Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

21

Jeon Jungkook ôm thùng đồ rời khỏi Kim thị. Năm đó là vì muốn thường xuyên được nhìn thấy Kim Taehyung nên mới vào Kim thị, hiện tại lại coi như là vì anh mà rời đi nơi này. Jeon Jungkook xoay người ngẩng đầu lên, nhìn văn phòng tổng giám đốc ở tầng lầu cao nhất.

Kim Taehyung lật xem tài liệu, nhưng luôn không có cách nào tập trung tinh thần.

Quản lý chắc đã đem đơn từ chức giao cho Jeon Jungkook rồi đi!? Từ thời khắc này cậu đã không còn là nhân viên Kim thị, có khi nào đã dọn đồ rời đi rồi không!?

Kim Taehyung đứng lên đi về phía cửa sổ, hơn hai mươi tầng nhìn xuống, người ta tựa như con kiến, cái gì cũng không thấy rõ. Kim Taehyung đưa tay lên xem, cách giờ tan tầm còn một khoảng thời gian. Nếu hiện tại Jeon Jungkook rời khỏi công ty, cậu có thể đi đâu!? Trong khoảng thời gian hai người sống chung, anh cũng chưa từng đưa chìa khóa nhà cho Jeon Jungkook.

Jeon Jungkook ngưỡng đầu nhìn thật lâu, trừ bỏ cửa kính cái gì cũng nhìn không thấy. Cuối đầu thở dài một hơi định rời đi, nâng bước mới phát giác mình hiện tại không biết đi nơi nào.

Nếu bây giờ trở về nhà Kim Taehyung, cậu không có chìa khóa, gọi điện thoại hỏi Kim Taehyung, Jeon Jungkook càng không có cái dũng khí đó. Nếu quay về nhà mình, lỡ bị mẹ nhìn thấy mình ôm một đống vật phẩm ở công ty thì làm sao giải thích đây. Jeon Jungkook đã nói với mẹ mình chuyển công tác, cậu cũng không dám nói mình đã từ chức.

Jeon Jungkook mờ mịt đứng trước cửa đại sảnh Kim thị không biết nên đi nơi nào. Di động trong túi đột nhiên vang lên, Jeon Jungkook đành phải để thùng đồ xuống đất, lấy điện thoại ra, vừa nhìn vào thì ra là Kim Taehyung gọi tới.

"Em hiện đang ở đâu!?" Jeon Jungkook vừa bắt máy, trong điện thoại liền truyền ra tiếng nói vội vàng của Kim Taehyung.

"Em... Em ở trước cửa công ty." Jeon Jungkook bị Kim Taehyung hỏi bất ngờ, nói chuyện liền có chút nói lắp.

"Tôi cũng vừa xong việc. Hôm nay có thể về nhà sớm một chút, em cứ đi lại chỗ cũ chờ tôi, chúng ta lát nữa gặp lại!" Kim Taehyung vừa mới nói xong liền lặp tức cúp điện thoại.

Bên tai tiếng "Tút, tút" truyền đến một hồi lâu, Jeon Jungkook mới hồi phục lại tinh thần, xoay người ôm lấy thùng đồ hướng chỗ hẹn của hai người mà đi.

Màn hình di động dần tối, Kim Taehyung quay đầu nhìn đống văn kiện chất cao thành núi nhíu mày, nhưng rồi lặp tức cầm lấy áo khoát rời khỏi văn phòng, cơ hồ là một mạch chạy tới thang máy, nóng vội đến mức ấn nút mấy cái liền, lúc vào thang máy mắt luôn nhìn chằm chằm các con số cho đến khi xuống đến tầng trệt, ra thang máy liền lập tức chạy nhanh ra bãi đỗ xe.

Cách nơi hai người hẹn gặp còn một khoảng, Jeon Jungkook xa xa đã thấy xe của Kim Taehyung, tiếp theo trong tầm mắt liền xuất hiện thân ảnh của anh đang hướng chỗ mình rất nhanh chạy đến. Jeon Jungkook trong lòng có chút kinh ngạc, từ lúc Kim Taehyung cúp điện thoại tới giờ chỉ mới một lúc, anh ra khỏi văn phòng, theo tháng máy xuống lầu, còn đến bãi đỗ xe... nếu tính thời gian thì không thể mau như thế.

"Tôi giúp em cầm." Kim Taehyung mới vừa chạy đến trước măt Jeon Jungkook, liền vươn tay muốn bắt lấy thùng đồ trong tay cậu.

"Không... Không cần." Jeon Jungkook nào dám để anh cầm đồ giúp mình, ôm thùng đồ không chịu buông tay.

"Đưa cho tôi." Kim Taehyung dùng thêm chút lực đoạt lấy thùng đồ trong tay Jeon Jungkook, xoay người đi lại xe.

Jeon Jungkook cũng chỉ đành tay không đi theo phía sau Kim Taehyung.

