Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Arc II - Chatper 4

"Haaaaa...!!!"

Celestia tung một đòn tấn công thuộc tính ánh sáng vào Ruri đứng đối diện.

Ruri nghiêm mặt, cô bé trụ vững hai chân mình, hai tay giơ ra phía trước để tạo lớp kết giới gió chắn đòn tấn công từ Celestia.

Luồng ánh sáng bay đến bị lớp kết giới chặn lại và vô hiệu hóa. Tuy nhiên, Ruri chỉ chắn được có một nửa của luồng ánh sáng, vài giây sau thì lớp kết giới gió bị vỡ tung, phần còn lại của luồng ánh sáng đâm thẳng vào và hất cô bé văng ra sau một đoạn.

"Oái!"

Tuy không bị thương nặng, nhưng cú văng khiến cho cơ thể nhỏ bé của Ruri bị sốc một chút.

"Ruri, em không sao chứ?"

Celestia chạy đến tỏ ra lo lắng. Cô đã cố gắng nương tay hết mức có thể, triển khai chiêu thức cấp thấp nhất để tập luyện cho Ruri. Song, vì cấp độ quá thấp nên Ruri còn gặp nhiều khó khăn trong những buổi tập luyện ma thuật với Celestia. Trong thời gian qua cùng nhau luyện tập, cô bé đã lên được cấp độ bốn.

"Ruri... không sao..."

Ruri chầm chậm đứng dậy và đáp lại Celestia.

"Lúc nãy, khi đang triển khai kết giới, em phải tập trung hơn nữa. Nếu triển khai ma thuật mà không tập trung, thì ma thuật đó sẽ dễ dàng bị gián đoạn."

Celestia thấy Ruri có vẻ không bị gì nên cô giải thích và chỉ dạy cho Ruri về sự việc vừa rồi. Đáng ra Ruri có thể chắn hết đòn tấn công ma thuật của Celestia. Song, vì không thật sự tập trung nên lớp kết giới ma thuật mà cô bé triển khai đã bị gián đoạn, kết quả phải hứng chịu phần còn lại của luồng ánh sáng từ Celestia.

"Ruri sẽ cố gắng hơn ạ!"

Thấy Ruri cố gắng hết mình, Celestia cảm thấy thương cô bé hơn. Cô mỉm cười nói:

"Hôm nay luyện tập đến đây là được rồi!"

"Chúng ta chỉ mới tập luyện chưa được một giờ mà thưa ngài? Ngài đừng lo cho Ruri, Ruri vẫn còn có thể tiếp tục được."

"Ngày mai em phải sang bên thế giới bên kia để tiến hành chữa trị các vết thương trên cơ thể, hôm nay em nên nghỉ ngơi sớm thì hơn."

Sau khi nghe việc những người hầu gái phát hiện ra các vết thương cũ trên cơ thể của Ruri khi tắm cho cô bé, Sia đề xuất với Zarc việc chữa trị bằng các phương pháp sử dụng công nghệ kỹ thuật hiện đại ở Plomia. Zarc đồng ý việc này, ngày mai sẽ là ngày Sia mang cô bé sang Plomia để chữa trị.

Celestia xoa đầu Ruri, miệng cười mỉm hiền hòa.

"Vâng... tôi hiểu rồi thưa ngài."

Ruri cúi đầu đáp lại Celestia.

Lúc này, Celestia và Ruri nhận ra có sự hiện diện của người khác từ xa đi đến. Cả hai quay sang nhìn thì thấy đó là Zarc và Sera.

"Chủ nhân!"

Vẻ mặt của Ruri trở nên rạng ngời khi thấy Zarc đến thăm mình. Cô bé chạy đến dang hai tay ra nhảy lên ôm chầm lấy Zarc.

Thấy vậy, Zarc cũng đưa tay ra đón lấy cú nhảy của Ruri, bế cô bé lên ngang ngực của mình.

"Ngươi vất vả rồi."

Ruri càng ngày càng trở nên quấn quít với Zarc hơn. Cô bé không còn rụt rè và cảm thấy sợ Zarc như hồi mới về, hành động vừa rồi của Ruri thể hiện rõ nhất điều đó.

Zarc bế Ruri bằng một tay, tay còn lại đưa lên xoa đầu cô bé.

Ruri nhắm mặt lại, tỏ ra cực kỳ thích thú được khi được Zarc xoa đầu, trông giống như chú sóc con vậy.

Khi Celestia tiến đến gần, Zarc cất tiếng hỏi:

"Tình hình sao rồi?"

"Em ấy đã đạt đến cấp độ bốn, các chỉ số tăng được một chút, và học được một kỹ năng cơ bản mới."

Nghe vậy, Zarc trầm ngâm:

"Cấp độ bốn thôi à..."

Chỉ lên được ba cấp độ trong thời gian qua đối với Zarc là chậm. Cậu muốn Ruri tăng cấp độ nhanh hơn nữa để các chỉ số trở nên cao hơn, cũng như lĩnh hội được các kỹ năng mới.

"Ruri sẽ cố gắng hơn thưa chủ nhân!"

Ruri tỏ ra kiên quyết trong việc tăng cấp độ của bản thân khi thấy Zarc có vẻ không hài lòng với kết quả hiện tại của mình.

"Em không cần phải cố gắng quá sức đâu!"

Celestia nói với Ruri, sau đó nhìn Zarc và giải thích cho cậu:

"Anh nên biết rằng, cá thể cấp độ thấp thì dễ thu thập kinh nghiệm để tăng cấp, nhưng huấn luyện cho họ lại là chuyện không dễ. Bởi vì cấp độ của em ấy quá thấp, tôi không thể triển khai các kỹ năng mạnh trong lúc luyện tập được."

Việc triển khai các kỹ năng có cấp độ thấp để tránh làm cho Ruri bị thương, khiến cho quá trình tăng cấp của Ruri diễn ra không thể nhanh được. Nếu triển khai ma thuật cấp cao và bắt Ruri phải phòng thủ thì cô bé sẽ nhận được lượng kinh nghiệm lớn và thăng cấp nhanh, nhưng đổi lại chắc chắn cô bé sẽ bị thương nặng.

Nghe Celestia giải thích, Zarc hiểu chuyện và trầm ngâm suy nghĩ.

"Thực ra còn một phương pháp hiệu quả hơn để tăng kinh nghiệm cho Ruri ngoài việc luyện tập ra."

Nghe Celestia nói vậy, Zarc liền hỏi.

"Là phương pháp gì?"

Ruri cũng thắc mắc nhìn Celestia để chờ câu trả lời của cô.

"Anh có thể mang theo cô bé trong các trận chiến. Chỉ cần ở gần mọi người khi chiến đấu, cô bé cũng sẽ được hưởng một ít kinh nghiệm."

Mang theo Ruri vào các trận chiến quy mô lớn sẽ giúp cho cô hưởng kinh nghiệm và lên cấp mà không cần phải làm gì nhiều. Đó thực sự là một phương pháp tối ưu.

"Như vậy cũng được sao..."

Đây là lần đầu Zarc được nghe về việc "hưởng ké kinh nghiệm". Ở Plomia không có các khái niệm về cấp độ, kinh nghiệm, do đó cơ chế này ở Awhuenia cậu hoàn toàn không biết cho đến khi được nghe.

"Được rồi! Ruri, ngươi sẽ đi cùng bọn ta trong các chiến dịch sắp tới."

"Vâng, thưa chủ nhân!"

Ruri đáp lại một cách đầy nhiệt huyết.

"Ngày mai em ấy phải sang thế giới bên anh để tiến hành chữa trị, cho nên hôm nay tôi cho em ấy nghỉ sớm một chút."

Celestia nói với Zarc.

"Vậy à."

Zarc gật nhẹ đầu, sau đó hỏi Ruri:

"Thỉnh thoảng được nghỉ sớm một hôm, ta cũng đang có chút thời gian rảnh, ngươi muốn cùng ta xuống thị trấn để đi dạo không?"

Nghe lời đề xuất của Zarc, Ruri hai mắt sáng ngời đáp lại ngay lập tức:

"Vâng, tôi muốn thưa chủ nhân!"

Celestia cảm thấy bất ngờ khi Zarc lại rủ Ruri đi xuống thị trấn để dạo như vậy. Từ lúc gặp nhau đến giờ, những lần Zarc gọi Celestia đi ra ngoài đều là vì công việc, chưa một lần nào cậu rủ cô cùng làm gì đó trong thời gian rảnh rỗi cả.

Zarc nhấc Ruri lên rồi đặt cho cô bé ngồi ở một bên vai của mình. Cả bốn người sau đó rời khỏi tòa lâu đài, đi xuống thị trấn để dạo quanh.

Đi bên cạnh nhìn Ruri ngồi trên vai Zarc vui vẻ cười nói, Celestia cảm thấy có chút ghen tị.

...

...

Ngồi trên vai của Zarc rảo quanh các con phố, Ruri hớn hở tay liên tục chỉ trỏ vào những thứ thú vị mà mình nhìn thấy.

"Chủ nhân, ở đằng kia họ đang biểu diễn ca hát kìa! Ô, căn nhà kia đang được xây dựng bằng ma vật kìa. Người điều khiển đám ma vật hẳn là một summoner giống chủ nhân."

Một mùi thơm thoang thoảng bay đến, xộc vào mũi của Ruri và mọi người.

"Hửm... mùi thịt nướng thơm quá..."

Phía quầy bán thịt nướng, người đàn ông rêu rao mời gọi:

"Thịt nướng đây, thịt nướng đây, mời mọi người đến thưởng thức!"

