Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

kiên nhẫn


Sau cái ngày Tee mang nhành hoa gốm sang tiệm, một sự im lặng kiểu mới bao trùm lên cả hai. Nó không còn là sự im lặng tuyệt giao, mà nó chuyển thành sự thăm dò. Por đã đặt nhành hoa ấy lên kệ, nhưng cậu vẫn chưa bước chân sang studio.
Cho đến một buổi sáng, khi một đơn hàng lớn từ khách quen yêu cầu tiệm hoa của Por phải cung cấp những chậu hoa gốm thủ công có kiểu dáng riêng biệt, Por mới đứng trước một tình huống tiến thoái lưỡng nan.
Cậu có thể đặt gốm ở bất cứ đâu, nhưng trong thâm tâm, cậu biết không ai hiểu được cái "gu" kỳ lạ của mình hơn người đàn ông lầm lì bên kia đường. Đó là lý do Por xuất hiện ở cửa studio vào sáng thứ bảy, nhưng lần này không ôm hoa, cũng không mỉm cười.

- "P'Tee, em muốn đặt một lô chậu gốm nhỏ cho khách. Nhưng họ yêu cầu em phải tham gia vào khâu định hình để đảm bảo đúng ý tưởng. Nếu anh thấy phiền..."

Tee đang ngồi lặng thinh trên bàn gỗ cùng ly cà phê còn đang bốc hơi nóng. Chưa kịp nghe hết câu, anh ngắt lời.

- "Không phiền."

Chất giọng trầm đục, tưởng như bình thản nhưng lại có chút vội vã như sợ cậu sẽ đổi ý.

- "Cứ vào đi. Tôi có cung cấp công cụ và hướng dẫn. Đây là công việc."

Tee chọn cách dùng từ "công việc" để làm giảm đi sự nặng nề, cũng là để Por bớt đi sự đề phòng. Por gật đầu, lặng lẽ bước vào. Cậu ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, nhưng lần này cậu chủ động giữ khoảng cách, chiếc ghế bị cậu kéo lùi lại phía sau một chút.

Bầu không khí trong studio hôm nay đầy ắp sự ngượng nghịu. Tiếng ù ù của bàn xoay thường ngày nghe êm tai là thế, giờ đây lại như tiếng chuông báo động cho mỗi cử động nhỏ nhất của hai người. Tee đưa cho Por một khối đất sét đã được nhào sẵn, giọng anh vẫn cố giữ vẻ nghiêm nghị của một người thầy:

- "Học nặn gốm không giống như cắm hoa. Đất sét không nghe lời như những cành hoa đâu. Cậu phải học cách dùng lực lòng bàn tay trước đã."

Por nhận lấy khối đất, cảm giác mát lạnh của bùn đất chạm vào da thịt khiến cậu khẽ rùng mình. Cậu bắt đầu ấn, nhào, nhưng đôi tay vốn chỉ quen nâng niu những cánh hoa mềm mại giờ đây trở nên lóng ngóng. Khối đất sét dưới tay Por chẳng những không phẳng ra mà còn méo mó, lồi lõm một cách thảm hại.

- "Chết tiệt..." — Por lẩm bẩm, sự bực bội hiện rõ trên gương mặt.

Tee quan sát cậu từ phía sau. Anh thấy đôi vai Por gồng cứng, thấy sự bướng bỉnh trong cách cậu cố gắng vật lộn với khối đất. Đó là sự bướng bỉnh của một người đang cố chứng minh rằng mình có thể làm mọi thứ mà không cần đến sự giúp đỡ của kẻ đã từng làm mình tổn thương.

- "Đừng gồng." — Tee bước lại gần.

- "Càng gồng, đất càng kháng cự. Cậu phải thả lỏng vai ra."

Por không đáp, cậu vẫn tiếp tục nhấn mạnh hơn, như thể đang trút giận vào khối đất vô tri. Tee thở dài, anh biết nếu không can thiệp, Por sẽ bỏ cuộc trong vòng mười phút nữa. Anh tiến thêm một bước, định đặt tay lên hướng dẫn nhưng Por đột ngột rụt tay lại, nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác.

Khoảng lặng đó kéo dài như cả thế kỷ. Tee khựng lại giữa chừng, cánh tay anh lơ lửng trong không trung.

- "Tôi chỉ định giúp cậu chỉnh lại tư thế." — Tee trầm giọng, ánh mắt anh lộ rõ sự hối lỗi mà anh vẫn luôn giấu kín.

