2
Ánh sáng buổi sớm dần rõ hơn, len qua rèm cửa, phủ lên sofa một lớp vàng nhạt.
Ely tỉnh trước.
Không phải tỉnh hẳn ngay, mà là kiểu chậm rãi quay về thực tại—ý thức còn mơ hồ, cơ thể vẫn ấm và nặng vì giấc ngủ sâu hiếm hoi.
Rồi cô nhận ra mình đang tựa vào vai ai đó.
Một nhịp im lặng kéo dài.
Ely khẽ nhấc người lên.
William vẫn ngồi đó.
Không ngủ.
Lưng anh thẳng, vai giữ nguyên vị trí như cả đêm chưa từng dịch chuyển. Chỉ có ánh mắt anh hơi mệt, và hơi thở chậm hơn bình thường.
Khi cô rời khỏi vai anh, William cũng không phản ứng vội. Chỉ chậm rãi nghiêng nhẹ đầu, như để máu lưu thông lại sau nhiều giờ bất động.
“…” Ely đứng thẳng người, ho nhẹ. “Tôi… ngủ quên.”
William gật đầu.
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Không trách, không trêu, không làm mọi thứ trở nên khó xử hơn.
Sự im lặng đó khiến Ely càng khó chịu hơn chính sự thân mật lúc nãy.
Cô quay mặt đi.
“Anh không cần ở lại cả đêm.”
William nhìn cô.
“Trời mưa.”
“Giờ hết rồi.”
“Ừ.”
Lại một chữ.
Ely thở ra, bước về phía bếp như để thoát khỏi không khí đang dày lên giữa họ. Nhưng khi cô mở vòi nước, ánh mắt cô vô thức liếc xuống sàn—vết nước từ đêm qua đã được lau sạch.
Tất cả gọn gàng đến mức như chưa từng có sự cố nào xảy ra.
Cô khựng lại.
“Anh dọn hết rồi à?”
William đứng dậy khỏi sofa, duỗi nhẹ vai.
“Ừ.”
Ely quay lại.
“Không cần làm vậy.”
Anh nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh.
“Nhà em ướt.”
Câu nói đơn giản, nhưng lại khiến cô không phản bác được.
Ely im lặng vài giây.
“William…”
Anh dừng lại, như đang đợi cô nói tiếp.
Nhưng Ely không biết mình định nói gì.
“Thôi bỏ đi.”
Cô quay đi, mở tủ lấy ly nước, nhưng tay hơi khựng lại.
Sau lưng, William lên tiếng, giọng trầm hơn một chút:
“Em vẫn ngủ không ngon khi trời mưa.”
Ely đứng yên.
Không quay lại.
“Anh không biết em còn giữ thói quen đó không,” anh nói tiếp, chậm rãi, “nhưng… anh vẫn nhớ.”
Không khí trong bếp bỗng chùng xuống.
Ely đặt ly xuống bàn hơi mạnh hơn bình thường.
“Anh nhớ để làm gì?”
William không trả lời ngay.
Anh nhìn ra cửa sổ, nơi trời đã sáng hẳn, mây xám đang tan dần.
“Không phải để làm gì.”
Một khoảng dừng.
“Chỉ là anh nhớ.”
Ely quay lại.
Lần này ánh mắt cô không còn né tránh.
“William, chúng ta đã ly hôn rồi.”
Anh gật đầu.
“Anh biết.”
“Vậy thì những thứ đó không còn ý nghĩa nữa.”
William im lặng rất lâu.
Rồi anh nói, rất thấp:
“Với em thì không còn.”
Anh ngừng lại một nhịp.
“Còn với anh… nó không tự biến mất chỉ vì có một tờ giấy.”
Ely siết nhẹ tay.
“Anh đang cố giữ cái gì vậy?”
William nhìn thẳng vào cô.
Lần này, không còn vòng vo.
“Em.”
Không lớn tiếng.
Không kịch tính.
Chỉ là một câu nói thẳng, gọn, và thật đến mức không thể phủ nhận.
Ely đứng im.
Căn bếp sáng dần, nhưng không khí giữa họ lại như tối đi một chút.
William không bước lại gần.
Không ép.
Chỉ đứng đó, như mọi lần trước.