Thấy Ruri dán mắt vào quầy bán thịt nướng, Zarc lên tiếng hỏi:

"Ngươi muốn ăn sao?"

"V...vâng... nếu chủ nhân cho phép..."

Ruri có chút ngượng ngùng, cô bé gật đầu đáp lại Zarc.

Thế là Zarc tiến đến quầy hàng thịt nướng, mua cho Ruri hai xiên.

"Cảm ơn chủ nhân nhiều ạ!"

Ruri nhận hai xiên thịt từ Zarc và bắt đầu ăn.

"Chủ nhân, ngài không ăn sao?"

"Ta không sao."

Zarc đáp lại Ruri rồi cho hai tay vào túi quần và bắt đầu tiếp tục bước trên con phố.

Phía sau, Celestia khép nửa hai mắt lại nhìn Zarc mà trong lòng có chút khó chịu. Chính cô cũng không biết tại sao mình lại có cảm giác như vậy.

...

...

Đi ngang qua một gian hàng đồ chơi, Ruri tròn mắt nhìn vào những con thú bông được trưng bày.

"Quao..."

Thấy Ruri có vẻ thích thú với những con thú bông, Zarc dừng bước trước gian hàng và nói với cô bé:

"Ngươi chọn một món đi, ta sẽ mua cho ngươi."

"Hơ..."

Ruri bất ngờ khi nghe Zarc nói vậy.

"Nh...như thế không được đâu thưa chủ nhân... Ruri không thể làm phiền ngài được..."

"Ta bảo ngươi chọn thì cứ chọn đi, đừng nghĩ nhiều."

Nghe vậy, Ruri rảo mắt quanh những con thú bông.

"V...vậy thì..."

Cô bé ngồi trên vai Zarc chỉ tay vào một con thỏ bông màu trắng.

"Con thỏ ở đằng kia ạ."

Zarc đi về phía gian hàng, đến mua con thỏ bông rồi đưa cho Ruri đang ở trên vai của mình.

"Đây."

"R...Ruri biết ơn ngài nhiều lắm, thưa chủ nhân!"

Ruri ôm con thỏ bông trắng bằng hai tay vào lòng, biểu lộ cảm xúc vui mừng và hạnh phúc trên khuôn mặt. Từ nhỏ, cô bé đã luôn ao ước có được những món đồ chơi mà những đứa con của gã quý tộc sở hữu. Bây giờ được Zarc mua tặng, Ruri ôm chặt nó và tự nhủ rằng sẽ trân quý thứ này đến suốt đời.

Đứng bên cạnh, Celestia khép đôi mắt nhỏ lại, cô dùng giọng điệu xỉa xói để nói với Zarc:

"Anh đối tốt với Ruri quá nhỉ!"

Thấy Zarc đối xử tốt với Ruri từ nãy đến giờ, Celestia có vẻ đã không kiềm được sự khó chịu râm ran trong người, cô buộc phải thể hiện nó ra bằng cách nói xa nói gần.

Nghe vậy, Zarc nhếch miệng cười và đáp lại Celestia cũng bằng một giọng mỉa mai:

"Cô ghen tị à?"

"T...tôi không có, hứ!"

Celestia khoanh tay lại, phùng hai má lên một chút, mặt ngoắt đi chỗ khác.

Thấy biểu hiện của Celestia, Zarc lại càng dùng giọng điệu châm chọc để nói:

"Cô thích món nào thì cứ mua đi, nữ vương như cô đâu có thiếu tiền?"

"Anh... anh đúng là..."

Celestia tức tối khi bị nói móc, cô nắm hai tay lại, miệng hơi chu lên thành hình chữ V ngược.

Thấy vậy, Ruri tỏ vẻ mặt lo lắng, hai tay vẫn ôm con thỏ bông trong người:

"Chủ nhân, nữ vương là một người thực sự rất tốt, ngài ấy đối xử với tôi như em gái của mình. Cho nên... xin chủ nhân đừng đối xử lạnh nhạt với ngài ấy..."

Zarc cười khểnh một hơi.

"Ta biết!"

Zarc cứ thế bước đi, để lại Celestia với bộ dạng tức tối phía sau.

Ngồi trên vai Zarc, Ruri cảm thấy lo lắng khi Zarc đối xử với Celestia lạnh nhạt và hời hợt như vậy. Zarc hay Celestia, ai cũng đều là người mà Ruri rất quý trọng, cô bé muốn cả hai luôn hòa thuận và không xảy ra vấn đề gì.


--------------------


Bertran cưỡi ngựa đứng trên vùng đất cao cùng với đoàn quân sáu nghìn người của mình. Hắn hướng mắt nhìn về phía thị trấn trung tâm của vùng Gredu, trên miệng nở nụ cười nham hiểm.

"Hư hư hư..."

Bertran cười gằn, sau đó quay sang nói với vài tên quân lính bên cạnh hắn.

"Các ngươi đến yêu cầu bọn chúng ngoan ngoãn mở cổng thành và quy hàng. Nếu chống cự thì tất cả sẽ bị giết."

Cho rằng Matilda đang dẫn quân lính đi chiến đấu với quân của Xaitha ở phía biên giới, quân trấn thủ trong thị trấn không còn lại nhiều, người đứng đầu vắng mặt, Bertran kéo quân từ Vioven sang với mục đích đánh chiếm vùng lãnh thổ của chị hắn. Đối với Bertran, Matilda luôn là cái gai trong mắt, là vật cản lớn nhất giữa hắn và ngai vàng.

"Vâng, thưa ngài!"

Mấy tên quân lính đứng cạnh hắn gật đầu tuân lệnh rồi cưỡi tiến về phía cổng của thị trấn.

Chiếm lấy vùng Gredu của Matilda, làm bàn đạp để sau đó đánh chiếm kinh thành Essulan, buộc các quý tộc khác phải phục tùng mình, đó là kế hoạch hiện tại của Bertran.

"Hư hư hư..."

Bertran cười đắc ý, hắn cho rằng trong ngày hôm nay, vùng Gredu của Matilda sẽ lọt vào tay của hắn một cách dễ dàng. Tuy nhiên, Bertran không biết rằng những thứ mà hắn suy nghĩ thật trẻ con và ngu muội.

...

Một lúc sau, những tên quân lính hắn cử đi cưỡi ngựa quay trở lại và báo cáo.

"Thưa ngài, bọn chúng nhất quyết không chịu mở cổng thành."

"Hừ!"

Bertran nhếch môi, mắt hơi nhíu lại tỏ vẻ khó chịu.

"Vậy ra bọn chúng muốn chọn cái chết!"

Bertran sau đó hô to ra lệnh cho đoàn quân của mình tấn công vào thị trấn.

"Tất cả tấn công!!! Giết sạch bọn chúng và những kẻ nào dám chống lại chúng ta!!!"

"Ôôôôô...."

Đoàn quân nhận lệnh từ Bertran, lao thẳng về phía thị trấn như dòng nước lũ. Tiếng vó ngựa rền vang cả khu thảo nguyên bên ngoài của thị trấn.

Nghĩ rằng quân trấn thủ trong thị trấn không còn nhiều, với số lượng sáu nghìn quân hiện tại của mình, Bertran cho rằng hắn có thể dễ dàng đánh chiếm được thị trấn vùng Gredu này bằng vũ lực.

"Ha ha ha!!!"

Bertran cưỡi ngựa phóng thẳng về phía trước cùng đoán quân với tâm trạng hào hứng.

Tuy nhiên, thái độ cao ngạo đó của hắn không kéo dài được lâu. Khi đoàn quân của hắn tiến gần đến thì từ trên bức tường thành, một loạt những tên quân lính xuất hiện và giương cung bắn xuống.

Phập phập phập phập phập...

Số lượng mũi tên được bắn ra rất nhiều, đâm vào những tên quân lính đang cưỡi ngựa lao đến, khiến chúng ngã văng khỏi ngựa và tử trận.

"Cái..."

Bertran lập tức dừng ngựa lại khi thấy giàn mưa tên được bắn ra từ bên trong thị trấn.

"Không thể nào!"

Với số lượng quân phòng thủ ít ỏi khi mà Matilda đã huy động phần lớn quân để đi chiến đấu ở biên giới thì không thể nào bắn ra được số lượng tên nhiều như thế này được.

Ngước lên nhìn phía trên bức tường thành, Bertran tròn mắt, vẻ mặt ngơ ngác.

"Xin chào hoàng tử điện hạ!"

Đó là hình ảnh của gã công trước Lasim. Gã đứng phía trên bức tường thành nhìn xuống Bertran bằng ánh mắt chế giễu.

"Thật quý hóa quá khi điện hạ đến thăm, nhưng tiếc rằng chúng tôi không tiện tiếp đãi."

"Ông... tại sao ông lại ở đây!?"

Sự có mặt của công tước Lasim ở đây hoàn toàn ngoài dự tính của Bertran, hắn dùng ánh mắt khó chịu nhìn lên và quát lớn.

"Đơn giản thôi! Công chúa điện hạ trước khi dẫn quân đi chiến đấu ở phía biên giới đã có nhờ tôi sang "trông nhà" giúp cô ấy, phòng trừ trường hợp vài tên "gian tặc" đến "ghé thăm" ấy mà."

Bertran nhanh chóng nhận ra rằng, Matilda đã nhìn thấu được ý định của hắn. Trước khi đi, cô đã bố trí cho Lasim cùng với quân của ông từ Ecaron sang để phòng thủ thị trấn. Hơn nữa, Matilda cố ý hành quân rồi thị trấn một cách công khai để những tên do thám báo về cho Bertran rằng trong thị trấn còn rất ít quân, cũng như không có người lãnh đạo, nhưng thực chất cô đã thông đồng trước đó với Lasim để ông bí mật mang quân từ vùng của mình sang để phòng thủ thị trấn vùng Gredu trong lúc mình đi vắng.

