Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

#6

Xe đã dừng, Jaebum khẽ liếc sang cái vật tròn tròn vẫn đang gục trên vai hắn ngủ. Khẽ nhếch môi cười nhẹ, hắn bế bổng cậu lên, tiêu soái sải bước lên phòng.

Nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường, kéo chăn cẩn thận, hắn xoa xoa mái tóc hạt dẻ, nhẹ hôn lên giọt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mắt. 

-----------------------

-Ưm?

Youngjae hé mắt, đập vào mắt cậu chính là khuôn mặt phóng đại của ai kia, môi hắn đang áp vào môi cậu, thừa dịp tung hoành khắp nơi.

Cậu khẽ đẩy hắn ra, tròn mắt nhìn. Jaebum chẳng nói gì, chỉ khẽ xoa đầu cậu, lát sau khẽ nói:

-Hôm nay em ở nhà nhé, anh có chút việc.

-Em có thể đi gặp Mark hyung không?

Jaebum hơi nhíu mày, cuối cùng cũng gật đầu, không quên đe dọa:

-Nhớ về đúng giờ, nếu không, em tự hiểu!

-Em nhớ rồi, nhớ rồi mà~

Youngjae tủm tỉm cười, chu chu môi nói làm tim Jaebum hẫng mất một nhịp, khẽ đập vào cái mỏ nhọn đó:

-Em bớt quyến rũ anh đi.

Youngjae không hiểu, cậu có quyến rũ hắn đâu chứ. Với cả, cái cách xưng hô anh-em này là sao đây???

-------------------

"Jaebum~ Có chuyện gì mà gọi cho em thế?"

-Gặp nhau đi, tôi có chuyện cần nói.

Chẳng để đầu dây bên kia trả lời, Jaebum cúp máy. Hắn nghiến răng, cằm đưa ra rất đáng sợ, đôi mắt sắc lẻm đảo quanh. Chạm vào người của Im Jaebum, không xong đâu.

-------------------Tại nhà hàng Sunshine 

-Hyung~

Thấy bóng dáng quen thuộc, Youngjae mặt tươi hơn hoa, tay không ngừng vẫy vẫy. Nhìn cảnh tượng đó, Mark chỉ biết cười trừ, thằng em của anh có uống lộn thuốc không nhể?

Cả hai cùng bước vào nhà hàng, chọn cho mình một bàn gần chiếc dương cầm, đơn giản là bởi cậu thích. 

Hôm nay Youngjae hơi tăng động, cả buổi cứ xoay chỗ này, nhìn chỗ nọ, bỗng... cậu nhìn thấy hai người quen quen thì phải. 

Thấy Youngjae bất động nhìn về phía cửa sổ, Mark tò mò quay lại: Jaebum cùng Han Nam đang ngồi ăn uống, nói chuyện vui vẻ( đúng hơn chỉ có Han Nam vui). Anh nắm chặt tay, biết sao được, đối với hắn, Youngjae chỉ là món đồ chơi, không hơn, không kém, còn Han Nam thì lại là hôn thê.

Khẽ liếc Youngjae, thấy mắt cậu đã hoen đỏ, Mark ngạc nhiên, sau khẽ thở dài:

-Em thích hắn rồi đúng không?

Youngjae vội ngước nhìn anh, lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt cũng theo đó mà chảy ra, ướt đẫm hai gò má.

-Em... liệu có đau lòng không?

Youngjae đảo mắt, sau cùng kiên định nhìn anh mà nói:

-Sẽ không!

Mark khẽ cười, xoa đầu Youngjae:

-Giỏi lắm! Mau ăn đi.

Cùng lúc đó, tại bàn Jaebum và Han Nam~

-Tránh xa Youngjae ra!

-Nếu không thì sao?

-Hôn ước giữa tôi và cậu coi như không có.

Han Nam cười khẩy:

-Anh muốn là được sao? À, ba mẹ anh mới gọi cho em, nói hai đứa mình cũng nên kết hôn rồi. A~ Youngjae phải làm sao đây nhỉ?