“Anh không giỏi làm lại mọi thứ,” anh nói tiếp, giọng bình tĩnh nhưng thật sự rất mệt, “nhưng anh cũng không biết cách coi như em chưa từng tồn tại.”
Ely nhìn anh rất lâu.
Rồi cô quay đi, mở vòi nước lần nữa, như thể cần âm thanh để che đi những thứ đang dâng lên trong đầu.
“Anh về đi,” cô nói cuối cùng, giọng nhỏ hơn trước.
William gật đầu.
Không phản đối.
Không cố thêm.
Chỉ lấy lại đồ nghề, bước về phía cửa.
Trước khi mở cửa, anh dừng lại một giây.
Không quay đầu.
“Đường ống đã ổn rồi.”
Một câu rất nghề nghiệp.
Rất bình thường.
Nhưng trước khi bước ra ngoài, anh nói thêm—nhẹ hơn, gần như bị nuốt vào ánh sáng buổi sớm:
“Có gì thì… vẫn gọi anh.”
Rồi anh đi.
Cửa khép lại.
Căn nhà trở về im lặng.
Chỉ còn Ely đứng đó, tay vẫn đặt trên vòi nước chưa tắt hẳn.
Và một cảm giác rất khó gọi tên—
như thể có thứ gì đó đã rời đi, nhưng không hề kết thúc.
Ánh sáng buổi sớm dần rõ hơn, len qua rèm cửa, phủ lên sofa một lớp vàng nhạt.
Ely tỉnh trước.
Không phải tỉnh hẳn ngay, mà là kiểu chậm rãi quay về thực tại—ý thức còn mơ hồ, cơ thể vẫn ấm và nặng vì giấc ngủ sâu hiếm hoi.
Rồi cô nhận ra mình đang tựa vào vai ai đó.
Một nhịp im lặng kéo dài.
Ely khẽ nhấc người lên.
William vẫn ngồi đó.
Không ngủ.
Lưng anh thẳng, vai giữ nguyên vị trí như cả đêm chưa từng dịch chuyển. Chỉ có ánh mắt anh hơi mệt, và hơi thở chậm hơn bình thường.
Khi cô rời khỏi vai anh, William cũng không phản ứng vội. Chỉ chậm rãi nghiêng nhẹ đầu, như để máu lưu thông lại sau nhiều giờ bất động.
“…” Ely đứng thẳng người, ho nhẹ. “Tôi… ngủ quên.”
William gật đầu.
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Không trách, không trêu, không làm mọi thứ trở nên khó xử hơn.
Sự im lặng đó khiến Ely càng khó chịu hơn chính sự thân mật lúc nãy.
Cô quay mặt đi.
“Anh không cần ở lại cả đêm.”
William nhìn cô.
“Trời mưa.”
“Giờ hết rồi.”
“Ừ.”
Lại một chữ.
Ely thở ra, bước về phía bếp như để thoát khỏi không khí đang dày lên giữa họ. Nhưng khi cô mở vòi nước, ánh mắt cô vô thức liếc xuống sàn—vết nước từ đêm qua đã được lau sạch.
Tất cả gọn gàng đến mức như chưa từng có sự cố nào xảy ra.
Cô khựng lại.
“Anh dọn hết rồi à?”
William đứng dậy khỏi sofa, duỗi nhẹ vai.
“Ừ.”
Ely quay lại.
“Không cần làm vậy.”
Anh nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh.
“Nhà em ướt.”
Câu nói đơn giản, nhưng lại khiến cô không phản bác được.
Ely im lặng vài giây.
“William…”
Anh dừng lại, như đang đợi cô nói tiếp.
Nhưng Ely không biết mình định nói gì.
“Thôi bỏ đi.”
Cô quay đi, mở tủ lấy ly nước, nhưng tay hơi khựng lại.
Sau lưng, William lên tiếng, giọng trầm hơn một chút:
“Em vẫn ngủ không ngon khi trời mưa.”
Ely đứng yên.
Không quay lại.
“Anh không biết em còn giữ thói quen đó không,” anh nói tiếp, chậm rãi, “nhưng… anh vẫn nhớ.”
Không khí trong bếp bỗng chùng xuống.