"Khốn kiếp!"

Quân của Bertran lần lượt bị những tên cung thủ phía trên tường thành bắn hạ. Mặt khác, do nghĩ rằng mình sẽ dễ dàng khiến người trong thị trấn quy hàng và mở cổng cho quân của hắn vào, cho nên khi hành quân sang, Bertran đã không mang theo các phương tiện để công phá tường thành, như xe bắn đá hay xe đục tường thành.

"Aaaaa..."

Khi quân lính của Bertran tiếp cận bức tường, quân lính từ bên trên đổ dầu sôi và ném những khúc gỗ nặng xuống, khiến cho việc chiếm thành trở nên khó khăn hơn.

"Điện hạ, ngài ổn khi cứ ở đây hy sinh quân lính của mình như thế này sao?"

Lasim nhìn xuống Bertran và nói với giọng mỉa mai.

Bertran dùng ánh mắt hình viên đạn, vẻ mặt nhăn nhó nhìn lại Lasim.

"Ý ngươi là gì?"

"Tôi lo rằng trong lúc ngài đem quân sang đây, vùng Vioven của ngài có thể sẽ gặp phải sự cố nào đấy. Nghe đâu là quân của công chúa điện hạ đã thắng áp đảo quân xâm lược từ Xaitha, hiện tại đang kéo về phía tây thì phải."

Hiểu được ý của Lasim muốn nói, Bertran mở to mắt đứng sững cả người một lúc rồi mới nhắn nhó mặt mày.

"Chết tiệt! Con ả đó dám..."

Tên tướng quân cưỡi ngựa bên cạnh Bertran quay sang hỏi hắn.

"Điện hạ, chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Đánh chiếm thị trấn này là bất khả thi, bởi lẽ bên trong đã có quân của công tước Lasim phòng thủ. Mặt khác, theo như lời của Lasim, Matilda đang kéo quân sang vùng Vioven của Bertran để đánh chiếm, nhân lúc hắn kéo gần như tất cả quân lính sang bên này. Trước tình hình này, Bertran đành phải quyết định nhanh chóng rút quân quay trở về vùng Vioven của mình để đối đầu với Matilda.

"Tất cả rút lui! Lập tức quay trở về Vioven!"

Đứng trên bức tường thành nhìn Bertran và đoàn quân của hắn quay ngược hướng để rút lui, gã công tước Lasim cười đắc ý.

"He he he... chỉ là thằng nhóc vắt mũi chưa sạch mà đòi leo lên ngai vàng."

Kế hoạch đánh chiếm vùng Gredu của Bertran không những thất bại, số lượng quân lính bị thiệt hại một phần, mà Bertran còn phải nhanh chóng rút về vùng Vioven của mình để đối phó với đợt tấn công từ Matilda.


--------------------


Zarc đi trên hành lang trong tòa lâu đài, tiến đến đứng trước phòng làm việc chính mở cửa bước vào.

Cạch...

"Hm?"

Nhìn về phía bàn ở cuối phòng, Zarc thấy Celestia đang ngồi ngủ gục trên bàn, xung quanh là những chồng tài liệu chất thành đống. Ngoài Celestia, trong căn phòng không còn người nào khác.

Zarc tiến đến chỗ bàn làm việc của Celestia, cậu quay người lại chống một tay ngược lên bàn rồi ngồi lên. Zarc không đánh thức Celestia mà cứ thế quay đầu sang nhìn xuống khuôn mặt đang ngủ của Celestia.

...

"Ưm..."

Celestia lờ đờ mở mắt tỉnh giấc. Cô nhận ra rằng mình vừa mới ngủ thiếp đi trong lúc làm việc.

"Mình... vừa ngủ quên à..."

Celestia chầm chậm kéo người ngồi thẳng dậy, hai mắt lờ đờ vẫn còn chưa tỉnh hẳn. Tuy nhiên, cô lập tức bừng tỉnh khi nhìn thấy nhân vật đang ngồi bên trái, trên bàn làm việc của mình.

"Hơ... Zarc!?"

"Chào buổi sáng."

"B...bây giờ đã là xế chiều rồi, chào buổi sáng gì nữa chứ!"

Celestia vừa nói vừa dùng tay sửa sang lại những sợi tóc bị rối trong lúc ngủ.

"Cơ mà... anh ở đó từ bao giờ vậy?"

"Khoảng hai mươi phút trước."

"Tận hai mươi phút trước cơ á!"

Celestia mở to mắt. Nói vậy nghĩa là trong hai mươi phút vừa qua, cô bị Zarc nhìn trong lúc ngủ, và giấc ngủ vừa rồi kéo dài hơn hai mươi phút.

"S...sao anh không gọi tôi dậy chứ? Còn bao nhiêu giấy tờ cần phải giải quyết xong trong hôm nay."

"Tôi định gọi cô dậy, nhưng thấy vẻ mặt của cô lúc ngủ khá thú vị nên thôi."

Nghe Zarc nói vậy Celestia càng cảm thấy xấu hổ hơn. Cô đỏ mặt tỏ ra lúng túng:

"Anh... nhìn người khác ngủ là bất lịch sự lắm đấy!"

"Cảm ơn."

Zarc vừa nói vừa tuột xuống khỏi bàn làm việc, đứng quay mặt đối diện với Celestia.

"Cái đó không phải là lời khen!"

Zarc lờ đi lời chỉ trích của Celestia, cậu đưa mắt nhìn những chồng giấy tờ đặt xung quanh bàn rồi hỏi cô:

"Sera và những người quan triều chính khác đâu?"

Thông thường sẽ có Sera cùng với những quan chức khác lo việc giấy tờ cùng với Celestia. Hôm nay chỉ có một mình cô, trông Celestia cũng có vẻ mệt mỏi khi xử lý đống giấy tờ.

"Sera cùng với mọi người đi sang thăm tình hình của hai vùng Plat và Socra rồi, đến tối nay cô ta mới về."

Celestia đưa mắt nhìn vào đống giấy tờ trước mặt mình.

"Đống giấy tờ này hạn chót phải giải quyết trong hôm nay, một mình tôi làm từ sáng đến giờ. Hà..."

Celestia thở dài mệt mỏi, Zarc có thể cảm nhận được điều đó qua dáng vẻ của cô.

"Xem nào..."

Zarc cầm một xấp giấy tờ, đưa lên xem sơ qua vài tờ nằm trên đầu. Vừa xem, Zarc vừa nói với Celestia:

"May cho cô đấy, tôi đang có chút thời gian rảnh."

Nghe vậy, Celestia tỏ ra bất ngờ, cô nhướng mắt lên và hỏi:

"Anh sẽ phụ tôi sao?"

"Cô muốn tự xử lý đống này một mình?"

"Kh...không phải, ý tôi là... ưm... chỉ là..."

Celestia không biết phải giải thích như thế nào. Cô khá bất ngờ khi Zarc đối tốt với mình, thay vì là sự lạnh nhạt thường thấy.

Zarc giơ tay trái lên, lấy từ storage ra một chai thủy tinh nhỏ rồi đặt lên trên bàn của Celestia. Cậu sau đó cầm xấp giấy tờ đi đến ngồi vào bàn của Sera.

Celestia thắc mắc nhìn chai thủy tinh một lúc rồi quay sang hỏi:

"Đây là...?"

"Thức uống bổ sung năng lượng, nó sẽ giúp cô giảm mệt mỏi và làm việc hiệu quả hơn."

Zarc vừa đáp vừa cầm cây bút lông chim lên, chấm vào lọ mực rồi bắt đầu xử lý từng tờ giấy.

...

Celestia im lặng vài giây, sau đó thì cầm chai thủy tinh lên. Nắp chai tự động biến mất khi cô cầm lên nhờ vào công nghệ cảm biến hiện đại ở Plomia.

Celestia uống hết dung dịch trong chai thủy tinh đó thì cảm thấy cơ thể mình khỏe khoắn lên, tràn đầy năng lượng hẳn so với lúc nãy. Đầu óc cũng trở nên minh mẫn rõ rệt.

Sau khi tỉnh táo lên nhờ chai thức uống bổ sung năng lượng, Celestia cầm bút lông chim lên và bắt đầu trở lại với công việc xử lý giấy tờ. Trước khi đặt bút xuống viết, cô liếc mắt sang nhìn dáng vẻ của Zarc đang cầm bút hí hoáy làm việc phụ mình.

"C...cảm ơn..."

Celestia nói với giọng khá nhỏ rồi quay trở lại nhìn vào tờ giấy trước mặt, tiếp tục công việc của mình. Cô không biết liệu Zarc có nghe được hay không.

...

...

Zarc đặt chồng giấy tờ đã xử lý xuống bàn làm việc trước mặt Celestia.

"Vậy là xong hết những thứ cần phải giải quyết trong hôm nay."

Celestia giơ hai tay lên vươn vai một cái.

"Ư... hà... cuối cùng cũng xử lý xong hết!"

Sau cái vươn vai, Celestia nằm dài nửa người lên trên bàn, mặt nghiêng sang một bên, trông giống như đứa trẻ vậy.

Đứng nhìn xuống Celestia, Zarc đưa tay đặt lên đầu cô và xoa.

"Hơ!?"

