Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 10

Sau khi thành kính dâng hương, hai người quyết định đi xem cây nhân duyên kia, cái cây này có hoa nhiều lá, trên cây có buộc rất nhiều dải lụa đỏ. Người tu tiên có thể cảm nhận được trong cây này có linh lực dao động, chỉ là...

Lam Trạm và A Anh đối mắt nhìn nhau, biểu tình trên mặt có chút nghiêm trọng. Chuẩn bị quay đầu rời đi thì bị trụ trì ngăn lại:  "Hai vị tiểu hữu, có thể nghe lão nạp nói một câu không?"

Người đến vẻ mặt hiền từ: "Là chuyện liên quan đến cái cây này."

Hai người đứng yên bất động, tuy rằng rất hiếu kỳ, nhưng ai biết được người này vẻ mặt hiền từ như vậy giây tiếp theo liệu có bất ngờ nhe răng nanh ra hay không?

"Ha ha ha..." Trụ trì cười một lát: "Sao lại có tiểu hài tử cảnh giác như vậy chứ, thật sự là rất hiếm gặp nha, vậy ta đứng tại chỗ này nói luôn vậy."

Nam nữ đến đây cầu nhân duyên không nhiều, nhưng mỗi người đi qua chỗ bọn họ khuôn mặt đều mang nét cười vui vẻ, dường như trong tầm mắt không nhìn thấy có hai đứa nhỏ cùng với vị trụ trì.

"Khi nãy hai ngươi chắc chắn đã cảm nhận được rồi nhỉ, trong cây này có oán khí." Sắc mặt hai người đều lạnh xuống.

"Không cần lo lắng, cái cây này vốn dĩ là có linh, chỉ có điều từ sau khi phu nhân đến đây cầu duyên, trên cây này dường như có thêm một tia oán khí, tuy nó là oán khí nhưng không hề làm hại một ai. Nhưng sau đó Lâm lão gia chủ tạ thế, lão phu nhân không lâu sau cũng đi theo, Lâm gia giàu có cứ vậy rơi vào tay đứa con rể tìm đến tận cửa."

"Các ngươi có biết, cái cây này vốn có tên là Vong Ưu, ý chính là quên đi ưu sầu, sau này không biết thế nào lại trở thành cây nhân duyên, linh khí đọng lại. Mấy tu sĩ đến đây tra xét dường như chỉ cần ra khỏi ngôi miếu này liền quên đi chuyện vốn muốn điều tra... Nhưng nếu là do cái cây này có vấn đề thì mấy vị tu sĩ không đến đây điều tra tại sau cũng không đem chuyện này truyền ra ngoài chứ... Lão nạp không thể rời khỏi đây, hi vọng tiểu hữu có thể giúp ta tra một phen, giúp lão nạp hoàn thành tâm nguyện, yên tâm được chôn cất.

Hai người hành lễ với trụ trì, hôm nay thu hoạch được không ít, cần nhanh chóng đến bến thuyền hội họp với Lam Sam thôi.

Nhìn theo bóng lưng của hai người, trị trì vuốt vuốt bộ râu dài dưới cằm, thiếu niên xuất anh hùng a,... Ể! Nhân duyên của hai người này sao mà,...

Ở bên kia, Lam Sam lặng lẽ lẻn vào Lâm phủ, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ lạ, là một tiên phủ nhưng không khác gì so với gia đình bình thường, không có rào cản cấm chế nào? Hậu viện vẫn luôn luôn là nơi che dấu mấy chuyện đen tối bẩn thỉu nhưng gia nhân qua lại sắc mặt bình thường, Lam Sam nhìn quanh cũng không thấy gì đặc biệt. Cảm giác được có người đang đến gần Lam Sam liền quay người nấp vào một cái cây ở gần đó.

"Thiếu gia? Thiếu gia." Người đến là một nha hoàn ăn mặc bình thường, đem theo hộp đựng đồ ăn: "Thiếu gia, ta ở bên ngoài mua được gà gướng, người mau ra đây đi."

