Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

the secret

Khi Winwin mở mắt thì bốn bề xung quanh cậu chỉ toàn một màu đen tăm tối. Nằm thêm một lúc làm quen với bóng tối, Winwin nhận ra từ chiếc cửa sổ ở góc phòng có một vài tia sáng yếu ớt của đèn điện khẽ lọt qua, tạo thành những vệt sáng chảy dài trên vách tường.

Xem ra lúc này là nửa đêm, không khí bên ngoài tĩnh mịch và yên ắng tới đáng sợ.

Khi hai mắt đã có thể lờ mờ nhìn được trong bóng tối, Winwin nặng nhọc chống tay bò dậy, gắng gượng lần tìm công tắc đèn ở gần phía đầu giường rồi bật lên.

Ánh đèn vàng ấm áp bao phủ lấy không gian, Winwin đưa mắt nhìn xung quanh thì phát hiện cạnh giường mình được kê thêm một chiếc nệm nhỏ vừa cho 1 người nằm, trên đó vẫn còn một chiếc chăn mỏng xô lệch bị bỏ lại, chứng tỏ ban nãy vừa có người nằm ở chỗ này.

Winwin xác định lại lần nữa đây là phòng mình, sau đó lại tự hỏi rằng ai là người đột nhiên chạy tới phòng cậu ngủ thế này.

Lúc này bình tĩnh nghĩ lại, Winwin mới nhớ ra chuyện mình uống nhiều rượu rồi ngất xỉu, sau đó thì chẳng còn biết gì nữa. Khi tỉnh lại thì đã thấy bản thân được đưa về phòng đắp chăn cẩn thận, lại còn có cả người nằm trông.

Chiếc điện thoại mà người đó bỏ lại trên nệm đột nhiên báo tin nhắn mới. Winwin vô thức nhìn vào màn hình vừa sáng lên, lúc này mới là hơn 2h sáng. Nhưng điều khiến cậu ngạc nhiên hơn, đó là khuôn mặt trên màn hình khoá.

Chính là hình của cậu. Nói chính xác hơn là ảnh cậu chụp khoảng 4 năm trước, khi cậu đã gia nhập NCT được 2 năm.

Người có tấm ảnh này của cậu, chỉ có Kim Doyoung. Cậu trong lúc trêu đùa đã lấy điện thoại anh chụp lại ảnh mình, chỉ là Winwin thì cho đó là một trò đùa còn Doyoung thì lại giữ tấm ảnh đó cho tới tận bây giờ. 

Còn đang thẫn thờ với mớ suy nghĩ mông lung, Winwin chợt nghe tiếng bước chân chậm rãi vang lên ngoài hành lang.

Nghĩ là Doyoung quay lại, Winwin trong lòng không hề đề phòng mà ngước ánh mắt chờ đợi về phía cánh cửa đang từ từ mở ra.

Khuôn mặt của Jung Jaehyun xuất hiện sau cánh cửa khiến biểu cảm trên gương mặt Winwin cứng lại như hoá đá.

Chuyến viếng thăm của Jaehyun quả thật nằm ngoài dự đoán của Winwin. Cậu còn nghĩ hắn sẽ mãi mãi không bao giờ đặt chân tới đây, chứ đừng nói là vào giờ này.

Lạnh lùng khép cửa lại, Jaehyun giữ nguyên vẻ chán ghét trên gương mặt mà tiến lại gần giường Winwin. Hắn dừng bước khi đã gần như chạm vào chiếc nệm nhỏ của Kim Doyoung.

"Thậm chí còn cần người ở bên cạnh trông coi sao, thật lố bịch!"

Winwin im lặng không nói, chỉ rũ mắt né tránh ánh mắt hắn. Trước mặt Jung Jaehyun, Winwin tuyệt đối yếu thế và vô lực phản kháng. 

Cậu cũng không hiểu tại sao bản thân lại luôn treo bộ mặt nhu nhược này mà đối diện với hắn, nhưng trong thâm tâm cậu cũng chẳng thiết tha chuyện phản ứng với cơn thịnh nộ của hắn.