Celestia giật mình và bật người ngồi thẳng dậy, vẻ mặt vừa bất ngờ vừa xấu hổ khi bị Zarc xoa đầu.

"A...anh làm gì vậy!?"

"Cô không thích được xoa đầu sao? Hôm qua cô tỏ ra ghen tỵ khi tôi xoa đầu Ruri, tôi cứ tưởng cô cũng thích được xoa đầu lắm."

Nhìn vẻ mặt cười đểu và giọng nói châm chỉa của Zarc, Celestia cảm thấy tức tối lắm, nhưng cô không biết phải phản bác lại như thế nào.

"Không phải vậy! Tôi... chỉ là... tôi thấy..."

Celestia muốn nói rằng Zarc đối tốt với Ruri mà lại luôn lạnh nhạt với cô, nên hôm qua cô mới nói những lời như vậy. Nhưng Celestia chợt nhận ra rằng Zarc vừa giúp mình xử lý đống giấy tờ, nói rằng cậu luôn lạnh nhạt với cô cũng không đúng lắm vào lúc này. Do đó, cô chẳng biết phải nói lại như thế nào.

"A... mồ... anh đúng là..."

Celestia đưa hai tay lên vò đầu. Cô không hiểu tại sao mình lại luôn bị lép vế trong những lúc bị Zarc nói móc trêu ghẹo như thế này.

"Thế..."

Zarc nhìn Celestia và hỏi.

"Công việc xong sớm hơn dự tính, tiếp theo cô định làm gì?"

"..."

Nghe Zarc hỏi vậy, Celestia ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp:

"Tôi muốn đi đến nơi này..."

...

...

Bên dưới hầm mộ của nhà thờ trong kinh thành, Celestia đứng trước phần mộ của cha và anh trai mình, hai bàn tay đan lại với nhau đặt trước mặt, đầu hơi cúi xuống, mắt nhắm lại, tư thế của người đang cầu nguyện.

"Phụ vương... hoàng huynh... xin lỗi vì không thể thường xuyên đến thăm viếng hai người."

Zarc đứng phía sau lưng Celestia, cậu im lặng quan sát và nghe những lời độc thoại của cô.

"Assyria của chúng ta hiện tại đã khôi phục và đang trên đà phát triển rất tốt. Phụ vương và hoàng huynh hãy an tâm yên nghỉ, con sẽ dẫn dắt và đưa Assyria của chúng ta trở thành một quốc gia vững mạnh, nơi mà mọi cá thể trên lục địa này đều muốn đến sinh sống."

Celestia im lặng một hồi lâu, không một cử chỉ nhỏ nào, cô chìm vào dòng cảm xúc nhớ thương về người thân đã khuất của mình.

Nhìn từ phía sau, Zarc có thể cảm nhận được cảm xúc nhớ người thân đã mất của Celestia. Dù đã dần quen và không còn suy sụp như lúc ban đầu, nhưng cô vẫn biểu lộ những nỗi buồn thoáng qua khi nhớ đến người thân của mình.

"..."

Đứng lặng một lúc, Zarc đưa tay đặt lên trên đầu của Celestia từ phía sau.

"!?"

Hành động của Zarc khiến cho Celestia có chút giật mình và mở mắt ra. Tuy nhiên, cô không phản ứng mạnh như lúc ở trong phòng làm việc mà giữ tư thế cầu nguyện, cứ thế im lặng và sau đó lại nhắm mắt lại, cứ thế để cho Zarc xoa đầu mình. Miệng cô từ buồn bã chuyển sang mỉm cười nhẹ. Celestia không ngờ rằng được xoa đầu lại có cảm giác thoải mái như vậy. Cô hiểu được lý do tại sao Ruri lại thường xuyên muốn được Zarc xoa đầu.


--------------------


Từ xa phóng ngựa chạy đến, Bertran bàng hoàng khi thấy tường thành bao quanh thị trấn trung tâm vùng Vioven của hắn đã bị phá hủy một phần. Gạch đá đổ ngổn ngang, người dân phía bên trong thị trấn chạy hoảng loạn. Vài tên quân lính của thị trấn cố gắng chiến đấu trong vô vọng.

"Chết tiệt! Chết tiệt!!! Con ả khốn kiếp đó!!!"

Bertran cắn răng đạp chân mạnh vào ngựa để chạy nhanh nhất có thể. Thị trấn nơi hắn cai trị hiện tại đang bị quân của Matilda đánh chiếm.

Chạy đến gần chỗ vỡ của bức tường thành, Bertran dừng ngựa, cùng đoàn quân của hắn hướng mắt nhìn chằm chằm vào người chị mà hắn luôn xem như cái gai trong mắt.

"Ô, chẳng phải là cậu em trai yêu quý của mình đây sao?"

Matilda đứng bên trong thị trấn nhìn ra phía Bertran bên ngoài và cất những lời chế giễu. Bên cạnh cô là mấy tên quân lính cận vệ.

"Matildaaaaaaa...!!! Mày đã làm gì với Vioven của taooooooooooo!!!"

Bertran gào to lên như kẻ điên, hắn không thể chịu đựng được nữa khi thấy vùng lãnh thổ của mình bị đánh chiếm và phá hoại như thế này.

"Giết hết bọn chúngggggggggg!!!"

Bertran hét lớn ra lệnh cho đoàn quân của mình tiến lên.

"Matilda! Hôm nay tao nhất định phải lấy cái mạng chó của mày!!!"

Buông lời chửi rủa, Bertran lao lên cùng đoàn quân của mình với ý định tiến vào trong thị trấn thông qua phần tường bị thủng để giáp lá cà với quân của Matilda.

"Ha ha... để xem ai mới là người lấy mạng ai!"

Matilda cười gằn vài cái, sau đó hướng ánh mắt nhìn ngang sang phía sau phần bức tường thành còn nguyên.

Rầmmmmmmmmmmm...

Âm thanh đổ vỡ vang lên inh tai, kèm theo đó là đất đá của bức tường thành bị vỡ văng khắp nơi. Khói bụi tỏa ra mù mịt, khiến cho Bertran và quân lính của hắn phải khựng lại.

Khi khói bụi dần tan đi, Bertran và quân của hắn trợn tròn mắt ngước nhìn thứ sinh vật to lớn, cơ thể đầy lông lá, bước ra.

"C...cái thứ quái quỷ gì thế kia..."

Bertran và quân lính của hắn tỏ ra sợ hãi trước thứ sinh vật đáng sợ kia. Răng và vuốt của nó dài ngoằn, trông rất ghê rợn. Vừa rồi, chỉ với một cú vung tay, móng vuốt của nó đã phá hủy một phần của bức tường thành vững chắc.

"Giới thiệu cho mày thú cưng của tao."

Matilda cười nhếch mép nhìn về phía Bertran, giọng đầy sự chế giễu.

"Azarus, một con behemoth cổ đại."

Nghe lời giới thiệu từ Matilda, quân lính của Bertran ai cũng tái xanh mặt mày.

"B...behemoth cổ đại!?"

"Đ...đó là sinh vật cực kỳ nguy hiểm, sánh ngang với những con rồng."

Nghe đám quân lính của Bertran xì xào nói với nhau trong sợ hãi, Matilda cười đắc ý và nói vào thêm.

"Azarus rất thích ăn thịt những cô gái xinh đẹp. Nhưng mà, khi đã đói thì thịt nào nó cũng "xơi" hết. Cảm ơn các ngươi đã vác xác đến để làm bữa tối cho nó nhé!"

Nói xong, Matilda quay sang ra lệnh cho con behemoth cổ đại, Azarus.

"Xử lý hết tất cả bọn chúng đi!"

"Graaaaaaaaa!!!"

Con behemoth rống lên một tiếng to vang trời, sau đó thì chạy từng bước nặng nề về phía trước, tấn công đám quân lính của Bertran.

Roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt...

Những cái vung tay của Azarus cắt đứt cơ thể của mấy tên quân lính. Móng vuốt sắc nhọn của nó thậm chí làm gãy luôn cả những thanh kiếm, cây rìu, cắt đứt cả những cái khiên và những bộ giáp đang mặc của mấy tên quân lính.

"Không thể nào!"

Bertran trợn mắt nhìn quân lính của mình bị Azarus tàn sát một cách nhanh chóng. Vài tên tiếp cận được thì chém hoặc đâm vũ khí vào Azarus, nhưng tất cả đều không thể nào xuyên qua được lớp da dày và cứng của nó.

Phía xa, nhóm ma thuật sư của Bertran triển khai các đòn ma pháp tấn công vào Azarus.

Vèo vèo vèo...

Tuy nhiên, tất cả đều không có tác dụng. Không một chiêu thức ma thuật nào từ những tên ma thuật sư có thể gây tổn hại đến cơ thể của Azarus.

"Ha ha ha, vô dụng thôi! Behemoth cổ đại có khả năng kháng ma thuật đến cấp adept, thậm chí kháng được vài ma thuật cấp expert. Lũ ma thuật sư kém cỏi của mày không thể gãi ngứa cho nó đâu!"

Matilda ngửa mặt cười khoái chí nói với Bertran.

Không chỉ có Azarus, quân lính của Matilda, quân lính thuộc kỵ sĩ đoàn dưới sự chỉ huy của cô, cũng lao đến tấn công quân lính của Bertran. Chỉ trong thời gian ngắn, đoàn quân của Bertran bị thiệt mạng hơn một nửa.

