41
Giọng nói ấy chứa đựng tất cả sự ân hận, đau đớn và tình yêu mãnh liệt của nhiều năm qua.
Orm từ từ mở mắt, nhìn thấy Lingling đang ôm chặt lấy mình, ánh mắt cô sâu thẳm và đầy nhận thức. Nàng thầm thì, hơi thở yếu ớt:
— Ling...
Ling gật đầu điên cuồng, cô áp mặt mình vào mặt Orm, khóc nức nở:
— Chị nhớ rồi... Ling nhớ ra Orm rồi. Orm ơi, chị nhớ ra tất cả rồi.
Giữa căn phòng hỗn độn, mảnh vỡ của bình hoa và ký ức hòa vào nhau. Sự lãng quên đã bị đánh bại bởi một thứ duy nhất: Sự hy sinh. Ling đã quên mình để bảo vệ Orm, và chính sự tổn thương của Orm đã kéo linh hồn Ling trở lại từ bóng tối.
— Hẹn gặp cô vào dịp khác. Lời hẹn ấy cuối cùng đã thành sự thật. Nhưng không phải ở một nơi xa xôi nào, mà ngay trong vòng tay ấm áp, nơi tình yêu đã chiến thắng cả định mệnh nghiệt ngã.
Trong căn phòng vẫn còn vương lại sự hỗn loạn của cuộc xô xát, Ling ôm chặt lấy Orm vào lòng như thể sợ rằng nếu nới lỏng tay, người con gái này sẽ lại tan biến mất. Ling không còn là một Lingling ngơ ngác, lờ đờ của quán cơm bình dân nữa. Ánh mắt cô giờ đây long lanh sự tỉnh táo, nhưng lại tràn ngập nỗi xót xa đến vỡ vụn.
Ling run rẩy dùng vạt áo của mình, nhẹ nhàng thấm đi vệt máu trên trán Orm. Mỗi lần chạm nhẹ là một lần tim cô thắt lại.
— Chị đây... Ling đây rồi. Orm đừng khóc nữa, có chị ở đây rồi... Giọng Ling khàn đặc, cô hôn liên tục lên tóc, lên mắt, lên đôi gò má hốc hác của Orm.
Orm dựa hẳn người vào lồng ngực Ling, đôi tay gầy gò siết chặt lấy eo cô, tiếng nấc nghẹn ngào như muốn trút hết mọi tủi hờn của những tháng ngày qua:
— Chị ác lắm... chị có biết em sợ thế nào không? Chị bỏ đi, chị đi rửa bát, chị để người ta mắng... Chị bảo chị không muốn làm gánh nặng, nhưng không có chị, em sống làm sao đây?
Ling nghe từng lời trách móc mà lòng đau như cắt. Cô kéo Orm sát hơn nữa, để đầu nàng tựa vào vai mình, bàn tay cô vỗ nhẹ lên lưng nàng theo nhịp điệu quen thuộc
— Chị biết rồi, chị sai rồi. Ling ngốc lắm đúng không? Chị xin lỗi... từ nay về sau, có chết chị cũng không quên tên em nữa. Chị sẽ không đi đâu hết, chị sẽ ở đây để em bắt đền cả đời, được không?
Từng ký ức một như những mảnh kính vỡ đột ngột ghép lại trong đầu Ling, sắc lẹm và chân thực đến mức khiến cô choáng váng.
Ling nhớ lại buổi chiều định mệnh khi tiếng phanh xe rít lên chói tai, nhớ cái lạnh lẽo của phòng cấp cứu. Và đau đớn hơn cả, cô nhớ lại những ngày ở viện khi mình đã nhìn Orm bằng ánh mắt của một người xa lạ.
Ling nhớ mình đã đẩy tay Orm ra, nhớ mình đã gọi người con gái mình yêu nhất là cô thực tập, và nhớ cả bức thư tuyệt tình mình đã viết để bỏ đi.
Mọi thứ rõ ràng đến mức tàn nhẫn.
Ling run rẩy, cô từ từ nới lỏng vòng ôm, tách ra một chút để nhìn rõ khuôn mặt Orm. Đôi bàn tay thô ráp của cô nâng lấy gương mặt nhỏ nhắn của nàng, ngón tay cái vuốt nhẹ lên đôi mắt sưng mọng vì khóc của Orm.
