35
"Jungkook!" Jungkook vừa mới đi tới dưới nhà, liền nhìn thấy Kim Taehyung rất nhanh hướng bên này chạy tới.
Nhiều ngày nay, chiều nào sau khi tan ca Jungkook cũng đều nhìn thấy Kim Taehyung chờ mình dưới nhà, rồi hai người sẽ lặp lại cùng một đoạn đối thoại.
"Jungkook!!!" Kim Taehyung kích động chạy đến trước mặt Jungkook, giơ cánh tay lên muốn đưa cậu ôm vào trong ngực. Nhưng bộ dáng lạnh lùng thản nhiên của Jungkook làm động tác của anh bị kềm hãm, hai tay cứng ngắc giơ giữa không trung.
"Kim tổng anh có chuyện gì không!?" Thái độ Jungkook vẫn hờ hững giống mấy ngày trước, khẩu khí thản nhiên, không có bất luận bất mãn cũng không có nửa phần hòa nhã nào.
"Không... không có việc gì. A!...Jungkook... chờ một chút! Anh có việc có việc..." Kim Taehyung tham lam nhìn Jungkook, ánh mắt không nỡ dời đi một chút. Nhìn thấy cậu dời bước chuẩn bị vào nhà, liền vội vàng sửa lại lời nói. Jungkook dừng lại cước bộ, cũng không truy vấn Kim Taehyung, cứ như vậy lẳng lặng đứng yên chờ đợi Kim Taehyung nói chuyện.
"Jungkook, anh..." Kim Taehyung há miệng thở dốc, lại không biết nói cái gì mới có thể lưu lại Jungkook.
Hiện tại mỗi ngày anh đều vội vã hoàn thành xong công việc, sau đó lập tức lái xe đến dưới nhà Jungkook chờ cậu tan tầm, lúc chân chính gặp được người lại cứng họng không biết nói cái gì. Nói đúng hơn, chỉ một câu "Đều đã là quá khứ" của Jungkook sẽ đem lời xin lỗi Kim Taehyung muốn nói nhất thời nuốt trở về.
Điều kiện Kim Taehyung tốt, từ nhỏ đến lớn đều là người khác theo đuổi, lúc trước anh chân chính theo đuổi cũng chỉ có một mình Park Bogum. Park Bogum tính tình tùy hứng nuông chiều, Kim Taehyung liền chiều chuộng nhường nhịn một chút; Park Bogum thích mua đồ, Kim Taehyung liền không quản để cho hắn quét sạch thẻ của mình.
Nhưng mà hiện tại đối mặt Jungkook, Kim Taehyung một tí xíu biện pháp đều không có. Jungkook không cần Kim Taehyung chiều chuộng, lúc trước khi hai người sống chung, đều là cậu hống sủng anh; Jungkook không cần tiền của Kim Taehyung, hai tờ chi phiếu anh đưa cậu lúc trước một đồng cũng chưa dùng qua.
Chuyện cho tới bây giờ, Kim Taehyung hiểu được lúc đó chính anh mới là người không thể ly khai Jungkook, không thể ly khai sự ôn nhu chăm sóc của cậu, không thể ly khai thân thể ấm áp của cậu. Nhưng mình đã làm được gì cho cậu!? Tiền, cậu cho tới bây giờ cũng chưa từng cần. Tình yêu, bị mình thương tổn như vậy có lẽ cậu cũng không muốn nó nữa rồi.
"Kim tổng, nếu anh không có việc gì..." Jungkook nhìn thấy Kim Taehyung ngơ ngác nhìn mình không nói chuyện, mở miệng nói cáo từ một lần nữa muốn rời khỏi.
"Jungkook.. đừng đi!" Kim Taehyung bối rối tiến lên một bước chặn Jungkook.
"Kim tổng..." Jungkook vẫn luôn bình tĩnh đột nhiên nhíu mày, động tác của Kim Taehyung làm cậu không thoải mái nhớ lại việc lúc trước bị ông chủ Lee ngăn lại ở trong toilet.
"Jungkook, em sao vậy!?" Kim Taehyung nhìn thấy Jungkook thay đổi sắc mặt, trong lòng càng thêm thất kinh, không biết mình làm sai cái gì làm cậu mất hứng. Hiệu tai anh cuối cùng cũng biết trước kia Jungkook đối mặt với mình ra sao, tại sao luôn là một bộ dáng thật cẩn thận, là bởi vì quá để ý đối phương, chỉ hy vọng mình ở trước mặt đối phương thể hiện tốt nhất, sợ hãi mình làm sai việc gì chọc đến đối phương không vui. Giờ phút này Kim Taehyung cảm nhận được, lại đau lòng những ủy khuất mà trước kia Jungkook cảm thụ, lại hối hận về sai lầm của mình.