Trước thái độ ngạo mạn của Matilda, Bertran cực kỳ phẫn nộ, hắn nghiến răng trợn mắt đến nỗi muốn lòi con ngươi ra. Nhưng hắn cũng cảm thấy bất lực trước tình hình hiện tại, con behemoth cổ đại kia khiến cho quân lính của hắn càng lúc càng vơi dần, lượng quân lính còn lại cũng dần mất đi ý chí chiến đấu, vài tên bắt đầu quay đầu bỏ chạy dần.

Tuy nhiên, những tên này chưa bỏ chạy được xa thì một tiếng rống cực to, đến mức điếc tai, của Azarus vang lên.

"GRAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!"

Sau tiếng rống vang trời đó, tất cả quân lính của Bertran đều bị tê liệt cơ thể, không thể di chuyển được nữa. Cơ thể của tên nào cũng run lên bần bật, không thể nhất chân lên bước đi nổi. Những con ngựa cũng dừng lại và run rẩy, không thể chạy được nữa.

Bertran cũng vậy, hắn cảm thấy một nỗi sợ kinh hoàng, khủng khiếp nhất từ trước đến giờ đang chạy trong người của mình. Tiếng rống của behemoth cổ đại gây ra nỗi sợ hãi tột cùng cho những cá thể yếu hơn, làm cho chúng bị tê liệt và không thể di chuyển được.

Và rồi, Azarus cùng với quân lính của Matilda lao lên tấn công, giết sạch những tên quân lính của Bertran. Xác chết của quân lính, xác ngựa, vũ khí, rải đầy khắp cả vùng thảo nguyên bên ngoài thị trấn.

Azarus không chỉ dùng móng vuốt sắc nhọn của nó để chém đứt cơ thể của quân lính, đôi khi nó còn gom vài tên quân lính lại trong lòng bàn tay rồi dồn vào miệng, cắn và rứt đứt cơ thể của những tên này, sau đó nhai và nuốt. Cảnh tượng trông không khác gì những con quái vật khổng lồ ăn thịt người vậy.

"Gư..."

Bertran cố gắng lấy lại kiểm soát của cơ thể, hắn nhảy khỏi con ngựa đang bị tê liệt không thể di chuyển, ba chân bốn cẳng quay đầu chạy khỏi đó, hướng về phía khu rừng phía đông. Bertran vứt bỏ vũ khí, cởi bỏ giáp để có thể chạy được nhanh hơn. Mặc kệ cho quân lính của mình đang dần bỏ mạng, Bertran mặt tái nhợt chạy sống chạy chết hòng không bị con quái vật kia lấy mạng.

Matilda nhìn theo Bertran chạy, mặt cười gằn nham hiểm:

"Hư hư... mày nghĩ có thể chạy thoát được tao sao."


--------------------


"Đ...đây là... kinh thành Arist... của Assyria sao...?"

Reimond sững sờ trước khung cảnh trước mặt. Cậu không thể ngờ rằng một đất nước sau khi bị chiến tranh tàn phá nặng nề lại có thể khôi phục nhanh chóng, và phát triển phồn vinh hơn cả trước đây. Dù đã nghe qua về những người anh hùng được triệu hồi từ thế giới khác đến giúp vương quốc phát triển, song Reimond không thể tưởng tượng ra được nó lại đến mức này.

Con đường đi nối giữa vùng Socra và kinh thành Arist cũng được xây cực kỳ hiện đại, rất tiện để mọi người di chuyển, tăng lưu thông giữa hai vùng trong vương quốc. Vào bên trong kinh thành, sự tấp nập của người dân, những căn nhà được xây lên tận vài tầng, cơ sở vật chất, cửa tiệm,... tất cả khiến cho Reimond cảm thấy như mình đang đứng ở trung tâm của một đế quốc hùng mạnh vậy.

Loáng thoáng ở quảng trường, những con robot đang tự động đi nhặt và dọn rác, khiến cho Reimond nhầm tưởng rằng đó là những con golem kim loại được điều khiển bằng ma thuật.

Linette cũng không kém bất ngờ so với Reimond. Dù chưa từng đến kinh thành Arist lần nào, nhưng sự hiện đại và phồn vinh nơi này khiến cho cô cảm thấy choáng ngợp, lần đầu tiên cô đặt chân đến một nơi như vậy.

"Đây chính là lý do mà Dylan điện hạ lại muốn giao thương với vương quốc này sao..."

Linette tự nói một mình.

"Nói ra điều này tôi thật cảm thấy khó chịu, nhưng mà Souverus của chúng ta hoàn toàn không có cửa đối đầu với họ..."

Linette đưa mắt nhìn xung quanh cảnh vật trong kinh thành, thốt lên những lời mà chính cô cũng thấy đau lòng về đất nước của mình.

"Tất cả đều là nhờ vào những người anh hùng được triệu hồi từ thế giới khác sang sao..."

Reimond cũng tỏ ra thương xót cho đất nước của mình. Một vương quốc hùng mạnh giờ đây lại đang rơi vào loạn lạc, còn một tiểu vương quốc như Assyria thì lại phát triển vượt bậc đến mức vượt cả sức tưởng tượng.

Mục đích của Reimond và Linette khi đến tận đây là muốn gặp và cầu cứu người từ hoàng gia của Assyria, dù rằng cả hai vẫn đang trong tình trạng căng thẳng với nhau sau chiến tranh. Điểm đến của cả hai là toà lâu đài hoàng gia.

"Reimond, anh nghĩ rằng họ sẽ đồng ý gặp chúng ta không..."

Vừa bước đi, Reimond vừa đáp lại Linette.

"Khả năng cao là không... Nhưng mà, chúng ta buộc phải thử thôi."

Reimond dự tính rằng, nếu thuyết phục người của hoàng gia Assyria không thành, cậu sẽ đi đến những nơi khác để tìm sự hỗ trợ. Assyria chỉ là một trong những nơi mà cậu tìm đến để tìm sự hỗ trợ. Reimond tìm đến Assyria đầu tiên bởi vì sự hưng thịnh đột phá của quốc gia này sau chiến tranh, có được sự giúp đỡ của Assyria sẽ tốt hơn những bên khác.

Cả hai đi trên con đường vắng người thì chợt từ những con hẻm, một toán người lao ra, đứng chắn trước sau trái phải, bao vây lấy Reimond và Linette.

"!!"

Thấy vậy, Reimond và Linette liền khựng lại, đứng dang rộng hai chân vào tư thế phòng thủ ngay. Cả hai liếc xung quanh và nhận ra mình đã bị bao vây.

"Mấy tên này..."

Không nói lời nào, những tên này lao đến tấn công cả hai.

Vụt... keng...

Reimond và Linette nhanh chóng rút vũ khí ra để phòng thủ và chiến đấu chống lại những tên này.

"Bọn chúng... là người của ả công chúa..."

Linette quay sang nói lớn với Reimond. Cả hai nhanh chóng nhận ra rằng những tên này chính là tay sai của Matilda, được cử đi tìm và tiêu diệt Reimond và Linette. Nếu là cướp thì bọn chúng sẽ đòi tiền, chứ chẳng bao giờ lao vào tấn công nạn nhân ngay lập tức như vậy.

"Gưaa!!!"

Số lượng mấy tên tay sai của Matilda khá đông, cũng phải trên chục tên, khiến cho Reimond và Linette khó lòng đối phó được, nhất là khi trên người Reimond không có giáp và vũ khí chuyên dụng mà cậu thường dùng để chiến đấu.

"Reimond, chạy thôi!"

Linette đánh bay một trong những tên tay sai của Matilda, mở được lối đi để cả hai có thể chạy thoát.

Reimond dùng chân đạp mạnh vào tên ở phía trước mặt, đẩy hắn văng ra sau, sau đó chạy theo lối mà Linette mở ra.

Phía sau, những tên tay sai vẫn đang đuổi theo cả hai. Vẻ mặt tên nào cũng đằng đằng sát khí, bởi lẽ chúng được Matilda hứa sẽ trao thưởng lớn khi thành công lấy mạng Reimond.

"Không ngờ con ả công chúa lại cho người truy lùng và giết chúng ta đến tận đây..."

Vừa chạy, Linette vừa nói với Reimond. Cậu cũng khá bất ngờ khi ngay tại kinh thành Arist của vương quốc Assyria lại có tay chân của Matilda như vậy. Điều này cho thấy rằng Matilda là một người cực kỳ nham hiểm, đoán trước được những bước đi của Reimond và Linette, cho người truy cùng diệt tận cả hai.

"Đến chỗ quảng trường, hãy tách ra và lẩn vào trong đám đông!"

Reimond nói với Linette, cả hai sắp chạy hết con đường vắng và ra đến quảng trường rộng, nơi có đông người qua lại.

"Tôi hiểu r..."

Linette gật đầu, cô chưa kịp đáp dứt câu thì chợt có tiếng trẻ con vang lên.

"Á!!!"

Bịch...

Reimond và Linette quay ra phía sau thì thấy một cô bé với mái tóc trắng vừa đi ra từ con hẻm thì bị mấy tên tay sai tông trúng, ngã bệt xuống đất.

Tên tông trúng cô bé không hề tỏ ra thương xót, trái lại hắn còn trừng mắt, giơ thanh kiếm lên với ý định chém vào cô bé tội nghiệp.

"Không..."

Cô bé nhắm mắt giơ tay lên chắn trước mặt, dáng vẻ sợ sệt.

"Chết tiệt!"

Thấy vậy, Reimond không đành lòng làm ngơ, cậu dừng chân và quay lại, lao đến bảo vệ cô bé.

"Reimond!!!"

Linette gọi với lại khi thấy Reimond quay đầu chạy thẳng về phía những tên tay sai của Matilda.

Keng...

