Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9

Nhất Bác nheo mắt lại kèm theo đó nở một nụ cười nham hiểm bước từng bước chậm rãi tiến đến bên người đang nằm trên giường. Vẻ mặt của người ấy đang lo sợ đến mức trán toát cả mồ hôi, tay nắm chặt chiếc chăn đang phủ trên người mình, liên tục lắp bắp :

- Nh...Nhất..Bác ơi... dừng...dừng lại đi mà... tỉnh lại đi... đ...đừng... tiến...lại gần...tôi...nữa mà !!

Nhưng dường như từng câu từng chữ đều bị Nhất Bác bỏ ngoài tai hết cả, cậu vẫn cứ chầm chậm bước đến, đẩy một cái mạnh, người trên giường đang ngồi bị đẩy liền đập cả người xuống, đau điếng cả người.

Cậu dùng chân mình chen vào giữa hai chân Tiêu Chiến, hai tay chống ở hai bên vai anh giữ chặt không cho anh chạy thoát.

- L..làm ơn ! D...đừng như vậy... th...tha cho tôi... đi mà... xin cậu...

Tiêu Chiến muốn oà khóc đến nơi rồi, đôi mắt xinh đẹp của anh giờ đây đang đọng một ít chất lỏng lại càng thêm long lanh khó tả, khuôn mặt ửng hồng cùng đôi mắt đỏ hoen rưng rưng đáng thương liên tục cầu xin người phía trên mình, nhưng nói bao nhiêu lời cũng đều vô dụng. Anh bất lực, dùng hết sức bình sinh cố hét lớn một lần để thức tỉnh cậu :

- Vương Nhất Bác, cậu có còn là con người không vậy ?!

Hai tay không tự chủ quơ quào trên khoảng không chỉ có ý muốn tránh né khuôn mặt ấy mà vô tình tán vào mặt cậu liên tiếp không ngừng.

Nhất Bác cũng vì thế giật mình tỉnh dậy. Nhìn xung quanh mình. May thật, cậu đang ở sofa phòng khách. Vậy nãy giờ...là...là mơ sao ?

Cậu đập đập vào trán mình để tỉnh táo lại, chẳng hiểu vì sao dạo này lại mơ thấy liên tục những giấc mơ tương tự như thế này nữa. Nhưng mà, trong mơ Tiêu Chiến nhìn cũng thật hoàn hảo quá đi. Cậu nở nụ cười vui vẻ, đi vào nhà tắm dưới phòng khách vệ sinh cá nhân rồi hướng thẳng đến phòng mình.

Bao nhiêu ôn nhu cùng thương yêu lần này Nhất Bác dành cho cánh cửa phòng mất rồi. Cánh cửa được mở nhẹ nhàng không phát ra được tiếng động nào dù chỉ là nhỏ xíu.

Nhẹ nhàng nhưng lại thật nhanh chóng, chỉ chưa đầy mười phút Nhất Bác đã ăn mặc chỉnh tề ra dáng ông chủ. Mùi hương cơ thể của cậu giám đốc Vương đây thơm ngào ngạt, lan toả khắp cả căn phòng, làm người đang say ngủ kia cũng tỉnh dậy từ lúc nào nhưng vẫn giả vờ nằm im trên giường không chút nhúc nhích để có thể hít thêm một ít mùi hương mà không bị ai đó phát hiện.

Cũng may là Vương Nhất Bác cảm thấy có một xíu lỗi do mình, và nghĩ Tiêu Chiến hẳn là đang hoang mang lắm nên cậu mới một mạch lấy hồ sơ rồi bước thẳng ra khỏi phòng. Nếu không thì chắc khuôn mặt đỏ ửng như vừa bị lửa thiêu bây giờ của Tiêu Chiến sẽ kích thích cậu hành sự bất chính mất.