"Tôi không sao, Kim tổng mời anh tránh đường." Jungkook lắc đầu, hướng bên cạnh dời bước, muốn lách qua người Kim Taehyung.
"Jungkook..." Lúc này Kim Taehyung sao có thể để Jungkook rời đi, vội nhích người chặn đường của cậu.
Thế là Jungkook lại đi hướng một bên khác của Kim Taehyung, kết quả Kim Taehyung cũng liền lập tức nhít qua, lách qua lách lại Jungkook vẫn không bỏ qua được sự đeo bám của Kim Taehyung, sắc mặt trở nên càng ngày càng khó coi. Mà Kim Taehyung cũng càng ngày càng lo lắng, bạo dạn chặn đường Jungkook không cho cậu về nhà.
"Kookie, con đang làm gì đó!?" Trong lúc hai người còn đang giằng co, phía sau Jungkook đột nhiên vang lên tiếng gọi khẽ của mẹ cậu.
"Mẹ, không có việc gì." Jungkook không cùng Kim Taehyung dây dưa nữa, chạy đến bên cạnh mẹ cậu cầm giúp bao đồ ăn trong tay bà.
"Chào dì." Kim Taehyung cũng lập tức đi đến trước mặt mẹ cậu lễ phép mỉm cười.
"Thì ra là Kim tổng, có chuyện tìm Jungkook sao? Đúng lúc dì mua nhiều đồ ăn, vào nhà ăn một bữa cơm rồi hãy về nha." Lần trước Kim Taehyung đến nhà Jungkook để lại cho mẹ Jungkook một ấn tượng không tồi, bà vừa nhìn thấy anh liền cười mời anh vào nhà ăn cơm.
"Dì à, con..." Kim Taehyung không dám trực tiếp đáp ứng, cẩn thận nhìn Jungkook đang đứng kế bên.
"Kookie!" Mẹ cậu thấy thế, hướng Jungkook nháy mắt, ý bảo cậu mở miệng lưu Kim Taehyung.
"Ở lại ăn cơm rồi hãy đi." Mẹ cậu cũng đã mở miệng, Jungkook không thể không nể mặt mẹ, chỉ phải kêu Kim Taehyung lưu lại.
"Cám ơn dì, con liền không khách khí." Kim Taehyung lập tức tươi cười đồng ý.
"Jungkook, con tiếp Kim tổng đi, mẹ đi phòng bếp nấu cơm." Ba người cùng nhau về đến nhà, Jungkook mẫu dặn dò một câu liền chuẩn bị vào phòng bếp nấu cơm.
"Mẹ, con giúp mẹ." Jungkook hiển nhiên không muốn cùng Kim Taehyung một chỗ, đi đến bên cạnh mẹ cậu muốn cùng bà vào bếp.
"Kim tổng là khách, so có thể để người ta một mình ngồi trong phòng khách. Được rồi, không cần con giúp đâu, một mình mẹ là được rồi." Mẹ cậu vỗ vỗ vai Jungkook, không hề cho cậu cơ hội phản bác, lập tức rời đi vào nhà bếp.
"Ngồi đi, tôi giúp anh rót ly nước." Jungkook chỉ vào sô pha, đi đến một bên giúp Kim Taehyung rót nước.
"Cám ơn." Khi Kim Taehyung tiếp nhận ly nước trong tay Jungkook, ngón tay hai người chạm vào nhau, Jungkook lập tức đem tay dời đi, thấy thế, trong lòng Kim Taehyung lại dâng lên một cảm giác mất mát, hiện tại trong mắt Jungkook, mình liền giống như người xa lạ bình thường.
Phòng bếp cách phòng khách không xa, trong phòng khách hai người nói cái gì thì mẹ cậu ở nhà bếp đều có thể nghe rõ. Kim Taehyung chỉ có thể đau khổ nói vài lời khách sao, mà Jungkook ngẫu nhiên chỉ gật đầu hoặc ừ một tiếng, chưa nói được vài câu hai người lại lâm vào tình cảnh yên lặng xấu hổ. Cũng may mẹ cậu rất nhanh liền nấu xong cơm chiều, Jungkook đi phòng bếp giúp bưng cơm lên, Kim Taehyung cũng muốn giúp, bị mẹ cậu một câu 'sao có thể để khách làm việc được' chặn lại ở trước cửa nhà bếp.
Một bữa cơm bình thường, nhưng mẹ cậu trù nghệ cao, một bàn thức ăn trông thật ngon mắt. Đại khái từ lúc Jungkook rời đi, Kim Taehyung gần một đoạn thời gian mới ăn được một bữa no như vậy.
"Jungkook, đừng chỉ lo ăn, giúp Kim tổng gắp đồ ăn a." Mẹ cậu bất mãn nhìn Jungkook cuối đầu ăn cơm, dùng chân, ở dưới bàn đá cậu một cái.