- "Tôi biết... cậu vẫn còn giận. Nhưng nếu không học đúng cách, tay cậu sẽ đau đấy."

Por nhìn vào bàn tay đầy những vết chai sần của Tee, rồi nhìn xuống đôi tay đang lấm lem của mình. Sự cứng đầu trong cậu khẽ lung lay khi nhìn thấy chút chân thành hiếm hoi của người đàn ông này. Cậu không nói gì, chỉ chậm rãi đặt tay lại lên bàn xoay, một sự cho phép ngầm đầy miễn cưỡng.

Lần này, Tee rất cẩn trọng. Anh không phủ tay lên tay cậu ngay lập tức. Anh ngồi xuống bên cạnh, giữ một khoảng cách tối thiểu, rồi chỉ dùng những ngón tay trỏ nhẹ nhàng chạm vào mép khối đất để điều chỉnh.

- "Cảm nhận nhịp quay của nó..." — Tee thì thầm.

- "Làm gốm thực ra là một quá trình thương lượng giữa bàn tay và khối đất. Nếu cậu quá mạnh bạo, nó sẽ vỡ. Nếu cậu quá yếu ớt, nó sẽ không thành hình."

Por im lặng lắng nghe, đôi mắt cậu tập trung vào nơi những ngón tay của Tee đang điều khiển khối đất một cách điêu luyện. Cậu nhận ra, khi Tee làm việc, anh không còn vẻ lạnh lùng đáng ghét thường ngày. Có một thứ dịu dàng kỳ lạ tỏa ra từ những đầu ngón tay thô ráp ấy. Một chút tò mò trỗi dậy, Por vô thức dịch tay lại gần hơn để học theo cách Tee dùng lực.
Và rồi, cú chạm nhẹ xảy ra.
Mu bàn tay của Por khẽ quệt vào ngón tay cái của Tee. Chỉ là cái chạm tình cờ giữa lớp bùn đất nhầy nhụa, nhưng cả hai đều cảm nhận được một luồng điện xẹt qua. Por không rụt tay lại ngay. Cậu đứng hình, hơi thở khẽ khựng lại. Tee cũng vậy, anh không thu tay về, mà ngược lại, anh để mặc cho sự tiếp xúc đó diễn ra, như thể đó là sợi dây liên kết duy nhất giúp anh chạm vào thế giới của Por một lần nữa.

- "P'Tee..." — Por lên tiếng, giọng cậu khàn đi vì một cảm xúc không tên.

- "Anh nói đúng. Làm gốm... mệt hơn em tưởng. Và nó cũng cần nhiều sự kiên nhẫn hơn là em nghĩ."

Tee nhìn vào đôi mắt đang dần lấy lại chút ánh sáng của Por, anh khẽ đáp:

- "Kiên nhẫn là thứ duy nhất tôi có thể học được trong những ngày cậu không ở đây."

Câu nói đó khiến Por lặng đi. Lớp vỏ bọc băng giá mà cậu dày công xây dựng suốt một tuần qua dường như đã xuất hiện vết nứt lớn. Cậu cúi đầu, tiếp tục nhào nặn khối đất, nhưng lần này, nhịp điệu của cậu đã hài hòa hơn với nhịp bàn xoay của Tee.

Chương học đầu tiên kết thúc, không có những lời tán tỉnh cháy bỏng, không có tiếng mè nheo thường ngày của Por. Chỉ có hai người đàn ông ngồi lặng lẽ giữa studio đầy bụi đất, bàn tay họ đều lấm lem và tim họ đều đang đập những nhịp điệu bất ổn. Nhưng ít nhất, khi Por bước ra cửa, cậu đã không còn bước đi vội vã như đang trốn chạy nữa.

Cậu đứng lại ở bậc thềm, nhìn chiếc chuông gió đang đung đưa:

- "Thứ bảy tới em lại sang. Đơn hàng này vẫn chưa xong đâu."

Tiếng chuông vang lên. Tee đứng nhìn theo bóng lưng Por, chợt nhận ra mùi đất ẩm hôm nay có lẫn chút hương nhài từ tiệm hoa bên kia đường.

Cảm giác ấm áp từ cú chạm nhẹ vừa rồi vẫn còn đọng lại, nồng nàn và chân thực hơn bất kỳ lớp men gốm nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com