Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

4

Người ta thường nói với nhau bằng chất giọng nhẹ tênh rằng: "Chỉ cần được sống là tốt rồi, có gì mà phải đau khổ?".

Nghe thật nực cười làm sao.

Câu nói ấy đối với một người mang trong mình bệnh rối loạn cảm xúc hướng tâm thần chẳng khác nào bảo một người đang bị thiêu sống rằng hãy tận hưởng hơi ấm của ngọn lửa.

Họ không biết rằng, có những sự sống còn kinh khủng hơn cả cái chết, và có những ngày dài mà mỗi hơi thở đều thấm đẫm mùi vị của sự tận cùng.

Cậu thử đặt mình vào đây.

Cậu định thức dậy, định làm điều gì đó để tìm kiếm chút tinh thần cho ngày mới, nhưng thực tại tát thẳng vào mặt cậu bằng một loạt những thước phim kinh dị.

Những hình ảnh kết liễu cuộc đời, những viễn cảnh đổ máu, những tiếng gào thét của sự tuyệt vọng đổ ập đến như một cơn lũ quét.

Cậu không kịp chuẩn bị.

Cậu rơi vào trạng thái hoảng loạn, lồng ngực thắt lại vì sợ hãi chính bản thân mình.

Và rồi, cứu cánh duy nhất là những viên thuốc an thần — những thực thể hóa học lạnh lẽo giúp cậu ép cơ thể mình phải bình tĩnh lại trong một sự cưỡng cầu đau đớn.

Sự bình tĩnh sau thuốc chỉ là một khoảng lặng giả tạo.

Ngay sau đó, cậu rơi vào một không gian vô định.

Cậu bị nhốt trong một căn phòng ngập tràn bóng tối đặc quánh, nơi không có phương hướng, không có lối thoát, chỉ có tiếng nhịp tim đập dồn dập trong hư vô.
Cậu vùng vẫy, cậu gào thét để thoát ra khỏi cái kén tối tăm đó.

Và rồi, khi cậu "thoát" ra được thực tại,cái giá của sự tự do là gì? Cậu tỉnh lại giữa một hiện trường kinh hoàng do chính mình tạo ra.

Toàn thân cậu nhuốm màu máu – thứ chất lỏng ấm nóng nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy, minh chứng cho sự tàn phá mà cậu đã gây ra cho chính mình trong cơn mê sảng.

Cậu cảm thấy ổn định và cậu muốn ra ngoài, cậu bước ra ngoài hóng gió để mong tìm chút oxy cho buồng phổi đang nghẹn đắng.

Nhưng một lần nữa, sự tức giận và bức bối vô cớ lại trỗi dậy, cắn nuốt lấy lý trí.

Cậu lại phải dùng thuốc để tìm lại sự bình ổn mong manh.

Khi thế giới bắt đầu dịu xuống, cậu có thể đang ngồi đâu đó, cố gắng nặn ra một chút niềm vui nhỏ nhoi. Nhưng rồi, một hình ảnh nào đó tình cờ đập vào đại não, và tất cả sụp đổ.

Cậu lặng lẽ trở về phòng, mang theo một khối cảm xúc không tên, nặng trĩu.

Trong khoảng 24 giờ ấy, Cậu không có lấy một phút giây nào được thực sự "nghỉ ngơi".

Mọi người có những lúc thảnh thơi nhâm nhi tách cà phê, hay thả hồn theo một bản nhạc, còn cậu thì sao? cậu phải chiến đấu với hàng ngàn con quỷ trong từng tích tắc.

Chúng không đến rồi đi.

Chúng xếp hàng, đứa này vừa lùi lại thì đứa khác đã lao lên, gặm nhấm vào dây thần kinh, bóp nghẹt lồng ngực cậu.

Cậu đã bao giờ cảm thấy mình đang chìm dưới nước, dù xung quanh toàn là không khí chưa? Đó chính là cảm giác đấy.

Cậu không thể thở ra một hơi trọn vẹn, vì mỗi lần định buông lỏng cơ thể, một cơn sóng cảm xúc tiêu cực lại ập đến, đẩy cậu vào trạng thái phòng thủ tột độ.

Mỗi một giây trôi qua là một cuộc đấu trí.

Giây thứ nhất: Con quỷ của sự hoảng loạn bóp nghẹt cổ họng.

Giây thứ hai: Con quỷ của sự tức giận thiêu đốt lồng ngực.

Giây thứ ba: Con quỷ của sự mơ hồ che mờ đôi mắt, khiến thế giới trước mặt méo mó như một tấm gương vỡ.

Cứ thế, cuộc chiến kéo dài đằng đẵng không có hồi kết.

Ngay cả khi cậu uống thuốc, thứ thuốc ấy cũng chỉ giống như một tấm khiên tạm bợ, ngăn không cho lũ quỷ xé xác cậu ngay lập tức, chứ chẳng thể làm chúng biến mất.

Cậu vẫn nghe thấy tiếng chúng gầm gừ sau bức tường hóa học của thuốc an thần.

Màn đêm buông xuống, đó là lúc "con quỷ" xuất hiện.

Nó không ở đâu xa, nó ở ngay sát bên tai, thì thầm bằng chất giọng quyến rũ và độc địa:

"Mày chết đi. Chết là hết đau. Chết là được giải thoát. Chết là không sao cả."

Cậu phải dùng toàn bộ ý chí, dùng tất cả những gì còn sót lại của bản năng sinh tồn để đấu tranh với nó.

Đó là một cuộc chiến không cân sức giữa một linh hồn kiệt quệ và một con quỷ không bao giờ biết mệt mỏi.

Bóng tối lại ập đến, những con quỷ tranh nhau giằng xé linh hồn cậu.

Cậu khóc lóc, cậu mệt mỏi đến mức muốn đầu hàng.

Giữa lúc cậu sắp tan biến vào hư không, một vòng tay ấm áp hiện ra.

Đó là người duy nhất kéo cậu lại với mặt đất.

"Anh đây anh đây, thở đều thở đều, rồi mở mắt ra xem anh là ai, em là ai."

"Anh ở đây, thở đều thở đều, bình tĩnh."

Lời nói ấy như một liều thuốc an thần dịu nhẹ, dìu cậu qua cơn giông bão.

Cậu bám lấy anh, bám lấy hơi ấm đó như bám lấy sự sống cuối cùng.

Nhưng kể cả khi thuốc đã ngấm, khi anh đã vỗ về, thì giấc ngủ cũng chẳng phải là chốn nương náu an yên.

Những giấc mơ không mang màu sắc của những cánh đồng hoa, mà là những thước phim về cái chết.

Cậu thấy mình đang chết, thấy mình biến mất, thấy những cơn đau rùng mình trong bóng đêm. Để rồi, cậu bật mình tỉnh dậy trong cơn ác mộng, mồ hôi đầm đìa, và nhận ra... một ngày địa ngục mới lại bắt đầu bắt đầu lặp lại.

Cậu thấy đấy, nói "được sống là tốt rồi" thật dễ dàng khi người ta chưa từng phải tự tay khâu lại những vết rạch trên chính da thịt mình, hay chưa từng phải đối đầu với một con quỷ muốn giết chết mình ngay từ bên trong.

Sống với một linh hồn rách nát như vậy, không phải là tốt, mà là một sự nỗ lực phi thường để không trở nên tồi tệ hơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com