Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3:

Tưởng phu nhân dặn dò nha hoàng Thu Vũ bên cạnh, muốn nàng đến thăm Tưởng Tố Hoàn, đưa một chút điểm tâm cùng vài bộ y phục cho hắn , kẻo trời đông lạnh giá lại đổ bệnh.

Thu Vũ đi vào từ đường nhìn thấy Tưởng Tố Hoàn hôn mê bất tỉnh, vội vàng gọi người tới nâng hắn vào trong viện.

Tưởng Mậu Sinh hận không thể làm cho Tưởng Tố Hoàn biến mất, người té xỉu chỉ cần thỉnh đại phu xem qua là được,  vì thế liền lạnh lùng bảo Tưởng Phu Nhân tự thu xếp, bản thân ông thì nhắm mắt lại tiếp tục nghỉ ngơi.

Tưởng phu nhân lòng nóng như lửa đốt, trong lúc chờ đại phu đến xem bệnh thì luôn túc trực bên cạnh Tưởng Tố Hoàn.

Hiện tại đã hơn nửa đêm, khó có thể kịp thời tìm được đại phu, chờ đại phu đến thì Tưởng Tố Hoàn cũng tỉnh. Để đại phu bắt mạch xong liền bị đoán là do mệt mỏi quá độ , cùng với ....... túng dục quá độ.

Nghe xong lời này liền kích động, Tưởng phu nhân ấp úng khiếp sợ, đợi đại phu đi rồi mới mặt lạnh chất vấn Tưởng Tố Hoàn: "Hoàn Nhi, đây là có chuyện gì, con thành thật nói cho mẫu thân biết."

Tưởng Tố Hoàn uống xong một chén trà nóng dạ dày cũng tốt hơn , sau mới mệt mỏi nói: "Con cũng chẳng muốn, nhưng đã đến nước này nhiều lời cũng vô ích."

Tưởng phu nhân truy vấn nói: "Nếu không phải con muốn, vậy người nọ đâu? Đối phương là ai ? Có phải Hạ Tuấn Tỉ?". Bà biết Tưởng Tố Hoàn cùng Hạ Tuấn Tỉ có tình cảm với nhau, cũng không phản đối Tưởng Tố Hoàn cùng Hạ Tuấn Tỉ thành thân, nhưng bà không biết Hạ phủ không đồng ý, Hoa thị căn bản chán ghét Tưởng Tố Hoàn, một lòng chỉ muốn đem chất nữ nhà mẹ đẻ gả cho Hạ Tuấn Tỉ.

"Không phải ." Tưởng Tố Hoàn lắc đầu nói: "Con cũng không biết rõ nhưng...... Y gọi là Hạ Tuấn Khinh."

"A?" Tưởng phu nhân kinh ngạc, bà biết Hạ Tuấn Khinh là ai, cũng là thiếu gia Hạ gia như Hạ Tuấn Tỉ, một người trên trời một kẻ dưới đất. Nếu đại lão gia Hạ Hữu Tranh không chết sẽ không để Hạ Tuấn Tỉ tự phụ như ngày hôm nay, chỉ sợ Hạ Tuấn Khinh mới chân chính là " phượng hoàng". Nhưng vấn đề là Hạ Hữu Tranh sớm đã chết, hiện tại gia chủ Hạ gia là nhị lão gia Hạ Hữu Lâm, mà Hạ Tuấn Tỉ lại là trưởng tử của con rể ông .

Tưởng phu nhân cũng đã nhiều lần nghĩ tới, nhưng hiện tại: "Ai......" .Bà thở dài vỗ vỗ tay Tưởng Tố Hoàn : "Cũng đừng nghĩ nhiều làm gi, chỉ cần con không có việc gi là tốt rồi, ta cũng đã sớm nói rồi, Hạ Tuấn Tỉ kia cũng không phải là người mà con có thể dựa vào"

Tổ tiên Hạ gia từng cư ngụ ở Liêm Châu sinh sống bằng nghề hành y. Vài thập niên trước rời khỏi kinh thành dọn đến Liêm Châu mở y quán. Đến nay cũng có không ít người , nhưng một số ít vẫn như cũ tiếp nối nghề y gia truyền của tổ tiên.

