Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Sashimi








giết chết anh ta

là cô ta mới đúng

giết chết cô ta

tiếng gầm thầm trong đầu hắn vang lên như một khúc tụng ca rối loạn không điểm dừng hắn không còn phân biệt được đâu là thực đâu là ảo giác nữa mắt hắn đỏ ngầu dán chặt vào bóng người đang ngồi yên lặng giữa ánh đèn bàn lờ mờ

anh vẫn ngồi đó, lưng thẳng, ánh mắt lạnh như băng xoáy thẳng vào hắn như thể anh đang chờ sẵn cho cơn cuồng nộ tràn lên

 "tôi nói trước cho cậu biết cho dù có thèm khát đến mức nào thì cũng đừng ngu đến mức nghĩ rằng có thể giết tôi "

giọng anh sắc không to nhưng đủ để bẻ gãy mọi ý định nhen nhóm trong đầu hắn

bóng tối lúc này phủ trùm căn phòng không còn ánh chiều nào len lỏi vào nổi chỉ còn ánh sáng mờ từ chiếc đèn bàn hắt lên gò má góc cạnh và cặp mắt sâu thẳm nơi chỉ tồn tại duy nhất một điều 

kiểm soát tuyệt đối 

tiếng gót giày vang khẽ trên nền nhà lạnh như băng hòa trong tiếng thở dốc của một kẻ không còn là cậu nữa
bộ trang phục trắng sạch áo sơ mi ủi thẳng không một nếp nhăn cà vạt buộc lệch sang một bên tất cả trông như được mặc lên bởi một kẻ không quan tâm mình là ai chỉ cần trông đủ điên để được anh nhìn thấy

hắn bước tới, mở cửa không cần gõ
phòng anh mờ tối hệt như lần nào cũng vậy anh chưa từng chào đón hắn nhưng chưa bao giờ khóa cửa bóng người manh mai tựa người vào đầu giường chăm chú đọc tài liệu 

"Anh à..." giọng hắn nhẹ như rắn thì thầm "em đã mặc thứ anh thích rồi đây..anh xem em ngoan chưa ?"

hắn cười khẽ rồi bước tới trước mặt anh ngoan ngoãn ngồi xuống mép giường đợi anh xong công việc 
mắt anh vẫn là đôi mắt ấy màu tro tàn lặng lẽ không phản ứng không sợ không ghê tởm chỉ là không để tâm

" anh có nghe em nói không ?"

" không có bị điếc " 

anh chỉ buông một tiếng rồi quay lại nhìn hắn bằng ánh mắt chán
không giận không tò mò
chỉ là ánh nhìn của một thẩm phán dành cho tội phạm quá dễ đoán

" đến đây chỉ để nói những lời vô nghĩa thì mời đi cho " 

gân trên cổ hắn giật lên
hắn nghiến răng tự cào vào da mình
hắn đang run nhưng không vì sợ mà vì đói

"em yêu anh ! anh có hiểu không ?! em yêu anh nhiều hơn bất kỳ đứa nào! em dám giết người vì anh! em dám biến mất để anh được vui! thằng nhóc đó  yếu đuối lắm, nó không làm được đâu! nhưng em thì có thể!"

" đang hét vào mặt tôi ? " 

giọng anh vẫn bình thản, đủ để bóp nát tim hắn
ánh đèn trên trần phản chiếu vào mắt hắnsoi rõ cái rối loạn trong ột vũng máu đặc của cơn ám ảnh

hắn nhào tới 2 tay bám lấy cổ áo anh môi mấp máy những lời thì thầm nức nở

" mẹ nó chỉ cần nói 1 lời yêu thôi cũng khó đến vậy sao ? " 

" chỉ cần nói rằng anh không muốn tôi biến mất tôi nguyện đánh đổi để ở lại với anh ! " 

" tôi muốn cậu ở lại " giọng anh điềm nhiên 

" sao...?"

" tôi nói tôi muốn cậu ở lại..để tôi có thể tận mắt chiêm ngưỡng cái kết bẩn thẩu của cậu " 

đôi tay hắn buông lõng...

nực cười thật có chút vậy thôi mà hắn cũng tin là thật 

" mẹ khiếp...Thằng khốn " 

chiếc áo sơ mi trắng của anh bị xé toạc như một mảnh vải vô hồn
hắn đè anh xuống giường tay ghì lấy cổ tay mắt vàng rực sáng như thú điên bắt được mồi lâu năm chưa dám động vào
tim hắn đập thình thịch không phải vì hồi hộp mà vì cuối cùng... cuối cùng cũng có thể gọi cái xác này là của mình

anh nằm yên đôi mắt mở nhìn trần nhà như thể hắn chưa từng tồn tại

l ưỡi hắn lê dọc xương quai xanh của anh thứ âm thanh nhơ nhớp của sự thèm khát lan khắp không khí mùi thuốc sát trùng trên người anh khiến hắn phát điên nó sạch quá sạch phải làm dơ đi phải bẩn đi phải nhuốm đầy hắn

" cả đời này tôi cũng phải khiến anh nhớ mãi cảm giác xung sướng khi được ở bên tôi " 

anh vẫn không phản ứng
không một tiếng rên không một cái chau mày không một chút gượng ép
cơ thể anh buông xuôi như thể đang nằm mơ giữa giờ giải lao

hắn rít qua kẽ răng mắt rơm rớm không phải vì buồn mà vì đau vì không được thấy ánh mắt anh biến sắc

"mở miệng ra... rên lên đi khóc lên đi nguyền rủa em đi làm gì cũng được đừng im lặng như thể em chưa từng tồn tại!"

anh nhìn hắn đôi mắt lạnh ngắt

" xong chưa " 

tim hắn nghẹt lại hắn cảm thấy như thể mình đang tự thủ dâm trên một xác chết biết thở

lần đầu tiên "hắn" cảm thấy mình không tồn tại

hắn nằm đó mồ hôi dính bết trên cổ bàn tay vẫn còn run rẩy cảm giác thô nhám của làn da anh vẫn còn vương trên đầu ngón tay
nhưng ánh mắt ấy... vẫn chưa nhìn hắn

giọng hắn thì thầm khô khốc như giấy cũ bị vo nhàu
hắn bật cười

" được thôi không cần phải nhìn tao đâu tao sẽ... dọn sạch hết"

bàn tay vuốt tóc rồi siết chặt như thể bóp nát da đầu chính mình
trong khoảnh khắc ấy hắn nhớ ra có một kẻ đang chuẩn bị mặc váy trắng
thứ "tạp chất" nhơ nhuốc đang tồn tại giữa hắn và anh

"chết tiệt tao suýt quên mất con nhỏ đó "

hắn ngồi dậy miệng ngoác ra thành một nụ cười lệch khủng khiếp




























thật ra nội dung này chưa nặng lắm đô tui mạnh :)))) nên còn ác nữa muâhhah

cuối tuần tôi lại lên muhahahahhahahahaahahaha

ê cmt gì hài hài đi 😞 đôi khi tôi lại có hứng viết thêm sếch

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com