Thời khắc tiếng cửa phòng đóng lại cũng là lúc Tiêu Chiến thờ phào nhẹ nhõm. Anh sợ quá đi mất. Nhỡ đâu cậu ta thấy tình trạng của anh hiện giờ có lẽ anh không biết có thể nhìn mặt cậu Vương lần nào nữa không. Tiêu Chiến cố gắng níu giữ không khí, hít vào từng ngụm mùi hương còn sót lại của Nhất Bác trong căn phòng, mặt cậu đỏ đến tận mang tai. Không biết do thời tiết nóng bức hay do cơ thể cậu nóng lên mà mồ hôi lăn dài từ đầu đến toàn cơ thể, ướt đẫm hết cả áo và gối giường nơi cậu nằm. Phải mau chóng tỉnh dậy thôi.

Có vẻ hiện tại Tiêu Chiến cũng không còn suy nghĩ ác ý với Vương Nhất Bác nữa, lại càng muốn làm thân, hiểu rõ về cậu hơn. Nhưng...làm sao tiếp cận một cách bình thường không thông qua việc "gần gũi" với cậu đây? Vì ngoài lần đó ra Nhất Bác chưa từng "phơi bày" việc gì làm cậu thích thú ở anh cả. Khó thật đấy!

Sau một hồi suy nghĩ, Tiêu Chiến đã nghĩ ra rồi! Anh sẽ đi làm một chiếc bánh thật ngon cho cậu. Anh cũng rất giỏi về nấu nướng đó nha. Với cả có ai mà không muốn thưởng thức một chiếc bánh ngọt sau ngày làm việc mệt mỏi chứ, nó lại còn nạp thêm năng lượng cho cơ thể, chắc chắn cậu sẽ không từ chối được rồi!!!

Tiêu Chiến càng nghĩ đến việc cậu sẽ thưởng thức bánh do chính tay anh làm sau đó khen ngợi anh càng thấy trong lòng vui sướng biết bao. Cảm giác bây giờ như được bay trên bảy bảy bốn mươi chín tầng mây vậy!

Chẳng kịp suy nghĩ Tiêu Chiến đã đi một mạch ra cổng nhà, nhưng quên mất rằng tên giám đốc đáng ghét nào đó đã hù doạ cấm anh và còn kêu tất cả vệ sĩ canh không cho anh bước ra ngoài dù chỉ nửa bước chân. Haizz... ngại hết sức khi phải đành quay vào nhà và nhờ ông quản gia đi mua nguyên liệu giúp.

Lúc đi mua về cũng đã gần đến giờ cơm tối. Đơn giản là vì Tiêu Chiến vẫn chưa biết sẽ làm món gì nên đã liệt kê hết các loại nguyên liệu làm bánh. Lúc ông quản gia mang đồ về còn phải nhờ thêm một vài người mang giúp vào. Chừng này đã có thể mở được một quán bánh ngọt nhỏ bán cả tháng rồi chứ chẳng đùa, lại toàn là tiền của cậu Vương!

Liệu Nhất Bác về sẽ vui mừng, không giận dỗi nữa khi anh làm bánh cho cậu ăn hay là cơn giận càng chồng chất thêm ? Rồi bắt anh làm việc nhà cho cậu để trừ nợ ? Hay tệ hơn nữa là đuổi cậu ra ngoài ? Nghĩ thôi cũng không dám nghĩ. Đã lỡ rồi, trước mắt cứ làm xong tính gì thì tính.

Còn bên Vương Nhất Bác hôm nay có buổi họp. Thế nhưng cũng chẳng tốt hơn cuộc họp trước là mấy. Bầu không khí vẫn căng thẳng, trầm lặng, kèm theo đôi chút chán nản, mệt mỏi. Các nhân viên thấy dạo này tâm trạng cậu rất lạ, lúc họp thì nói thẳng vào trọng tâm, luôn giữ khuôn mặt lạnh băng cùng ánh mắt nhìn thấu tận xương tủy người khác, trong lúc bàn bạc thì lại không tập trung mà cứ nghĩ điều gì đó sâu xa, kết thúc buổi họp lần này vô cùng sớm rồi đi thẳng một mạch vào phòng khoá cửa lại không cho bất cứ người nào bước vào làm phiền. Có phải giám đốc Vương thất tình không ? Thật kì lạ. Mọi người trong công ty thi nhau bàn tán xôn xao không ngừng.