-Cậu...

Jaebum nắm chặt ly rượu, hướng ánh mắt sắc lẻm về phía Han Nam, cùng lúc đó, những giai điệu nhẹ nhàng vang lên như làm hắn nguôi cơn giận. Nhìn về phía cây dương cầm, cậu đang ngồi đó, nhẹ nhàng lướt trên cây đàn piano. Bài hát Trauma vang vọng cả nhà hàng.

Jaebum đứng dậy, toan chạy tới bên cậu nhưng giọng nói quyền lực đã kéo hắn lại:

-Con đi đâu đó, Jaebum?

-Em có hẹn cả bác Im nữa, anh không phiền chứ?-Han Nam từ đâu chạy đến ôm tay Jaebum ngọt ngào.

Jaebum mặt nổi gân xanh, đành ngồi xuống, ánh mắt vẫn hướng về phía Youngjae.

-Cứ ngắm thoải mái đi, sau này, con sẽ không được ngắm nữa đâu.

-Ba... Con sẽ hủy hôn.

Ông Im hướng ánh mắt sắc lẻm về phía hắn:

-Con dám?

-Sớm thôi.

Jaebum nói, đứng dậy kéo Youngjae đi thẳng. Hắn vốn không có ý định hủy hôn, là do ba hắn ép.

-Thả em ra!

Đến khi tới một cánh đồng hoa bồ công anh, Jaebum dừng lại, khẽ xoa cổ tay ửng đỏ của cậu, thì thầm:

-Anh xin lỗi.

Một giọt, hai giọt, cổ tay Youngjae thấm đẫm nước. Trời vẫn trong xanh, vậy tại sao?

Jaebum ôn nhu nâng mặt Youngjae lên, lau đi những giọt nước mắt đầy uất ức:

-Đau lắm sao?

-Phải... đau! Nhưng là đau ở tim.

Jaebum thở phào, kéo Youngjae vào lòng:

-Anh xin lỗi. Anh thề, sau này, trong tim Im Jaebum sẽ chỉ có Choi Youngjae.

Chẳng hiểu sao, nghe câu nói ấy, Youngjae lại òa khóc, luôn miệng nói xin lỗi. Jaebum cười nhẹ, trìu mến hôn lên đôi môi ngọt dịu của cậu. Từ nay, Im Jaebum sẽ bảo vệ Choi Youngjae.

Từng cơn gió xào xạc thổi qua làm lay động những bông hoa trắng muốt, bay bay trong gió một vài nhánh bồ công anh. Tôi có nghe đâu đó nói rằng, hãy nói ra điều ước của bạn với một đóa bồ công anh, sau đó, thổi chúng đi. Điều ước của bạn sẽ bay xa, rồi một ngày nào đó, chúng sẽ trở thành hiện thực... Bởi vậy...

Jaebum khẽ ngắt một nhánh bồ công anh, nói lớn:

-Tôi-Im Jaebum xin ước Choi Youngjae sẽ mãi là của tôi.

Nói rồi, phùng mang trợn má thổi chúng đi, còn Youngjae, khẽ thì thầm điều ước rồi cũng thổi chúng đi.

-Em ước gì thế?

-Bí mật.

-Em có chịu nói không? Nếu không...

Jaebum cười gian tà, đưa tay về phía Youngjae chọc léc làm cậu giẫy đành đạch giữa đám hoa. Tuy vậy, cậu vẫn bướng bỉnh:

-Không nói!

Này, bồ công anh, cậu sẽ giúp điều ước của họ thành hiện thực chứ?

---------

-Anh nói đúng, Im Jaebum quả thực coi trọng thằng nhóc đó nhỉ?

Người đàn ông khẽ cười, phát ra những tiếng quỷ dị:

-Kế hoạch... bắt đầu!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Mọi người thấy sao nà~

Cho Jsol ý kiến nha~ Cũng đừng quên vote để tiếp thêm động lực cho Jsol nà~


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com