— Chị nhớ lại hết rồi... Giọng Lingling nghẹn lại, hơi thở đứt quãng
— Chị nhớ lúc chị bảo em đi đi... chị nhớ lúc chị làm vỡ bát rồi mắng em... Chị nhớ tất cả rồi, Orm ơi.
Ánh mắt Ling tràn đầy sự hối lỗi và đau xót. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi lại nhìn vết thương trên trán Orm, lòng quặn thắt lại.
— Xin lỗi em... xin lỗi vì chị đã quên em. Xin lỗi vì đã để em phải một mình chống chọi với tất cả. Chị đã để em phải nhìn chị như một người dưng, chị đã để em phải đi tìm chị giữa đêm tối... Chị tệ quá đúng không?
Ling vừa nói vừa lắc đầu, nước mắt lại trào ra, lăn dài trên đôi gò má gầy gộc. Cô cảm thấy ghét bản thân mình vì đã chọn cách rời đi, ghét bản thân vì đã để Orm phải chịu đựng sự tổn thương sâu sắc đến thế.
— Đừng tha thứ cho chị dễ dàng như vậy... Orm ơi, chị xin lỗi... chị thực sự xin lỗi em...
Ling áp trán mình vào trán Orm, hai hơi thở nóng hổi hòa vào nhau giữa những giọt nước mắt mặn chát. Ling lúc này không còn là người bệnh cần được chăm sóc, mà là một người tình đang cầu xin sự bao dung từ trái tim đã chịu quá nhiều vết sẹo của Orm.
Ling cứ lẩm bẩm lời xin lỗi đó mãi, như thể nếu không nói ra, cô sẽ không cách nào gánh nổi sức nặng của sự ân hận đang đè nặng lên lồng ngực mình.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi. Ling giữ chặt lấy gương mặt Orm, đôi bàn tay dù còn thô ráp vì những ngày lao nhọc nhưng cử chỉ lại vô cùng nâng niu.
Họ lao vào nhau trong một nụ hôn sâu, nồng cháy và gấp gáp, một nụ hôn để bù đắp cho hàng vạn giây phút lạc mất nhau, để xóa tan cái mùi vị đắng chát của nước mắt và khói bếp.
Khi cả hai từ từ tách ra, hơi thở họ quyện vào nhau, nóng hổi và dồn dập. Trong không gian nhập nhoạng tối, ánh mắt của cả hai đều đã trở nên trầm đục.
Orm nhìn sâu vào đôi mắt Ling, đôi mắt mà nàng đã từng sợ rằng mình sẽ không bao giờ thấy lại được sự tỉnh táo và tình yêu trong đó nữa. Nàng thầm thì, giọng run rẩy nhưng đầy kiên định:
—Ling... em nhớ Ling.
Câu nói ấy như một mồi lửa cuối cùng đốt cháy mọi sự kìm nén trong lòng Lingling. Không cần thêm một lời nào nữa, Ling lập tức vòng tay qua eo và chân Orm, bế bổng nàng lên. Orm theo bản năng quàng chặt lấy cổ cô, vùi đầu vào hõm vai người yêu, hít hà mùi hương quen thuộc đã được gột rửa sạch sẽ.
Ling sải bước về phía chiếc giường duy duy nhất trong căn phòng. Ling đặt Orm xuống lớp nệm êm ái một cách dứt khoát nhưng đầy che chở. Ngay khi tấm lưng của Orm chạm xuống giường,
Ling đã lập tức phủ thân hình mình lên trên, giữ lấy đôi tay nàng và đan chặt những ngón tay vào nhau.
— Chị cũng nhớ em... Ling thầm thì sát vành tai Orm, hơi thở nóng rực khiến nàng khẽ rùng mình.
Trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng vải vóc ma sát và tiếng tim đập thình thịch của hai linh hồn đang khát khao được hòa quyện làm một, để xác nhận rằng từ nay về sau, họ sẽ không bao giờ phải buông tay nhau thêm một lần nào nữa.
Trời sập tối lúc nào không hay. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khe cửa sổ, tạo thành những vệt sáng dài trên tấm chăn xộc xệch. Ling là người tỉnh dậy trước.