Reimond đến vung kiếm hất cú chém của tên kia ra. Tuy nhiên, cậu lập tức bị những tên khác lao đến bao vây và tấn công.

Hư...

Reimond cố gắng trụ tại chỗ và phòng ngự trước những tên này. Linette cũng quay đầu lại, đến hỗ trợ cho Reimond chiến đấu.

Vụt vụt... roẹt...

Một nhát chém xượt ngang qua, để lại vết thương trên vai của Reimond.

"Gưa...!!"

"Reimond!"

Linette lo lắng khi thấy Reimond trúng đòn và bị thương, song cô vẫn phải chiến đấu với những tên khác đang bao vây tấn công mình, không thể đến để giúp cho Reimond được.

Phía Reimond, khi cậu quỵ một chân xuống dùng tay còn lại ôm lấy bên vai bị thương, vẻ mặt tỏ ra đau đớn.

Một tên lao đến tung cú chém với ý định kết liễu Reimond thì...

Vèo... phập...

Một con dao plasma bay từ trong con hẻm bên phải ra, đâm thẳng vào thái dương của tên này, khiến cho hắn chết đứng ngay tại chỗ, rồi sau đó mới từ từ ngã sập xuống đất.

Sự kiện diễn ra quá đột ngột, khiến cho Reimond, Linette, và cả những tên tay sai tạm dừng tay, hướng ánh mắt nhìn về phía những người đang bước ra từ trong con hẻm.

"C...chủ nhân!!!"

Cô bé nhanh chóng đứng dậy, chạy lại và nhảy lên ôm chầm lấy Zarc, úp mặt vào ngực cậu khóc bù lu bù loa.

"Ruri, em không sao chứ?"

Celestia bên cạnh Zarc hỏi thăm Ruri với vẻ lo lắng.

"Ru...Ruri không sao..."

Ruri đáp lại Celestia, sau đó ngước khuôn mặt mếu máo lên nhìn Zarc, nói với đôi mắt rưng rưng.

"Xin lỗi chủ nhân... xin lỗi vì đã tự ý chạy lung tung khắp nơi... mong chủ nhân hãy tha lỗi cho Ruri..."

Zarc đưa mắt nhìn xuống Ruri, cậu đưa tay lên xoa đầu cô bé, sau đó hướng mắt nhìn về phía những tên tay sai của Matilda.

Reimond và Linette tỏ ra bất ngờ khi thấy Zarc và Celestia. Cả hai mang máng nhớ lại và nhận ra đó là hai mạo hiểm giả đã từng đồng hành cùng mình đi tiêu diệt con manticore ở vùng Ecaron.

Celestia cũng tương tự, cô khá bất ngờ khi thấy sự hiện diện của Reimond và Linette tại kinh thành Arist này.

"Hai người là..."

Chưa kịp nói với nhau lời nào thì những tên tay sai của Matilda bắt đầu hành động, chúng chia làm hai nhóm, vài tên thì tiếp tục tấn công Reimond và Linette, những tên còn lại thì lao đến tấn công nhóm của Zarc.

"Sera!"

Zarc đứng yên và ra lệnh cho Sera.

Từ phía sau, Sera nhanh chóng di chuyển lên phía trước, đưa tay phải ra để lấy vũ khí của mình từ trong storage.

"Morrowind!"

Đó là một trong hai khẩu súng lục chuyên dụng được chế tạo dành riêng cho Sera, Morrowind.

Cầm khẩu súng lục trên tay, Sera bắn ra những phát đạn về phía mấy tên đang lao đến.

Pằng pằng pằng pằng pằng...

Một loạt các viên đạn được bắn ra, đâm vào mặt của những tên này, xé toạc vùng tiếp xúc, khiến cho bọn này giống như vừa bị nổ tung phần đầu vậy. Những tên này nhanh chóng ngã lăn xuống đất, phần đầu nát như tương, nằm bất động mà không kịp kêu lên tiếng nào.

"Cái quái..."

Mấy tên còn lại thấy vậy thì liền ngưng việc tấn công Reimond và Linette mà chuyển sang phòng thủ trước Sera để bảo toàn mạng sống của mình.

Hai trong số những tên còn lại triển khai ma thuật để tấn công.

"Fireball!!!"

Vèo vèo...

Những quả cầu lửa xuất hiện, bay về phía của Sera.

Pằng pằng pằng...

Tuy nhiên, những phát đạn từ khẩu súc lục của Sera khiến cho mấy quả cầu lửa này tan biến ngay khi va chạm. Cặp lục Morrowind của Sera có cơ chế chuyển hóa năng lượng nạp vào thành các viên đạn phản năng lượng, triệt tiêu các loại hình năng lượng khi tiếp xúc. Nếu tiếp xúc với vật thể, nó sẽ xé toạc phần tiếp xúc, giống như đầu của mấy tên vừa bị những viên đạn cắn vào vậy.

"Bọn chúng... mạnh quá..."

Mấy tên tay sai của Matilda khiếp sợ, bọn chúng chùn bước và bắt đầu có ý định quay đầu để bỏ chạy.

"Hơ!?"

Tuy nhiên, khi vừa quay đầu thì bọn chúng nhận ra rằng bản thân đã bị bao vây bởi quân lính của kinh thành.

"Bắt tất cả bọn chúng, trừ hai người kia, lại cho ta!"

Celestia ra lệnh cho quân lính bắt những tên tay sai của Matilda lại.

Nhận lệnh, quân lính của kinh thành lao lên tấn công và khống chế những tên này. Không lâu sau đó, mấy tên còn lại bị quân lính bắt và trói rồi áp giải về tòa lâu đài để chờ xử lý.

...

...

Bên trong căn phòng làm việc của tòa lâu đài hoàng gia, Celestia và Zarc ngồi đối diện với Reimond và Linette qua cái bàn tiếp khách ở giữa phòng. Phía sau lưng Zarc là Sera và Rafflesia, cả hai đứng như hai người vệ sĩ.

Phía Reimond, cậu đang cởi trần và được một người hầu băng bó vết thương trên vai cho.

Sau khi băng bó vết thương cho Reimond xong, cô người hầu cúi đầu chào Celestia và Zarc, sau đó lui ra khỏi phòng.

Khi căn phòng không còn người ngoài, Reimond đưa mắt nhìn Celestia và Zarc rồi cất tiếng.

"Hai người... là..."

Thấy Reimond và Linette có vẻ đã nhận ra mình và Zarc, Celestia nghiêm mặt vài giây rồi sau đó lên tiếng.

"Đây không phải là lần đầu chúng ta gặp nhau nhỉ."

Celestia đứng khỏi ghế, một tay giơ lên đặt trước ngực và tự giới thiệu:

"Xin được tự giới thiệu, tôi là Celestia Rosava, nữ vương đương nhiệm của vương quốc Assyria này."

Celestia giơ tay còn lại sang phía Zarc:

"Còn đây là những người anh hùng đến từ thế giới khác."

Reimond và Linette cũng ngờ ngợ đoán ra được thân phận của Celestia, khi mà lúc nãy cô ra lệnh thì quân lính của kinh thành lập tức nghe theo để trấn áp những tên tay sai của Matilda.

"Vậy ra... hai mạo hiểm giả đã từng cùng chúng tôi đi thảo phạt con manticore... lại là những người đứng đầu vương quốc Assyria này..."

Linette tự nói một mình.

"Thảo nào... sức mạnh của các người lại phi thường đến vậy."

Linette gắn kết các chi tiết lại với nhau, từ sức mạnh kỳ lạ và phi thường của Zarc, Rafflesia và Vega trong chuyến đi thảo phạt con manticore, kết hợp với tin đồn những người anh hùng được triệu hồi từ thế giới khác đến.

Khác với khuôn mặt bất ngờ của Linette, Reimond tỏ ra cau có, đôi mắt nhíu lại trông rất khó chịu. Cậu cất tiếng hỏi với thái độ không hề thân thiện:

"Tại sao... nữ vương của Assyria... lại sang vương quốc Souverus của chúng tôi để nhận nhiệm vụ từ guild mạo hiểm giả?"

Thấy điệu bộ của Reimond, Celestia biết được rằng cậu đã đoán ra được gì đó. Cậu chắc hẳn đã nhận rằng Celestia và Zarc phải có lý do gì đó thì mới sang Souverus nhận nhiệm vụ từ guild mạo hiểm giả. Thực chất, chuyến đi sang Souverus đó là để dò thăm tình hình, cũng như tìm cách giải phóng hai vùng Socra và Plat của Assyria một cách dễ dàng nhất.

Tuy nhiên, Celestia không quên thân phận sĩ quan trong kỵ sĩ đoàn của Reimond và Linette, do đó không thể nói sự thật ra được. Cô đang suy nghĩ để tìm cách hợp lý hóa vấn đề thì chợt Zarc cất tiếng đáp lại Reimond với thái độ thản nhiên.

"Các người chắc cũng đoán ra được rồi. Chúng tôi sang Souverus không phải chỉ để nhận nhiệm vụ từ guild mạo hiểm giả, mục đích chính là để thăm dò tình hình, tiếp cận người trong triều đình Souverus, từ đó lên kế hoạch cho cuộc chiến giải phóng hai vùng đang bị Souverus chiếm đóng vào lúc đó."

Tuy Zarc không nói cụ thể việc Rafflesia đã dùng năng lực của mình để điều khiển và ra lệnh cho viên đại pháp quan giết chết hoàng tử của Xaitha để nhằm mục đích khiến cho Xaitha và Souverus xảy ra chiến tranh, song Reimond nhanh chóng nhận ra được rằng nguồn gốc của những sự việc xảy ra trong triều đình trong thời gian qua một phần là do có sự nhúng tay vào từ phía Assyria.