"A." Jungkook lên tiếng, tùy tiện gắp chút thức ăn bỏ vào chén Kim Taehyung, rồi lại cúi đầu tiếp tục ăn của mình.
"Cám ơn." Kim Taehyung xấu hổ cảm tạ, trong lòng có chút khổ sở. Lúc trước hai người còn sống cùng nhau, mỗi lần ăn cơm Jungkook đều không chú ý ăn của mình, chỉ lo gắp thức ăn cho anh, vậy mà hiện tại... Trong lòng Kim Taehyung cười khổ, là tự mình đem cuộc sống hạnh phúc đó hủy diệt.
Cơm nước xong, mẹ cậu thu dọn chén bát đem rửa, Jungkook muốn giúp, bà vẫn như cũ bắt cậu ở phòng khách ngồi tiếp Kim Taehyung.
Hai người trong phòng khách lại tiếp tục một mãng yên lặng.
"Cám ơn về bữa cơm, thời gian không còn sớm, anh đi trước đây." Trong lòng Kim Taehyung dù có thiên ngôn vạn ngữ, thì mẹ cậu có ở đây cũng không tiện nói ra. Hơn nữa anh biết Jungkook cũng không hy vọng mình cứ tiếp tục ngồi lại, phải nói có lẽ cậu căn bản là không muốn mình vào nhà. Thế là chờ lúc mẹ cậu từ nhà bếp đi ra, Kim Taehyung thức thời đứng dậy cáo từ.
"Kim tổng lần sau lại đến nhà chơi. Kookie à, còn không mau tiễn Kim tổng." Mẹ cậu đem cậu vẫn luôn yên lặng đẩy ra cửa.
"Trên đường cẩn thận." Jungkook đưa Kim Taehyung đến dưới lầu, lịch sự dặn dò một câu, liền xoay người định trở lên.
"Jungkook chờ một chút! Cái kia... vừa rồi ở dưới lầu sao đột nhiên em lại mất hứng!?" Kim Taehyung luôn canh cánh chuyện Jungkook mất hứng, chính là có mặt mẹ cậu nên không dám hỏi. Ở phương diện này xem ra Kim Taehyung thông minh hơn so với Jungkook rất nhiều, có chuyện gì liền trực tiếp hỏi, sẽ không tự mình miên man suy nghĩ.
Nhưng Kim Taehyung hỏi không có nghĩa là Jungkook nhất định sẽ trả lời. Cậu giống như không hề nghe thấy tiếp tục bước về phía trước.
"Jungkook!" Kim Taehyung lại đề cao âm lượng hô một tiếng.
"Ngày đó ở toilet quán bar, ông chủ Lee cũng ngăn tôi lại giống như anh đã làm vậy, tôi làm sao cũng không thể trốn được, rồi ông ta mới sáp tới..." Jungkook dừng lại cước bộ, đưa lưng về phía Kim Taehyung nhẹ giọng nói.
"Jungkook, xin lỗi em!" Jungkook còn chưa dứt lời, đã bị Kim Taehyung ở phía sau ôm chầm tới.
"Anh xin lỗi, xin lỗi..." Những tiếng xin lỗi liên tiếp truyền vào trong tai Jungkook, chỗ cổ đột nhiên cảm nhận được một mảng ấm áp ướt át.
Lúc Kim Taehyung ép hỏi ông chủ Lee, biết ông ta từng muốn quấy rối Jungkook ở toilet, sau đó bị sự xuất hiện đột ngột của mình phá ngang. Ông chủ Lee mới không có thật sự thực hiện được, cho nên anh đã sơ suất đem chuyện này xem nhẹ.
Kim Taehyung biết mình đã sai, không nhanh chóng phát hiện Jungkook không phải MB, không nhanh chóng xác định con tim của mình, không nên hoài nghi tình yêu Jungkook đối với mình, lại càng không nên nhẫn tâm đuổi cậu ra khỏi nhà... Điều này sai kéo theo đều kia cũng sai, thành một đống lớn hỗn độn, tóm lại Kim Taehyung cảm thấy thực có lỗi với Jungkook, rất nhiều chuyện cũng không có cẩn thận nghĩ tới, chỉ nghĩ làm sao mau mau đem được cậu trở về.
Nếu ngày đó mình không có đi quán bar, cũng không đúng lúc muốn đi toilet, như vậy... Hiện tại Kim Taehyung căn bản là không dám tưởng tượng hậu quả. Nhưng lúc ấy mình đã làm gì đây!? Tin lời nói phiến diện từ ông chủ Lee hoài nghi Jungkook, xem thất kinh của cậu thành chột dạ, châm chọc cậu, nhục nhã cậu, không cho cậu bất luận cơ hội giải thích nào... Ở lúc Jungkook cần mình nhất, chính mình thậm chí không có một câu an ủi, còn tiếp tục sát muối vào miệng vết thương đã chảy máu đầm đìa của cậu.
