Chương 21
Ngày hôm sau A Anh đã hạ sốt, tuy nhiên bị sốt tỉnh dậy đầu óc vẫn rất khó chịu. Chân Lam Trạm bị thương không quá nghiêm trọng, chuyện bước đi bình thường không gặp nhiều khó khăn.
Đường vào động đã bị sập lấp, hai người liền quyết định theo đường thủy phía dưới bơi ra ngoài. Thi thể khổng lồ của đồ lục Huyền Vũ đã hoàn toàn không còn chút nguy hiểm nào trôi dạt vào bờ hồ. Vốn đã chết theo lý thuyết oán khí quanh thân cũng nên cùng xuống hoàng tuyền nhưng chúng vẫn còn lởn vởn xung quanh thân thể đồ lục Huyền Vũ.
"A Trạm, không đúng nha, tại sao oán khí này vẫn chưa tiêu tan." A Anh đã thổi sáo độ hồn, oán khí có chút xao động nhưng vẫn như cũ không chịu tiêu tan.
"Bên trong con Huyền Vũ này rốt cuộc có cái gì sao."
"Ừm, ta vào xem." Nói xong liền lẩm bẩm vài câu với con đồ lục Huyền Vũ đã chết mắt nhắm miệng ngậm "Mấy trăm năm không đánh răng, cái miệng thối này là muốn huân chết người ta hay sao...."
Ôm theo Trường Linh đi được vài bước, ống tay áo đã bị kéo lại, A Anh quay đầu nghi hoặc nhìn Lam Trạm, Lam Trạm vẫn như cũ bộ dáng mặt vô biểu tình. A Anh lại có chút nhạy bén đọc hiểu được ý tứ Lam Trạm muốn biểu đạt, nhưng cũng chưa chắc chắn lắm...
Hắn hỏi: "Làm sao vậy?" Chẳng lẽ là bởi vì vừa rồi hắn nói "ta" mà không phải là "chúng ta" sao?
Lam Trạm nương theo cánh tay A Anh nắm lấy bàn tay A Anh, nói: "Chúng ta cùng nhau."
"..." Có trời mới nhớ được thời điểm hắn nói "ta đã đi đâu", Lam Trạm đều sẽ đuổi kịp được hắn, sao lại có thể chú ý nhiều chi tiết như vậy.
Có điều so sánh giữa một cái "ta" và "chúng ta" thì hai chữ nghe có vẻ là thân mật hơn chăng, hắn không nhịn được mà bật cười: "Được."
Vừa nãy A Anh còn rối rắm chuyện không biết đi vào trong miệng của đồ lục Huyền Vũ có bị huân chết hay không, giây tiếp theo vấn đề liền được giải quyết. Lam Trạm dồn sức, dựa vào vị trí tối qua triệt hạ được đồ lục Huyền Vũ vẽ ra khẩu tử, đem đầu của đồ lục Huyền Vũ mở ra.
Đi vào trong cơ thể của đồ lục Huyền Vũ, oán khí quấn quanh, so với trong động còn lạnh hơn rất nhiều.
Hai người hướng tới nơi oán khí nồng đậm nhất đi tới, càng tiến lại gần oán khí càng giương nanh múa vuốt, A Anh nhịn không được rùng mình một cái. Hắn vừa mới hết sốt, nguyên nhân còn do oán khí nhập thể mà nên, oán khí bên trong cơ thể đồ lục Huyền Vũ đấu đá lung tung, có vẻ muốn tiến lại kích thích thân thể của A Anh mới khỏe lại đang dần có chiều hướng suy yếu.
Lam Trạm thấy thân thể tiểu đạo lữ nhà mình có chút yếu ớt, trong lòng có chút ảo não, sớm biết như thế này đã để cho A Anh ở bên ngoài nghỉ ngơi, tuy nhiên cũng tự mình biết rằng nếu như hai người không ở cùng nhau sẽ càng thêm lo lắng cho đối phương.
Lam Trạm ôm A Anh vào lòng, không ảnh hưởng đến việc di chuyển của cả hai, tận lực muốn truyền hơi ấm qua cho A Anh.
Tại trung tâm cỗ oán khí là một thanh tàn kiếm, A Anh nhìn thấy liền nhớ tới nguyên do, từ từ kể: "Này vốn là bội kiếm của một vị hiệp sĩ nổi danh, rất lâu về trước có giao chiến với đồ lục Huyền Vũ, kiếm bị gãy, phần chuôi kiếm bị Huyền Vũ vô ý nuốt vào bên trong cơ thể, sau này vị hiệp sĩ kia cũng bị Huyền Vũ giết chết, tự thân gã hóa thành oán khí, quẩn quanh phần chuôi kiếm. Oan hồn chết dưới cái miệng này của đồ lục Huyền Vũ càng ngày càng nhiều, ăn mòn đi linh kiếm cùng ý niệm của hiệp sĩ kia. Thời gian đã lâu liền quên đi ý niệm ban đầu, thanh kiếm này cũng biến thành tà kiếm. Đương nhiên, đây cũng chỉ là mấy lời truyền miệng, không ngờ đến được lại là sự thật."
"Lời truyền miệng không chừng có thể phỏng đoán được sự thật, không cần rối rắm."
"Cái kia, xử lý sao bây giờ?"