Nghe thấy thế, một tiểu đậu đinh khoảng bảy tám tuổi từ trong phòng bước ra, theo lời đồn tiểu công tử từ con chính thê trở thành con thiếp thất ăn mặc rất tử tế, chỗ ở so với các viện tử khác cũng giống nhau. Thế này là bị đói ăn hay sao, tại sao lại do thị nữ từ bên ngoài mang về?

"Cám ơn Linh Lan cô cô." Tiểu thiếu gia lễ phép đa tạ , lấy gà nướng từ trong hộp thức ăn ra rồi quay về phòng. Thị nữ dường như nhìn theo bóng lưng của tiểu công tử với ánh mắt thương cảm một chút, lặng lẽ rời đi.

Lam Sam nhảy lên nóc nhà, lấy ra một viên ngói nhưng hoàn toàn không thấy thân ảnh của tiểu công tử, Lam Sam chau mày. Không bao lâu sau hắn nhìn thấy tiểu công tử từ trong mật thất bước ra, giống như chưa từng phát sinh chuyện gì ngồi xuống án thư viết chữ.

Lam Sam đợi một hồi cũng không đợi được gì, nếu ngồi xổm xuống có khả năng sẽ bị phát hiện bèn đi đến bến thuyền tìm Lam Trạm và A Anh.

Hai đứa nhỏ đến bến thuyền trước ở đó chờ, quá trình đợi này có chút nhàm chán nên hai người liền đem pháo hoa ra chơi, đợi khi Lam Sam đến bến thuyền hội họp thì cả ba sẽ cùng nhau trở lại quán trọ. 

Lam Sam bố trí xong trận pháp cách âm liền hỏi: "Hai con thu hoạch được những gì?"

 A Anh đáp: "Nghe được một đoạn đồng dao, bài đồng dao đó nói Lâm gia có khuê nữ diện mạo khuynh thành, thích làm theo ý mình nhưng không hư hỏng, thích giúp người, trời ban lương duyên mười dặm của hồi môn đỏ, bạc đầu không rời tự thành giai thoại, nhưng có vẻ bài đồng dao này vẫn chưa hát hết. Sau đó chúng con gặp được một tiểu thương bán pháo hoa hắn kể cho chúng con nghe về chuyện Lâm phu nhân đến cầu nhân duyên, có điều vẫn còn có lời chưa kể ra đã ngừng lại không nói nữa. Cuối cùng chúng con đi vào ngôi miếu kia, trụ trì kể cho chúng con về chuyện cái cây nhân duyên kia vốn ban đầu là một cái cây có linh, tên Vong Ưu..."

"Nếu phán đoán từ chỗ này thì xem ra Lâm phu nhân và Lâm gia chủ đã từng có một đoạn thời gian rất tốt đẹp." Lam Sam tổng kết lại, suy nghĩ một chút: "Ta đến Lâm gia rồi, trong phòng tiểu công tử Lâm gia có mật thất."

"Hả." Hai đứa nhỏ đều lộ ra vẻ mặt bối rối khó hiểu giống nhau. Có lẽ là do đã ở cùng với A Anh một thời gian dài, A Anh hiếm khi lộ ra biểu tình bối rối này với hắn, còn Lam Trạm thì ngoại trừ A Anh ra đối với người ngoài cũng không lộ ra biểu cảm nào khác. Lam Sam cảm thấy lòng bàn tay ngứa ngáy khó giải thích, ý nghĩ muốn trêu chọc bên trong chợt bùng cháy.

"Ta chọn những điểm chính ra nói là được: lệnh cấm, gà nướng, chuyện ăn mặc."

"... Lâm gia có lệnh cấm, không được giết gà ở trong phủ, tiểu công tử kia do thiếu ăn thiếu mặc cho nên bắt buộc phải nướng gà trong mật thất?" A Anh nói xong liền cảm thấy có chút quen quen...