"Cậu biết bản thân bị dị ứng đúng không?"

Jaehyun lại lần nữa lên tiếng, lần này giọng nói của hắn còn trầm hơn một tông, hoà lẫn với không gian yên ắng buổi đêm lại càng thêm đáng sợ. Winwin mím môi ngước nhìn Jaehyun, mãi mới lên tiếng sau một khoảng lặng

"Không biết ..."

"Nói dối"

Jaehyun lập tức kết luận khi vừa mới chỉ nghe câu trả lời của Winwin. Hắn là kẻ rất giỏi nắm bắt tâm tình người khác, đặc biệt người đó lại là Winwin, người mà hắn từng coi như một người bạn đáng quý nhất trong cuộc đời hắn.

Việc Winwin nói dối, hắn sao có thể không nhìn ra.

Từng ánh mắt, từng cái cắn môi hay từng cử động nhỏ nhất của Winwin khi nói dối, hắn đều có thể dễ dàng phát hiện ra. Điều này khiến trong lòng hắn chợt nảy ra loại suy nghĩ vô cùng điên rồ, rằng bản thân dường như đang đặt quá nhiều sự chú ý vào Winwin, một cách vô thức.

Jaehyun hoàn toàn chối bỏ suy nghĩ này, cho dù là chính bản thân hắn nghĩ ra.

"Đó là sự thật. Nếu biết, tôi sẽ không uống nhiều như thế"

Winwin vậy mà lại vẫn mạnh miệng lựa chọn nói dối tới cùng, giọng điệu lại còn ngày càng tự tin hơn trước mà trơn tru bao biện.

"Tôi không rảnh để có thể vì cậu mà tự làm tổn hại bản thân"

Rất hay, Jaehyun cảm thấy câu nói này của Winwin rất hay ho. Sự hi sinh của cậu vì hắn chính là điều mà Jaehyun sợ nhất, hắn không muốn nhận bất cứ thứ gì từ cậu, sự hi sinh lại càng không!

Nhưng lạ thay, Winwin càng phủ nhận thì hắn lại càng cảm thấy bản thân như đang mắc nợ người kia. Suy nghĩ vì hắn mà cậu thành ra như bây giờ khiến Jaehyun đột nhiên thấy giận dữ.

Hắn bước nhanh tới, dùng chân gạt chiếc nệm sang một bên rồi ngang ngược đứng sát mép giường, tay túm lấy cổ áo Winwin kéo lên ngang tầm mắt mình khiến cậu phải chật vật dùng hai đầu gối quỳ trên giường.

"Vẫn còn nói dối!!"

Jaehyun phẫn nộ gầm nhẹ, hai mắt sáng rực nhìn thẳng vào khuôn mặt kiêu hãnh của đối phương. 

Chính tai hắn đã nghe thấy Lee Donghyuck nói rằng triệu chứng dị ứng của Winwin nặng hơn theo thời gian, có nghĩa là thời gian qua cậu vẫn sử dụng rượu. Thật vô lý nếu trong suốt thời gian qua khi dị ứng ngày càng nặng mà Winwin chưa từng xảy ra chuyện gì, lại càng không thể tin rằng cậu chẳng biết gì về lý do khiến bản thân ngất xỉu vô cớ sau khi uống rượu.

Chỉ có một cách giải thích dễ hiểu duy nhất, đó là Winwin đang nói dối hắn. 

"Jung Jaehyun, đừng bao giờ nghĩ mình lúc nào cũng đúng!"

Winwin vẫn bình tĩnh, cứng miệng cảnh cáo hắn. Tuy cậu nhún nhường, nhưng cũng không để hắn tuỳ tiện gán bất cứ điều gì lên bản thân.

"Jaehyun! Bỏ em ấy ra đi!"

Trước khi Jaehyun tiếp tục cự cãi với Winwin thì giọng nói nghiêm nghị của Kim Doyoung đã vang lên cản hắn lại. 