"Các người... vậy ra các người là nguyên nhân chính khiến cho quốc vương... và Souverus trở nên hỗn loạn như hiện tại..."

Reimond nắm chặt lòng bàn tay lại, vẻ mặt cau có cực độ. Từ việc đệ nhất hoàng tử bỏ mạng trong cuộc chiến ở kinh thành Arist này, cho đến việc nội bộ triều đình Souverus bị Assyria nhúng tay vào phá, những điều này khiến cho Reimond cực kỳ tức giận. Cậu vốn thương xót cho quốc gia của mình khi rơi vào hoàn cảnh hiện tại, giờ đây tìm ra được một trong những nguyên nhân khiến nó trở nên như vậy khiến cho Reimond cực kỳ phẫn nộ.

"Chết tiệt!"

Rầmmm!!!

Reimond đập bàn đứng dậy, cậu lao về phía trước với ý định tấn công Zarc.

"Vì các ngươi mà quốc vương... Dylan điện hạ..."

Tuy nhiên, chỉ trong trong nháy mắt, Sera đã di chuyển đến trước mặt Reimond, chắn lấy cú đấm từ cậu.

Pặc... bốppp!!!

Trong khi vẫn đang dùng tay giữ lấy cú đấm từ Reimond, Sera xoay người tung cú đá mạnh vào người cậu, hất Reimond văng ra đất một đoạn.

"Khặc..."

"Reimond!"

Thấy vậy, Linette liền đứng khỏi ghế, nhưng cô chợt phát hiện ra rằng mình không thể di chuyển cơ thể được.

"Hơ..."

Phía đối diện, Rafflesia đứng phía sau ghế ngồi của Zarc và Celestia, vẻ mặt cười thân thiện, nhưng lại khiến cho Linette cực kỳ sợ hãi. Linette cảm thấy như ánh mắt của Rafflesia có chứa thứ gì đó rất mãnh liệt, nó ra lệnh cho cô không được phép chuyển động. Linette cứ như vậy đứng yên như tượng, tuy có thể nhăn nhó mặt mày, nhưng cơ thể hoàn toàn không nghe theo ý mình.

Phía Sera, cô đứng thẳng người trở lại sau cú đá, mặt hơi ngước lên, dùng ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn Reimond buông lời sỉ vả.

"Một kẻ hạ tiện như ngươi mà dám có ý định động vào Hierarch sao! Hãy biết thân phận của ngươi đi!"

Phía ghế ngồi, Zarc từ từ đứng dậy.

"Hừm, xem nào..."

Cậu vừa bước đến tiếp cận Reimond vừa nói:

"Chúng ta có gì đây? Một kẻ vô ơn, tấn công người vừa cứu giúp mình?"

Zarc đến đứng trước mặt Reimond, lấy từ storage ra khẩu súng lục và chỉa xuống.

"Gưa..."

Reimond gượng kéo người ngồi dậy, đòn tấn công từ Sera khiến cho vết thương trên vai của cậu càng nặng hơn, máu rỉ ra đỏ cả lớp băng quấn quanh vai.

"Reimond!"

Linette cố gắng gượng di chuyển, nhưng hoàn toàn bị Rafflesia khống chế bằng năng lực điều khiển người khác của mình.

Dí súng sát vào đầu Reimond, Zarc nói:

"Ngươi còn gì muốn trăn trối trước khi chết không?"

"Zarc, anh không nên làm vậy!"

Phía Celestia, cô lên tiếng ngăn cản cậu. Tuy nhiên, Celestia biết rằng một khi Zarc đã quyết định làm gì, thì dù cô có cố đến mấy cũng không thể ngăn được.

"Gư..."

Reimond nhăn mặt, cậu nhắm mắt lại chấp nhận số phận của mình sắp kết thúc tại đây.

"Xin hãy... giúp Dylan điện hạ... cứu lấy Souverus..."

Đó là những lời cuối cùng mà Reimond muốn trăn trối.

...

"Hừm..."

Vài giây trôi qua, Zarc vẫn không bóp cò súng. Cậu rút tay trở về, khẩu súng được mã hóa trở vào trong storage.

"Có vẻ thú vị đấy!"

Zarc quay trở về ngồi vào bên cạnh Celestia.

"Tôi sẽ cho hai người cơ hội để trình bày về sự việc."

Nói xong, Zarc phất tay cho Sera trở về vị trí đứng ở sau lưng mình. Rafflesia cũng ngưng việc điều khiển Linette, khiến cho cô có thể tự do cử động cơ thể trở lại.

Linette sau khi thoát được sự điều khiển từ Rafflesia, cô nhanh chóng đến đỡ Reimond đứng dậy.

Sau khi đứng dậy, thấy Reimond vẫn có ý thù địch và tính lao đến tấn công Zarc, Linette liền dùng hai tay ôm lấy và giữ chặt cậu lại.

"Reimond, đừng! Chúng ta còn phải tìm sự trợ giúp và quay trở về để giúp Dylan điện hạ! Hãy suy nghĩ cho ngài ấy và Souverus! Tôi biết họ là kẻ thù của chúng ta, nhưng hiện tại chúng ta cần sự trợ giúp của họ! Anh không thể bỏ mạng tại đây được!"

Những lời của Linette khiến cho Reimond dần bình tĩnh hơn, cậu tạm nén lại cơn phẫn nộ của mình. Tuy nhiên, ánh mắt thù địch nhìn về phía Zarc vẫn không thay đổi.

Trước sự quan sát của Zarc và Celestia, Linette dìu Reimond ngồi vào ghế đối diện cả hai. Linette sau đó bắt đầu trình bày tất cả những sự việc xảy ra ở Souverus trong suốt thời gian qua. Reimond thì im lặng, cậu cần thời gian để có thể chấp nhận cúi đầu trước kẻ thù của mình.

...

Sau khi nghe Linette kể hết về nội bộ của Souverus, Celestia có chút bất ngờ.

"Tôi chỉ nghe thông tin rằng đệ tam hoàng tử bị kết tội phản quốc, không ngờ anh ta mới là người bị đệ nhị công chúa đẩy vào tình huống như vậy."

Zarc ngồi khoanh tay, chân bắt chéo nhau, mắt nhắm lại nghiền ngẫm về những thông tin mà Linette vừa kể.

"Vì vậy nên..."

Linette tỏ ra khẩn thiết, nói với Celestia và Zarc.

"Biết rằng điều này rất khó nói, nhưng tôi khẩn thiết cầu xin các vị, hãy cho chúng tôi mượn sức để giúp Dylan điện hạ chống lại ả đệ nhị công chúa."

Ngỏ lời nhờ vả kẻ thù đúng là một việc cực kỳ khó. Reimond ngồi bên cạnh Linette cũng nắm chặt hai lòng bàn tay lại, mặt cúi gầm nhăn nhó, hai hàm răng cắn chặt với nhau. Vì nghĩ cho Dylan, cậu phải cố gắng cam chịu việc cúi đầu cầu xin trước kẻ thù.

"Ý hai người là... muốn chúng tôi giúp sức để người đệ tam hoàng tử có thể chống lại đệ nhị công chúa, và trở thành người đứng đầu Souverus?"

Celestia xác nhận với Linette.

"Phải!"

Linette nghiêm mặt gật đầu.

"Quốc vương đã băng hà, Souverus hiện tại đang rơi vào loạn lạc chỉ vì con ả công chúa đó. Chỉ khi nào Dylan điện hạ lên nắm ngôi, thì lúc đó Souverus mới có thể phát triển vững mạnh được."

Celestia quan sát vẻ mặt nghiêm túc và thành khẩn của Linette một hồi, sau đó quay sang nhìn Zarc để dò hỏi ý kiến.

Zarc thấy Celestia nhìn và dò hỏi ý kiến của mình, nhưng cậu không đáp lại mà cứ thế khoanh tay nhìn về phía trước.

Thấy Zarc không phản hồi, Celestia lên tiếng:

"Ưm... anh thấy sao? Trước đây tôi đã từng gặp người đệ tam hoàng tử của Souverus. Dù chỉ gặp có một lần, nhưng tôi nghĩ anh ta là người khá tốt, không như người đệ tứ hoàng tử."

"Người tốt hay không không quan trọng."

Zarc ngắt ngang lời của Celestia, sau đó nói với Linette và Reimond:

"Chúng tôi sẽ được lợi gì khi giúp các người?"

Nghe Zarc hỏi vậy, Linette lặng người không biết phải trả lời ra sao. Cô và Reimond chỉ nghĩ đến việc tìm sự trợ giúp, hoàn toàn chưa nghĩ đến việc phải đáp trả như thế nào.

"Ưm... chuyện này..."

Linette liếc mắt sang chỗ khác tỏ ra bối rối.

"Hừm!"

Zarc hừm một cái, cậu bỏ chân và hai tay đang khoang xuống và nói:

"Dù sao thì hai người cũng không phải là người có thể quyết định được những việc đó."

Zarc đứng khỏi ghế, quay lưng lại với mọi người.

"Celestia, nay mai chúng ta sẽ sang "hỏi thăm" đệ nhị hoàng tử của Souverus một chuyến."

Dứt câu, Zarc bước đi về phía cửa rời khỏi đó. Sera và Rafflesia cũng đi theo phía sau Zarc để ra khỏi phòng.

Zarc rời khỏi phòng một cách đột ngột, không một lời chào, khiến cho Linette đơ mặt nhìn theo mà không biết phải làm gì.