Ling không cử động ngay vì sợ làm thức giấc người trong lòng. Ling nằm nghiêng, chống tay lên đầu, im lặng ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Orm.
Dưới ánh sáng mờ ảo, nàng trông thật nhỏ bé và mong manh. Những vết quầng thâm dưới mắt Orm khiến tim Ling nhói đau — đó là minh chứng cho những đêm nàng đã thức trắng để đi tìm cô.
Ling khẽ đưa ngón tay, nhẹ nhàng vén lọn tóc vướng trên trán Orm, rồi dừng lại ở vết thương nhỏ đã đóng vảy. Ánh mắt cô trầm xuống, đầy sự tự trách nhưng cũng tràn ngập một sự chiếm hữu dịu dàng.
— Từ giờ, sẽ không ai có thể làm em khóc nữa, kể cả chị.
Cảm nhận được hơi ấm và mùi hương quen thuộc, Ling khẽ mỉm cười. Cô thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Ling cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ như lông hồng lên chóp mũi của Orm, kiên nhẫn chờ đợi người yêu tỉnh giấc
Ánh đèn đường hắt vào căn phòng tĩnh lặng, soi rõ nụ cười dịu dàng xen lẫn chút gian tà của Ling khi nhìn người yêu. Orm khẽ cựa mình, đôi lông mày thanh tú nhíu lại trước khi từ từ mở mắt. Điều đầu tiên nàng thấy chính là ánh mắt trầm đục, nóng bỏng của Ling đang nhìn mình chằm chằm, đôi bàn tay chị vẫn còn đặt bên hông nàng không chịu buông.
Ký ức về cuộc yêu mãnh liệt vừa rồi ùa về như thác đổ khiến hai má Orm nóng bừng, đỏ lựng lên tận mang tai. Nàng vội vàng kéo chăn che kín đến tận cổ, lắp bắp khi thấy nụ cười trên môi Ling càng lúc càng rộng hơn.
— Chị... chị nhìn cái gì mà nhìn! Orm vừa thẹn vừa cuống, vội vàng đẩy vai Ling ra nhưng lực tay yếu ớt chẳng khác nào đang nũng nịu.
Nàng lúng túng tìm cách chuyển chủ đề để che giấu đi sự ngại ngùng đang bủa vây:
— Ling! Vừa mới nhớ lại thôi mà đầu óc đã lại toàn mấy thứ biến thái rồi! Có ai vừa hồi phục trí nhớ đã đè người ta ra như chị không hả?
Ling không những không sợ mà còn sát lại gần hơn, ghé sát tai Orm thầm thì bằng giọng khàn khàn đầy quyến rũ:
— Chị chỉ là xác nhận lại quyền sở hữu thôi mà. Với cả... không phải chính em nói là nhớ chị sao?
— Em... em nhớ cái người hiền lành, ngơ ngác hay gọi em là cô thực tập cơ! Chứ không phải cái đồ lưu manh này! Orm mắng át đi, nhưng đôi mắt nàng lại long lanh ánh cười và sự hạnh phúc không thể giấu giếm.
Orm đưa tay nhéo mạnh vào eo Lingling một cái rõ đau để trừng phạt, nhưng rồi lại thuận thế rúc đầu vào ngực chị, lí nhí mắng thêm một câu:
— Đúng là đồ đáng ghét... Làm người ta lo sốt vó, giờ lại còn có sức để bắt nạt em.
Ling bật cười thấp, vòng tay siết chặt lấy Orm. Cô biết, Orm càng mắng nghĩa là Orm càng yêu, và sự đanh đá này chính là liều thuốc ngọt ngào nhất để chữa lành mọi vết thương sau những ngày bão giông vừa qua.
Bầu không khí đang ngọt ngào bỗng chốc bị xé toạc bởi một cú đẩy cực mạnh từ Orm. Lingling đang đắm mình trong sự dịu dàng thì bị đẩy suýt ngã khỏi giường, cô ngơ ngác, chớp mắt nhìn biểu cảm biến hình của người yêu.
— Gì dạ Orm? Chị lại làm gì sai hả? Ling vừa xoa xoa cái vai vừa hỏi với vẻ mặt không thể tội nghiệp hơn.