Ely đặt ly xuống bàn hơi mạnh hơn bình thường.
“Anh nhớ để làm gì?”
William không trả lời ngay.
Anh nhìn ra cửa sổ, nơi trời đã sáng hẳn, mây xám đang tan dần.
“Không phải để làm gì.”
Một khoảng dừng.
“Chỉ là anh nhớ.”
Ely quay lại.
Lần này ánh mắt cô không còn né tránh.
“William, chúng ta đã ly hôn rồi.”
Anh gật đầu.
“Anh biết.”
“Vậy thì những thứ đó không còn ý nghĩa nữa.”
William im lặng rất lâu.
Rồi anh nói, rất thấp:
“Với em thì không còn.”
Anh ngừng lại một nhịp.
“Còn với anh… nó không tự biến mất chỉ vì có một tờ giấy.”
Ely siết nhẹ tay.
“Anh đang cố giữ cái gì vậy?”
William nhìn thẳng vào cô.
Lần này, không còn vòng vo.
“Em.”
Không lớn tiếng.
Không kịch tính.
Chỉ là một câu nói thẳng, gọn, và thật đến mức không thể phủ nhận.
Ely đứng im.
Căn bếp sáng dần, nhưng không khí giữa họ lại như tối đi một chút.
William không bước lại gần.
Không ép.
Chỉ đứng đó, như mọi lần trước.
“Anh không giỏi làm lại mọi thứ,” anh nói tiếp, giọng bình tĩnh nhưng thật sự rất mệt, “nhưng anh cũng không biết cách coi như em chưa từng tồn tại.”
Ely nhìn anh rất lâu.
Rồi cô quay đi, mở vòi nước lần nữa, như thể cần âm thanh để che đi những thứ đang dâng lên trong đầu.
“Anh về đi,” cô nói cuối cùng, giọng nhỏ hơn trước.
William gật đầu.
Không phản đối.
Không cố thêm.
Chỉ lấy lại đồ nghề, bước về phía cửa.
Trước khi mở cửa, anh dừng lại một giây.
Không quay đầu.
“Đường ống đã ổn rồi.”
Một câu rất nghề nghiệp.
Rất bình thường.
Nhưng trước khi bước ra ngoài, anh nói thêm—nhẹ hơn, gần như bị nuốt vào ánh sáng buổi sớm:
“Có gì thì… vẫn gọi anh.”
Rồi anh đi.
Cửa khép lại.
Căn nhà trở về im lặng.
Chỉ còn Ely đứng đó, tay vẫn đặt trên vòi nước chưa tắt hẳn.
Và một cảm giác rất khó gọi tên—
như thể có thứ gì đó đã rời đi, nhưng không hề kết thúc.
Căn nhà im lặng thêm một lúc lâu sau khi cánh cửa khép lại.
Không còn tiếng ủng nặng trên hành lang. Không còn mùi dầu máy thoảng qua. Không còn cảm giác một người quá quen thuộc đứng trong không gian này như thể chưa từng biến mất.
Chỉ còn Ely.
Và tiếng nước chảy nhỏ giọt từ vòi chưa vặn chặt.
Cô đứng đó rất lâu, đến khi đầu ngón tay lạnh đi.
Rồi mới chậm rãi tắt nước.
Nhưng khi quay lại, ánh mắt cô vô thức nhìn về phía sofa.
Chỗ William đã ngồi suốt đêm.
Vết lõm trên đệm vẫn còn đó, hơi lệch, như một dấu vết không thuộc về hiện tại nhưng cũng không chịu biến mất.
Ely cau mày.
Cô bước tới, đưa tay chỉnh lại đệm sofa như muốn xóa đi dấu tích ấy.
Nhưng càng chỉnh, nó càng rõ.
Như thể căn nhà này… đang cố nhớ thay cho cô.
—
Buổi chiều hôm đó, Ely đi làm về muộn.
Trời không còn mưa, nhưng không khí vẫn ẩm và nặng. Cô đẩy cửa bước vào nhà, tay còn đang cầm túi đồ thì khựng lại.
Trên bàn bếp có một tờ giấy nhỏ.
Không phải hóa đơn.
Không phải ghi chú dịch vụ.