Loay hoay cũng gần ba giờ liền, Tiêu Chiến cũng đã hoàn thành xong phần nướng bánh, kem cũng đã đánh xong, bây giờ chỉ cần trang trí lên thôi. Giờ này Vương Nhất Bác cũng đang trên đường về nhà rồi.

Vừa đặt chân bước vào cổng nhà, hương thơm của bánh ngọt đã xộc thẳng vào mũi. Khiến cậu không thể nào điều khiển được đôi chân ngừng tiến đến phòng bếp. Lúc nhỏ ngày nào cậu cũng được bà làm bánh ngọt cho ăn, tính đến giờ cậu cũng tách ra sống tự lập được hơn năm năm rồi, cậu nhớ khoảng thời gian sống cùng bà, nhớ từng giây từng phút ở bên cạnh nhìn bà nhào bột, nướng bánh, trang trí đủ loại trái cây, bánh quy, sô-cô-la,..., nhớ vị ngọt của từng chiếc bánh bà làm cho, nhớ cả nụ cười mãn nguyện của bà khi hoàn thành xong mỗi một chiếc bánh... Cậu lại nhớ bà rồi!

Vừa nhìn vào trong Vương Nhất Bác đột nhiên khựng lại, nhìn chằm chằm vào người đang ở bên trong, có đôi chút bất ngờ khi người trong bếp lại là anh.

Tiêu Chiến biết cậu thích ăn bánh ngọt sao? Ngay cả quản gia cũng không biết mà nhỉ? Ai có thể nói cho anh..?

Ngẫm một lúc, Tiêu Chiến lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên ắng :

- Này! Em về rồi à? Vừa đúng lúc bánh nướng xong rồi, chỉ cần trang trí nữa thôi là có thể ăn rồi, đến đây cùng anh hoàn thành nào!

- Anh.. sao... Sao anh biết tôi thích bánh ngọt? - Nhất Bác mắt chữ A miệng chữ O hỏi anh.

- Haha! Ai mà chẳng thích bánh ngọt. Anh cũng vậy mà! Mau mau... đến đây mau lên! - Tiêu Chiến nở nụ cười rạng rỡ chào đón cậu.

Nhất Bác đi đến, trước giờ cậu chỉ biết ăn thôi chứ nào có bắt tay làm món gì đâu. Vì thế nên vào đấy cậu cũng chỉ đứng bên cạnh Tiêu Chiến nhìn anh trang trí từng chiếc bánh.

Tiêu Chiến làm tận mười cái bánh cupcake dành cho cậu, thật mừng vì Nhất Bác thích bánh ngọt, nếu không thì chắc bây giờ anh đã... à thôi bỏ đi, đừng nghĩ nữa.

Anh giữ túi kem, cắt một chiếc lỗ nhỏ vừa đủ, rồi dùng đui kiểu hoa hồng gắn vào lỗ đó, tay giữ túi kem thẳng đứng, bắt đầu từ ở giữa bánh bóp nhẹ để tạo phần nhuỵ rồi thành thạo kéo ra ngoài và chạy vài vòng xung quanh mặt bánh sau đó xoay dần lên tạo một tầng nữa và kéo thành một chóp giữa bánh để kết thúc. Tiếp đến anh dùng một trái dâu tây tươi cắt đôi kèm theo một que sô-cô-la nhỏ đính lên bánh. Hoàn thành...một chiếc.

Dù chỉ vừa hoàn thành một chiếc bánh mà sắc mặt của Tiêu Chiến đã lộ rõ thêm được vài phần hạnh phúc như thu hoạch xong cả một nông trại.

Thấy anh cười đến híp cả mắt, cậu cũng theo đó mà nhoẻn miệng cười cùng anh.

Rồi thời gian cứ thế trôi qua, Tiêu Chiến thì tập trung trang trí từng chiếc bánh vừa ra lò, còn Vương Nhất Bác thì đứng bên cạnh chăm chú nhìn anh như một cún con ngoan ngoãn.

Bên ngoài nhìn vào quả thật là một khung cảnh ngập tràn sắc hồng !!!

_____________

Còn ai ủng hộ tôi không nhỉ ?! (TwT)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com