"Kim tổng, cám ơn anh cho em nhiều hơn hai tháng tiền lương." Nhớ lại tiền lương lúc nãy, Jeon Jungkook cảm thấy nên nói một lời cảm ơn với anh, dù sao quản lý chắc không có chuyện truyền lời cảm ơn của mình đến anh. Dù rằng lúc này cậu không còn là nhân viên Kim thị, nhưng nếu đã nhắc tới tiền lương, Jeon Jungkook nghĩ giải quyết công việc thì nên xưng hô là Kim tổng.

"Không có gì. Sau này... Bất luận là ở đâu, em cứ trực tiếp gọi tôi là Taehyung đi. " Jeon Jungkook cảm tạ làm cho Kim Taehyung bối rối, hơn nữa một tiếng "Kim tổng" kia đặc biệt có vẻ khách sáo, trong lòng Kim Taehyung có chút không biết tư vị. Cho nên cố ý dặn lại một câu.

"Ân." Jeon Jungkook nhẹ nhàng đáp ứng. Dù biết là do mình đã rời khỏi Kim thị nên Kim Taehyung mới nói thế, nhưng nghe đến Kim Taehyung chính miệng nói ra, trong lòng Jeon Jungkook vẫn có chút cao hứng.

Kim Taehyung đem thùng đựng vật phẩm của Jeon Jungkook bỏ vào phía sau xe, sau đó mở cửa xe ngồi vào, Jeon Jungkook cũng ngồi xuống ghế phụ.

Kim Taehyung khởi động xe, bên trong giống như trước kia là một khoảng im lặng, có lẽ là sợ quấy rầy Kim Taehyung lái xe, cho nên bình thường khi Jeon Jungkook ở trên xe rất ít khi mở miệng. Bình thường Kim Taehyung đều rất hài lòng cậu về điểm này, nhưng hôm nay không biết tại sao, từ kính hậu nhìn thấy Jeon Jungkook mím môi không nói, làm Kim Taehyung cảm thấy không khí vô cùng áp lực, muốn nói gì đó để phá vỡ không khí yên lặng này.

"Đúng rồi, em buổi tối làm món kia... kêu tên là gì ấy nhỉ... chính là loại rau dại lần trước..." Nghĩ nửa ngày, Kim Taehyung cuối cùng cũng tìm được một đề tài mà cả hai cùng thấy hứng thú để nói.

"Được, lát nữa đi ngang qua chợ anh ngừng lại, em xuống xe đi mua một ít." Kim Taehyung chủ động nói muốn ăn dĩ nhiên Jeon Jungkook không thể không làm, nghiêng đầu tươi cười đáp ứng.

"Tôi một mình ngồi trên xe cũng buồn, cùng đi mua đi." Nhìn thấy Jeon Jungkook tươi cười, áp lực lúc nãy của Kim Taehyung đột nhiên hoàn toàn tan biến. Anh một tay cầm lái, tay kia thì trượt xuống cầm lấy tay Jeon Jungkook.

"Ân." Jeon Jungkook trong lòng ấm áp, cũng trở tay cầm lấy tay Kim Taehyung.

Sau khi mua đồ ăn xong hai người trở về nhà, Jeon Jungkook xách đồ ăn đi vào nhà bếp nấu cơm, Kim Taehyung không giống bình thường dựa cửa "Thưởng thức" thân ảnh Jeon Jungkook nấu cơm, mà là một mình trở về phòng ngủ.

Kim Taehyung từ ngăn kéo tủ lấy ra một xâu chìa khóa, đây là trước khi Park Bogum đi trả lại chìa khóa nhà cho anh. Căn nhà này trước kia có thể nói là vùng trời nhỏ của anh và Park Bogum, khi Kim Taehyung mua nhà và giao chìa khóa cho Park Bogum, là thật tâm tính toán cùng hắn thiên trường địa cửu, nhưng kết thúc của hai người lại là chia tay, Park Bogum đem chìa khóa trả lại.

Kim Taehyung đã nghĩ lần sau nếu có đem chìa khóa tặng đi, nhất định phải cận thận suy xét, nếu tặng ra ngoài rồi, sẽ không để người đó lại trả trở về! Cho nên chìa khóa này đối với Kim Taehyung có ý nghĩa đặc biệt, hiện tai không biết có nên giao cho Jeon Jungkook không!? Cậu dù sao cũng chỉ là một MB do mình bao dưỡng mà thôi, chẳng lẽ một khi chấm dứt bao dưỡng còn muốn cậu quay lại!?

Nhưng mà... Kim Taehyung nhớ tới bản thân lo lắng Jeon Jungkook không có chìa khóa, sợ cậu không vào được nhà, liền bỏ lại đống công việc chất cao như núi, muốn lái xe chở cậu về nhà, thậm chí còn sợ để cho Jeon Jungkook đợi lâu, chính mình một mạch chạy tới bãi đỗ xe. Nếu lần sau gặp lại chuyện này, mà mình không thể rời đi được, chẳng lẽ để cho Jeon Jungkook lưu lạc ở trên đường!? Kim Taehyung trong đầu không tự chủ hiện ra bộ dáng Jeon Jungkook cô đơn luống cuống đứng ở trên đường, tâm lại như bị ai nhéo đau.