Chỉ là một mảnh giấy gấp gọn, chữ viết thẳng và rõ:
“Bồn rửa đã kiểm tra xong. Nếu có rò lại, gọi số cũ.”
Bên dưới là một dãy số điện thoại.
Không ký tên.
Nhưng Ely không cần.
Cô đứng nhìn tờ giấy rất lâu.
Rồi bật cười khẽ—một tiếng cười không rõ cảm xúc.
“Đúng là anh ta…”
Cô đặt túi xuống, nhưng không vứt tờ giấy đi.
Chỉ để nó nằm đó.
—
Hai ngày sau.
Một cơn mưa khác kéo đến.
Không lớn như hôm trước, nhưng dai dẳng và khó chịu.
Ely đang ngồi trong phòng khách thì nghe thấy tiếng động lạ từ bếp.
Lạch cạch.
Nhỏ, nhưng rõ.
Cô đứng dậy, bước chậm về phía đó.
Dưới bồn rửa, nước đang rỉ ra.
Không nhiều.
Nhưng đủ để tạo thành một vệt loang nhỏ trên sàn.
Ely đứng yên.
Rồi thở ra.
Cô không lấy điện thoại ngay.
Chỉ đứng nhìn vết nước đó, như thể đang cân nhắc điều gì rất lâu.
Cuối cùng, cô mở ngăn kéo.
Tìm đúng tờ giấy.
Nhìn dãy số.
Ngón tay dừng lại trên màn hình điện thoại.
Một giây.
Hai giây.
Rồi cô bấm gọi.
—
Chuông đổ không lâu.
“William nghe.”
Giọng anh vẫn vậy—trầm, gọn, không dư thừa.
Ely im lặng một nhịp.
“Bồn rửa lại bị rò.”
Bên kia không có sự ngạc nhiên.
Chỉ có một khoảng dừng rất ngắn.
“Anh đến ngay.”
Không hỏi thêm.
Không chần chừ.
Cuộc gọi kết thúc.
Ely hạ điện thoại xuống, nhìn vết nước đang lan ra sàn.
Một lúc sau, cô khẽ lẩm bẩm, như nói với chính mình:
“Nhanh thật…”
—
Mười lăm phút sau.
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Cộc. Cộc. Cộc.
Không dồn dập.
Không vội vàng.
Nhưng đủ chắc chắn để khiến người ta biết chắc ai đang đứng ngoài đó.
Ely mở cửa.
William lại xuất hiện.
Vẫn bộ đồ lao động quen thuộc. Vẫn đôi ủng lấm nhẹ dấu đường. Nhưng lần này, anh không cúi đầu nhiều như hôm trước—như thể anh đã quen với khung cửa này.
Ánh mắt anh lướt qua cô một giây.
“Rò ở đâu?”
Ely quay người.
“Dưới bồn.”
William bước vào.
Như thể chưa từng rời đi.
Như thể hai ngày vừa qua chỉ là một khoảng ngắt ngắn trong một thứ chưa bao giờ kết thúc.
Ely đứng tựa vào tường nhìn anh làm việc.
Lần này cô không tránh nhìn nữa.
Cô nhìn rõ từng động tác của anh—cách anh siết khớp nối, cách anh kiểm tra từng mối nước, cách anh im lặng như thể mọi thứ trong tay anh đều có thể sửa được.
Nhưng không phải mọi thứ.
Khi anh đứng dậy, Ely lên tiếng:
“Anh không cần lúc nào cũng đến nhanh như vậy.”
William lau tay.
“Đó là công việc.”
“Không,” cô nói chậm lại. “Không chỉ là công việc.”
William nhìn cô.
Lần này ánh mắt anh dừng lâu hơn bình thường.
Ely bước ra khỏi tường, đứng đối diện anh.
“Anh không thể cứ như vậy mãi.”
William không trả lời ngay.
Rồi anh nói, rất thật:
“Anh có thể.”
Một khoảng im lặng.
“Vì anh chưa từng dừng lại.”
Ely nhìn anh.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn, căn nhà như không còn là căn nhà nữa.
Mà là tất cả những năm tháng họ đã đi qua.
Và những thứ chưa từng kết thúc hẳn.
Ngoài trời, mưa lại bắt đầu rơi nhẹ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com