Quay đầu nhìn Doyoung đứng yên lặng ở cửa, lại nhìn sang người nào đó bị mình túm chặt mà vẫn thản nhiên ngẩng cao đầu, Jaehyun rốt cuộc từ bỏ truy cứu chuyện này mà buông tay hất mạnh Winwin ngã xuống giường.

Khi Jaehyun hậm hực rời đi thì Doyoung cũng lập tức rảo bước đuổi theo hắn sau khi đã dặn dò Winwin hãy nằm xuống nghỉ ngơi.

"Jaehyun, chừng nào em mới định gác lại mọi chuyện sang một bên rồi đối xử tử tế hơn với Winwin?"

Doyoung trầm giọng nói sau khi đuổi kịp Jaehyun và đứng đối diện với hắn. Người nào đó ở một bên vẫn giữ vẻ mặt hắc ám như thần chết, đáy mắt cũng không hề thuyên giảm sự phẫn nộ. 

"Anh Doyoung, anh còn muốn em đối xử tử tế với cậu ta? Anh quên những gì cậu ta đã làm rồi sao?? Cậu ta đã giết đồng đội của chúng ta, cậu ta đã giết anh Yuta!!"

Giọng nói của Jaehyun càng về sau càng gằn xuống đầy giận dữ và đay nghiến. Suốt ba năm qua, Winwin chịu biết bao dằn vặt thì Jaehyun cũng chịu bấy nhiêu hụt hẫng và thất vọng. 

Người bạn mình yêu quý nhất lại giết đồng đội của cả hai, lòng tin bị phản bội nặng nề đã khiến tình bạn giữa hai người họ tiêu tan, và giờ đây thì trở thành mối quan hệ lạnh lẽo tới đau lòng. Mà thực ra, cũng chỉ có mình hắn giữ thái độ thù địch đó với cậu, còn đối phương thì lại chỉ im lặng trước mọi sự chỉ trích của hắn.

"Jaehyun, không phải em đã đọc báo cáo của lần truy quét hôm đó sao. Cấp trên xác nhận rằng tàn dư của Nectar vì muốn ám sát Winwin và Yuta nên đã cho lựu đạn nổ. Sau đó chúng còn nã súng về phía bọn họ, Yuta vì mắc kẹt nên đã ..."

"Anh Doyoung!"

Trước khi Doyoung nói hết thì Jaehyun đã chặn lại lời nói của anh, hắn cay đắng nhìn thẳng vào mắt Doyoung, từng lời nói ra đều đặc biệt khó khăn.

"Chính mắt em đã nhìn thấy, là cậu ta đã bắn anh Yuta! Bằng chính khẩu Glock 17 mà anh ấy đã trao cho cậu ta vào ngày đầu tiên đi làm nhiệm vụ!"

Lời này của Jaehyun khiến Doyoung hơi sững lại. Anh biết không phải tự dưng Jaehyun một mực gán tội danh giết người cho Winwin, nhưng anh cũng không tin nổi điều mà hắn đang nói. Lại càng không tìm ra được lý do khiến Winwin giết Yuta.

Cậu ấy thậm chí cùng với Yuta còn tồn tại một mối quan hệ khiến anh ghen tị biết bao nhiêu.

Thấy Doyoung chỉ im lặng không nói gì, Jaehyun bật ra một tiếng cười khô khốc, giọng lạnh đi

"Em thực sự không hiểu, tại sao cả anh và anh Taeyong đều bảo vệ cậu ta vô điều kiện như vậy. Thậm chí là anh Yuta, em đoán rằng ở thế giới bên kia, anh ấy cũng đã tha thứ cho cậu ta rồi cũng nên .."

...

Tiếng động phát ra từ phía cửa lần nữa thu hút sự chú ý của Winwin. Cậu bó gối ngồi bất động trên giường, chẳng hi vọng Doyoung sẽ quay lại, cũng chẳng mong muốn tiếp nhận chuyến viếng thăm của bất kỳ ai nữa.