Lam Trạm suy nghĩ một chút, đây không phải là Lam gia có quy định không được sát sinh sao. A Anh từng bí mật nướng gà ở sau núi, bị Lam Khải Nhân phát hiện, liền phạt hắn chép năm lần gia quy. Vừa quay về thì liền làm nũng khiến Lam Sam cắt giảm bớt cuối cùng chỉ chép có một lần.

Những người khác cùng hắn nướng gà thì làm gì có chuyện may mắn như thế, đều ngoan ngoãn chép bằng hết. Sau này khi da non đã mọc lại, đội ngũ nghịch ngợm này liền có thêm một người giám sát.

Lam Khải Nhân gần như là bị bức ép, cái phân đội nghịch ngợm kia chuyện nhỏ không chịu ngừng, chuyện lớn thì không phạm vào. Vốn muốn mắng mấy đứa nhỏ vì chơi bời lêu lổng lại phát hiện ra đứa cầm đầu đội ngũ kia không những giỏi bắt gà rừng còn học theo Lam Sam dạy cho mấy đứa còn lại, chuyện bài vở học hành cũng không lơ là bỏ quên. Kết quả là mấy đứa nhỏ Lam gia luôn làm theo sự dẫn dắt của A Anh, đối với lời nói của A Anh gần như là chỉ đâu đánh đó.

Dù như thế nào đi nữa các trưởng bối Lam gia cũng vô cùng yêu thương hài tử, gia đình khắc ở trong xương chứ không phải ngoài da, nhưng sau ngần ấy năm thực chất đã có phần đảo lộn đầu đuôi. Dần dần mấy đứa nhỏ liền phát hiện ra trưởng bối đều không đoái hoài đến bọn chúng nữa thì bắt đầu sợ hãi chăm chỉ học tập một đoạn thời gian.

Trở lại với thực tại, Lam Sam gõ một cái lên đầu A Anh: "Pi?"

"A cha, đã nói rồi mà, nếu đánh vào đầu sẽ thành tên ngốc đó." A Anh ôm lấy đầu ra vẻ đau đớn.

Biết là hắn đang giả vờ, Lam Trạm vẫn nhịn không nổi liếc nhìn hắn một cái.

Lam Sam trợn trắng mắt vẻ không hề đứng đắn, nói một cách hùng hồn.

"Tóm lại trong chuyện này vẫn còn rất nhiều điểm nghi vấn. Ngày mai là lễ bạch trà, trong đám hỗn loạn này khả năng sẽ nghe được thêm nhiều tin tức khác." Lam Sam dự định ngày mai lại đến Lâm gia xem lần nữa. Giờ Hợi đến, ba người kết thúc thảo luận, Lam Sam để cho hai đứa nhỏ ngủ cùng nhau. Để xem rốt cuộc là loại tà túy nào đang ở trong thành làm loạn, đến tiên phủ trấn thủ trong thành cũng không giải quyết được.

Nửa đêm, phần lớn mọi người đều đã nghỉ ngơi, Lam Sam nhìn đường phố vắng lặng, đột nhiên trông thấy một bóng người màu trắng mang mạng che mặt. Lam Sam có thể xác định nữ tử kia chính là quỷ, thế nhưng trên người nữ tử kia lại không cảm nhận được một chút oán khí nào. Nàng ta ngồi xuống trước mặt một tên ăn xin, nhẹ nhàng đem đồ vật ở trong tay để xuống bên cạnh tên ăn xin rồi nhẹ nhàng rời đi.

Lam Sam che dấu hơi thở, im lặng đuổi theo thế nhưng giống như là ảo ảnh, vẫn luôn ở trên đường lớn vậy mà chớp mắt đã không thấy đâu nữa. Lam Sam nhìn về nơi người kia vừa biến mất, rất bình thường. Đợi đã, cây? Lam Sam nhớ lại những lời A Anh đã nói, bẻ lấy một nhánh cây theo đường cũ trở về. Khi đi ngang qua tên ăn xin, Lam Sam ngồi xổm xuống, thứ mà nữ tử khi nãy để xuống bên cạnh tên ăn xin là nửa con gà nướng. Như vậy đó là ... người trong mật thất?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com