Kim Taehyung khó xử nắm chìa khóa trong tay.

"Taehyung, cơm chiều làm xong rồi." Cửa truyền đến tiếng gõ nhẹ của Jeon Jungkook, đánh gãy suy nghĩ của Kim Taehyung.

"Ừ, tôi ra liền" Kim Taehyung đứng lên, tiện tay đem cái chìa khóa cất vào trong túi.

Khi Kim Taehyung ra khỏi phòng ngủ, Jeon Jungkook đang bận rộn đem cơm chiều dọn lên bàn ăn.

"Đi rửa tay đi, thừa dịp còn nóng ăn kẻo nguội." Jeon Jungkook trên tay bận việc, nghiêng đầu cười dặn Kim Taehyung một câu.

Cháo nóng hổi, nụ cười ấm áp, là người đàn ông trước mặt này làm mình có cảm giác một gia đình, Kim Taehyung vừa rồi còn do dự lặp tức liền kiên định.

"Đây là chìa khóa nhà, em sau này ra ngoài cũng thuận tiện hơn." Kim Taehyung đi đến bên cạnh Jeon Jungkook, lấy chìa khóa ra nhét vào tay cậu.

"Tae... Hyung... Thực xin lỗi, cháo nóng quá, khói làm mắt có chút cay." Jeon Jungkook cơ hồ là hốc mắt lập tức liền đỏ, ngượng ngùng cúi đầu, tùy tiện tìm lấy cái cớ, giơ tay lên lau đi lệ nơi khóe mắt.

"Tôi đi rửa tay." Kim Taehyung cũng không có vạch trần Jeon Jungkook, chỉ ôn nhu mỉm cười, đi vào phòng bếp rửa tay.

Bữa cơm chiều nay, không khí giữa hai người so với bất kỳ lúc nào khác đều tốt đẹp hơn. Trong lúc ăn cơm mặt mày Jeon Jungkook vẫn luôn hân hoan tươi cười, không ngừng gắp đồ ăn cho Kim Taehyung, không cần đợi anh đem cháo ăn hết, liền vội vàng đứng lên muốn giúp anh múc thêm chén khác.

Vốn chuyện Jeon Jungkook từ chức, Kim Taehyung còn có chút lo lắng giữa hai người sẽ trở nên thật xấu hổ. Kim Taehyung cũng biết Jeon Jungkook chủ động từ chức là do cậu làm sai báo cáo, nhưng vừa nghĩ đến chính mình tự tay kí vào đơn từ chức của Jeon Jungkook, trong lòng Kim Taehyung liền cảm thấy có chút không biết tư vị, nói chung là cảm thấy cũng có lỗi với cậu. Cho nên khi nhìn thấy bộ dáng hớn hở của cậu lúc này, Kim Taehyung coi như là an tâm, trong lòng còn cảm thấy nếu sớm biết Jeon Jungkook sẽ cao hứng như vậy, đã sớm giao chìa khóa nhà cho cậu rồi, hiện tại Kim Taehyung cũng bất chấp ý nghĩa quan trọng của cái chìa khóa này.

"Sau này em cứ ở nhà, dọn dẹp nhà cửa rồi nấu ăn được không!?" Kim Taehyung thừa dịp Jeon Jungkook cao hứng, định rèn sắt khi còn nóng liền nói ra tính toán của mình, cũng không ép buộc Jeon Jungkook nhất định phải ở nhà. Kim Taehyung trên mặt mỉm cười tủm tỉm, ngữ khí ôn hòa, lấy một bộ dáng hảo hảo thương lượng.

"Được! Anh thích ăn gì em liền nấu cái đó cho anh!" Vừa rồi lúc được Kim Taehyung giao cho chìa khóa nhà, Jeon Jungkook mừng vui đến chẳng biết trời trăng gì, hiện tại lại bị vẻ mặt ôn hòa của anh dụ dỗ, lặp tức mơ mơ hồ hồ mà gật đầu đáp ứng.

"Thực ngoan! Đừng chỉ lo mỗi mình tôi, cơm đều nguội, em cũng nhanh ăn đi." Kim Taehyung nhìn thấy Jeon Jungkook ngoan ngoãn đồng ý, sờ sờ mặt của cậu tán dương.

Cơm nước xong, Jeon Jungkook vô cùng cao hứng bưng chén bát đi rửa, thu thập xong liền an vị bên cạnh Kim Taehyung xem tv.

Lúc thân thể ấm áp của Jeon Jungkook tiếp cận, Kim Taehyung liền có chút tâm viên ý mã, căn bản không có tâm tình xem tv. Nghiêng người đem cậu đặt lên ghế sofa hôn sâu, đang chuẩn bị cởi sạch quần áo đối phương, Kim Taehyung đột nhiên nhớ tới hôm nay trong văn phòng nghĩ tới tư thế từ "Phía sau", mà tư thế này lên giường làm mới thoải mái. Kim Taehyung liền đem Jeon Jungkook từ sofa kéo dậy, vừa ôm một đường đi vào phòng ngủ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vkook