Nhưng cửa vẫn mở ra và người nọ vẫn rất bình tĩnh đi vào.

Khi hắn đã ngồi trước mặt cậu, Winwin vẫn chưa nghĩ ra được lý do nào hợp lý cho sự xuất hiện của hắn ở đây. Quan hệ của bọn họ từ khi cậu còn ở 127 cũng không tính là gần gũi cho lắm, sau những chuyện đã xảy ra thì lại càng lạnh nhạt.

Nhưng cả ánh mắt hắn lúc nhắc tới quân sư Hades trong cuộc họp hôm trước và ánh mắt hắn lúc này đều toát lên một chút gì đó kỳ lạ. Thứ gì đó khiến Winwin rùng mình, cảm nhận được hắn đang đi sâu vào tâm trí cậu.

"Tại sao anh lúc nào cũng cam chịu trước Jung Jaehyun như thế?"

Kim Jungwoo lơ đãng lên tiếng, giọng nói của hắn trầm bổng hờ hững, tựa như đang nói chuyện phiếm chứ không phải là đang hỏi cậu một vấn đề vô cùng nhạy cảm.

Winwin có phần hoài nghi nhìn Jungwoo, quan hệ giữa bọn họ có lẽ không đủ thân thiết để có thể tâm sự những loại chuyện này. Mà Winwin cũng chẳng muốn bàn luận chuyện này với ai cả, cho dù có là Doyoung hay Donghyuck.

"Anh ghét tôi à?" Jungwoo nghiêng đầu, mỉm cười nhìn Winwin.

"Sao cậu nghĩ vậy?" Winwin thở nhẹ, bình tĩnh hỏi

"Bất cứ khi nào tôi nhìn anh, anh đều né tránh. Giờ tôi nói chuyện với anh, anh cũng không trả lời"

Winwin bỗng thấy có chút buồn cười với lý giải này của Jungwoo. Cậu vốn chẳng bao giờ ghét hắn, thậm chí trước đây còn thấy rất có thiện cảm với khuôn mặt ngây thơ như thiên thần của hắn.

Nhưng phải nói rằng, Jungwoo không giống với vẻ ngoài của hắn. Nếu không phải hắn làm việc trong tổ chức của quốc gia thì nói hắn là một kẻ sát nhân hàng loạt hay một gã gangster tàn bạo cũng không ngoa. 

Trong thời gian cùng ở tổ 127, sự lạnh lùng tàn nhẫn thậm chí có chút điên rồ của Jungwoo đã vài lần doạ Winwin sợ chết khiếp. Hắn so với Jung Jaehyun còn tàn bạo, cực đoan hơn rất nhiều, trong tổ chức hắn cũng ít giao du thân thiết với ai, kể cả những thành viên tổ 127.

Vậy nhưng đột nhiên bây giờ lại xuất hiện ở đây, thân thiện bắt chuyện như thể hai người họ thân nhau lắm.

Mối liên kết giữa Winwin và Jungwoo thực sự không nhiều, ngoài việc cùng tổ hành động thì chỉ có lần truy quét Nectar, cậu đã nhờ cậy tới hắn 1 lần duy nhất.

Nhìn vẻ mặt bần thần của Winwin, Kim Jungwoo hơi nâng khoé môi rồi từ từ đứng dậy, hai tay đút vào túi quần vẻ thản nhiên. Giọng nói trong trẻo vang lên khe khẽ trong màn đêm, tìm tới bên tai Winwin

"Đừng lạnh lùng với tôi nữa. Không phải tôi là người duy nhất ở đây biết bí mật của anh à"

Winwin khó hiểu đưa mắt nhìn Jungwoo, như muốn thắc mắc về bí mật mà hắn đang nhắc tới. Kim Jungwoo vẫn mỉm cười phong tình, sau đó thong thả nhả ra vài chữ.

"Hades thực sự vốn đã chết rồi, có phải không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com