"Nh...như vậy là sao...?"

Celestia thở phào một cái, sau đó nói với Linette:

"Tôi sẽ cho người chuẩn bị chỗ để hai người tạm ở lại đây. Vài ngày tới, chúng ta sẽ cùng nhau sang Souverus để nói chuyện với người đệ tam hoàng tử."

Celestia sau đó mỉm cười hiền hòa:

"Mà... dù sao chúng ta cũng đã từng cùng nhau đi thảo phạt ma vật, không phải là người xa lạ. Cô và Reimond cũng đừng quá lo lắng, tôi không xem hai người như kẻ thù đâu. Hai người cũng có nói rằng mình và người đệ tam hoàng tử là những người phản đối việc chiến tranh với Assyria chúng tôi mà."

Nghe những lời trấn an của Celestia, Linette cảm thấy nhẹ nhõm một phần, cô cũng xúc động trước sự bao dung của Celestia:

"Nữ vương Celestia... cô đúng là một người tốt..."

Những kẻ đang trong bước đường cùng, khi tìm được ánh sáng soi chiếu cho họ, dù có nhỏ nhoi đến mấy cũng làm họ trở nên cực kỳ cảm kích.

Thế là Linette và Reimond tạm ở lại lâu đài hoàng gia của Assyria. Cả hai tạm thời không phải lo lắng về việc bị người của Matilda truy sát, bởi lẽ lâu đài hoàng gia không phải là nơi có thể dễ dàng đột nhập vào. Cả hai cũng được căn dặn rằng không được lên tầng mà cánh cổng không gian xuất hiện, và dĩ nhiên cũng hoàn toàn không được cho biết về thông tin của cánh cổng không gian hay thế giới Plomia của Zarc.


--------------------


"Hộc hộc... hộc..."

Bertran lê đôi chân nặng trĩu của hắn bước từng bước vào sâu bên trong khu rừng. Hắn đã bỏ chạy khỏi chiến trường, nơi Azarus, con behemoth cổ đại, đang tàn sát quân lính của hắn. Bertran chạy chối chết mà không biết mình đã chạy bao xa, đến khi cơ thể không thể chịu được nữa thì hắn dừng lại ngã sấp xuống đất.

Bịch...

Bertran không còn nghe tiếng kêu la thảm thiết của quân lính nữa, cũng không còn nghe tiếng gào, tiếng rống đáng sợ của thứ sinh vật đáng sợ kia.

Lần đầu tiên trong đời hắn có cảm giác sợ hãi và khiến bản thân phải chạy thục mạng như vậy.

Nằm trên đất thở dốc, Bertran dần lấy lại được bình tĩnh, nỗi sợ hãi dần tan biến đi. Hắn để ý thì thấy trời đã tối hẳn.

"Kư..."

Khi đã định thần lại, Bertran cắn răng nắm chặt lòng bàn tay. Hắn tức tối vì không những không chiếm được vùng Gredu của Matilda, mà lại còn bị rơi vào bẫy, cuối cùng bị mất cả vùng Vioven. Sáu nghìn quân lính của hắn cũng xem như bỏ mạng, tên nào may mắn lắm bỏ chạy được thì có lẽ cũng sẽ không đời nào quay trở lại vùng Vioven nữa.

"Khốn kiếp..."

Khi nhịp thở dần chậm lại, Bertran từ từ kéo người ngồi dậy.

"Khốn kiếp! Khốn kiếp!"

Hắn nắm tay đập xuống đất.

"Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!"

Bertran gào lên như tên điên, tóc tai rũ rượi, mặt mày lấm len.

"Con ả đó... con ả chết tiệt đó... nếu không có nó trên đời..."

Bertran đang buông lời chửi chị mình thì chợt có tiếng động phát ra từ phía sau lưng.

Soạt...

"Hơ..."

Bertran lập tức quay lại nhìn thì khuôn mặt của hắn tái nhợt đi.

"Nếu không có tao trên đời thì sao hả?"

Đó không ai khác chính là Matilda, cùng với vài tên quân lính đi theo. Sau khi xử lý hết quân lính của Bertran, Matilda ra lệnh cho quân lính tiến vào trong khu rừng để lùng sục tìm Bertran. Sau vài tiếng, Matilda đã tìm đến được nơi Bertran đang nằm gục ngã vì mệt.

Nhìn Bertran bằng cặp mắt khinh bỉ, trên môi nở nụ cười nham hiểm, Matilda tiến đến tiếp cận hắn.

"Gư..."

Bertran muốn chạy nhưng cơ thể hắn đã quá mệt để có thể thậm chí đứng lên được. Hắn bò hai tay hai chân trên mặt đất tính bỏ chạy thì một mũi tên bay đến đâm vào cánh tay phải của hắn.

Phập!

"Aaaaaaaaaa...!!!"

Bertran ngã ngửa ra ôm cánh tay của mình thét lên trong đau đớn.

Matilda tiến đến đứng và nhìn xuống Bertran, miệng nhếch lên:

"Sao hả? Cảm giác thất bại và mất hết tất cả như thế nào?"

"Gư..."

Bertran cắn răng nhăn mặt nhìn Matilda.

"Tao sẽ... không tha cho mày đâu! Con đĩ khốn kiếp!"

Nghe những lời chửi rủa của Bertran, nụ cười trên miệng của Matilda tắt đi. Hai mắt của cô khép nhỏ lại.

"Thì ra đó là những lời cuối cùng mà mày muốn trăn trối."

Dứt câu, Matilda rút thanh kiếm bên hông của mình ra và giơ lên.

"Không... không... khônggggggggggggggggg...!!!"

Roẹt...

Một nhát chém ngang qua cổ của Bertran, cắt ngang động mạch, khiến cho máu bắn ra tung tóe xung quanh, dính lên cả mặt của Matilda.

"Ư... ư..."

Bertran chỉ còn có thể rên lên vài tiếng ư ử, sau đó thì ngoẹo đầu sang một bên nằm bất động.

"Hừ!"

Kết liễu xong đứa em trai của mình, Matilda vung thanh kiếm mạnh xuống để vẩy đi máu của Bertran dính trên đó.

"Đây là kết cục của những kẻ dám chống lại tao!"

Sau khi để lại câu nói cuối cùng cho cái xác của Bertran, Matilda quay người bước đi khỏi đó cùng với những tên quân lính.

Xác của Bertran cứ thế nằm bất động, hai mắt mở thao láo, miệng hả ra. Máu từ hắn chảy ra nhuốm đỏ những ngọn cỏ và cây dại mọc xung quanh.

Ngày hôm đó, đệ tứ hoàng tử của vương quốc Souverus chính thức bỏ mạng, bởi chính tay người chị ruột của hắn.


--------------------


Đế đô Brynhildr của đế quốc Sorraica.

Bên trong căn phòng của tòa lâu đài, người kỵ sĩ đang quỳ một chân trước tấm màn màu trắng, báo cáo với người ngồi phía bên trong.

Sau khi nghe xong báo cáo từ người kỵ sĩ, người phụ nữ phía sau tấm màn cất tiếng:

"Souverus à... có vẻ như bọn chúng đang giãy giụa trong tuyệt vọng."

"Chúng ta không làm gì sao thưa ngài?"

Người kỵ sĩ hỏi.

"Cứ để bọn chúng tự hủy diệt, chúng ta không cần phải tốn công sức với đám hạ tiện như bọn chúng."

"Vậy còn... vương quốc Assyria thì sao thưa ngài?"

Một khoảng im lặng trôi qua khi người kỵ sĩ hỏi người phụ nữ về Assyria.

Thấy không có hồi đáp, người kỵ sĩ tiếp tục nói:

"Bọn chúng... thật sự vượt xa so với trước đây. Tất cả các trinh sát của chúng ta báo về đều..."

"Anh hùng từ thế giới khác à..."

Người phụ nữ ngắt lời người kỵ sĩ.

"V...vâng... theo như lời đồn trong dân chúng thì là vậy. Tuy nhiên, Assyria chưa hề chính thức công bố rằng đó là sự thật, cũng như chưa hề xác nhận việc chúng đã tiến hành triệu hồi anh hùng từ thế giới khác đến."

"Bọn chúng... có thể chỉ đang hùa theo tin đồn mà thôi."

"Vâng, tôi cũng nghĩ vậy thưa ngài. Mặt khác, nữ tiên tri Sylvana của giáo hội cũng đồng thời tiên tri rằng, ma vương từ thế giới khác đã xuất hiện ở thế giới này."

"Ma vương à..."

"Theo như nữ tiên tri Sylvana, hắn là mối đe dọa lớn nhất đối với sự ảnh hưởng của chúng ta ở thế giới này."

Vài giây im lặng trôi qua sau khi người kỵ sĩ trình bày. Tuy nhiên, nó làm cho người kỵ sĩ cảm thấy sởn cả gai ốc.

"Ngươi nghĩ rằng chúng ta sẽ thất bại trước bọn chúng sao?"

"T...tôi không có ý đó thưa ngài..."

Người kỵ sĩ đổ mồ hôi trên trán, trả lời với giọng điệu lúng túng.

"Ngươi lui ra đi, ta muốn nghỉ ngơi."

"V...vâng, thưa ngài... Tôi xin phép cáo lui..."

Người kỵ sĩ đứng dậy, quay lưng rời khỏi căn phòng.

Sau khi ra khỏi căn phòng, người kỵ sĩ đứng trước cánh cửa mà hai chân run không ngừng. Người này nuốt nước bọt một cái rồi rời khỏi đó với vẻ mặt cực kỳ sợ hãi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com