"Jungkook, anh xin lỗi..." Jungkook bị Kim Taehyung ôm vào ngực vẫn không nhúc nhích, mà chính anh lúc này lại khống chế không được run rẩy thân thể, thanh âm nghẹn ngào tiếp tục xin lỗi.
"Tôi và anh giờ không còn bất cứ quan hệ gì, đều đã là quá khứ." Vẫn là câu nói này, ngữ khí thản nhiên không nghe ra nửa điểm cảm xúc. Jungkook gỡ cánh tay đang ôm mình ra, từng bước một đi khỏi tầm mắt của Kim Taehyung. Chuyện phát sinh nếu đã không còn cách nào quay lại, vậy thì cho nó qua luôn đi. Vô luận tốt hay không tốt, ngọt ngào hay đau khổ đều cũng đã là quá khứ.
"Jungkook..." Jungkook rời đi giống như mang theo cả khí lực toàn thân Kim Taehyung, hai chân anh mềm nhũn suy sụp ngồi chồm hổm trên mặt đất, hai tay ôm đầu vùi vào trông gối, cả người bất lực co thành một đoàn. Nam nhân áp chế không được, tiếng khóc trầm thấp vọng vào màng đêm yên tĩnh.
Từ sau ngày đó, Kim Taehyung hiểu được sai làm của mình không thể chỉ dùng vài lời nói là có thể vãn hồi, không tiếp tục tìm Jungkook nói lời xin lỗi nữa. Còn có nếu cậu không muốn gặp mình, Kim Taehyung cũng sẽ không ngăn chặn cậu ở dưới lầu mỗi ngày nữa, chỉ là đứng ở một chỗ hẻo lánh lẳng lặng nhìn Jungkook tan tầm trở về, sau khi cậu bước vào nhà khuất khỏi tầm mắt, Kim Taehyung mới lái xe đi.
_________________
"Khụ khụ..." Gần đây bởi vì chuyện của Jungkook mà Kim Taehyung tâm sự nặng nề, hơn nữa công việc hằng ngày ở Kim thị cũng không thể chậm trễ, bên người lại không có người ân cần chăm sóc, thân thể có làm bằng sắt cũng chịu không nổi sức ép như thế. Không quá vài ngày Kim Taehyung liền ngã bệnh, sáng sớm khi tỉnh lại vừa đau đầu vừa ho khan.
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng mưa rơi tí tách, Kim Taehyung chống đỡ thân thể mệt mỏi miễn cưỡng đứng dậy, đi đến vén màn cửa sổ, sắc trời âm u, người đi trên đường đều mang dù, mặt đất cũng đã ướt sũng.
Kim Taehyung nhớ tới mỗi ngày Jungkook đều là đón xe buýt đi làm, gặp thời tiết này, khẳng định có rất nhiều người chen chút đón xe. Nghĩ đến đây Kim Taehyung lập tức thay áo, vội vàng rửa mặt, xong liền lập tức lái xe đến thẳng nhà Jungkook.
"Jungkook." Jungkook mới bước ra khỏi mái hiên, Kim Taehyung đã lập tức mở dù ra đón.
"Kim tổng, có chuyện gì sao!?" Jungkook lịch sự hỏi, khách sáo tựa như vô tình gặp được một người hàng xóm không thân.
Jungkook mặt ngoài bình tĩnh, kỳ thật trong lòng có chút kinh ngạc. Kim Taehyung mặc dù vài ngày chưa có xuất hiện trước mặt mình, nhưng cậu biết mỗi ngày anh vẫn nấp ở một nơi nào đó nhìn mình về nhà. Việc này nếu là trước kia, Jungkook không biết sẽ cảm động thành bộ dáng gì.
Nhưng hiện tại... Một là Jungkook sợ hãi lại bị Kim Taehyung làm tổn thương, không dám giống như phía trước liều lĩnh trả giá, tình nguyện để hai người cứ như vậy cắt đứt quan hệ, tùy rằng không có kết quả nhưng cũng sẽ không tái bị thương.
Hai là việc Kim Taehyung xin lỗi rồi thổ lộ tâm ý, Jungkook cảm thấy đây chỉ là cảm xúc nhất thời khi anh đột nhiên biết rõ chân tướng, qua một thời gian sẽ bị thái độ lãnh đạm của mình làm mất hết kiên nhẫn. Dù sao lấy điều kiện của Kim Taehyung muốn dạng người nào lại không có, không tất yếu phải luôn ăn nói khép nép phục ở bên cạnh mình. Nhưng hôm nay mới sáng mà Kim Taehyung đã chạy tới. Đây là hiện tượng lúc trước chưa bao giờ có, chẳng lẽ là có cái gì việc gấp sao!?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com