Tưởng gia gia tộc thương nhân bình thường, lấy điểm tâm là sinh ý, tổ tiên chưa từng có quá ba người tài.

"Thôi, không cùng nương nhiều lời nữa, hôm nay con thực sự mệt." Tưởng Tố Hoàn nói bằng giọng suy yếu.

"Vậy được rồi, con mau nghỉ ngơi đi, nương không quấy rầy con." Tưởng phu nhân thấp giọng nói,sau khi giúp nhi tử đắp kín chăn liền lo lắng sốt ruột mà rời đi.

Tưởng Tố Hoàn nằm xuống giường nháy mắt đã ngủ mất.

Hôm sau thức dậy tinh thần liền phấn chấn không ít, gọi gã sai vặt Lưu Vượng mang nước ấm tới để tắm gội.

Trùng hợp là tới giờ cơm sáng, Tưởng Mậu Sinh phái người tới xem hắn thế nào rồi, nếu đã tỉnh thì bắt hắn tiếp tục quỳ ở Từ Đường. Nói quỳ ba ngày thì chính là ba ngày, thiếu một ngày cũng không được.

Tưởng Tố Hoàn ăn cơm xong nhìn gã sai vặt Lưu Vượng dò hỏi: "Phu nhân đang ở đâu?"

Lưu Vượng đáp: "Phu nhân sáng nay chống đối lão gia nên bị lão gia cấm túc."

Tưởng Tố Hoàn gật gật đầu, sáng nay không thấy Tưởng phu nhân đến thăm nên mới hỏi. Tính cách Tưởng Mậu Sinh thế nào trong trí nhớ hắn đều rõ, cảm xúc lại chân thật đến bất ngờ, người phụ thân này hắn rất không có thiện cảm.

Tưởng Tố Hoàn khó có được kí ức của đời trước, tĩnh tâm một lát liền đi Từ Đường tiếp tục phạt quỳ.

Trong trí nhớ Tưởng phu nhân rất yêu thương Tưởng Tố Hoàn, Tưởng Tố Hoàn trời sinh hoạt bát, tính tình phóng khoáng nhưng lại không được Tưởng Mậu Sinh thích. Tưởng đại thiếu gia Tưởng Trạch Phong từ nhỏ đã đi theo Tưởng Mậu Sinh học tập, đây mới là nhi tử Tưởng Mậu Sinh yêu thích nhất.

Tưởng Tố Hoàn không được ưa thích còn có một nguyên nhân nữa, đó chính là hắn là người song tính, trên rốn có một nốt chu sa đã nói lên rằng hắn cùng nam nhân khác không giống nhau. Tuy rằng cũng có thể cưới vợ sinh con, nhưng nếu là song tính thì hơn phân nửa thích nam nhân, điển hình là Tưởng Tố Hoàn đời trước, mới vừa mười bảy tám tuổi liền thích Hạ Tuấn Tỉ.

Hạ Tuấn Tỉ cũng thích hắn, hai người tình đầu ý hợp, liền xin Hạ gia Lão tổ tông thành toàn. Kết quả là bị ngăn cách không giải quyết được gì.

Tưởng Tố Hoàn cẩn thận suy nghĩ, nếu Hạ Tuấn Tỉ đối với Tưởng Tố Hoàn đời trước là thật lòng cũng sẽ không phát sinh chuyện như ngày hôm nay. Để xảy ra sơ sót như vậy chỉ trách dụng tâm không đủ, tình cảm không sâu, đại khái cũng chỉ là tình ý thoáng qua.

Lại nói bên trong phủ Hạ gia, phát sinh cái loại chuyện giường chiếu bị người gièm pha sau lưng, bọn hạ nhân thì nghị luận sôi nổi , càng bàn càng náo nhiệt.

Nhị lão gia phụ nhân Úy thị chưởng gia, không thể nhìn nổi cảnh hạ nhân trong phủ loạn thành một đoàn, mỗi ngày đều bàn chuyện của chủ tử, đến lúc đó truyền ra ngoài cũng là những lời lẽ không dễ nghe. Ngày thứ hai liền sấm rền gió cuốn liền triệu tập bọn hạ nhân đến đông đủ hung hăng giáo huấn một phen.

Vấn đề của hạ nhân giải quyết xong thì đến vấn đề của chủ tử.

