giúp mình, cũng như tất cả những gì Jace đã làm cho cậu từ đó đến giờ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com