"Mang về." Nói xong liền phóng ra tỏa linh nang, phòng trường hợp xuất hiện chuyện gì đó ngoài ý muốn, Lam Trạm vô cùng tự nhiên đem A Anh bảo vệ ở phía sau người, may mà không phát sinh chuyện gì lớn.
Trước khi rời đi, cả hai đều cố gắng độ hóa những oán linh có thể độ hóa. Cửa động phía trên đã bị lấp kín, hẳn là sẽ không có người nào vào trong được.
Hai người trở lại quán trọ, Lam Trạm trước tiên nhanh chóng viết một phong thư gửi cho Lam Hoán, đã giết đồ lục Huyền Vũ, lấy được đoạn kiếm.
Bởi vì là bơi dưới nước, A Anh vừa mới hạ sốt lại xuất hiện cảm giác giống như bị thiêu đốt kia một lần nữa, Lam Trạm vội vàng gọi tiểu nhị nấu nước nóng.
"Ai ya, ta nào có yếu đuối như vậy..." A Anh bị cưỡng chế bọc lại trong ổ chăn, nhìn Lam Trạm bận tới bận lui không hề ngơi nghỉ, hắn cũng không phải là cô nương gia nào có yếu ớt như vậy.
Nói xong hắn liền nhổm người từ giường lên, lại bị Lam Trạm với vẻ mặt không tán đồng đè lại, khuôn mặt Lam Trạm ghé lại càng thêm gần...
A Anh âm thầm nuốt nước miếng, có chút chờ mong xem kế tiếp đây Lam Trạm sẽ làm gì... Hắn cũng chỉ là xem qua thoại bản... Hai người ở bên nhau chính là sẽ muốn hôn môi...
Càng gần...Chỉ thấy Lam Trạm kề trán lên trán A Anh, cảm nhận một hồi nói: "Có chút nóng, cần nghỉ ngơi."
Nói xong thì liền lùi lại, A Anh không biết xúc động ở đâu ra, đôi tay liền câu lấy cổ Lam Trạm, hắn nửa nằm nửa ngồi trên giường, Lam Trạm bị bắt ép phải cong lưng, khoảng cách giữa hai đôi môi rất gần, hơi thở của A Anh phả ra so với Lam Trạm nóng rực, khiến cho Lam Trạm có chút giật mình.
"Trạm ca ca ~ ngươi như vậy liền không muốn nói chuyện với ta sao, ta biết rõ ngươi quá nha ~"
Lam Trạm nhìn tiểu đạo lữ đang gần trong gang tấc, mờ mịt nuốt nước miếng, mắt thấy A Anh có ý muốn thối lui, Lam Trạm liền có chút gấp gáp, vội vàng đuổi theo, hậu quả của loạt động tác này chính là: Lam Trạm đem A Anh đè ở dưới thân gặm cắn miệng hắn.
"Khách quan! Ngài muốn nước ấm như thế nào thì vừa!" Thời khắc mấu chốt thế này có khi nào thiếu đi một người sát phong cảnh đâu. Tiểu nhị gõ cửa, đứng bên ngoài đợi một hồi lâu mới nhìn thấy Hàm Quang Quân cao lãnh băng sương từ trong phòng ra ngoài mở cửa.
Nụ cười của điền tiểu nhị có hơi cứng lại, có điều nhân tình thế thái có sự vụ nào mà hắn chưa từng thấy qua, vẫn duy trì chức nghiệp mỉm cười, đem nước ấm đổ đầy rồi vội vàng lui ra. Quá trời rồi, khí tràng của tiểu huynh đệ này sao lại lớn như vậy chứ...
Đóng cửa phòng xong Lam Trạm vừa quay đầu lại trên người liền treo một con thỏ lớn: "Trạm ca ca hôn xong liền chạy ~"
"Không có." Nói xong chuyển nhanh ánh mắt lên người con thỏ tinh lớn đang bám trên người mình.
"Thật hư nha, ngươi còn muốn vứt bỏ ta ~ đáng thương cho đứa nhỏ trong bụng ta..."
Càng nói càng không kiềm chế. "Tắm rửa trước." Vành tai liền đỏ lên lại bổ sung tiếp một câu: "Ngươi làm thể nào có thể sinh."
Một câu này trực tiếp dọa sợ A Anh: "A Trạm, ngươi...xem qua..." thoại bản về Long Dương?
Mấy lời kế tiếp đều không thể nói thẳng ra lời, nhưng hắn cảm giác Lam Trạm có thể nghe ra được.
"Ừm." Lam Trạm ôm lấy con thỏ lớn, vành ta đỏ đến mức muốn nhỏ máu, lúc trước nhận thấy cảm giác của chính mình dành cho A Anh có chút không đúng, liền xem qua...
"..." A Anh không chút phòng bị nào liền chấn kinh một chút, hắn có thể nói cái gì đây, A Trạm ngươi quả nhiên là học hỏi tốt?
Thấy A Anh vẫn không đáp lại, Lam Trạm đỏ rực vành tai, cởi đai lưng của A Anh xuống: "Tắm rửa."
Thỏ lớn đã hứng chịu một đợt kinh hách tiếp theo, cả người đều ngơ ngác, trước ngực một trận mát lạnh, A Anh tức thì liền bừng tỉnh: "A...A Trạm, để ta tự làm."
Đôi tay vùng vẫy loạn xạ, mấy nút thắt lại càng không thể gỡ ra được...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com