— Chị còn hỏi à? Chị nhớ lại hết rồi đúng không? Thế chị giải thích xem, cái lúc chị mất trí nhớ ấy, chị dựa vào cái gì mà dám thả thính cô thực tập hả? Chị còn nói là chị phải kiếm tiền mua quà cho cô ấy, rồi thì cô thực tập ơi này, cô thực tập nọ kia!
Ling há hốc mồm, định lên tiếng giải thích nhưng Orm đã chặn họng ngay lập tức:
— Lingling Kwong! Đã nói là chị phải chờ người yêu chị về, thế mà chị lại đi mập mờ với em! Lúc đó chị đâu có biết cô thực tập là em đâu, đúng không? Vậy là rõ ràng chị đang có ý đồ phản bội người yêu mình để đi theo gái lạ còn gì nữa! Chị là đồ lăng nhăng!
Ling ngớ người ra một lúc, rồi chợt nhận ra cái lý lẽ ngược đời nhưng vô cùng thuyết phục của Orm. Cô dở khóc dở cười, bò lại gần định nắm tay nàng nhưng bị Orm gạt phắt đi.
— Ơ... nhưng mà cô thực tập với người yêu cũng đều là em mà? Chị thấy em xinh quá, chị không kìm lòng được thì đó là bản năng yêu em thôi...
— Không có ơ gì hết! Bản năng cái gì? Lúc đó chị quên sạch em rồi, chị thấy cô nào trẻ đẹp vào chăm là chị đổ luôn chứ gì? May mà người đó là em đấy, chứ là cô y tá khác chắc giờ chị theo người ta về nhà rửa bát luôn rồi chứ không phải về đây với em đâu!
Orm khoanh tay trước ngực, quay mặt đi chỗ khác, cái mỏ chu lên hết cỡ:
— Hèn gì lúc ở quán cơm, người ta mắng chị mà chị vẫn cố làm để mua nước cam cho cô thực tập. Ga lăng gớm nhỉ? Phản bội trắng trợn! Chị tự đi mà sám hối đi.
Ling nhìn cái dáng vẻ ghen tuông với chính bản thân mình của Orm mà vừa thương vừa buồn cười. Cô biết rồi, lần này là ca khó, phải dỗ dành thật khéo không thì đêm nay chắc chắn cô phải ra ghế sofa nằm thật rồi.
Lint nghe xong câu chốt hạ của Orm mà chỉ biết dở khóc dở cười. Cô nhìn cái kén tằm đang nằm quay lưng về phía mình, thỉnh thoảng lại thấy cái kén ấy run lên vì chủ nhân của nó vẫn đang hậm hực lẩm bẩm:
— Trăng hoa... đúng là bản tính khó dời... mới thấy gái xinh chăm cho vài ngày đã tít mắt vào...
Ling không chịu thua, cô nhích lại gần, từ phía sau ôm lấy cả cái kén lẫn người bên trong. Cô tựa cằm lên vai Orm, thì thầm bằng giọng mũi đầy vẻ nịnh bợ:
— Ơ kìa, em ghen với chính mình đấy à? Dù chị có quên cả thế giới, quên cả tên mình, thì cái trái tim này nó vẫn tự động bắt sóng được người nó yêu nhất mà. Chị đâu có trăng hoa với ai, chị chỉ trăng hoa với mỗi mình Orm thôi.
— Dẻo miệng! Lúc đó chị có biết đấy là Orm đâu? Chị chỉ thấy cô thực tập nào đó trắng trẻo, hiền lành nên định dùng chiêu khổ nhục kế để lấy lòng chứ gì? Lại còn viết thư tay nữa cơ đấy! Sến súa vừa thôi! Orm vẫn chưa nguôi, nàng hất vai ra nhưng Ling lại càng ôm chặt hơn.
Ling xoay người Orm lại, bắt nàng phải đối diện với mình. Cô nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt đột ngột trở nên nghiêm túc và đầy chân thành:
— Orm, em nghe chị nói này. Lúc đó trong đầu chị trắng xóa, chị không biết mình là ai, nhưng mỗi khi thấy em, chị cảm thấy rất bình yên. Chị muốn làm việc, muốn kiếm tiền mua quà cho em không phải vì chị muốn tán tỉnh một người lạ, mà vì linh hồn chị nhận ra em là người quan trọng nhất. Chị không phản bội em, chị chỉ là đang yêu em lại từ đầu theo một cách khác thôi.