Mất mặt cũng người của Đại phòng, lão tổ tông Hoa thị chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bọn họ, lập tức liền đem mẫu tử hai người gọi vào, trước mặt mọi người hung hăng quở trách , hung hăng trách phạt.

Càng buồn cười chính là Hạ Tuấn Khinh còn bị bầm một bên mắt .

Mỗi người đều biết đây là do Hạ Tuấn Tỉ đánh, mơ hồ cũng biết nguyên nhân, là vì Hạ Tuấn Khinh ngủ với tình nhân của Hạ Tuấn Tỉ , chuyện này đã bị gièm pha đến tai không ai là không biết.

Nếu muốn hạ nhân không nghị luận, miệng chủ tử cũng phải sạch sẽ chút , không phải chuyện gi cũng đem ra mà nói.

Hoa thị ước gì Hạ Tuấn Tỉ quên Tưởng Tố Hoàn, lệnh cưỡng chế cả nhà không được nhắc đến tên Tưởng Tố Hoàn , ai nhắc liền đánh ai vặn tử. Bởi vậy đem mẫu tử Lan thị đến quở trách một hồi cũng thả đi.

Đỡ phải ở lượn lờ trước mắt Hạ Tuấn Tỉ, cũng đỡ phải để Hạ Tuấn Tỉ nhớ nhung Tưởng Tố Hoàn.

Nhưng thật ra Lan thị cái gì cũng không biết, trở về liền cẩn thận tra khảo Tú Châu cùng Tú Bình mới biết được chân tướng. Mà Tú Châu lại nhất quyết không khai ra tên của Tiết Thải Oánh, nửa lời cũng không nói. Chuyện này chỉ sợ nói ra ,người ăn khổ chỉ là nàng.

Lan thị nghi hoặc nói: "Người nhân tình của Hạ tuấn Tỉ, sao hắn lại ở trong phòng con được , việc này đúng là kì lạ".

Hạ Tuấn Khinh đang dùng trứng gà xoa xung quanh mắt bị thâm đen nghe vậy liền nhẹ giọng nói: "Nhi tử cũng không biết."

Lan thị truy vấn nói: "Con không biết, vậy làm thế nào con cùng hắn lên giường được?" Ba lần bốn lượt đưa nha hoàn đến Hạ Tuấn Khinh đều từ chối, vậy mà nam nhân trước mắt chưa gi đã lên giường.

"Lúc ấy mơ hồ , nhi tử cũng nhớ không rõ." Hạ Tuấn Khinh hồi tưởng lại một lúc lâu, đột nhiên nhìn nhìn Tú Châu,  y nhớ rõ sau khi tắm gội xong Tú Châu bưng đến cho y một ly trà, y uống xong liền thấy mơ hồ không đúng.

Không dám xác định là Tú Châu làm, cũng không thể bài trừ hiềm nghi, liền cẩn thận suy nghĩ sau đó liền bí mật nói cho Lan thị biết.

Hai ngày sau, Tú Châu bị Lan thị tìm được cớ tống cổ thay một nhà hoàn mới đến, tên gọi là Tú Liên.

"Bây giờ Hạ phủ chỉ toàn toan tính, không còn chỗ nào có thể yên ổn , nay mẹ con ta đã đến bước đường cùng bọn họ còn muốn chèn ép." Lan thị vỗ về linh bài của trượng phu, yên lặng rơi lệ.

Năm đó Hạ Hữu Tranh bị hại đành phải bỏ mình, bà mang theo cái bụng to chính là chịu khổ không ít. Nhận sản nghiệp trong tay trượng phu , đổi lại hai người mẫu tử bình an.

Lan thị nghĩ tới về nhà mẹ đẻ tị nạn, nhưng nhà mẹ đẻ vô lực, không phải đối thủ Hoa thị .

Hạ Tuấn Khinh sau khi lớn lên không dám học y, Lan thị kêu y học văn còn có thể có cơ hội, chắc chắn phá tan tận trời, báo thù cho cha.

________________________________________________________________________________Chào mọi người 'v') xin lỗi vì lần này ra chương mới hơi lâu, vì vào năm học rồi nên mọi hoạt động này có lẽ sẽ không có thời gian nhiều , nhưng mọi người đừng vì vậy mà bỏ đi nhé... 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com