3
Thứ tôi nhìn thấy nhiều nhất trong mỗi ngày, không phải bầu trời, cũng chẳng phải con đường vẫn đi qua, mà là tình yêu của những cặp đôi xung quanh mình.
Đôi lúc tự hỏi, không biết kiếp trước tôi đã tạo nghiệp gì hay lỡ tay phá hủy một góc nào đó của thế giới để đến kiếp này bị đặt ngay chính giữa muôn vàn đôi lứa thế này.
Không lệch sang trái cũng chẳng lệch sang phải, đứng đúng vào khoảng trống giữa hai người đang yêu nhau.
Ừm có tủi thân đấy, có tức đấy.
Nhưng rồi sao nữa?
Họ yêu nhau, họ hạnh phúc, mà hạnh phúc thì vốn đâu có lỗi.
Có những sáng sớm, khi tôi mở mắt chưa kịp định hình nổi mình là ai trong ngày mới thì đã bắt gặp bố trẻ của tôi đứng trong căn bếp của tôi.
Tay nêm nếm món ăn, ánh mắt lại chẳng đặt vào nồi niêu mà đặt vào người bên cạnh.
Hai người họ nói chuyện chẳng có đầu có đuôi, cười cười nhỏ nhỏ, giống như cả thế giới ngoài kia không tồn tại.
Tôi đứng ở cửa, ho khẽ một tiếng.
Chỉ để nhắc rằng: "Ở đây còn một người nữa nhé, làm ơn tiết chế lại một chút."
Họ giật mình, quay sang nhìn tôi, cười ngượng ngùng.
Tôi cũng cười.
Ai cũng giả vờ như không có gì, nhưng ai cũng biết có gì đó rất ấm vừa lướt qua căn bếp ấy.
Rồi đến khi tôi ghé thăm anh thầy của tôi, câu chuyện vẫn không khác là bao.
Anh bị vợ càm ràm vì bỏ bữa, vì bỏ bữa thì đau dạ dày, đau dạ dày thì vợ anh sẽ xót.
Anh nghe, gật đầu lia lịa, cười hiền như một đứa trẻ được tha lỗi.
Rồi anh quay sang tôi, khoe như khoe chiến tích rằng mình vừa tăng được mấy cân.
Ánh mắt anh sáng lên, không phải vì con số mà vì người đứng phía sau anh đang mỉm cười.
Tôi chỉ biết thở dài một cái thật nhẹ, gật gù vài cái thật đều.
Kiểu gật cho đủ lễ nghi của một người đứng ngoài câu chuyện.
Rồi trưa đến, tôi sải bước về nhà mẹ.
Nói là về thăm thì đúng hơn là về lấy đồ ăn theo chỉ thị của bố trẻ.
Và như thường lệ, tôi lại bắt gặp cảnh mẹ mắng bố vì nấu ăn không ra hồn, vì làm cái gì cũng lóng ngóng.
Bố tôi không cãi, chỉ cười cười, lủi thủi theo sau mẹ, hỏi từng chút một, học từng việc nhỏ.
Tôi ngồi đó, im lặng nhìn.
Nhìn cách một người cằn nhằn, một người kiên nhẫn.
Nhìn cách yêu thương tồn tại trong những lời không mấy dịu dàng.
Tối đến, bạn tôi đến chơi.
Và tất nhiên là có chồng đi kèm.
Với lý do "Tối nguy hiểm, để anh đi theo cho yên tâm."
Họ xuất hiện trước mặt tôi như thế.
Bạn tôi kéo tay tôi ôm lấy rồi tíu tít kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Cái gì tôi hiểu thì tôi gật rồi đáp.
Cái gì tôi không hiểu tôi cũng phải gật.
Bởi vì nếu tôi lắ đầu, cậu ấy sẽ kể lại, kể lại nữa, cho đến khi tôi hiểu thì thôi.
Còn anh chồng bạn tôi?
Anh là người đút đồ ăn, là người lấy nước, là người lau miệng cho vợ một cách tự nhiên đến mức không cần ai công nhận.
Tôi ngồi đó, chỉ ngồi đó thôi.
Chưa kể đến những người bạn trên mạng xã hội của tôi.
Mỗi lần mở điện thoại ra là thêm một câu chuyện yêu đương, thêm một tấm hình nắm tay, thêm một lời hứa hẹn.
Rồi đến những tin nhắn than thở về người yêu thế kia rồi khen người yêu thế nọ đến khoe tình yêu thế khác.
Tôi tiền đình.
Tôi sống trong một vòng lẩn quẩn như thế.
Sống trong một môi trường mà tình yêu tràn ngập đến mức đôi khi tôi không biết đặt ánh mắt mình vào đâu mới hợp lí.
Trốn thì trốn không được.
Mà đứng nhìn thì cũng không hay.
Thế nhưng, kỳ lạ là tôi không ghét điều đó.
Tôi rất vui khi họ cười.
Rất vui khi họ có người để thương, để dựa, để quay về.
Tôi là một cá thể đứng một mình.
Nhưng không thấy phản cảm trước tình yêu của người khác.
Có lẽ vì tôi hiểu, hạnh phúc không cần phải thuộc về mình thì mới đáng trân trọng.
Tôi hạnh phúc thay cho họ.
Và có lẽ, đó cũng là một dạng hạnh phúc.
Giữa hàng ngàn tình yêu màu hồng vây quanh, tôi học được cách giữ bình tĩnh.
Học được cách không vội vàng mắng rằng:
"Ở đây có một con cẩu độc thân này, chú ý chút đi"
Tôi đang ở một nhịp khác của cuộc đời.
Và tôi nghĩ như thế thôi, cũng là một dạng mạnh mẽ rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com