Nghe đến đây, sự cứng rắn của Orm bắt đầu lung lay. Nàng nhìn đôi bàn tay vẫn còn dấu vết vất vả của Lingling, lòng chợt mềm nhũn ra. Nhưng cái miệng bướng bỉnh vẫn cố vớt vát:
— Cứ cho là vậy đi... nhưng mà cái thói gọi cô thực tập ơi nghe nó cứ... mập mờ kiểu gì ấy. Sau này cấm chị gọi ai như thế nghe chưa? Chỉ được gọi mỗi em thôi!
Ling phì cười, hôn chùn chụt lên đôi môi đang dẩu ra của nàng:
— Tuân lệnh bà xã! Từ giờ chỉ có Orm ơi, vợ ơi thôi nhé. Giờ thì hết dỗi chưa, để chị còn ôm ngủ tiếp nào?
— Thôi thôi chị đi ra đi.
Ling khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập sự cưng chiều. Cô bắt đầu dùng chiêu cuối. Cô không ôm mạnh bạo nữa mà chỉ dám dùng ngón tay khẽ khàng khều khều vào cánh tay Orm đang ló ra ngoài chăn:
— Orm ơi... chị đói quá. Từ sáng đến giờ chị đã ăn gì đâu...
Orm vẫn bất động, giọng lạnh lùng vang lên từ trong chăn:
— Đói thì đi tìm cô thực tập mà xin nước cam. Em nhớ có người nói là đồ ăn sạch lắm, không phải đồ thừa đâu mà? Đi mà ăn bánh tạp hóa đi!
Ling nghẹn lời, đúng là gậy ông đập lưng ông. Cô xích lại gần hơn, sát rạt sau lưng Orm, giọng bắt đầu trở nên thảm thiết:
— Chị xin lỗi mà... Lúc đó chị ngốc, chị đâu có biết cô thực tập là người yêu của chị đâu. Chị thấy người ta đối xử tốt với chị quá, chị sợ người ta đi mất nên chị mới phải... níu kéo một chút. Mà em xem, dù mất trí nhớ thì chị cũng chỉ mập mờ với đúng một mình em thôi, đó chẳng phải là chung tình tuyệt đối sao?
— Chung tình cái gì? Đó là do em xuất hiện đúng lúc, chứ cô nào xuất hiện lúc đó chị cũng mập mờ đúng không? Orm bật dậy, tóc tai hơi bù xù, mặt mày hằm hằm
— Ling, chị có biết là em đã khóc đến mức sắp mù mắt không? Thế mà chị ở đó chị lo đi thả thính người khác!
Lingling vội vàng giơ ba ngón tay lên thề, mặt mày cực kỳ nghiêm túc:
— Chị thề! Chỉ có mình em thôi. Lúc đó chị chỉ thấy mỗi em là có hào quang thôi, còn lại trong mắt chị ai cũng là người dưng hết. Orm đừng dỗi nữa, nhìn em dỗi chị thấy đau đầu lại rồi này...Cô vừa nói vừa giả vờ đưa tay lên xoa thái dương, mặt nhăn nhó.
Biết là Ling đang diễn kịch, nhưng nhìn gương mặt tiều tụy vì mới ốm dậy của cô, Orm lại không đành lòng. Nàng hừ một tiếng rõ to, quăng cái gối vào mặt Lingling:
— Đừng có mà dùng khổ nhục kế! Nằm xuống! Cấm được chạm vào người em! Tối nay chị ngủ một góc, em ngủ một góc. Chừng nào em hết thấy chướng mắt thì mới được lại gần.
Nói rồi Orm nằm xuống, vạch một đường ranh giới ngay giữa giường bằng cái gối ôm. Lingling chỉ biết ôm gối mếu máo, nhìn vợ mình đang hừng hực lửa giận mà thầm tự vả vào cái miệng lúc mất trí nhớ của mình.
— Đúng là tự mình hại mình mà Ling ơi! Cô tự nhủ, rồi lủi thủi nằm xuống mép giường, không quên liếc nhìn cái lưng của Orm một cách đầy thèm thuồng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com